[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 59
Ngụy Dịch Sâm nhắm chuẩn cặc bự nóng hổi vào lồn thịt, rồi đột ngột đẩy nguyên con cặc vào.
"Ahhh!!!..." Vương Chinh Vũ ngửa đầu rên rỉ, dù cho lỗ sau đã được bôi trơn nới lỏng trước đó, nhưng đối mặt với kích thước đáng tự hào của cậu bé nhà Ngụy Dịch Sâm cũng chẳng tài nào thích ứng ngay được.
"Mẹ nó, chặt khiếp." Cặc cứng của Ngụy Dịch Sâm được vách ruột trơn trượt siết chặt, sướng không chịu nổi.
Anh bắt đầu nhịp nhấp nhả, Vương Chinh Vũ đau đớn chảy nước mắt, "Chậm... Chậm đã..."
"Không nhịn nổi nữa rồi." Ngụy Dịch Sâm gác hai chân hắn lên, eo chó đực đẩy nhanh nhịp đụ như bật mở động cơ.
"Ahhhh!..." Vương Chinh Vũ kêu la, hai tay điên cuồng cào cấu lưng anh.
Ngụy Dịch Sâm cũng không cản hắn, cả người đè thẳng lên, vừa nện vừa cúi người hôn hắn.
"Ưa hức..." Vương Chinh Vũ sắp bị hắn hôn tắt thở, lưỡi cả hai với sâu tìm tòi trong khoang miệng đối phương, càn rỡ trao nước bọt cho nhau.
Ngụy Dịch Sâm rút lưỡi khỏi miệng hắn, kéo theo sợi tơ bạc mà nghiêng đầu gặm cắn vành tai, dái tai hắn, sau đó thì tới cổ gáy và xương quai xanh... Vương Chinh Vũ nghoẹo cổ, toàn thân mềm nhũn kêu rên hổn hển, cảm giác khó chịu rất nhanh đã chuyển thành cơn sung sướng tê dại.
"Ưm ha..." Hạt đậu thịt trước ngực được đối phương cho vào mồm trêu đùa, cả người hắn có dòng điện chạy khắp, lòng bàn tay bất giác vuốt ve tóc anh.
"Ngụy... Dịch Sâm..." Vương Chinh Vũ gọi tên anh.
"Hửm?" Ngụy Dịch Sâm hơi ngẩng đầu lên, trong mắt giăng đầy dục vọng chinh phục hoang dã, "Chỗ này thoải mái?"
"Thoải mái..." Hai mắt Vương Chinh Vũ mơ màng, nhìn anh với bản mặt nhuốm màu tình dục.
Ngụy Dịch Sâm mỉm cười, răng liền gặm phập vào chóp vú.
"Ah ha!..." Vương Chinh Vũ sướng run người khi bị anh trêu đùa, hai chân bất ngờ phối hợp đưa lên quấn lấy hông anh.
Ngụy Dịch Sâm cảm nhận được sự phối hợp của hắn, nhịp giã gạo giữa háng càng ra sức hơn trước.
"Ở đây phải chứ?" Ngụy Dịch Sâm nhấp về trước thật mạnh, kích thích nơi nhạy cảm trong người hắn.
"Đừng... Đừng mà..." Cơ thể Vương Chinh Vũ run lẩy bẩy, hiển nhiên không thấu nổi cơn kích thích này.
"Cậu thật không phải bot dâm trời sinh ư, vờ thành top thuần làm gì." Ngụy Dịch Sâm chế giễu, đẩy nhanh tốc độ ra vào, mỗi một nhấp đều chạm đến nơi làm cõi lòng hắn rung động.
"Đồ... Đồ khốn..." Vương Chinh Vũ mắng, bắt đại cái gối nào đó mà che lấy gương mặt đỏ bừng vì nhục nhã của mình.
"Xấu hổ?" Ngụy Dịch Sâm cười đùa, "Lúc làm tình không nhìn đối phương, là chẳng lịch sự đâu."
"Phép lịch sự đó ai dạy anh hả..." Vương Chinh Vũ phản bác trong sự bất lực, "Ah ha... Ahhhh... Anh mau coi, sao còn chưa ra nữa..."
"Còn sớm chán!"
Ngụy Dịch Sâm bật cười, không ngừng đổi kiểu nhấp nhả, dương vật thô bự giã nện lồn đĩ hồng hào nhiều nước, lúc sâu lúc nông, có lúc thì nhanh rồi lại có lúc thì chậm, chọc cả người Vương Chinh Vũ nóng bừng, cặc cứng dựng thẳng ngay bụng dưới chẳng biết từ lúc nào đã rỉ ra không ít dịch nhờn.
"Sướng không hả, nhóc đĩ!" Khóe miệng Ngụy Dịch Sâm nhếch lên, đột ngột đẩy nhanh tốc độ nhấp nhả.
"Ahhhhhh!!! Vãi khiếp..." Vương Chinh Vũ lập tức kêu rên, "Không... Đừng mà..."
"Thực sự không? Rõ là cơ thể rất muốn cơ đấy." Ngụy Dịch Sâm đụ từng nhịp mạnh mẽ tiếp, chịch lồn đĩ hắn gần như sắp lật thịt ra ngoài.
"Ahhhhh... Sướng... Sướng quá đi..." Vương Chinh Vũ cất tiếng đĩ thõa, "Ah ha... Chết tiệt... Ahhhhh...."
Cõi lòng Ngụy Dịch Sâm dậy cơn đắc ý, tiếp tục bán sức hầu hạ hắn. Chưa được lúc, theo hô hấp ngày càng vội vã của Vương Chinh Vũ, cơ bụng hắn dần thít chặt lại, cặc bự rỉ nước cũng bắt đầu run lẩy bẩy.
"Ah không được... Sắp ra rồi!!!... Ahhhhh!!!...."
Từng dòng tinh trắng đục nhào khỏi lỗ tiểu, tất cả đáp xuống cơ ngực và cơ bụng hắn, sau cùng còn vương vãi ở lông mu rối tung của hắn.
Ngụy Dịch Sâm nhìn màn biểu diễn xuất tinh hấp dẫn đó của hắn, liền không kìm được mà nhấp một cú vào thật sâu bên trong, lượng lớn tinh đặc cũng xả hết vào trong.
Song đây vốn không đủ để giải tỏa ham muốn, Ngụy Dịch Sâm ôm cơ thể Vương Chinh Vũ lên nắc tiếp trong cơn chưa tận hứng, như một con bò đực đến kỳ phát tình.
"Đừng... Đừng nện nữa... Ahhhh..." Vương Chinh Vũ phun nước vì bị anh nhấp nhả điên cuồng, nước tiểu trong suốt tuôn trào khỏi lỗ tiểu trong sự mất kiểm soát, tràn lan khắp bụng dưới, "Ahhhh..."
"Mau gọi papa nào, nhóc đĩ." Ngụy Dịch Sâm đỏ ửng mặt, nhìn hắn với vẻ dụ dỗ, "Kêu papa thì tôi sẽ tha cho cậu."
"Anh đừng mơ... Ahhh..." Vương Chinh Vũ quật cường, "Hức ưa... Đừng mà..."
"Hì hì." Ngụy Dịch Sâm nện hắn tiếp, nắc tới mức làm chỗ gắn kết cả hai rỉ ra cả bọt trắng.
Vương Chinh Vũ nghiêng đầu, ý thức mơ màng cắn môi, trông rất đáng thương. Đúng lúc này, hắn đột nhiên thấy ở khe cửa có quả đầu lông xù nho nhỏ lấp ló.
Hắn sốc, khẽ vỗ vai Ngụy Dịch Sâm nhưng anh lại chẳng để ý mà địt tiếp.
Quả đầu ấy thò vào, đôi mắt to màu xanh lam tò mò nhìn cuộc giao phối dâm đãng của bọn họ.
"Đừng chịch nữa! Tên khốn này." Vương Chinh Vũ trở tay cốc thẳng vào đầu Ngụy Dịch Sâm, sau đó chỉ vào con mèo Xiêm kia, "Thứ đó ở đâu ra thế?"
"Hả?" Ngụy Dịch Sâm ngồi dậy, xoay người với vẻ ngờ vực, trông con mèo mập mạp đang nghiêng đầu, "Hể, vậy mà tự mình chạy ra ngoài rồi."
"Chạy ra?" Vương Chinh Vũ không rõ, "Anh nuôi mèo?"
"Đó là mèo của bạn tôi, cậu ta có việc nên gửi tạm ở nhà tôi vài ngày."
Vừa dứt lời, Ngụy Dịch Sâm thế mà chẳng để tâm gì mà định đụ tiếp. Vương Chinh Vũ dằn lại cơn sung sướng từ lỗ sau, không khỏi ngoác mồm mắng, "Anh điên à, có mèo ở đây đấy!"
"Mèo có hiểu gì đâu, cứ để nó nhìn đi." Ngụy Dịch Sâm nở nụ cười hư hỏng, rồi nhào tới hôn hắn.
Khoái cảm rất nhanh lại đạp đổ lý trí, cả hai vùi đầu vào cuộc chơi nảy lửa tiếp. Bé mèo hồi đầu còn rén, nhưng nó thấy hai người Vương Chinh Vũ chẳng để tâm đến mình, chậm rãi dũng cảm dần, thậm chí nhảy phốc lên giường.
"Meow meow..." Hai mắt Vương Chinh Vũ mơ màng vì sung sướng, quay đầu nhìn bé mèo không ngừng liếm láp cánh tay mình, "Hì hì, dễ thương thiệt..."
"Thích hả? Vậy sau này chúng ta cũng nuôi một con ha." Ngụy Dịch Sâm cười bảo.
"Được đó, phải mũm mĩm như nó, vậy mới dễ thương." Vương Chinh Vũ chu môi, khóe mắt liếc phải nơi riêng tư của bé mèo, "Vãi chưởng, sao nó cương rồi?"
"Hả?" Ngụy Dịch Sâm nghi ngờ xoay đầu sang.
Chỉ thấy bé mèo ngồi trên giường, hàng họ bên dưới vậy mà đã cương dậy, để lộ đầu cặc hồng hào.
"Đã bảo anh đừng làm trước mặt mèo mà, nó nứng rồi kìa." Vương Chinh Vũ chau mày quở trách.
"Xin lỗi, tôi đem nó ra ngoài cái đã." Ngụy Dịch Sâm nở nụ cười ngượng ngùng, rút cặc bự ra khỏi lỗ nhỏ.
Tay anh vừa chạm vào bé mèo, giọng nói quen thuộc lập tức vang vọng trong tai cả hai.
"Chúc mừng người chơi Ngụy Dịch Sâm, Vương Chinh Vũ đã kích hoạt nhiệm vụ thường ngày."
Thông báo nhiệm vụ đến đột ngột làm cả hai sợ hú vía.
"Như hai người đã thấy, bé mèo trước mặt cả hai đang lên cơn nứng tình. Mời người chơi giúp đỡ bé mèo giải tỏa ham muốn, không giới hạn cách thức."
"Nhiệm vụ này có 20 điểm tích lũy, chúc người chơi gặp may mắn."
Vương Chinh Vũ nhìn Ngụy Dịch Sâm với vẻ kinh hãi, "Giúp mèo giải tỏa? Còn có nhiệm vụ như này?"
"Có hơi lạ, có điều hệ thống Trò Chơi Của Thần là thế đấy, luôn giao nhiệm vụ kiểu này cho người chơi." Ngụy Dịch Sâm giải thích.
"Vậy... Chúng ta làm không?" Vương Chinh Vũ gãi đầu.
"Làm chứ, sao không làm." Ngụy Dịch Sâm cau mày, "Nhiệm vụ này có tận 20 điểm lận, nhiệm vụ hàng ngày thường chỉ có 3-5 điểm. Với tôi thì chẳng sao cả, nhưng với cậu thì quan trọng đấy. Tôi từng bảo cậu đừng dễ dàng bỏ lỡ cơ hội lấy điểm từ nhiệm vụ thường ngày đúng chứ?"
"Nhưng..." Vương Chinh Vũ nhìn bé mèo đang liếm hàng mình, lòng thực sự có phần dở khóc dở cười, "Nên giúp nó sao đây, sục hả?"
"Chuyện này..." Ngụy Dịch Sâm cũng không nhịn được mà bật cười, "Cậu có thể thử, có điều tôi sợ nó sẽ cắn đấy."
Thế là cả hai bế mèo lên giường, ngửa nó ra và đè tay chân nó xuống. Cũng may con mèo này khá là nghe lời, ngoan ngoãn nhìn bọn họ.
"Meow hức." Bé mèo cất tiếng, hàng họ hồng nhạt run rẩy, như đang chịu sự giày vò của ham muốn.
Vương Chinh Vũ vươn tay đến cặc mèo, ngón tay nhẹ nhàng tuốt sục.
"Meow... Ngoawww..." Mèo thốt tiếng dễ chịu, cả người thả lỏng hẳn.
"Hì hì." Vương Chinh Vũ thấy thú vị vô cùng, "Nào ngờ mèo lại nứng như này, thú vị thật."
"Giúp mèo xóc lọ cũng vui thế à?" Ngụy Dịch Sâm trêu đùa, "Chút nữa cũng giúp tôi với, tôi cũng khó chịu quá đi."
"Biến giùm, tự mình làm đi." Vương Chinh Vũ tặng anh phát trợn mắt.
Kết quả đã 10 phút trôi qua mà bé mèo chẳng thấy bắn gì cả. Tay hắn đã mỏi, đổi sang Ngụy Dịch Sâm.
Bé mèo cứ kêu gào không ngớt, lại vài phút nữa trôi qua, lúc này đây cuối cùng cũng đã lên đỉnh, từng dòng tinh trắng được phóng ra ngoài.
"Chết tiệt, cũng chịu bắn rồi." Ngụy Dịch Sâm lắc tay, bé mèo giãy thoát khỏi lòng cả hai, "Tôi còn tưởng động vật nhỏ nhắn như này sẽ ra nhanh lắm."
"Cuối cùng cũng hiểu được sự đau khổ của tôi rồi đúng chứ?" Vương Chinh Vũ cười bảo, "Đáng đời anh chịch tôi lâu đến thế, làm mãi mà chẳng thấy ra."
"Tôi sức dai được chưa, tôi nói cậu hay thứ quan trọng nhất của đàn ông là phải đủ dai."
"Nhổ vào, đồ ngốc nhà anh..."
Cả hai nháo nhào ầm ĩ với nhau, cũng chẳng quan tâm bé mèo đực dễ thương kia nữa, càng chẳng nhận ra thông báo kết toán điểm tích lũy của hệ thống mãi vẫn chưa thấy công bố. Bé mèo tò mò khẽ liếm lấy bãi tinh ở trên giường, rồi một tiếng phình vang lên lông tóc khắp người nó bùm nổ loà xoà hẳn.
"Vãi cả chưởng!!!..."
Hai người Vương Chinh Vũ và Ngụy Dịch Sâm ngạc nhiên, vội vàng lắc tay hất mớ lông tóc đó ra.
Giờ phút này, chỉ thấy trên giường thình lình xuất hiện một xác thịt nam giới có bắp thịt khỏe mạnh, cơ ngực, cơ bụng và bắp đùi phát triển khó tả, nhưng điều kì lạ là trên người người nọ lại có không ít lông đan xen hai màu trắng đen.
Đằng sau chàng trai đó có một chiếc đuôi mèo dài, trên đầu còn có đôi tai mèo trái lẽ thường. Nhìn xuống tiếp thì là một gương mặt đẹp trai tột độ.
Cậu ta nhìn Vương Chinh Vũ và Ngụy Dịch Sâm với vẻ vô tội, câu đầu tiên thốt lên là: "Meow?"
"Đù vãi!!!" Cả hai nay sốc quá chừng, ai có mà ngờ con mèo vừa được họ sục cho, nay bỗng biến thành người thú chứ.
"Em..." Trong mắt cậu ta ngập tràn lửa dục, nhưng lại tủi thân bụm dương vật dài cỡ 20cm giữa háng của mình lại, "Tiểu Thụy muốn lắm... Các anh... Các anh có thể giúp em không?..."

Nhận xét
Đăng nhận xét