[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 60
"Chuyện gì đang xảy ra?" Vương Chinh Vũ và Ngụy Dịch Sâm cùng lúc cất tiếng.
"Tiểu Thuỵ muốn..." Chàng trai người thú tự xưng là Tiểu Thuỵ kia nói tiếng người với giọng tủi thân, dương vật giữa háng rỉ dịch dâm. Cậu ta bỗng chỉ vào Vương Chinh Vũ rồi nói, "Tiểu Thuỵ có thể... Chịch anh trai này không?"
"Hả?" Cả người Vương Chinh Vũ sững sờ.
"Phía sau cũng ngứa quá..." Tiểu Thuỵ để lộ lỗ nhỏ hồng hào của mình, sau đó nhìn Ngụy Dịch Sâm, "Anh ơi có thể... Chịch Tiểu Thuỵ không?"
Ngụy Dịch Sâm nhìn người thú có thân hình cường tráng chẳng kém gì mình, mà có hơi dở khóc dở cười. Anh cũng không phải chưa từng gặp phải chuyện kì lạ như này trong phó bản, nhưng khi xuất hiện cảnh này ở nhiệm vụ thường ngày trong thế giới hiện thực, cả anh cũng có phần chẳng hiểu mô tê gì.
"Tôi hiểu rồi, bảo sao nhiệm vụ còn chưa bắt đầu kết toán." Ngụy Dịch Sâm bừng tỉnh hiểu ra, "Giúp mèo giải tỏa ham muốn, ý bảo không chỉ xóc lọ giúp đâu thôi, nếu nó đã biến thành người thú thì có nghĩa chúng ta còn phải làm tình với nó."
"Làm tình?! Với con mèo này?" Vương Chinh Vũ thực sự tưởng bản thân nghe nhầm.
"Cậu không nghe thấy cậu ta nói, muốn địt cậu và được tôi địt sao? Nói đơn giản là như cái bánh mì sandwich thôi." Ngụy Dịch Sâm nói với vẻ đứng đắn, "Bảo sao lại thưởng nhiều điểm như thế, hóa ra còn phải làm thế."
"Cũng có nghĩa là, tôi phải bị con cặc này giã?" Vương Chinh Vũ nhìn cặc bự run rẩy rỉ nhiễu nước mà không khỏi nuốt nước bọt, "Đùa gì vậy trời!"
"Không được sao?" Tiểu Thuỵ nháy mắt cuống cuồng, "Anh ơi... Xin anh đấy..."
"Chuyện này..." Vương Chinh Vũ nhìn Ngụy Dịch Sâm cầu xin, "Có thể không làm không?"
"Không thể bỏ lỡ cơ hội nhận điểm." Ngụy Dịch Sâm không kìm được mà bật cười, nhưng vẫn an ủi hắn, "Không sao đâu, chỉ là một con mèo dễ thương thôi mà."
Con mèo dễ thương? Mèo nhà nào chứ tôi không quen biết?!
Vương Chinh Vũ nhìn Tiểu Thuỵ với cơ bắp săn chắc trước mặt, lông xù trải khắp người, lồng ngực phanh rộng và vùng bụng lại chẳng có lông gì, mà là đường cong cơ bắp chắc nịch rõ rệt, cùng với hai đầu ti hồng hào u gồ; bên dưới thì là một nhúm lông mu và hai hòn dái loe ngoe lông màu trắng, cùng với dương vật 20cm tỏa hơi nóng hừng hực rỉ nước.
Dương vật cậu ta lúc này khác hẳn với cặc mèo có gai mà hắn đã từng xóc cho, giờ giống hệt với cặc người, chẳng có sự khác biệt đáng kể nào. Và ở cuối cột sống cậu ta có thêm chiếc đuôi mèo trái lẽ thường, dưới nữa là lỗ nhỏ của cậu ta.
Tiểu Thuỵ khẽ liếm láp vuốt mèo, rồi liếm dịch nhờn trên đầu cặc, sau đó nhìn bọn họ với ánh mắt đáng thương.
"Mèo ngoan." Ngụy Dịch Sâm xoa đầu cậu ta với vẻ dịu dàng, đôi tai mèo nhảy giần giật.
"Gọi em Tiểu Thuỵ là được rồi." Tiểu Thuỵ nói với vẻ ngoan ngoãn.
"Ngoan, anh nói em nghe, em có thể địt anh trai này." Ngụy Dịch Sâm nở nụ cười hư hỏng nhìn Vương Chinh Vũ.
"Ngụy Dịch Sâm!" Vương Chinh Vũ tức tới mức nói thẳng tên họ, "Sao không phải là địt anh?!"
"Tiểu Thuỵ muốn cậu không phải ư?" Ngụy Dịch Sâm dời chỗ, để cơ thể Tiểu Thuỵ nằm nhoài lên người Vương Chinh Vũ, "Tôi từng nói với cậu rồi mà nhỉ, trong Trò Chơi Của Thần, chần chừ là thứ vô dụng nhất."
"Dù cho là thế..." Vương Chinh Vũ nhìn gương mặt đẹp trai khó lòng khiến người ta cất tiếng từ chối trước mặt, thở dài một hơi, "Được thôi, còn sá gì nữa."
"Anh ơi... Xin lỗi anh nha, Tiểu Thuỵ sắp địt anh rồi." Tiểu Thuỵ đỏ mặt, nhắm chuẩn buồi thịt vào lỗ dâm Vương Chinh Vũ.
Lỗ nhỏ đã được Ngụy Dịch Sâm bắn vào trong hết lần đã bị địt lỏng cả rồi, còn đang rỉ ra bọt trắng dâm đãng. Tiểu Thuỵ ưỡn hông, cặc bự sưng tấy trực tiếp được đút vào.
"Hưa ah!!!..." Bên trong Vương Chinh Vũ lần nữa được dương vật lấp đầy, còn bị nhấp trúng điểm nhạy cảm, "Phê..."
"Phê chứ, Tiểu Thuỵ giỏi lắm đó." Tiểu Thuỵ vui vẻ, bắt đầu đong đưa phần eo săn chắc, một nông một sâu mà giã nắc hắn.
"Ahhhh... Sao mấy người toàn địt kiểu này không vậy..." Vương Chinh Vũ lập tức sướng run người, nghiêng đầu, biểu cảm toàn là vẻ dâm đĩ, "Hức ah..."
"Thoải mái không?" Tiểu Thuỵ vui vẻ, ôm Vương Chinh Vũ nện lồn đĩ hắn không ngớt, "Anh thích được Tiểu Thuỵ chịch không?"
"Thích... Sướng chết đi được..." Vương Chinh Vũ kêu rên.
Ngụy Dịch Sâm nhìn bộ dạng đĩ thõa của Vương Chinh Vũ, tự dưng thấy không biết sao lại dậy cơn ghen tuông và khó chịu.
"Anh trai còn lại..." Tiểu Thuỵ vừa địt Vương Chinh Vũ vừa cong mông lên. Dời chiếc đuôi mèo gợi cảm đong đưa ấy sang bên, để lộ lỗ thịt hồng hào, "Phía sau Tiểu Thuỵ ngứa quá... Muốn quá đi..."
"Hừ!"
Ngụy Dịch Sâm bĩu môi, nằm nhoài đè lên tấm lưng lông xù của Tiểu Thuỵ, dương vật sớm đã căng phồng dựng đứng thọc thẳng vào lỗ dâm cậu ta, sau đó điên cuồng ra vào.
"Ah ha!..." Tiểu Thuỵ lập tức cất tiếng kêu rên, khoái cảm ập đến từ trước và sau khiến cậu ta muốn thôi mà chẳng đặng, "Tiểu Thuỵ sướng quá đi!... Đã quá!..."
"Địt chết đĩ mèo dâm!" Ngụy Dịch Sâm lên cơn hung hăng, từng phát hạ xuống đều phang thẳng vào nơi sâu nhất.
Điều đó cũng truyền đến Vương Chinh Vũ ở bên dưới, sức nặng của hai chàng trai cơ bắp đè hết lên người hắn, cặc bự của Tiểu Thuỵ dần cùng một nhịp giã với Ngụy Dịch Sâm mà phang từng nhấp vào lồn đĩ của hắn.
Hai tay Ngụy Dịch Sâm vòng đến trước ngực Tiểu Thuỵ, chơi đùa xoa ngắt đầu ti cậu ta, Tiểu Thuỵ thì hôn đắm đuối Vương Chinh Vũ, sau đó liếm láp cổ gáy hắn hệt mèo. Cả người cậu ta ngày càng nóng ran và phấn khích, nhịp nện cũng nhanh dần.
"Ahhhh không được rồi..." Vương Chinh Vũ phất cờ đầu hàng trước, lần thứ hai trong buổi tối xuất tinh vì bị đụ, tinh dịch đáp hết lên bụng dưới hắn và lông mu Tiểu Thuỵ, "Hức ah..."
"Phê quá... Ưm ah..." Tiểu Thuỵ cất tiếng hổn hển quyến rũ, điên cuồng giã vào lồn thịt trơn trượt của Vương Chinh Vũ tiếp, còn lỗ sau của mình cũng được Ngụy Dịch Sâm chăm sóc tới mức lỏng lẻo phun nước, khoái cảm cứ thay nhau ập tới.
"Tôi cũng sướng quá..." Ngụy Dịch Sâm đè lên người cả hai, ôm trọn hai người, dập một phát xả tinh vào bên trong Tiểu Thuỵ.
"Ahhhhh... Tiểu Thuỵ cũng sắp ra rồi, meow hức!..." Tiểu Thuỵ rên rỉ sung sướng, lượng lớn tinh dịch thoát cương khỏi lỗ tiểu cậu ta, ra hết bên trong Vương Chinh Vũ.
Sau cuộc chiến nảy lửa, cả ba nằm vật ra giường thở dốc từng cơn, chìm đắm trong cơn sung sướng còn sót lại sau xuất tinh.
"Chúc mừng người chơi Ngụy Dịch Sâm và Vương Chinh Vũ hoàn thành nhiệm vụ thành công, nhận được 20 điểm tích lũy."
Hệ thống lập tức thông báo kết toán điểm, đồng thời nói tiếp bên tai Vương Chinh Vũ rằng, "Điểm tích lũy hiện tại của người chơi Vương Chinh Vũ là 695 điểm, kết thúc thông báo điểm tích lũy lần này, chúc người chơi gặp nhiều may mắn."
Lý trí trở về dần, cảm giác nhục nhã do trò hề hoang đường mang lại khiến hai người Vương Chinh Vũ và Ngụy Dịch Sâm nhất thời không thể thốt nên lời. Nhưng Tiểu Thuỵ lại nở nụ cười mỉm xán lạn, để lộ răng nanh nhỏ, lắc lư tai mèo, trông hạnh phúc khó tả.
"Thứ này vẫn chưa biến mất?" Ngụy Dịch Sâm nghiêng đầu sang, đỏ mặt chẳng rõ.
"Meow?" Tiểu Thuỵ không hiểu anh nói gì.
Đúng lúc này, một cú điện thoại được gọi đến, là của Tiêu Cảnh Hằng, còn là một cuộc call video.
Ngụy Dịch Sâm bắt máy, vừa mở miệng là một tràng mắng chửi, "Tiêu Cảnh Hằng mèo nhà chú rốt cuộc là sao đây hả?!"
"Ai ui, sao lại nóng tính đến thế chứ." Tiêu Cảnh Hằng nhìn cơ thể trần truồng ướt đẫm mồ hôi cùng với dương vật đang rỉ tinh của anh mà hai mắt sáng rỡ, "Wow, anh tặng tôi phần quà bự vậy luôn hả, tối rồi còn đi quyến rũ ai vậy hả?"
"Cút ngay!" Ngụy Dịch Sâm chỉ vào Tiểu Thuỵ bên cạnh, nói với giọng không tốt lắm, "Cậu ta rốt cuộc là như nào?"
Tiểu Thuỵ thấy Tiêu Cảnh Hằng qua màn hình điện thoại, lập tức lắc lư đuôi mèo vui vẻ hô, "Chào chủ nhân!"
"Chào Tiểu Thuỵ nha." Tiêu Cảnh Hằng cười đáp, "Tiểu Thuỵ có ngoan không đó?"
"Tiểu Thuỵ có... Vâng, Tiểu Thuỵ không có..." Tiểu Thuỵ cúi đầu tủi thân bảo, "Vừa nãy không kìm được mà đã làm tình với hai anh trai này."
"Không nghe lời vậy sao, chờ anh về xem anh làm sao dạy dỗ em lại mới được!" Tiêu Cảnh Hằng vờ hung dữ.
"Dạ vâng..." Tiểu Thuỵ buồn tủi sắp khóc tới nơi.
Đúng lúc này, cậu ta khẽ liếm tinh dịch ở trên tay, phình một tiếng chợt về lại hình dáng con mèo mập mạp đáng yêu.
"Đó là thú cưng của tôi, phần thưởng mà trò chơi ban cho." Tiêu Cảnh Hằng giải thích với Ngụy Dịch Sâm.
"Chú đưa thứ này đến gửi tạm ở nhà tôi?" Ngụy Dịch Sâm trừng mắt với vẻ chẳng dám tin, "Tôi thực sự... Có tin tôi tẩn chú toi mạng không hả?!"
"Đừng giận mà! Bình thường nó trong hình dáng thú cưng không có ý thức của con người đâu, chỉ khi liếm ăn phải tinh dịch mới biến hình." Tiêu Cảnh Hằng vội vã giải thích, "Anh đừng cho nó ăn tinh dịch là ok à."
"Con mẹ nó chú cút ngay!" Cơn giận của Ngụy Dịch Sâm bốc thẳng đến đỉnh đầu.
"Nói chứ, nãy Tiểu Thuỵ bảo hai anh trai là ý gì?..." Tiêu Cảnh Hằng cười giả lả, vội chuyển chủ đề, "Cái cậu đẹp trai Vương Chinh Vũ đó cũng có mặt?"
"Ở đây, ngay cạnh luôn."
Ngụy Dịch Sâm xoay đầu lại, chợt phát hiện Vương Chinh Vũ đã ngủ say vì mệt mỏi. Cả người hắn trần truồng, tinh dịch nước tiểu vương khắp người, cứ thế banh càng nằm trên giường, chẳng hề lo lắng gì mà chìm vào mộng đẹp.
"Úi, đúng là đẹp trai ngon miệng đó." Tiêu Cảnh Hằng nhìn vẻ ngoài Vương Chinh Vũ, không khỏi cất giọng bỉ ổi, "Hóa ra anh Ngụy của chúng ta thích mặt hàng kiểu này à? Tôi rảnh sẽ đến thăm chị dâu tương lai mới được."
"Bớt ngứa mồm lại, rốt cuộc chú kiếm tôi có chuyện gì" Ngụy Dịch Sâm chau mày.
"Muốn hỏi anh muốn quà lưu niệm gì, bánh Mây Tía ở Vân Thành hơi bị ngon đấy..."
"Biến con mẹ nó đi!" Chẳng chờ y nói xong, Ngụy Dịch Sâm đã cúp máy cái rụp.

Nhận xét
Đăng nhận xét