[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 61

Sau cuộc làm tình như trò hề đó, có lẽ vì quá mức kiệt sức mà cả hai rất nhanh đã lăn đùng vào cơn ngủ say.

Sáng sớm, ánh nắng rọi vào phòng, trong tấm chăn trắng muốt trên giường, là hai người đàn ông ngủ với tư thế ngổn ngang, toàn thân loã lồ.

Vương Chinh Vũ thức dậy trước, khẽ dụi mắt. Hắn thấy Ngụy Dịch Sâm nằm ở bên cạnh, thấy cơ thể trắng trẻo và sườn mặt gợi cảm đó bỗng nhớ lại chuyện đã xảy ra vào đêm qua, không khỏi mặt đỏ lựng.

Hắn vén chăn lên, cẩn thận từng chút hòng xuống giường. Chợt ngay lúc này, giọng nói của hệ thống đột nhiên vang lên.

"Chúc mừng người chơi Vương Chinh Vũ đã kích hoạt nhiệm vụ thường ngày." Giọng nói lần này có hơi nhỏ, như đang cố tình giả dạng bầu không khí lén la lén lút.

Nhưng Vương Chinh Vũ vẫn bị doạ cho khiếp vía, thầm phàn nàn sao cứ giao nhiệm vụ cho hắn miết thế.

"Nhiệm vụ thường ngày lần này là nhiệm vụ dẫn dắt kiểu từng mục, mỗi khi hoàn thành một mục sẽ nhận được 1-2 điểm tích lũy."

Nhiệm vụ dẫn dắt??? Vương Chinh Vũ có phần không hiểu.

"Bên cạnh bạn có một anh chàng đẹp trai cơ bắp ngon lành cành đào đang ngủ, xin hãy làm theo những gì mà tôi sắp nói sau đây. Bây giờ, xin bạn hãy quay về lại giường."

Vương Chinh Vũ đành phải ngồi về lại giường.

"Tiếp đó, xin hãy liếm đầu ti anh ta một cái."

Gì cơ?! Liếm đầu ti???

Vương Chinh Vũ bất giác nuốt nước bọt, nhìn Ngụy Dịch Sâm đang ngủ rất say, mặt tức khắc đỏ bừng.

Muốn thừa lúc Ngụy Dịch Sâm đang ngủ, làm chuyện này ư?!

Có điều dù gì anh ta cũng đang ngủ, chỉ liếm cái hẳn không bị phát hiện đâu ha?

Nghĩ mãi nghĩ mãi, Vương Chinh Vũ thế mà ma đưa lối quỷ dẫn đường thế nào mà kề người lại gần.

Hắn nhoài người lên cơ ngực dày rộng của Ngụy Dịch Sâm, cảm nhận rõ nhịp tim mình đập thình thịch nhanh hơn hẳn đối phương. Lưỡi hắn vươn ra với vẻ hèn nhát, sau đó nút lấy đầu ti Ngụy Dịch Sâm.

Đó là một hạt đậu thịt mềm mại hơi gồ lên, cảm giác khi nút rất kỳ lạ. Vương Chinh Vũ còn kìm không đặng mà trêu đùa nó bằng chóp lưỡi, chưa được lúc đầu ti đã cương dậy ứ máu.

Thế là Vương Chinh Vũ lại đổi sang nút bên còn lại, liếm nút được lúc thì hệ thống cất giọng.

"Chúc mừng bạn đã nhận được 2 điểm tích lũy, tiếp sau đây xin hãy nhẹ nhàng gặm cắn đầu ti anh ta bằng răng."

Gặm cắn sao?...

Vương Chinh Vũ cẩn thận cắn vào đỉnh vú anh từng chút một, Ngụy Dịch Sâm khẽ kêu rên tiếng, làm hắn giật mình sợ hãi.

"Chúc mừng bạn nhận được 1 điểm tích lũy nữa, vậy thì tiếp theo hãy hôn môi anh ta."

Hôn ư?...

Vương Chinh Vũ với đầu lưỡi mang theo tơ nước bọt, ngẩng đầu nhìn gương mặt đẹp trai của Ngụy Dịch Sâm.

Quả nhiên anh ta khi ngủ cũng rất đẹp mắt, hơn nữa lông mi cũng dài ghê, sống mũi cũng cao nữa, môi thì không dày lắm nhưng rất có thịt, trông gợi cảm phết. Dù gì đã hôn mấy lần rồi, cũng chẳng ngại hôn thêm lần nữa.

Vương Chinh Vũ với trống lòng đập thình thịch hỗn loạn, đưa đầu đến trước mặt Ngụy Dịch Sâm. Gương mặt cả hai đã rất sát nhau, hơi thở của hai người đều phả hết vào mặt đối phương. Vương Chinh Vũ đỏ mặt, chậm rãi kề môi xuống.

Cuối cùng thì, môi hắn đã chạm vào một cánh môi mềm mại khác, lén lút hôn đối phương. Vương Chinh Vũ thậm chí còn không nhịn được mà luồn lưỡi vào miệng anh, sau đó tìm tòi.

"Chúc mừng bạn nhận được thêm 1 điểm tích lũy, tiếp theo xin hãy khẩu giao cho anh ta, chú ý phải để anh ta xuất tinh vào miệng bạn khi anh ta đang say giấc nồng, đồng thời nuốt nó."

Sao lại đĩ đến thế... Thứ hệ thống rác rưởi này...

Vương Chinh Vũ đỏ mặt, tầm mắt lướt từ cơ ngực cơ bụng mê người của Ngụy Dịch Sâm xuống tiếp, sau đó nhìn về phía buồi thịt mập mạp xinh đẹp kia.

Chỉ thấy thứ to lớn ấy đã cương cứng hoàn toàn, quy đầu đỏ tía lòi mình khỏi bao quy đầu, lỗ tiểu đang ọc không ít dịch nhờn. Hóa ra lúc Vương Chinh Vũ trêu đùa đầu ti và hôn thì đã khiến anh hưng phấn đến thế.

Vương Chinh Vũ nuốt ngụm nước bọt, sau đó há mồm ngậm lấy đầu cặc Ngụy Dịch Sâm.

Đầu cặc anh tròn trịa bóng lưỡng, căng phồng to chắc, dịch nhờn rỉ khỏi lỗ tiểu có hơi nhớp nháp, chẳng khai cho lắm. Ngốn xuống tiếp là dây thắng nhạy cảm và thân cặc phủ đầy gân xanh. Do to bự quá mức nên Vương Chinh Vũ chỉ ngậm nửa đã chẳng thể nuốt xuống tiếp.

Hắn nuốt nhả liên tục, nghẹn đỏ mặt gắng sức khẩu giao cho Ngụy Dịch Sâm. Sau khi bú được lúc, Vương Chinh Vũ bèn nhả cặc anh ra, sau đó liếm dọc thân cặc, trêu đùa dái anh bằng lưỡi, thậm chí còn cho nó vào mồm.

Ngụy Dịch Sâm bày thế ngủ chữ "大" thoải mái, tay gãi bụng một cách thô lỗ, cặc cứng sưng phồng run rẩy với sợi nước bọt vương trên đó, sau đó họng lầm bầm câu, "Địt... Chịch chết cưng... Thứ dâm đãng..."

Mặt Vương Chinh Vũ còn đỏ hơn trước, vừa nhớ tới đêm qua bị Ngụy Dịch Sâm chịch ra sao, đến nỗi trong lỗ nhỏ mình còn giữ lại mớ tinh mà đêm qua Ngụy Dịch Sâm đã ra bên trong, lỗ sau chợt thấy hơi ngứa ngáy, cậu nhỏ cũng cương cứng khó chịu.

Sau khi bú dái chùn chụt mấy phát, Vương Chinh Vũ bèn ngậm cặc anh lại. Lần này, Vương Chinh Vũ ra sức muốn deep throat, muốn cho cậu bé lớn tướng này vào thật sâu trong họng mình.

Nhưng sau cùng vẫn không thể, vì nó thực sự quá bự, Vương Chinh Vũ đành phải bú một cách thành thật hơn, nuốt nhả bú mút lên lên xuống xuống, chóp lưỡi liên tục đánh vòng ở lỗ tiểu anh.

Hô hấp của Ngụy Dịch Sâm ngày càng gấp rút hẳn, Vương Chinh Vũ tiếp tục cố gắng, đẩy nhanh tốc độ, cuối cùng thì, dương vật to bự ấy đã bắt đầu run lẩy bẩy, lượng lớn tinh dịch chảy ào ra ngoài, ra hết trong họng hắn.

Vương Chinh Vũ tham lam nuốt đống tinh hoa ấy vào bụng, thầm nghĩ bản thân đó giờ nào hèn mọn đến vậy đâu, vậy mà lại lén lút xâm phạm người khác, còn thích nuốt tinh người ta chứ.

"Thật xin lỗi, nhiệm vụ lần này của bạn đã thất bại, tổng cộng nhận được 4 điểm tích lũy, điểm tích lũy hiện giờ có 699 điểm. Chúc nhiệm vụ lần sau gặp nhiều may mắn." Hệ thống đột nhiên thông báo kết toán.

Thất bại?!

Vương Chinh Vũ ngẩng phắt đầu dậy, khóe miệng còn vương tinh dịch. Hắn nhìn về phía Ngụy Dịch Sâm còn đang say giấc, vô cùng không hiểu.

Sao lại thất bại? Sai ở đâu ư?

"Ngụy Dịch Sâm?..." Vương Chinh Vũ cẩn thận kêu tên anh, sau đó kề đến bên tai anh, "Ngụy... Dịch... Sâm..."

Lúc này đây Ngụy Dịch Sâm cũng không nghẹn nổi nữa, khóe miệng chợt nhếch lên. Anh mở bừng mắt, nói câu với Vương Chinh Vũ với vẻ ngượng ngùng, "Chào buổi sáng..."

"Anh!..." Vương Chinh Vũ tức khắc đỏ lựng như quả táo chín trên cây, ngay cả tai cũng đỏ bừng, "Anh tỉnh từ lúc nào vậy?!"

"Thì... Lúc cậu deep throat cho tôi, hơi đau đó..." Ngụy Dịch Sâm có hơi xấu hổ, "Cậu đây là... Nhiệm vụ sao?"

"Đúng... Đúng đó!" Vương Chinh Vũ vờ bình tĩnh, "Không phải anh bảo, tôi đừng bỏ lỡ cơ hội lấy điểm sao, tôi đã làm theo lời anh nói cơ đấy."

"Vậy à..." Ngụy Dịch Sâm khẽ lắc lư đầu, hít một hơi thật sâu, "Không sao, sau này gặp phải nhiệm vụ cần người khác giúp đỡ, cậu cứ việc dùng cơ thể tôi."

"Cứ... Cứ việc dùng?"

"Ừm." Ngụy Dịch Sâm nở nụ cười ra vẻ đẹp trai, giây sau chợt có bóng đen nhảy phốc lên giường làm anh giật cả mình, "Đù vãi!"

Đó là con mèo Xiêm mũm mĩm đáng yêu tên Tiểu Thuỵ, đang chớp mắt nhìn cả hai.

"Mau! Đừng để nó liếm tinh dịch!" Ngụy Dịch Sâm hét vội.

"Tại sao?" Vương Chinh Vũ hoảng hốt mau chóng dọn dẹp hiện trường.

"Sau khi nó liếm tinh dịch, nó sẽ biến thành hình người." Ngụy Dịch Sâm lẹ làng ôm nó xuống giường.

"Đúng rồi." Vương Chinh Vũ nhớ đến chuyện đêm qua, tối qua bị chịch thực sự sướng phê khó tả, trong một thoáng quên mất hết thảy, "Con mèo này rốt cuộc là như nào đây?"

"Cũng coi như là đạo cụ trong game, bạn tôi đem nó ra ngoài." Ngụy Dịch Sâm giải thích.

"Bạn anh cũng là người chơi của Trò Chơi Của Thần?" Vương Chinh Vũ hỏi dồn.

"Đúng vậy, cậu ta còn nói có cơ hội còn muốn làm quen với cậu cơ đấy." Ngụy Dịch Sâm ôm Tiểu Thuỵ cười gượng tiếng, "Yên tâm đi, tôi từng hỏi cậu ta rồi, Tiểu Thuỵ chỉ cần trong hình dạng mèo thì sẽ không xuất hiện nhân cách, cho nên tạm thời nuôi nó trước vậy."

"Thế à, vậy tôi cũng không sợ nó nữa hì hì..." Vương Chinh Vũ đón lấy Tiểu Thuỵ, sau đó nhìn nó với vẻ yêu thích, "Tôi siêu thích mèo luôn, chúng ta có nên mua chút đồ chơi cho nó không?"

"Chỉ nuôi có vài ngày." Ngụy Dịch Sâm chau mày.

"Vậy đi mua cá hồi tươi, nó chắc chắn sẽ thích ăn đấy." Vương Chinh Vũ cạ đầu Tiểu Thuỵ cái một cách thân mật, hình như thực sự rất thích.

Ngụy Dịch Sâm lạnh nhạt bảo, "Để sau hẵng tính, tôi chút nữa còn phải dắt nó đi thiến mới được."

"Không thể! Nó còn là một đứa trẻ."

"Nó trẻ? Nó biết đụ cậu đấy, cái tên ngốc nghếch này."

"Tôi mặc kệ, anh nếu ra tay với nó, tôi sẽ không tha cho anh!"

"Hay lắm, ai sợ ai chứ, chẳng lẽ đánh không lại cậu chắc!"

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)