[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 62
Nước lạnh xối rửa cơ thể nóng nực, Vương Chinh Vũ táp nước vào gương mặt đỏ ửng vì xấu hổ, bước ra khỏi nhà tắm.
Ngụy Dịch Sâm đang bận rộn trong phòng bếp, Tiểu Thuỵ thì đang ăn cá hộp ở ngoài ban công, ti vi ở phòng khách thì đang chiếu tin tức sáng sớm.
"Những ngày gần đây, nghị viên Cố Hy Khải ở Tân Thành ngang nhiên ủng hộ một bị cáo ở trên phiên tòa đã dẫn đến sự thảo luận sôi nổi của cả thành phố. Hôm đó trên phiên tòa, Cố Hy Khải vi phạm kỷ luật kêu gọi bị cáo, dẫn đến bị cáo thay đổi lời khai ngay tại hiện trường, khiến toàn trường hoang mang hỗn loạn. May mắn thay sau khi tra rõ thì bị cáo quả thực vô tội, nhưng hành vi của Cố Hy Khải vẫn khiến người dân thành phố nghị luận không dứt. Theo một nguồn tin, bị cáo là bạn học cấp 3 chung với Cố Hy Khải, liên quan đến một vụ án hãm hiếp trong quá khứ với nạn nhân vụ án này, chuyện này có thể có liên quan nhất định đến sự nghiệp chính trị, cùng với vài quyết sách công tác quản lý của ông Cố."
"Xem gì thế, nhập tâm dữ vậy." Ngụy Dịch Sâm bưng bữa sáng đến, trên mặt đĩa là trứng rán, thịt hộp và bánh mì cắt lát.
"Cố Hy Khải đó là ai nhỉ?" Vương Chinh Vũ chỉ vào ti vi rồi hỏi.
"Một nghị viên của Tân Thành." Ngụy Dịch Sâm ngồi xuống sofa, "Tân Thành cũng giống với các thành phố khác, cũng thông qua bầu cử thành lập nghị hội và đoàn thị trưởng. Trong số đó năng lực của Cố Hy Khải cũng khá nổi trội, đã thúc đẩy rất nhiều cải cách và phổ cập giáo dục và ngành KHKT, là ứng viên tiềm năng cho chức thị trưởng kì sau."
"Đỉnh vậy ư?" Vương Chinh Vũ khen ngợi.
"Mấy cái đó coi như là lý do thoái thác của quan chức, có điều tôi sao chẳng quen được với những người này." Ngụy Dịch Sâm khẽ cười khinh thường, "Dù cho bề ngoài rực rỡ cỡ nào, sau lưng cũng chỉ là đám người chỉ biết đến lợi ích, tham tiền mê quyền mà thôi."
"Chẳng qua sao người này quen Tiết Trạch Húc nhỉ, chuyện là sao thế?" Vương Chinh Vũ không rõ.
"Năm Tiết Trạch Húc học cấp 3 từng bị chàng trai mình thích cưỡng hiếp, Cố Hy Khải cũng là bạn học chung lớp, khai báo là chứng kiến toàn bộ quá trình nhưng mãi chẳng dám nói ra, áy náy đến ngày hôm nay." Ngụy Dịch Sâm nhìn Cố Hy Khải trong tivi mà nói, "Cái câu thức tỉnh ở trên phiên tòa thực sự rất tuyệt, coi như cũng đủ khiến cái tên đần độn Tiết Trạch Húc không đâm đầu vào chỗ chết."
"Sau khi cậu ta được thả ra, giờ sao rồi?" Vương Chinh Vũ để lộ vẻ buồn bã, "Thực sự, tôi chưa từng nghĩ tới cậu ta từng gặp phải chuyện như này."
"Đã là quá khứ, đừng nhắc chuyện này nữa." Ngụy Dịch Sâm khuyên.
Tiểu Thuỵ đã ăn no, chạy vọt lên đùi Vương Chinh Vũ. Hắn vui vẻ sờ mèo, ngẫm bảo, "Nói chứ, nãy anh ra hơi bị nhiều đấy."
Ngụy Dịch Sâm đang ăn bánh mì lát suýt đã nghẹn, "Cậu nói gì cơ?"
"Tôi nhớ, tối qua anh đã ra hết hai lần rồi đúng chứ, sao nãy còn ra được nhiều tinh đến vậy?" Vương Chinh Vũ hơi đỏ mặt.
"Nhiều lắm sao?" Ngụy Dịch Sâm húp miếng nước trong cơn hoảng hốt, "Đâu nhiều lắm đâu nhỉ?..."
"Siêu nhiều, tôi còn suýt nuốt không kịp." Vương Chinh Vũ nói nghiêm túc.
"Chắc có liên quan đến Skill Tree đấy, lúc trước tôi từng nâng vài cấp cho mục 'tinh dịch dự trữ' và 'hồi phục tinh dịch', nên mới thành ra như thế."
"Skill Tree lại là gì nữa? Giống kiểu nâng cấp kỹ năng trong mấy game trên mạng hửm?" Vương Chinh Vũ tò mò.
"Sau cấp 10 là sẽ được mở khóa dần thôi." Ngụy Dịch Sâm qua quýt, "Chút nữa cậu ra ngoài với tôi."
"Ra ngoài?" Vương Chinh Vũ vội vã ôm lấy Tiểu Thuỵ, "Tôi không cho phép anh dắt nó đi thiến."
"Ai bảo thiến nó, tôi muốn đi chợ." Ngụy Dịch Sâm nói với bản mặt bất đắc dĩ, "Nãy tôi thấy tủ lạnh sắp hết đồ ăn rồi, cậu định sống qua ngày bằng việc ăn đồ ngoài?"
"Tôi chuyện này thì... Chẳng phải không biết nấu mấy sao..." Vương Chinh Vũ gãi đầu ngượng ngùng, "Được thôi, vậy đi tới đâu mua?"
"Thì siêu thị ở quảng trường Trung Ương thôi."
Ngụy Dịch Sâm lái xe, cả hai rất nhanh đã đến siêu thị. Ngụy Dịch Sâm lựa vài thực phẩm tươi sống, mới chế biến và thực phẩm chín, còn với Vương Chinh Vũ trước giờ chẳng có hứng thú nấu nướng thì đi kè kè bên cạnh sắp ngủ gục tới nơi.
"Hay là cậu đi dạo đâu đó đi, lựa chút khoai tây chiên đồ ăn vặt gì đó." Ngụy Dịch Sâm nói với hắn
"Anh muốn ăn đồ ăn vặt?" Vương Chinh Vũ hỏi anh.
"Tôi tập gym, không ăn mấy đó."
"Vậy không cần mua cho tôi đâu." Vương Chinh Vũ vội bảo, "Anh cứ mua đồ ăn thường ngày là được, tôi dễ ăn lắm."
Ngụy Dịch Sâm nhìn bộ dạng khốn cùng của hắn mà cười đáp, "Khỏi lo vấn đề tiền bạc, tôi có đủ để xài. Cậu mua mấy món bản thân thích ăn nhiều chút, lần tới phải là tuần sau lận đấy."
"Tốt với tôi như thế?" Vương Chinh Vũ hơi ngờ vực.
"Tốt với cậu mà cậu còn không vui?" Ngụy Dịch Sâm bĩu môi, "Cậu cũng có thể mua thức ăn cho mèo cho Tiểu Thuỵ, bạn tôi lúc gửi mèo sang chẳng chuẩn bị gì cả."
"Hì hì! Anh tốt thật." Vương Chinh Vũ nói với giọng điệu nũng nịu, "Vậy tôi đi á nha!"
Vương Chinh Vũ vui vẻ đẩy giỏ hàng, thẳng tay quét sạch vài kệ hàng, chọn toàn những món hắn thích như khoai tây chiên, coca và đùi gà nướng. Tất nhiên, còn có hai túi thức ăn cho mèo to đùng đảm bảo Tiểu Thuỵ ăn không hết trong 1 năm và một đống lon đồ ăn vặt cho mèo.
"Phải rồi, trong nhà hình như chưa có tạp dề nấu ăn thì phải..."
Vương Chinh Vũ nghĩ thế, bèn đến một góc hơi vắng vẻ khuất nẻo, tìm thấy thứ hắn muốn ở trên kệ hàng bên dưới.
Nhưng cũng vì nơi đây khuất vắng, nên hệ thống trò chơi quỷ quyệt lại bắt đầu tác quái.
"Chúc mừng người chơi Vương Chinh Vũ đã kích hoạt thành công nhiệm vụ thường ngày."
"Nhiệm vụ lần này là nhiệm vụ khiêu chiến hàng loạt, người chơi cần hoàn thành theo yêu cầu đưa ra, chỉ cần hoàn thành hết nhiệm vụ, mới nhận được điểm tích lũy tương ứng."
"Nhiệm vụ lần này tổng cộng sẽ nhận được 20 điểm tích lũy, chúc người chơi gặp nhiều may mắn."
"Vậy thì nhiệm vụ đầu tiên, hãy để bộ phận sinh dục của bạn được trần truồng, đồng thời giữ trong vòng 5 giây."
Vương Chinh Vũ thực sự sợ chết khiếp vì cái hệ thống này, nhưng nhiều hơn nữa là không hiểu nhiệm vụ.
Móc cặc ra, chơi outdoor?
Vương Chinh Vũ tất nhiên biết chứng thích phô dâm, nhưng trong siêu thị người đến người đi đông đúc, sao có thể làm được chuyện đó ở nơi đông người được chứ.
Nhưng nhiệm vụ thì vẫn phải làm, phải làm sao mới tốt đây?...
Vương Chinh Vũ đưa mặt về phía kệ hàng và góc tường, lúc này hai bên đều được che khuất, cũng không lo bị người khác trông thấy. Chỉ thấy hắn nhanh chóng móc cặc mình ra, thầm đếm số trong cơn căng thẳng.
"Vậy không được, phải xoay người lại, đưa mặt ra ngoài mới được." Hệ thống đột nhiên cất tiếng, "Xin người chơi hãy yên tâm, không có thiết bị ghi hình và giám sát nào ở khu vực này, đồng thời vì nằm ở nơi vắng vẻ nên tạm thời sẽ chẳng ai đến đây cả.
Nhưng dù cho là thế, ai lại mạo hiểm làm chuyện đó cơ chứ...
"Trò Chơi Của Thần chỉ công bố nhiệm vụ trong tình huống đảm bảo cho sự an toàn của người chơi." Hệ thống như hơi tức giận, "Xin người chơi hãy yên tâm hoàn thành nhiệm vụ, xoay người lại, để lộ bộ phận sinh dục ra bên ngoài."
Vương Chinh Vũ đỏ lựng cả mặt, tim đập thình thịch không ngừng. Hết cách rồi, hệ thống đã nói thế, đành phải làm theo thôi.
Chỉ thấy hắn cắn răng, thình lình xoay người sang, lồ lộ cậu nhỏ bản thân ra ngoài. 5 giây sau đó chậm chạp lạ thường, nhưng cũng may đã vượt qua thành công.
"Chúc mừng người chơi hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên."
Vương Chinh Vũ lập tức kéo phắt quần lên ngay.
"Nhiệm vụ thứ hai, mời người chơi đưa mặt về phía kệ hàng, cởi quần xuống, khom người về trước, để lộ mông và hậu môn ra bên ngoài, đồng thời giữ tư thế đó trong 10 giây."
Con mẹ nó cũng nhục nhã quá rồi đó!!! Ý là lộ cặc xong là phải lộ mông đúng không?!
Vương Chinh Vũ xoắn xuýt, nhưng vẫn cắn răng làm, cởi quần xuống, để lộ cặp mông rồi khom người loã lồ lồn dâm của mình.
1、2、3......4、5......8......10!!
Thời gian vừa hết, Vương Chinh Vũ lập tức kéo quần lên liền, căng thẳng đến mức hô hấp hơi gấp gáp.
"Chúc mừng người chơi đã hoàn thành nhiệm vụ thứ hai. Tiếp theo đây là nhiệm vụ cuối cùng, mời người chơi hãy tuột quần đến đầu gối, đồng thời vén áo sao cho lộ hai đầu ti, sau đó nhắm mắt, giữ tư thế trong 30 giây."
Đùa... Đùa thôi phải không?!
Đây chẳng phải, thành tên thích phô dâm rồi sao?!
Không được, cái này thì tuyệt đối không thể... Với lại còn phải nhắm mắt chờ 30 giây, điên rồi hả trời!!!
"Cần chú ý là, nếu nhiệm vụ lần này không được hoàn thành, toàn bộ nhiệm vụ khiêu chiến sẽ thất bại, không lấy được 20 điểm tích lũy." Hệ thống lên tiếng nhắc nhở.
Chết tiệt... Bị chơi xỏ rồi...
Nhưng nếu giờ buông tha, mọi nhục nhã vừa rồi coi như đổ sông đổ biển hết.
Làm sao đây... Ngụy Dịch Sâm anh đang ở đâu thế... Mau tới cứu tôi với...
"Kiểm tra thấy người chơi đã 1 phút rồi mà chưa bắt đầu nhiệm vụ, xin hỏi có phải muốn bỏ cuộc?" Hệ thống mất kiên nhẫn.
Mặc kệ nó, chết thì chết!
Vương Chinh Vũ thoắt cái tuột quần và quần lót mình xuống, đồng thời kéo đến đầu gối, hai tay thì vén áo lên cao, để lộ cơ bụng cơ ngực và hai đầu ti săn chắc, sau đó nhắm mắt lại như thể cam chịu.
Trước mắt là một vùng đen đặc, chẳng trông thấy tình huống xung quanh. Hắn chỉ biết mình giờ đây đang phơi bày thân thể trong siêu thị như một kẻ thích loã lồ.
"1, 2, 3..." Hệ thống chu đáo đếm số cho hắn, nhưng mỗi giây trôi qua như thể một năm, như thể đang đứng trên đống lửa than cháy rực.
Nhục nhã quá đi... Nếu có người đi ngang qua nhìn thấy thì phải làm sao đây...
Nhất định sẽ tưởng mình là tên biến thái nhỉ, không chừng còn gọi bảo vệ với cả cảnh sát...
Đến lúc đó mình nhất định sẽ chết trong biển nước bọt, tên biến thái chết dẫm, lưu manh thối tha...
Huhu sao mình lại phải làm những chuyện như này chứ...
Nỗi sợ và lo lắng khiến nhịp tim Vương Chinh Vũ đập nhanh hơn nữa, hơi thở của hắn cũng dần dồn dập vội vã. Đầu óc hắn bắt đầu thấy thiếu oxy, cậu nhỏ bên dưới thì lại được bơm máu trong cơn phấn khích.
Chỉ thấy buồi thịt vốn mềm nhũn dần run rẩy từng chút một, chậm rãi ngóc đầu dậy.
Không phải chứ!... Vương Chinh Vũ mày là thằng biến thái?!
Đừng mà... Đừng cương... Xin mày đấy...
Mình không phải đồ biến thái... Ahhhhh...
Vương Chinh Vũ không ngừng đấu tranh trong lòng, nhưng dương vật vẫn hùng dũng hiên ngang vươn vai đứng dậy. Hắn giờ phút này chỉ là một gã thích loã lồ, cương con cặc ở nơi công cộng, phơi bày cơ thể và bộ phận sinh dục của mình.
Xin mi đó, mau kết thúc đi!!!
“28、29......”
Vương Chinh Vũ cầu nguyện liên tục, nhưng ngay khoảnh khắc cuối cùng, một bàn tay dày rộng đột nhiên vỗ lên vai hắn.
Vãi khiếp!!!

Nhận xét
Đăng nhận xét