[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 63
Vương Chinh Vũ sợ hãi nhũn cả chân, mông ngồi phịch xuống đất ngay tức khắc.
"Thật đáng tiếc, nhiệm vụ lần này đã thất bại, chúc người chơi gặp may mắn." Hệ thống cất âm thanh kết toán.
Phải làm sao đây! Cuối cùng vẫn bị phát hiện!!!
"Xin... Xin lỗi..."
Vương Chinh Vũ nói năng lắp bắp, nhút nhát mở mắt ra. Vì đứng ngược sáng nên hắn không thấy rõ vẻ ngoài người nọ, chỉ thấy người ta từ trên cao nhìn bản thân như thể hắn đang chịu sự xét xử.
"Xin anh đó... Đừng báo cảnh sát..." Vương Chinh Vũ hèn mọn van xin, hắn tự biết bản thân đã làm chuyện ngu ngốc hoang đường nhường nào.
"Đứng dậy trước đã." Giọng nói có phần quen thuộc vang lên.
Người đàn ông chìa tay kéo Vương Chinh Vũ đứng dậy, lúc này hắn mới thấy rõ bộ dạng của người này, để rồi ngây ngốc hoảng hốt, "Là chú... Trịnh Nhất Khang?"
Là người tài xế taxi chở Vương Chinh Vũ đến Tân Thành khi ấy, hắn lúc đó còn chơi ván SM với ông ta theo sự chỉ dẫn của hệ thống.
"Sao chú lại ở đây?" Vương Chinh Vũ ngạc nhiên.
"Tân Thành là quê nhà tôi, tôi đã về đây được khoảng thời gian rồi." Trịnh Nhất Khang liếc nhìn thân hình trần truồng của Vương Chinh Vũ, "Cậu không mặc đồ vào à?"
Vương Chinh Vũ giờ này mới đỏ mặt vì ngại, thay đồ vào, "Cũng may là chú, nếu là người khác thì giờ tôi thảm rồi."
"Nghĩa là sao?" Trịnh Nhất Khang có đôi phần không hiểu.
"Chú đừng hiểu lầm, tôi không phải biến thái, tôi chỉ..." Chính Vương Chinh Vũ cũng không biết nên giải thích như nào.
"Không sao cả, dù sao bản thân tôi cũng là M." Trịnh Nhất Khang tự giễu, "Cậu chơi vậy cũng kích thích phết đấy."
"Phải rồi, chuyện chú và vợ như nào rồi?" Vương Chinh Vũ tò mò hỏi.
"Tôi đã nói với bà ấy về ham muốn của bản thân." Trịnh Nhất Khang thở dài một hơi, "Nhưng mà, tôi vẫn bị bà ấy không chút nể nang gì mà đuổi ra khỏi nhà."
"Hả?" Vương Chinh Vũ thấy áy náy, "Dì nhà giận chú?"
"Đúng vậy, bà ấy mắng tôi không biết xấu hổ, biến thái, thứ rác rưởi, còn bảo tôi cút, muốn ly hôn với tôi." Trịnh Nhất Khang bật cười bất đắc dĩ, "Nhưng sau đó bà ấy lại gửi tin nhắn nói rằng, ít nhất tôi đã đối đãi chân thành nên giờ muốn có chút thời gian để bình tĩnh lại, thế nên trong khoảng thời gian này tôi đành về lại quê đợi trước."
"Xin lỗi chú, lúc đó tôi đáng lý không nên khuyên thế." Vương Chinh Vũ nói lời xin lỗi, "Có lẽ chú không nên thẳng thắn."
"Không sao đâu, nói ra rồi cũng thấy nhẹ nhõm hẳn, có điều chuyện ham muốn á hả..." Trịnh Nhất Khang kề sát lại gần Vương Chinh Vũ, nghiêm túc hỏi hắn, "Vừa rồi cậu làm vậy có phải là vì nhiệm vụ không?"
Vương Chinh Vũ nhất thời không hiểu, sững sờ vài giây mới thấy sốc vì lời nói của ông ta. Vương Chinh Vũ trợn tròn hai mắt, không dám tin, "Sao có thể... Chú cũng là người chơi?!"
"Sau cái hôm chở cậu, trên đường về lại La Thành tôi đã bị kéo vào trò chơi." Trịnh Nhất Khang nhớ lại, "Khi đó xe đang qua đường hầm, sau khi lái khỏi đó thì bỗng chốc biến thành một không gian trắng toát kỳ lạ."
"Kế đến có một bàn điều khiển bắt chú chọn có tham gia hay không, không tham gia thì sẽ chết ngay?" Vương Chinh Vũ nói với vẻ hơi kích động.
"Đúng vậy, hệt cậu nói." Trịnh Nhất Khang thở dài, "Không ngờ tôi tuổi tác nhiêu đây cũng bị cuốn vào mấy chuyện này nữa. Sau đợt bổ sung người mới, tôi làm nhiệm vụ thường ngày suốt một tuần rồi mới vào phó bản đầu tiên."
"Vậy chú... Ổn cả chứ?" Vương Chinh Vũ hơi lo lắng mà hỏi.
"Cũng ổn, quen rồi thì thấy cũng chẳng đến nỗi. Mới đầu còn tưởng bản thân lên cơn điên, nếu không phải trong game có người chịu giúp kẻ già khú này, e là đã chẳng sống được đến giờ." Trịnh Nhất Khang khẽ vỗ vai Vương Chinh Vũ mà cười bảo, "Không ngờ chàng trai trẻ cậu đây cũng là người cùng đường, muốn add friend nhau không?"
"Chú mở khóa mục bạn bè rồi?" Vương Chinh Vũ hỏi.
"Mới mở khóa đêm qua." Trịnh Nhất Khang lắc cổ tay, sau đó ngón tay nhanh nhẹn thao tác trên giao diện chỉ mình ông ta thấy được. Rất nhanh, Vương Chinh Vũ đã nhận được một thông báo nhắc nhở, "Có lời mời kết bạn được gửi đến bạn."
"À oke." Vương Chinh Vũ mở giao diện ra rồi nhấp vào hình lá thư bằng suy nghĩ. Kể từ đợt lên cấp lần trước, nhờ vào sự tối ưu hóa giao diện mà việc thao tác đã trở nên đơn giản hơn bao giờ hết.
"Ừm thì, chiều tôi còn có chuyện riêng, tôi mua xong xuôi rồi nên về trước đây." Trịnh Nhất Khang hơi ngượng ngùng, trước khi đi còn nói một câu, "Nếu cậu chủ muốn chơi tôi, lúc nào tôi cũng có thể đến gặp cậu."
"Hở... Đ-Được..."
Không ngờ ở đây cũng gặp được ông ta, hơn nữa còn trở thành một người chơi.
Chẳng lẽ do mình nên ông ta mới bị kéo vào? Há chẳng phải mình đã hại người ta ư?
Vương Chinh Vũ chìm trong suy nghĩ, một lúc lâu sau thì được Ngụy Dịch Sâm tìm thấy.
"Cậu đang nghĩ gì mà tập trung dữ vậy." Ngụy Dịch Sâm cất tiếng, "Nhiệm vụ nữa à?"
"Gì cơ?" Vương Chinh Vũ chợt nhớ lại trò hề vừa rồi, lắp bắp bảo, "Đâu... Đâu có..."
"Trông cậu đáng nghi lắm luôn." Ngụy Dịch Sâm hơi nghi ngờ.
"Thực sự không có!" Vương Chinh Vũ lên tiếng, "Anh mua xong hết rồi chưa?"
"Xong hết rồi, giờ đi thanh toán rồi về lẹ nào, chiều còn việc phải giải quyết." Ngụy Dịch Sâm đẩy xe hàng, "Đệt cụ, cậu mua toàn mấy thứ đáng vứt vào sọt rác gì đây."
"Cũng chính anh kêu tôi mua đồ tôi thích."
"Cậu vậy là không ổn tí nào đâu Vương Chinh Vũ à, mấy thứ này không tốt cho sức khỏe, còn dễ phát tướng nữa."
"Cần anh quản chắc!"
Kết quả sau khi về nhà ăn xong bữa trưa, Ngụy Dịch Sâm đã dắt Vương Chinh Vũ đến phòng tập gym.
"Anh cố tình chơi xỏ tôi!" Vương Chinh Vũ bất mãn.
"Không hề, thường ngày hễ rảnh tôi đều đến đây tập." Ngụy Dịch Sâm nghiêm túc nói với hắn, "Trông cậu thoạt nhìn cũng ngon đấy nhưng vẫn còn gầy yếu quá.'
"Ai bảo, tôi cũng có 8 múi đấy!" Vương Chinh Vũ phản bác.
"Đó toàn nhờ ốm mà có, chẳng có chút sức mạnh nào." Ngụy Dịch Sâm dắt tay hắn đến khu dụng cụ, "Tập nào, tôi dạy cậu vài động tác."
"Tôi biết, không cần anh dạy!"
"Chậc, tôi bỗng thấy tính tình cậu ương ngạnh kiểu gì đó."
Cuối cùng Vương Chinh Vũ vẫn phải rèn luyện cơ bắp dưới công cuộc vừa đấm vừa xoa.
"Động tác chưa chuẩn lắm, cánh tay xuống thêm chút nữa, nhớ chú ý phát lực ở ngực." Ngụy Dịch Sâm chỉ bảo.
"Biết rồi, vậy được rồi nhỉ?" Vương Chinh Vũ điều chỉnh động tác.
"Ừm, tốt hơn nhiều rồi." Ngụy Dịch Sâm xoa đầu hắn cái.
"Đừng xoa." Vương Chinh Vũ khó chịu, "Anh quản tôi miết chi, anh không tập à?"
"Vậy tôi đi chạy bộ đây." Ngụy Dịch Sâm bảo, "Sau khi làm xong hết set này tiếp tục lặp lại động tác tôi vừa chỉ cậu, sau đó tôi chỉ cậu cách duỗi chân tiếp."
"Được rồi anh mau đi đi!"
Càm ràm càm ràm, phiền thấy sợ.
Vương Chinh Vũ bĩu môi, tiếp tục rèn luyện những động tác khô khan. Hắn cũng không phải chưa từng vào phòng gym, hồi còn học đại học đã từng vào vài lần bằng phiếu khuyến mãi nhưng rồi thấy đắt với chẳng ích lợi gì nên không tới nữa.
Chẳng qua trai đẹp trong phòng gym lại có rất nhiều, điểm này thực sự khiến người ta phấn khích hết biết, đặc biệt phụ cận phòng gym này còn có một trường đại học thể dục, người đến đây ai nấy toàn là sinh viên đại học tỏa nắng tràn trề sức sống. Nghe nói gay ở phòng gym khá nhiều, hồi xưa lúc Vương Chinh Vũ xem phim heo cũng thường hay thấy mấy tình tiết chơi xập xình ở phòng gym, ta nói đúng kích thích.
Vương Chinh Vũ hết nhìn đông rồi lại ngó tây, không ngờ lại để hắn phát hiện ra một anh đẹp trai siêu thuận mắt.
Đầu tóc gọn gàng mát mẻ, sống mũi cao thẳng, mày rậm mắt to cùng khuôn miệng gợi cảm đang phả từng hơi nặng nề ra ngoài. Chàng ta mặc một chiếc áo cộc không tay, mồ hôi làm phần vải trước ngực ướt đẫm đang kéo máy chèo thuyền. Thân hình cơ bắp quyến rũ mê người khó tả, trông có vẻ là một sinh viên thể thao, dân chơi bóng rổ.
Đẹp trai quá đi... Vương Chinh Vũ nổi máu mê trai, giây tiếp theo không ngờ lại va phải ánh nhìn của đối phương.
Chàng trai đó cũng chú ý thấy Vương Chinh Vũ, khóe miệng khẽ nhếch lên.
"Chúc mừng người chơi Vương Vũ, Tả Lâm đã kích hoạt nhiệm vụ thường ngày."
Hệ thống đột nhiên công bố nhiệm vụ, làm Vương Chinh Vũ giật mình thảng thốt.
Chuyện gì nữa vậy, sao ở đây cũng công bố nhiệm vụ được. Đã vậy chàng trai đó còn đứng dậy đi về phía hắn, sao có thể, đừng nói là cậu ta nha?
"Tiếp sau đây là một trò chơi dạy dỗ liên quan đến SM. Người chơi Tả Lâm sắm vai S, Vương Vũ sắm vai M. Hai người cần phối hợp với nhau khiến đối phương lên đỉnh bằng SM."
"Nhiệm vụ lần này điểm tích lũy cơ bản là 10, người nào làm đối phương lên đỉnh trước sẽ được thưởng thêm 20 điểm, chúc người chơi gặp may mắn."
Gì cơ?! SM... Hơn nữa còn bảo mình làm M?!!
Vương Chinh Vũ hoảng hốt sợ hãi thất thố, nhưng chàng trai đó đã bước đến trước mặt hắn với nụ cười tỏa nắng.
"Anh là Vương Vũ?" Cậu ta lễ phép cất giọng hỏi.
"Hở... Là tôi..." Vương Chinh Vũ căng thẳng nuốt nước bọt, nhìn gần thì cái cậu tên Tả Lâm này trông còn đẹp trai hơn nữa.
"Nhiệm vụ này nhiều điểm thật, anh muốn làm không?" Tả Lâm hỏi hắn với nụ cười trên môi, "Nếu anh không muốn thì cũng chẳng sao cả, em tôn trọng ý kiến anh."
"Chuyện này..." Hắn thoáng sợ sệt nhưng khi nhìn chàng trai này, lòng lại hơi dao động.
Nếu chỉ liên quan đến mình thì như nào cũng không quan trọng, nhưng hình như cậu ta rất muốn lấy 30 điểm đó, nếu vì mình mà cậu ta không lấy được điểm thì thấy cũng hơi quá đáng.
Thế là Vương Chinh Vũ đỏ mặt gật đầu, đồng ý.
"Vậy em cảm ơn anh trước nha." Tả Lâm nở nụ cười rạng rỡ, làm rộn rạo cõi lòng Vương Chinh Vũ, "Thế hai ta, hay là vào phòng tắm ở đây đi."
"Ừm, được thôi."
Nhưng điều không ngờ đến là, kế sau đây Vương Chinh Vũ sẽ bị cậu ta chơi rất thảm, nói thẳng thì đó là một cơn ác mộng.

Nhận xét
Đăng nhận xét