[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 69
Mọi người đầu tiên đến siêu thị mua kha khá đồ, sau đó tay xách nách mang về nhà Tề Tắc Tu thì cũng đã sắp 3g chiều rồi.
Nơi đó là một khu chung cư cao cấp cách văn phòng luật sư rất gần, hơn nữa còn là một căn hộ kép có không gian rất lớn.
"Nhà anh to với đẹp quá đi à, Tề Luật." Vương Chinh Vũ phấn khích đưa mắt nhìn khắp căn hộ, "Còn to hơn nhà Ngụy Dịch Sâm nhiều lắm luôn."
"Da thằng nhóc cậu có phải lại ngứa nữa không?" Ngụy Dịch Sâm gõ nhẹ vào đầu hắn, "Chỗ đó là KTX được đơn vị phân cho, sao so được với nhà của đại luật sư của chúng ta chứ."
"Anh Ngụy quá khen rồi." Tề Tắc Tu cười bảo, sau đó chợt nói với Vương Chinh Vũ, "Phải rồi, ở hiện thực cậu đừng gọi tôi là Tề Luật, cứ gọi Tắc Tu hoặc Tiểu Tề đi."
"Thì bởi, tôi cũng không chỉ một lần bảo cậu ta đừng có gọi tôi là Ngụy Dịch Sâm, mà cứ kêu mãi." Ngụy Dịch Sâm ở bên cạnh kêu ca.
"Nhưng mà, tại tôi cứ luôn thấy không quen mồm chứ bộ." Vương Chinh Vũ bĩu môi.
"Anh Sâm, Chinh Vũ, hai người uống nước đi." Tiết Trạch Húc bưng nước ra mời cả hai.
"Cảm ơn." Ngụy Dịch Sâm và Vương Chinh Vũ nhận ly nước, ánh mắt cứ không nhịn được mà đánh giá trên dưới Tiết Trạch Húc.
Khác hẳn với dáng vẻ rầu rĩ suy sụp trước đó, Tiết Trạch Húc lúc này đang mặc một set áo sơ mi cùng quần tây, trông rất gọn gàng sạch sẽ, cảm giác khá là đẹp trai. Mang lại một cảm giác, có đôi phần tựa quản gia riêng.
"Ai da, hôm nay cậu đừng làm bảo mẫu nữa." Tề Tắc Tu vội vàng bảo cậu ta ngồi xuống, "Chút nữa để tôi xuống bếp trổ tài, cậu cứ ngồi ở đây đi."
"Ò." Tiết Trạch Húc nghe lời đáp lại, ánh mắt nhìn Tề Tắc Tu rõ ràng có phần dịu dàng.
"Hai người bình thường luôn ở cùng nhau?" Vương Chinh Vũ không kìm được mà hỏi.
"Đúng vậy, giờ cậu ta không có chỗ ở nên ở tạm nhà tôi trước." Tề Tắc Tu đáp, "Có điều tôi không để cậu ta ở không, tiền ăn ở gì đó tôi đều trừ vào tiền công của cậu ta."
"Vậy..." Vương Chinh Vũ đột nhiên nhớ ra gì đó, buông mồm hỏi ngay, "Hai người có thường nhận được nhiệm vụ của hệ thống sắp xếp cho không?"
"Ý cậu là sao?" Tề Tắc Tu không hiểu.
"Thì... Nhiệm vụ hằng ngày đó." Vương Chinh Vũ đặt hai tay ra sau đầu, tò mò hỏi với vẻ hài hước, "Hai người có phải... Đừng nói là luôn làm tình á nha?"
"Cậu nói gì vậy?!" Tề Tắc Tu nhất thời đỏ mặt, ánh mắt nhìn Tiết Trạch Húc có hơi hoảng loạn, "Còn... Còn lâu mới làm thế!..."
"Thiệt không?" Vương Chinh Vũ cong môi cười bí hiểm, ngón tay sờ lung tung trong kẽ hở giữa ghế sofa thì chợt mò được một thứ kỳ lạ.
Vương Chinh Vũ móc ra xem thử, không ngờ là một bao cao su đã xé.
Bầu không khí thoáng cái ngượng hẳn.
"Hai người không phải cũng ở chung với nhau sao? Chẳng lẽ cả hai không nhận được nhiệm vụ kiểu đó?" Tề Tắc Tu đỏ mặt, dứt khoát không giấu nữa.
"Tất nhiên là có rồi." Vương Chinh Vũ cười đáp, "Mọi người nói xem, hệ thống xấu xa như thế có khi nào bất chợt sắp xếp một nhiệm vụ 4p cho tụi mình không?"
"..."
"Không biết nói chuyện thì bớt nói lại." Ngụy Dịch Sâm chau mày, túm hắn vào lòng mà tẩn mấy cái, "Không nói không ai nghĩ cậu câm đâu."
"Đúng thực có khả năng đó." Tiết Trạch Húc luôn không lên tiếng đột nhiên bảo, "Nhưng từ lúc vào nhà, tôi đã mở lĩnh vực nên hiện giờ trong căn nhà này sẽ không có việc ban bố nhiệm vụ."
"Lĩnh vực? Đó là cái gì?" Vương Chinh Vũ và Tề Tắc Tu không rõ.
"Là kỹ năng độc quyền của top 10..." Tiết Trạch Húc còn chưa dứt lời thì đã bị Ngụy Dịch Sâm cắt ngang.
"Là kỹ năng mà chỉ người chơi cấp cao mới có, có thể tạo một lĩnh vực không gian thuộc riêng mình. Hệ thống sẽ không cách nào công bố nhiệm vụ cho người chơi bên trong." Ngụy Dịch Sâm giải thích, "Điểm tích lũy của Trạch Húc khá cao nên mới có kỹ năng như thế."
Tiết Trạch Húc chau mày nhưng khi thấy Ngụy Dịch Sâm đánh mắt thì cũng rõ ý của anh ta, "Phải, chính là như thế."
"Vậy à..." Vương Chinh Vũ cũng không hỏi tiếp, thay vào đó bụng lại kêu rồn rột, bèn quay sang hỏi Tề Tắc Tu, "Chúng ta chừng nào mới ăn được?"
"Để tôi xuống bếp chuẩn bị trước đã."
"Hì hì, để tôi giúp anh."
Vương Chinh Vũ và Tề Tắc Tu vừa đùa vừa cùng nhau xuống bếp chuẩn bị thức ăn, để lại Ngụy Dịch Sâm và Tiết Trạch Húc ở phòng khách.
"Xem ra, anh cũng không phải gì cũng nói hết với cậu ta." Tiết Trạch Húc nói với Ngụy Dịch Sâm.
"Như nhau cả thôi." Ngụy Dịch Sâm hỏi cậu ta, "Thế nào, ở chung với Tiểu Tề vui chứ?"
"Cũng vui, luật sư Tề đã cho tôi công việc và chỗ ổ. Tôi hiện giờ rất thỏa mãn." Tiết Trạch Húc nở một nụ cười, "Anh ấy còn gợi mở nút thắt trong tôi, đã cứu lấy đời tôi."
"Đến mức đó luôn à." Ngụy Dịch Sâm nhấp ngụm trà, sau đó điềm nhiên bảo, "Cậu thích anh ta?"
"Gì... Gì cơ?!" Tiết Trạch Húc nhất thời luống cuống, có hơi lúng túng, "Không có đâu... Tôi nào dám..."
"Tôi thấy hai người cũng hợp nhau phết, luật sư tài giỏi và cậu quản gia nhỏ kiêm thư ký riêng." Ngụy Dịch Sâm cười nói, "Hay là anh vệ sĩ riêng và người bạn tình của anh ấy."
"Anh đừng chọc tôi mà." Mặt cậu ta đỏ ửng lên, thình lình đứng dậy.
Ngụy Dịch Sâm tưởng cậu ta muốn đánh mình, nhưng giây sau đó Tiết Trạch Húc lại khom lưng cúi người.
"Sau khi chuyện đó kết thúc, tôi còn chưa chính thức xin lỗi anh nữa, cảnh sát Ngụy." Tiết Trạch Húc nghiêm túc nói với Ngụy Dịch Sâm, "Không chỉ luật sư Tề, còn có anh và Vương Chinh Vũ, tôi thật sự rất cảm kích mọi người. Với lại, trong phó bản đã hại mọi người thê thảm đến thế, còn đánh lộn với anh, tôi thật sự rất xin lỗi..."
"Chuyện đã qua cả rồi." Ngụy Dịch Sâm vội vã bảo cậu ta ngồi xuống, "Sau này sống cho thật tốt là được."
Đúng lúc này, trong phòng bếp có tiếng tranh cãi ầm ĩ vọng ra.
Chỉ thấy Tề Tắc Tu bước ra, nói với bọn họ, "Tôi quên mất nhà không có bát đũa dùng một lần, để tôi ra ngoài mua cái."
"Hay là để tôi đi cho." Vương Chinh Vũ kéo y về lại nhà bếp, "Anh cứ trổ tài nấu nướng của mình đi."
"Cần tôi đi cùng không?" Ngụy Dịch Sâm đứng dậy hỏi.
"Không cần đâu, tôi đi nhanh về nhanh." Vương Chinh Vũ nở nụ cười với anh, sau đó ra ngoài, "Bye bye!"
Ngụy Dịch Sâm hiểu ý bật cười, phản ứng này cũng rơi vào mắt Tiết Trạch Húc.
"Xem ra, anh cũng rất thích cậu ta." Tiết Trạch Húc nói.
"Cũng thường thôi, thấy khá là hoạt bát." Ngụy Dịch Sâm chưa kịp phản ứng lại, còn đang cười khờ khạo.
Tiết Trạch Húc cúi đầu, đột nhiên nhớ đến mối nghi ngờ đã quấy rối cậu rất lâu, "Cảnh sát Ngụy anh... Anh không phải Police thật đúng chứ?"
"Ý của cậu là sao?"
"Anh căn bản không dùng hết năng lực của Police, đoán chừng một phần kỹ năng đã bị khóa."
"Sao cậu biết?" Ngụy Dịch Sâm nháy mắt bình tĩnh lại.
"Police hoàn chỉnh, tôi vốn không đánh lại." Tiết Trạch Húc nghiêm túc nhìn thật sâu mắt Ngụy Dịch Sâm, "Anh với Bùi Sâm... Có quan hệ gì?"
Ngụy Dịch Sâm thình lình cảnh giác Tiết Trạch Húc, "Cậu quen cậu ta?"
"Đã từng có duyên gặp 2 lần." Tiết Trạch Húc nói tiếp, "Acc và danh hiệu Police của anh được kế thừa từ Bùi Sâm đúng chứ?"
"Không thể nào!..." Ngụy Dịch Sâm giương mắt không dám tin nhìn Tiết Trạch Húc, "Không người chơi nào nhớ được Bùi Sâm."
"Ngoại trừ top 10. Người chơi top 10 có thể nhớ được người chơi top 10 đã bị hệ thống xóa bỏ." Tiết Trạch Húc nghiêm túc nhìn Ngụy Dịch Sâm, "Bùi Sâm chết như nào?"
"Trong một lần làm nhiệm vụ, cậu ta bị một gã cướp giết chết." Ngụy Dịch Sâm nói với vẻ kích động, móng tay như thể ghim vào lòng bàn tay, trong đầu lại hiện về kí ức đau khổ tựa cơn ác mộng đó, "Khi đó tôi có mặt ở hiện trường, nhưng không thể cứu cậu ta..."
"Cho nên anh đã kế thừa tài khoản của anh ấy?" Tiết Trạch Húc đoán, "Kế thừa luôn danh hiệu? Trò Chơi Của Thần đúng thực rất xấu xa."
"Tôi lúc đó sắp điên tới nơi, cậu ta là người anh em tốt nhất của tôi!" Ngụy Dịch Sâm ôm đầu rầu rĩ, cong eo, "Trò Chơi Của Thần là trò chơi chỉ dành cho gay, nhưng tôi lúc đó thậm chí còn là trai thẳng, tôi vốn không hiểu chút gì hết."
Tiết Trạch Húc ngẫm nghĩ, nhớ lại những khoảnh khắc gặp gỡ nhau với Bùi Sâm, "Có khi nào, anh ấy bị người ta trả thù?"
"Tôi cũng từng nghĩ đến khả năng ấy." Ngụy Dịch Sâm cào đầu bực tức, "Nhưng tôi không biết... Khi ấy đầu óc tôi rất rối."
"Bùi Sâm, là một người rất lương thiện và chính trực." Tiết Trạch Húc thở dài, nhìn Ngụy Dịch Sâm, "Nói thế, anh có thể không biết chuyện mấy năm trước. Trong giới người chơi khi đó, xuất hiện một tổ chức chuyên cướp đoạt điểm tích lũy người chơi, đến mức lạm sát người vô tội, tên là Sa Quỷ."
"Chuyện này tôi từng nghe nói qua nhưng Sa Quỷ không phải đã rất lâu rồi chưa xuất hiện sao?" Ngụy Dịch Sâm nghi hoặc, "Các người chơi đều nói, bọn chúng đã phạm phải điều cấm kỵ nên bị hệ thống gạch tên."
"Bùi Sâm đã từng xảy ra xung đột với một Sa Quỷ trong một phó bản, còn đánh nhau nữa." Tiết Trạch Húc nhớ lại, "Lúc đó tôi chỉ thấy, tính cách quật cường và chính nghĩa tuyệt đối đó của anh ấy chắc chắn sẽ gặp trả thù."
"Nếu nói như thế, gã cướp hôm đấy chẳng lẽ là Sa Quỷ?" Ngụy Dịch Sâm ngẩng đầu nhìn cậu, "Thế nhưng, tôi phải làm gì mới tìm thấy chúng..."
"Tôi cũng chỉ đoán mò, suy cho cùng tôi cũng không thân với anh ấy lắm." Tiết Trạch Húc thở dài, "Chờ đã, nguyện vọng thành Thần của anh đừng nói là..."
"Lúc đó Bùi Sâm đã để lại cho tôi thứ này." Ngụy Dịch Sâm cắt ngang lời cậu, móc la bàn khỏi túi.
"Cái này là?" Tiết Trạch Húc hỏi.
"Chắc hẳn là đạo cụ trong game, tôi đã thông qua nó mà tìm thấy Vương Chinh Vũ."
"Tìm thấy Chinh Vũ? Nhưng cậu ta chẳng phải là người mới sao?"
"Về chuyện đó tôi cũng rất thắc mắc. Có điều đúng thực là thế..."
Đúng lúc này, điện thoại của Ngụy Dịch Sâm đột nhiên vang lên. Người gọi đến là Tiêu Cảnh Hằng - top 9.
"Tiểu Nghị à, tôi bị bạn trai đá!!!"
Một câu nói quỷ khóc sói gào đột ngột khiến Ngụy Dịch Sâm vội cầm lấy điện thoại, suýt bị hù chết. Chờ sau khi người đó hơi bình tĩnh lại, Ngụy Dịch Sâm mới nghe hắn nói tiếp, "Sao thế?"
"Tên đó bắt cá hai ba tay bên ngoài, tôi đã cãi vã một trận và tên đó đòi chia tay!!!" Tiêu Cảnh Hằng suy sụp khóc thét, "Ông trời ơi, tôi đối xử tốt với người ta như thế, sao anh ta lại nỡ lòng nào. Oaaaa hức!!!"
"Chú nín ngay." Ngụy Dịch Sâm mệt mỏi khi nghe hắn khóc, chau mày bảo, "Nên là chú muốn gì?"
"Đi uống với tôi! Tôi đã về đến Tân Thành rồi."
"Không còn gì nữa thì tôi cúp đây." Ngụy Dịch Sâm cúp máy trong tuyệt tình, sau đó nói với Tiết Trạch Húc, "Xong chuyện rồi, chúng ta tiếp thôi."
Tiêu Cảnh Hằng bị cúp điện thoại đang kéo hành lý. Ánh mặt trời lúc này đang rất chói chang, hắn cứ thế đứng một mình cô đơn giữa đường phố.
"Đồ khốn kiếp!..." Tiêu Cảnh Hằng nín lại những tiếng khóc giả vờ vừa rồi, mặt âm trầm như chẳng còn thiết sống. Đúng lúc này, hắn đột nhiên thấy một bóng dáng không ngờ ở cách đó không xa.
"Hay lắm, đó chẳng phải cô vợ nhỏ của tên khốn kiếp đó sao?" Tiêu Cảnh Hằng nhớ lại anh đẹp trai mà mình từng thấy qua cuộc video call lúc trước, sau đó nhìn Vương Chinh Vũ bước vào một cửa hàng tiện lợi.
Tiêu Cảnh Hằng lau nước mắt, để lộ nụ cười bí hiểm, "Hehe..."
Thế là hắn lén lút theo sau.

Nhận xét
Đăng nhận xét