[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 67
Vương Chinh Vũ trần truồng nằm trên giường, Ngụy Dịch Sâm lấy hộp y tế và bôi thuốc cho hắn.
"Sshhh..." Chất thuốc lạnh băng bôi vào đầu vú chịu nhiều vết thương, cơn đau khiến mặt hắn nhăn nhó.
"Đừng đụng nước, cẩn thận bị nhiễm trùng." Ngụy Dịch Sâm cẩn thân bôi thuốc cho hắn từng chút một, "Bớt chạm vào nó, không là mốt nó sẽ bự ra đó."
"Ừm." Vương Chinh Vũ nghe lời gật đầu, ngửa mặt nhìn trần nhà, nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra.
Một nhiệm vụ SM tới đột ngột làm bản thân bị người ta chơi tới bến. Không những buông bỏ hẳn tôn nghiêm, trở nên dâm đãng tột cùng, còn khiến cơ thể bị thương. Đến mức còn liên lụy cả Ngụy Dịch Sâm, hại anh ta bị nhục nhã, còn bị mình liếm lỗ sau...
"Ah!!!..." Vương Chinh Vũ đột nhiên thấy thân dưới tê nhói, thì ra Ngụy Dịch Sâm đang cầm thằng nhỏ sưng vù của hắn lên xem.
"Tên khốn ra tay đúng ác." Ngụy Dịch Sâm nhìn dương vật bị giẫm rách da chảy máu của Vương Chinh Vũ mà lòng thấy thật khó chịu, "Tôi không nên buông tha tên đó dễ dàng. Nếu lần sau gặp lại chắc chắn phải tẩn nó một trận."
"Thực ra thì... Lúc bị cậu ta giẫm..." Vương Chinh Vũ hơi xấu hổ bảo, "Tôi thấy cũng sướng lắm. Nhưng không đồng nghĩa là tôi biến thái! Chỉ là... Hầy, cảm giác thật là mâu thuẫn..."
"Cậu đừng nghĩ suy chi cho lắm, đó chẳng qua do dâm văn ảnh hưởng mà thôi." Ngụy Dịch Sâm nói với bản mặt âm trầm, "Đó là một kỹ năng áp chế tuyệt đối. Cho dù là tôi, khi trúng chiêu cũng khó mà thoát được."
"Vậy anh... Thoát được như nào?" Vương Chinh Vũ hỏi.
"Hả?..." Ánh mắt Ngụy Dịch Sâm mập mờ, "Không phải cậu đã phản kháng trước sao? Không để tên đó chịch tôi..."
"Vì tôi biết anh không vui khi bị người khác chơi!" Vương Chinh Vũ hơi xúc động, "Tôi như nào cũng không sao cả, dù gì cũng là để hoàn thành nhiệm vụ mà thôi. Nhưng anh thì khác, anh bị ép vào, tôi không thể để anh gặp oan ức."
"Đồ ngốc, lo cho bản thân trước đi đã!" Ngụy Dịch Sâm vỗ đầu hắn, thực ra trong lòng rất ấm áp, "Nếu cậu không đồng ý với tên đó, thì hắn có muốn cũng khó mà vẽ hình xăm lên người cậu được."
"Bởi mới bảo, vừa bắt đầu là cậu ta đã dỗ ngọt tôi, ý là muốn tôi rơi vào bẫy đúng chứ?" Vương Chinh Vũ lúc này mới sực tỉnh, "Một khi tôi gật đầu đồng ý, vẽ dâm văn xong xuôi liền lộ nguyên hình?"
"Ừ." Ngụy Dịch Sâm gật đầu.
"Vãi!" Vương Chinh Vũ chửi, "Nhưng tôi đâu biết thứ hình xăm đó, còn có đống kim tự dưng hiện ra trong tay cậu ta nữa. Không phải lúc trước anh có nói, đạo cụ gì đó chỉ dùng được trong phó bản thôi sao?"
"Kỹ năng và đạo cụ của tên khốn đó đã thêm tag 'xuất kho' nên có thể dùng trong lúc thực hiện nhiệm vụ thường ngày."
"Vậy phép chữa trị của anh thì sao? Dùng cho tôi với." Vương Chinh Vũ nảy chút tâm tư nhỏ, "Thế thì anh không cần bôi thuốc cho tôi rồi."
"Đã bảo là chỉ dùng được khi thực hiện nhiệm vụ, tên ngốc này." Ngụy Dịch Sâm bóp cặc hắn, bôi thuốc cho hắn tiếp.
"Đệt vãi! Đau chết..." Vương Chinh Vũ bắt đầu gào rú, "Ahhhhh!!!..."
"Ê, cậu đau thì cứ đau nhưng đừng có cương lên coi!" Ngụy Dịch Sâm giễu cợt.
"Tôi đã bảo để tôi tự làm, là do anh cứ một hai giúp tôi." Vương Chinh Vũ nhịn đau cau mày nói, "Địt anh nhẹ chút..."
"Biết rồi." Ngụy Dịch Sâm cười đáp nhưng đang cười thì chợt ngưng bặt, "Nếu vừa rồi tôi không xông vào, hai người có phải đã hoàn thành nhiệm vụ rồi không? Nghe tên đó nói, nhiệm vụ lần này tận 30 điểm."
"Đúng vậy, có hơi tiếc." Vương Chinh Vũ chu mỏ đáp, "Thực ra tôi vốn cũng rất muốn lấy được nó."
"Xin lỗi nha, là tôi hại cậu làm nhiệm vụ thất bại." Ngụy Dịch Sâm lên tiếng.
"Tôi cũng không phải trách anh đâu, chỉ là..." Vương Chinh Vũ hơi ngượng bảo, "Tôi đã không hoàn thành ba nhiệm vụ liền rồi..."
"Gì cơ?! Liên tục 3 cái?" Ngụy Dịch Sâm lo lắng hỏi, "Sao cậu không nói sớm, từ lúc nào rồi?"
"Lúc sáng hệ thống bảo tôi bú cho anh bắn khi anh đang ngủ nhưng anh đã thức. Ở siêu thị thì hệ thống bắt tôi phô dâm, nhưng... Anh đã tìm thấy nên cuối cùng cũng thất bại. Còn có lần vừa rồi, đến cuối vẫn không thể hoàn thành."
"Đều là lỗi của tôi." Ngụy Dịch Sâm càng thấy áy náy hơn, "Giờ cậu vẫn còn là người mới, điểm tích lũy không nhiều lắm, đúng thực phải nắm chắc mấy cơ hội này. Chẳng qua nhiệm vụ hằng ngày toàn là điểm lẻ tẻ, quan trọng vẫn là phó bản. Vậy đi, lần sau lúc cậu vào phó bản, cứ kéo thẳng tôi vào."
"Kéo vào?" Vương Chinh Vũ không rõ.
"Ừm, giờ cậu hãy mở khung bạn bè ra đi." Ngụy Dịch Sâm nói.
"Thực ra tôi không biết làm lắm..." Vương Chinh Vũ gãi đầu ngượng ngùng.
"Cậu hiện tại đang cấp mấy?"
"Còn thiếu 1 điểm là lên cấp 7."
"Vậy giao diện thao tác hẳn đã được tối ưu hóa rồi." Ngụy Dịch Sâm ngồi cạnh hắn, "Giờ mắt cậu hãy ra sức, tập trung ánh nhìn và tưởng tượng ra hình ảnh hoặc thuật ngữ đại loại như 'giao diện thao tác', 'giao diện điều khiển' hay "khung điều khiển' bằng suy nghĩ, thường thì đều có thể mở nó ra được."
"Để tôi thử."
Vương Chinh Vũ hít một hơi thật sâu, mở to hai mắt, bắt đầu tưởng tượng trong đầu. Chỉ thấy đồng tử hắn tỏa ánh sáng màu cam, sau tất cả hắn đã nhìn thấy giao diện thao tác của hệ thống cá nhân trong tầm mắt mình.
"Những thứ này vốn được tích hợp ở cổ tay, theo sự tăng cấp thì đã được hợp nhất lại." Ngụy Dịch Sâm giảng dạy tiếp, "Góc trái trên là mục thông tin cá nhân, bao gồm điểm tích lũy và biệt hiệu các thứ, góc phải trên thì là một số chức năng khác."
"Cảm giác giống như game thực tế ảo ghê." Vương Chinh Vũ tò mò, "Thú vị thật."
"Cậu có thấy mục bạn bè ở góc phải không?" Ngụy Dịch Sâm hỏi, "Bấm mở nó bằng suy nghĩ."
"Mở được rồi, danh sách có anh và Tề Luật."
"Cậu có thấy mục lập nhóm không?" Ngụy Dịch Sâm hỏi, "Cậu có thể bấm vào đó để lập nhóm với người khác. Sau đó có thể vào chung phó bản với nhau. Nhưng độ khó và khen thưởng của phó bản được quyết định bởi cấp bậc của cậu, đồng đội chỉ là đi hỗ trợ mà thôi."
"Cho nên lần sau tôi chỉ việc bấm vào cái này?"
"Rất tiếc là cậu còn chưa đủ level nên không dùng nó được." Ngụy Dịch Sâm bảo, "Cậu bấm tiếp vào avatar đi, sẽ có một khung quyền hạn nhảy ra. Cậu hãy mở quyền 'đề nghị cứu viện' của tôi lên."
"Vốn nó đã được mở rồi." Vương Chinh Vũ bảo.
"Đã mở rồi?" Ngụy Dịch Sâm nghi hoặc, "Vậy cậu bấm 'xin cứu viện' đi."
"Ò."
Chỉ thấy đồng tử Ngụy Dịch Sâm bị động tỏa ánh xanh nhạt, trong tầm nhìn của anh xuất hiện một logo hình hòm thư đang nhún nhảy, bấm vào thì thấy đúng thực là đơn xin cứu viện của Vương Chinh Vũ.
Tuy có hơi kì lạ nhưng Ngụy Dịch Sâm cũng không để trong lòng, "Lần sau vào phó bản cứ kéo thẳng tôi vào. Mỗi lần đề nghị, hệ thống sẽ trừ cậu 1 điểm, sau đó trừ tôi 50 điểm."
"Anh bị trừ điểm? Vậy sao được." Vương Chinh Vũ tức khắc không đồng ý, "Một mình tôi cũng ổn rồi."
"Không sao, tôi đủ điểm." Ngụy Dịch Sâm cười bảo, "50 điểm với tôi chẳng là gì cả."
Đáng ghét, đây chính là sự xa xỉ của người giàu ư?!
"Tóm lại, để tôi đi cùng cậu. Tôi sẽ cố gắng hết sức giúp cậu đạt được điểm." Ngụy Dịch Sâm vỗ ngực thốt.
"Thật ư?" Vương Chinh Vũ thấy bộ dạng nghiêm túc này của anh thật buồn cười, bèn vờ nghiêm túc hỏi, "Chỉ có nhiêu đây? Không còn bồi thường nào khác?"
"Cậu muốn bồi thường gì?" Ngụy Dịch Sâm hỏi.
"Ví dụ như, cho tôi chơi anh thêm lần nữa?" Vương Chinh Vũ đỏ mặt, nhìn vào mắt anh bảo.
"Chậc, cậu dẹp bỏ suy nghĩ đó đi." Ngụy Dịch Sâm bật cười xấu xa, xoay mình đè thẳng Vương Chinh Vũ dưới thân, "Tôi chơi cậu thì được."
"Còn lâu mới cho anh!" Vương Chinh Vũ cười đáp, ầm ĩ bảo.
Ngụy Dịch Sâm đè hai tay hắn sang hai bên đầu, giương mắt đầy ham muốn nhìn hắn. Chỉ thấy đồng tử anh biến thành màu xanh nhạt, khóe miệng cũng nhếch lên đầy đắc ý.
"Xem ra ông trời cũng giúp tôi, hệ thống mới gửi nhiệm vụ bảo tôi tìm người hôn môi." Ngụy Dịch Sâm nói với chất giọng vô cùng từ tính, sau đó kề sát lại gần hắn.
Nhịp tim Vương Chinh Vũ đập thình thịch, toàn thân bị Ngụy Dịch Sâm làm cho ngứa ngáy tê dại. Hắn nhìn gương mặt điển trai và bờ môi đang ngày càng gần mình của anh mà căng thẳng nhắm chặt mắt.
"Đừng gấp, thừa lúc đang có nhiệm vụ mà dùng phép chữa trị cho cậu cái đã." Ngụy Dịch Sâm cười bảo, theo đó có ánh sáng xanh nhạt xuất hiện. Những vết thương trên người Vương Chinh Vũ đã khép lại, "Được rồi."
Ngụy Dịch Sâm hôn hắn đầy tình cảm, luồn lưỡi vào trong mà ngang ngược triền miên quấn quýt, trao đổi nước bọt cho nhau. Qua thêm lúc, Ngụy Dịch Sâm rút lưỡi mình ra, sợi chỉ bạc vương giữa đôi môi cả hai.
Ngụy Dịch Sâm lau miệng, nhìn hắn mà nở nụ cười phóng đãng, "Nếu cậu đã khỏe vậy thì chúng ta nên làm chuyện mà người trưởng thành hay làm đi."
"Anh..." Vương Chinh Vũ đỏ lựng, khóe miệng rỉ nước bọt, hai mắt mê man nhìn anh, "Đúng là một tên đáng ghét..."
"Câu này, để dành chút nói cũng chưa muộn." Ngụy Dịch Sâm cười cợt nhấc hai chân hắn lên, đè xuống, "Yên tâm, tôi sẽ khiến cậu sướng phê."

Nhận xét
Đăng nhận xét