[ĐM-Vô hạn lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 6

Ngụy Dịch Sâm nhớ rất rõ số phòng mà Vương Chinh Vũ đã từng nói, sau đó cất bước chậm rãi leo cầu thang trong tình huống đã đảm bảo chắc chắn bản thân có một khoảng cách nhất định với Vương Chinh Vũ.

Còn Vương Chinh Vũ thì đi thang máy vội vã đến tầng lầu đã hẹn, vọt ngay đến căn phòng treo đúng bảng số.

Vương Chinh Vũ nuốt ngụm nước bọt, sau đó gõ cửa. Sau khi thấy không ai đáp với ra mở cửa, Vương Chinh Vũ lập tức ra sức đập cửa, "Tiểu Phi!... Phương Tiểu Phi em mau ra mở cửa cho anh!!!..."

Ngay lúc hắn nghĩ có nên xông cửa vào, thì cửa phòng cuối cùng đã được mở.

Vương Chinh Vũ mừng rỡ, vừa ngẩng đầu nhìn thì nháy mắt cứng đờ người.

Đón chào hắn vậy mà là một người phụ nữ, đang quấn mình trong khăn tắm nhìn Vương Chinh Vũ với vẻ mặt nghi ngờ, "Cho hỏi anh có việc gì không?"

Nỗi không yên dâng trào mạnh mẽ, hắn không quan tâm đến sự ngăn cản của người phụ nữ đó, xông ngay vào trong.

Bên trong không lớn, ngoại trừ nhà vệ sinh thì chỉ có đúng một chiếc giường lớn. Chỉ thấy Phương Tiểu Phi với toàn thân trần truồng đang ngồi trên giường, cúi đầu lẩm bẩm với vẻ u ám, "Sẽ không đâu... Sẽ không chết đâu..."

Vương Chinh Vũ bước lên trước, căng thẳng nuốt nước bọt sau đó quỳ dưới đất hỏi Phương Tiểu Phi, "Tiểu Phi... Em không sao chứ?"

Phương Tiểu Phi chậm rãi ngẩng đầu dậy, ánh mắt đờ đẫn nhìn người trước mặt, "Chinh Vũ... Em sẽ không chết đâu... Đúng không..."

"Em... Em gọi gái đến sao?" Vương Chinh Vũ chỉ vào người phụ nữ, "Nói gì đi! Tiểu Phi... Trong quy tắc không phải đã nói, phải làm tình với người mình thích hoặc có thiện cảm sao?..."

"Này! Anh là ai vậy hả, rốt cuộc đang nói gì?" Người phụ nữ để lộ ánh mắt không mấy thiện lành, "Ý anh đang nói tôi làm gái đó hả?"

Chỉ thấy cô ta hỏi Phương Tiểu Phi, "Chồng à, người này rốt cuộc là ai thế, bạn của anh?" Vương Chinh Vũ thoáng cái ngẩn người.

Chồng? Người phụ nữ này gọi Phương Tiểu Phi là chồng...

Vương Chinh Vũ thấy đầu như đang trong cơn giông bão, mất một lúc sau hắn mới hoàn hồn lại. Hắn không hiểu, chẳng rõ, chỉ đành ngây ngô hỏi Phương Tiểu Phi, "Cô ta là gái điếm đúng không?"

Phương Tiểu Phi không đáp, chỉ cúi đầu ngây người.

Trong lòng Vương Chinh Vũ đột nhiên hoảng hốt, một suy nghĩ đáng sợ xuất hiện trong đầu, nhưng hắn không tin vì đây vốn không thể.

"Cô có thể ra ngoài một chút được không?" Vương Chinh Vũ gắng gượng chút lý trí cuối cùng để nói với người phụ nữ đó, "Tôi muốn nói chuyện riêng với Phương Tiểu Phi."

"Đồ điên." Cô nhìn hắn với biểu cảm chê ghét, cầm đồ lên rồi vào nhà vệ sinh, "Người thời nay toàn chẳng có mắt nhìn."

Sau khi người phụ nữ mặc đồ vào đàng hoàng xong xuôi, cô ta bèn bước đến nói với Phương Tiểu Phi rằng, "Nếu muốn người ta thì về nhà làm cũng được mà, sao cứ phải ra ngoài lãng phí tiền ở mấy nơi như này chứ."

Cô còn kề đến hôn lên mặt của Phương Tiểu Phi một cái, rồi xoa đầu mà bảo, "Tối nhớ về ăn cơm nha, ba mẹ nếu biết anh về sớm hơn dự kiến, chắc chắn sẽ vui lắm đó."

Dứt lời, người phụ nữ lại trông Vương Chinh Vũ với ánh mắt không có ý tốt, xách túi rời khỏi phòng với cơn tức sục sôi.

Lúc này đây sắc mặt Vương Chinh Vũ đã cau có muốn phát điên.

Hắn đứng dậy, đứng ngay phía trước Phương Tiểu Phi, như đang chờ lời giải thích của cậu.

Không biết trôi qua bao lâu, Phương Tiểu Phi cuối cùng cũng lên tiếng bằng giọng điệu như người đã chết.

"Em và cô ấy quen biết nhau từ cuộc coi mắt do gia đình hai bên sắp xếp vào hồi 2 tháng trước. Bọn em... Đã kết hôn."

"Kết hôn?" Vương Chinh Vũ không dám tin, thực sự thấy buồn cười hết sức, "Phương Tiểu Phi, em có biết bản thân đang nói gì không hả?!"

"Em biết..." Phương Tiểu Phi cúi đầu, chẳng dám nhìn thẳng vào Vương Chinh Vũ, "Em đã phản bội anh, em xin lỗi."

Vương Chinh Vũ đột nhiên cảm nhận được cơn đau nhói nơi trái tim như bị ai đó bóp xoắn vào nhau, đau đến mức không tài nào thở được.

"Người nhà hối thúc rất dữ." Phương Tiểu Phi ủ rũ bảo, "Những người đó muốn em thành gia lập thất, cưới vợ sinh con, họ không đồng ý em sống chung với một người đàn ông khác."

"Cho nên em sống chung với một người phụ nữ khác?!" Vương Chinh Vũ trừng mắt chất vấn, "Em thích cô ta không?!"

"Ngô Phương cô ấy tốt lắm, xuất thân cũng rất hợp với gia đình em, cô ấy cũng rất thích em." Phương Tiểu Phi ngẩng đầu, ngoại trừ ánh mắt mê mang ra, thế mà đang nở nụ cười mỉm chột dạ, "Em chắc hẳn... Cũng thích cô ấy nhỉ?... Chinh Vũ à, có lúc em cũng không hiểu, cảm giác bản thân hình như cũng chấp nhận được phụ nữ, anh nghĩ xem, có phải em là bi không?"

"Mẹ nó xàm khỉ gì vậy!!!" Vương Chinh Vũ lập tức nổi trận lôi đình, trực tiếp sút bay thùng rác ở bên cạnh, "Em đã sống chung với tôi được 6 năm rồi!!! Từ thời đại học cho đến tận bây giờ." 

"Em là một thằng luôn bot! Giờ em lại nói với tôi em đã kết hôn?!" Vương Chinh Vũ lớn tiếng hỏi ngược lại, "Em từ khi nào mà lại đê tiện đến thế rồi hả!!! Thành một tên mất trí như vậy hả!!!"

Phương Tiểu Phi không dám đáp, đây là lần đầu tiên cậu ta thấy Vương Chinh Vũ giận dữ đến thế.

"Coi như em muốn kết hôn muốn thuận theo ý người nhà thì em cũng có thể nói với anh mà, sao lại không nói lời chia tay trước?" Vương Chinh Vũ nát cõi lòng, sau đó chợt nhận ra điều gì đó, "Anh hiểu rồi, em về lại Tân Thành căn bản chẳng phải do tìm được công việc mới, mà là để kết hôn, để thoát khỏi anh!!!"

Vương Chinh Vũ đỏ ngầu hai mắt rống với cậu, "Đến cuối cùng em cũng không nói cho anh nghe, còn giấu anh trong tối! Tất cả ai nấy đều biết, chỉ mình con mẹ nó anh không biết!!!"

Vương Chinh Vũ cảm nhận được nỗi tủi thân cực kì lớn. Ban nãy bản thân đã liều cả mạng nhịn đau cũng muốn đi tìm Phương Tiểu Phi, sợ em ấy sẽ xảy ra chuyện gì. Hắn thật sự rất yêu con người này, sớm đã tính tương lai sau này của hai đứa sẽ ra sao. Nhưng em ấy thì sao, lại làm ra những việc như nào?

"Nếu không phải hôm nay bị anh bắt gặp, có phải em cũng chẳng nói anh hay đúng chứ?" Vương Chinh Vũ hỏi, bắt đầu rơi nước mắt vì nỗi thất vọng tràn trề.

Còn Phương Tiểu Phi thì không thốt tiếng nào, cậu ta biết bản thân đuối lý, bản thân làm sai và cực kì có lỗi với Vương Chinh Vũ.

Nhưng cậu chẳng còn cách nào, cảm giác mới mẻ và nổi loạn của thời tuổi trẻ đã qua, lúc đối mặt với cha mẹ lấy cái chết ra để ép bản thân phải lập gia đình, cậu chỉ có thể lựa chọn nghe theo, kết hôn với một người phụ nữ mà mình vốn không thể nào yêu.

Có lẽ cậu sẽ cùng người phụ nữ đó sinh con rồi nuôi nấng đứa trẻ đó trưởng thành, sau đó dốc hết sức lực sắm vai một người cha và một người chồng mẫu mực trong gia đình nhỏ đó. Tất cả mọi người đều sẽ thấy gia đình bọn họ thật hạnh phúc, nhưng chỉ có mình cậu biết, cậu chẳng hề thấy hạnh phúc, hơn nữa còn phải gánh chịu sự lên án của cảm giác tội lỗi trong thâm tâm.

Phương Tiểu Phi ngẩng đầu lên, nhìn người yêu đang vì tức giận mà mặt mũi đỏ bừng nhưng cũng đang rơi lệ vì ấm ức đó, trong lòng toàn là sự áy náy và đau lòng thay. Cậu biết rõ, người mình yêu là Vương Chinh Vũ, từ đầu đến cuối cũng chỉ có mình Vương Chinh Vũ, sao lại là người phụ nữ đó được chứ.

"Em sai rồi..." Cậu bước về trước, run rẩy nắm lấy tay của Vương Chinh Vũ, "Giờ mọi thứ vẫn còn kịp... Có đúng không?... Em có thể ly hôn với cô ấy, sau đó sống cùng với anh tiếp."

Gương mặt đang rơi lệ của Vương Chinh Vũ thoáng cái trở nên lạnh nhạt, "Không về được nữa đâu... Tất cả chẳng thể quay về được nữa..."

"Chinh Vũ!!! Em yêu anh!!!" Phương Tiểu Phi từ bỏ tôn nghiêm, liều mạng níu kéo, "Em sẽ tự kiểm điểm lại mình, anh tha thứ cho em có được không?..."

"Em buông anh ra!!!" Vương Chinh Vũ ra sức giãy thoát, "Giờ anh không muốn nói chuyện với em!"

Xem đến đây, Ngụy Dịch Sâm luôn núp ở bên ngoài và xem kịch qua khe cửa chợt thở dài một hơi thật sâu, sau đó xoay người rời đi.

Gần như cùng lúc đó, Vương Chinh Vũ và Phương Tiểu Phi cảm thấy không gian trước mắt bỗng chói lóa sáng rực khó mà mở mắt. Chờ lúc bọn họ bình tĩnh lại thì đã về đến chung cư của cả hai ở La Thành.

Cả hai lúc này vẫn còn giữ nguyên tư thế trước khi vào trò chơi, đó chính là hai người đang trên giường làm tình với toàn thân trần truồng, hai chân Vương Chinh Vũ còn đang gác lên vai của Phương Tiểu Phi, có điều cậu nhỏ vốn đút trong lỗ nhỏ của hắn đã mềm nhũn.

Sắc mặt Phương Tiểu Phi hoảng loạn tột cùng, hiển nhiên mọi chuyện xảy ra vừa rồi chẳng phải ảo giác.

"Chinh Vũ, tha thứ cho em đi được không..." Ngay giây sau khi Phương Tiểu Phi nói ra câu đó, Vương Chinh Vũ đã cho cậu ta một bạt tay thật điếng.

"Đồ khốn!!!" Vương Chinh Vũ gầm thét.

Phương Tiểu Phi che mặt, cơn đau thắt tuyệt vọng tràn khắp cõi lòng. Cậu ta đã hoàn toàn mất đi hi vọng, rút cậu nhỏ ra khỏi người hắn.

Cậu ta mặc đồ vào đàng hoàng, bịn rịn ngóng trông Vương Chinh Vũ còn đang trong cơn tam bành.

Đúng đấy, rõ ràng là một cậu trai đẹp trai như thế, là người đàn ông yêu mình đến thế, sao mình lại nỡ làm anh ấy tổn thương cơ chứ...

Phương Tiểu Phi khẽ khàng đóng cửa lại, sau đó rời đi, trong phòng tức khắc yên tĩnh hẳn.

Vương Chinh Vũ dằn mớ cảm xúc lại, định dọn dẹp giường.

Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên có tiếng thét thảm thiết vọng đến. Vương Chinh Vũ nghe ra được, đó là tiếng của Phương Tiểu Phi.

Vương Chinh Vũ vội vã mặc một chiếc quần dài vào rồi xông ngay ra ngoài. Ở góc ngoặt cầu thang ở cuối hành lang, Vương Chinh Vũ tận mắt trông thấy cảnh tượng Phương Tiểu Phi bị giết chết.

Đó là một người mặc áo đen, trong tay đang cầm con dao nhọn đâm vào bụng của Phương Tiểu Phi, lưỡi dao đang nhỏ máu tươi tí tách xuống sàn. Vì đang là ban đêm nên Vương Chinh Vũ thậm chí không tài nào thấy rõ vẻ ngoài của người áo đen đó.

Người áo đen hình như cũng đã trông thấy Vương Chinh Vũ, liền co giò bỏ chạy.

Vương Chinh Vũ nhanh chóng chạy đến đó nhưng lại phát hiện gã ta đã biến mất ở góc ngoặt cầu thang.

"Chinh Vũ..." Phương Tiểu Phi kêu tên người yêu bằng đôi môi tái nhợt, thở từng hơi khó khăn.

Vương Chinh Vũ đỡ lấy cậu, sau đó cả hai cùng nhau ngã xuống dưới đất. Máu phun trào mất kiểm soát, lần đầu tiên Vương Chinh Vũ cảm nhận được cơn tuyệt vọng của cái chết.

"Tiểu... Tiểu Phi em phải ráng lên!!!" Vương Chinh Vũ thoáng cái không kìm được mà gào khóc, một tay ra sức đè giữ trên vết thương, tay kia thì hoảng loạn gọi điện thoại, "Không sao đâu... Nhất định sẽ chẳng có việc gì đâu..."

"Em yêu anh..." Phương Tiểu Phi ngả mình trong lòng hắn, ngày càng yếu ớt, "Xin lỗi..."

"Đừng nói những lời như thế nữa!" Vương Chinh Vũ khóc đến mức giọng cũng run rẩy, "Sẽ không sao đâu, nhất định sẽ không sao đâu!"

Nhưng Phương Tiểu Phi lại mỉm cười khẽ, rơi vào hôn mê. Dần dà, hơi thở và mạch đập của cậu ta cũng ngày càng yếu đi.

"Đừng mà!!!" Vương Chinh Vũ sụp đổ thét gào, "Có ai không, cứu mạng với!!! Bác sĩ ơi!!!..." 

Hôm nay đã định sẵn là ngày u ám nhất kể từ lúc Vương Chinh Vũ sinh ra đến giờ, vì hắn phải trơ mắt nhìn người mình yêu ngã trong lòng mình, nhịp đập mất dần mất dần.

Phương Tiểu Phi đã chết.

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)