[ĐM-Vô hạn lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 7
Xe cứu thương đến hiện trường rất nhanh.
Sau khi kiểm tra đơn giản, Phương Tiểu Phi được nhận định đã không còn dấu hiệu của sự sống, nguyên nhân là do vùng bụng bị một vật sắc nhọn đâm phải, làm vỡ cơ quan nội tạng cùng với động mạch chủ, và chết vì mất máu quá nhiều.
Cảnh sát lập tức được cử đến hiện trường, đưa Vương Chinh Vũ về đồn cảnh sát.
Ở đó, Vương Chinh Vũ bị nhốt trong phòng tạm giam suốt 3 tiếng đồng hồ. Trong lúc đó ngoại trừ hắn đã bình tĩnh lại, luôn có điều nghĩ không thông, đó là tại sao Phương Tiểu Phi lại bị người ta giết chết.
Đó là một tai nạn ngẫu nhiên, Phương Tiểu Phi vừa cãi nhau với mình xong, ra khỏi nhà liền bị người áo đen sát hại. Người mặc áo đen đó là ai, sao lại xuất hiện ở đấy, có quen biết hay ân oán gì với Phương Tiểu Phi chăng? Hay là, Phương Tiểu Phi tận mắt chứng kiến hành vi trộm cắp của gã ta nên mới bị giết người diệt khẩu?
Dù cho nghĩ như nào cũng không hợp lý!!! Vương Chinh Vũ đột nhiên sực nhớ đến một thứ, Trò Chơi Của Thần.
Lời giải thích duy nhất là, Phương Tiểu Phi không hoàn thành nhiệm vụ tân thủ và vì điểm tích lũy = 0 nên bị Thần phán tội chết.
Vương Chinh Vũ nháy mắt run cầm cập cả người, chuyện này thực sự không khoa học rồi, chỉ vì một trò chơi bắt ép bọn họ làm tình đó mà Tiểu Phi đã đánh mất mạng sống?
Trò Chơi Của Thần rốt cuộc là gì, sao nó lại xuất hiện?
Thần là gì, có quyền gì mà quyết định sống chết của người khác?
Những câu hỏi này chỉ bằng mình Vương Chinh Vũ suy đoán, chắc chắn không thể có đáp án.
Sau khi ba tiếng giày vò trôi qua, Vương Chinh Vũ liền được cảnh sát hình sự gọi ra ngoài.
Điều bất ngờ là, thái độ của viên cảnh sát hình sự này cũng khá là tốt, nói xin lỗi hắn vì đã hiểu lầm hắn, hung thủ không phải Vương Chinh Vũ.
Đó là chuyện dĩ nhiên, hung thủ là tên mặc áo đen kia. Chỉ cần điều tra camera là sẽ rõ.
"Nhưng trước khi thả cậu ra, còn vài chuyện muốn hỏi và chúng tôi sẽ ghi lại để làm lời khai." Viên cảnh sát hình sự đã nói thế, sau đó đưa Vương Chinh Vũ vào một phòng thẩm vấn.
Điều hòa trong phòng thẩm vấn được mở ở chế độ vừa phải, vốn Vương Chinh Vũ chỉ mặc độc có chiếc quần dài, khắp người còn dính máu, chiếc áo khoác trên người cũng là của viên cảnh sát kia đã cho hắn mặc tạm. Sảnh lớn bên ngoài ồn ào lạ thường, không ngừng có tiếng cãi vã ly hôn ngoại tình, đánh nhau ẩu đả cùng đủ loại tiếng ồn ào ầm ĩ khác. Đây là lần đầu tiên Vương Chinh Vũ có mặt ở nơi như này, cảm giác cả người không thoải mái lắm. Hắn sầu não cào gãi phần tóc sau gáy, lòng liên tục trách bản thân không ngớt. Có điều trải qua vài tiếng ngắn ngủi, trông hắn đã hốc hác không ít.
Một viên cảnh sát hình sự bước vào, Vương Chinh Vũ ngẩng đầu lên nhìn thì thấy đó là một người có thân hình cao to cường tráng, vẻ ngoài cũng trông khá xuất sắc. Viên cảnh sát đó khẽ đóng cửa lại, tiếng ồn bên ngoài lập tức nhỏ hẳn, hiển nhiên đã được cách âm kha khá.
Vương Chinh Vũ kính cẩn đứng dậy, viên cảnh sát đó mỉm cười ra hiệu hắn có thể ngồi xuống.
"Tìm được hung thủ chưa?" Vương Chinh Vũ vội vàng hỏi, lòng còn đang nghĩ có lẽ chẳng liên quan gì đến trò chơi hoang đường đó, Phương Tiểu Phi chỉ xui xẻo gặp phải một tên cướp.
Nhưng sắc mặt của viên cảnh sát này thoắt cái trông không ổn lắm, anh ta lấy điện thoại ra rồi đưa cho Vương Chinh Vũ.
Trên đó đang chiếu một đoạn phim đã được camera tầng đó quay lại.
Trong đó, Phương Tiểu Phi đi ra khỏi căn nhà của hai người, mặt mày buồn rầu đi đến cuối hành lang thì ngay lúc này, Phương Tiểu Phi đột nhiên đờ người ra.
Vương Chinh Vũ nín thở, hai tay siết chặt lấy chiếc điện thoại, chờ đợi người áo đen xuất hiện.
Nhưng cảnh diễn tiếp sau đó lại đạp đổ mọi dự liệu của hắn, kinh khủng đến mức làm đầu óc hắn trống rỗng, sụp đổ hoàn toàn.
Chỉ thấy Phương Tiểu Phi trong đoạn phim nhặt một con dao nhọn từ dưới đất lên, sau đó tay run rẩy dồn sức đâm thẳng vào bụng của mình.
Cậu ta đau đớn hét to, ngã khuỵu dưới đất.
Tiếp sau đó Vương Chinh Vũ từ trong nhà chạy ra, vọt đến bên cạnh của Phương Tiểu Phi đồng thời báo cảnh sát.
Mọi thứ đều trông khó bề phân biệt như thế, dù cho còn không ít điểm đáng nghi phải đắn đo nhưng điều không thể nghi ngờ là, Phương Tiểu Phi chết do tự sát.
Vương Chinh Vũ ngẩng phắt đầu với vẻ không thể tin nổi, mở to đôi mắt nhìn viên cảnh sát trước mặt, "Không thể nào! Có người áo đen... Rõ ràng người áo đen đó đã giết em ấy!!!"
"Như những gì cậu đã thấy, Phương Tiểu Phi đã tự sát." Viên cảnh sát không tiếp lời hắn, "Chúng tôi đã thông báo cho gia đình của người chết, chuẩn bị kết án."
"Không!!! Em ấy bị giết chết!!!" Vương Chinh Vũ trừng mắt đứng dậy gào thét, "Đoạn phim này là giả!"
"Cho hỏi mối quan hệ của cậu và người chết là?" Viên cảnh sát chẳng để tâm đến sự kích động của hắn, hỏi.
"Em ấy bị người ta giết chết!!!" Vương Chinh Vũ lặp lại trong cơn kích động.
"Xin hãy để ý đến thái độ của mình!" Viên cảnh sát đột nhiên nâng cao âm lượng, chớp mắt doạ Vương Chinh Vũ phải sững sờ, "Xin hãy trả lời tôi, cậu và người chết có quan hệ gì?"
"Người yêu." Vương Chinh Vũ ngồi về lại chỗ cũ, cào gãi tóc trong cơn nôn nóng, "Chúng tôi quen nhau từ hồi học đại học, đến giờ cũng gần được 6 năm rồi."
"Trước đó đã xảy ra chuyện gì?" Viên cảnh sát hỏi tiếp.
"Tôi với em ấy đã cãi nhau." Vương Chinh Vũ tự trách đáp.
"Cũng có nghĩa là, sau khi Phương Tiểu Phi và cậu cãi vã đã ra khỏi nhà và tự sát ở hành lang. Còn cậu thì vì chứng kiến bạn trai mình tự sát mà chịu kích thích quá độ, nên là đã sinh ra ảo giác có người áo đen giết chết Phương Tiểu Phi." Viên cảnh sát lập tức cho kết luận, đồng thời ghi chép lại trên tập hồ sơ, "Nếu cậu cần thì chúng tôi có thể sắp xếp một bác sĩ tâm lý đến gặp mặt cậu một lần."
"Không phải! Tôi không cần..." Vương Chinh Vũ gắng dằn mớ cảm xúc hỏng bét trong lòng, giận dữ bảo, "Có người áo đen, nhất định có người áo đen, chính mắt tôi thấy tên đã đã giết chết Phương Tiểu Phi!"
Đúng vậy, chính mắt Vương Chinh Vũ đã trông thấy! Nhưng còn đoạn phim từ camera thì vì sao lại thế?
"Dấu vân tay thì sao?" Vương Chinh Vũ không chịu buông tha, "Tra thử dấu vân tay trên chuôi dao, có lẽ sẽ tra được thân phận của người áo đen."
Viên cảnh sát đó lắc đầu, bảo, "Chuyện này cần đề đơn cho bên giám định kiểm nghiệm liên quan, nhanh nhất cũng phải mất nửa ngày trời. Có điều, chúng ta cho rằng không cần thiết."
"Tại sao!!!" Vương Chinh Vũ lần nữa kích động suýt động tay động chân.
"Pháp y ở hiện trường đã gửi báo cáo kiểm tra tường tận, trong đó đã phân tích góc và lực, cùng với hướng và phạm vi máu bắn các thứ khi bị dao đâm phải, kết luận cuối cùng là chỉ có đúng một khả năng là do tự sát. Kết hợp với camera ở hiện trường cũng có thể kết luận, sự thật đó là người chết cầm dao đâm vào bụng bản thân, chết vì tự sát, không có người gây án thứ hai."
Vương Chinh Vũ mở to mắt nhìn chằm chằm anh ta nói hết, sau đó chậm rãi gục đầu xuống, đờ đẫn nhìn mặt bàn màu nâu sẫm.
Trên chiếc bàn gỗ này có vài vòng vân gỗ, Vương Chinh Vũ nhìn rất lâu, cảm xúc cũng dần bần thần.
Hắn thực sự không tài nào hiểu được chuyện này, vì Phương Tiểu Phi vốn không thể nào tự sát được.
Như vậy đáp án chỉ còn một.
Tất cả mọi thứ là tai họa do Trò Chơi Của Thần mang lại. Là Thần đã giết chết Phương Tiểu Phi.
Thậm chí còn thay đổi camera, thay đổi sự thật, khiến người đời cho rằng em ấy tự sát.
Tay chân Vương Chinh Vũ run lẩy bẩy, ôm chân co ro trên ghế. Đầu óc hắn quá tải vì bị hiện thực và cảm xúc giày vò, như thể giây sau thôi sẽ lên cơn điên rồ.
Viên cảnh sát cân nhắc dáng vẻ của hắn ngay lúc này, qua hồi lâu cũng không lên tiếng nào.
Anh ta đã gặp quá nhiều người vì người thân bạn bè mất đi mà chịu đả kích, bất kể là ở hiện thực hay trong trò chơi.
"Không có việc gì nữa thì chút nữa cậu có thể rời đi." Viên cảnh sát sắp xếp lại tài liệu trong tay, sau đó khép hồ sơ lại.
Anh nhìn về phía Vương Chinh Vũ, thốt ra lời vốn không cần phải nói, "Cậu ta chưa chắc chết vì nhiệm vụ thất bại."
Vương Chinh Vũ dần ngẩng đầu dậy, ánh mắt trống rỗng nhìn anh, "Anh nói gì cơ?"
"Chưa nhận ra tôi sao?" Viên cảnh sát nhìn hắn bằng ánh mắt nghiêm túc, hỏi.
"Ngụy... Ngụy gì đó ư?!" Vương Chinh Vũ hốt hoảng ngạc nhiên, lúc này mới nhớ tới người đàn ông mình đã gặp được trong trò chơi, anh ta cũng là một cảnh sát.
Vương Chinh Vũ cảnh giác đánh giá người đàn ông trước mặt lần nữa, tuy khí chất và giọng điệu khá giống nhưng vẻ ngoài thì không giống cho lắm. Người này giờ đây có mái tóc ngắn hơn, còn để râu nữa, tuy cả hai đều trông rất đẹp trai.
"Là Ngụy Dịch Sâm, tôi còn tưởng cậu sẽ nhớ kỹ tên tôi nữa cơ." Ngụy Dịch Sâm chỉ vào bảng tên được gắn ở ngực trái trên đồng phục của mình, "Trong thế giới hiện thực, cậu có thể gọi tôi là Ngụy Nghị."
"Là anh?!" Vương Chinh Vũ rống với anh ta, "Sao lại là anh, sao anh lại xuất hiện ở đây!!! Mẹ nó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!!!"

Nhận xét
Đăng nhận xét