[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 13

Cái chết đến quá đột ngột, khiến tất cả mọi người tại chỗ đều cảm thấy ngạt thở.

Trên bàn ăn đó, trưng bày một bộ thi thể bị đủ loại dụng cụ xỏ xuyên uốn éo vặn vẹo kinh khủng trên khay, và người chết chính là chàng trai cộc tính có ý đồ chạy trốn, va phải Bá tước William vào hôm qua.

Thời gian chẳng biết đã ngưng trệ bao lâu mới có người hoảng loạn chỉ vào xác chết mà nói, "Chết... Chết người thật?..."

"Không... Không phải chứ..."

Một viên đá nhấc lên hàng ngàn cơn sóng, cảm xúc nôn nóng của tất cả thoáng cái sụp đổ, "Ahhhh!!!..."

10 người chơi với cơ thể loã lồ cất tiếng thét tan vỡ ở các mức khác nhau trong phòng ăn, có người thậm chí còn quỳ rạp xuống đất nôn khan.

"Mọi người khoan hãy sợ!!!" Cố Nham hét lớn, định an ủi cảm xúc người chơi, "Để tôi xem tình hình cái đã."

Chỉ thấy Cố Nham sải bước chậm rãi đi về phía thi thể gớm ghiếc, tứ chi vặn vẹo trên bàn ăn.

Cố Nham dằn cơn buồn nôn về mặt sinh lý xuống, đè ngón tay vào mạch đập trên cổ.

Một xúc cảm lạnh lẽo, không hề có bất kỳ nhịp đập mang dấu hiệu sự sống nào.

"Cậu ta... Đã chết..." Chân mày Cố Nham nheo lại bảo, "Mạch... Không còn đập nữa..."

"Sao có thể..." Có người ngã xuống đất tuyệt vọng bảo, "Game này nguy hiểm đến thế ư?... Lúc trước tôi, chỉ cần làm tình đơn giản là được thôi mà..."

"Đúng vậy! Tôi chưa từng nghe nói sẽ chết người cơ đấy..." Bọn họ sụp đổ kích động bảo, "Giờ phải làm sao đây!!!... Chúng ta có phải sẽ như cậu ta... Chết ở đây không..."

"Ahhhhh!!!..."

Hiện trường gần như đã mất kiểm soát. Đúng lúc này, Tề Luật đến chậm chợt từ đầu cầu thang xuất hiện trong tầm mắt bọn họ. Tất cả mọi người dừng kêu gào, gần như nín thở nhìn y.

Đêm qua, vì không ai sẵn lòng ở chung một phòng với cái người đã đắc tội với chủ lâu đài nên cuối cùng Tề Luật phải ở chung một phòng với hắn ta.

Ánh mắt Tề Luật thừ ra nhìn xác chết thê thảm trên bàn, có thể từ sắc mặt của y mà đoán được, phòng bọn họ đêm qua nhất định đã xảy ra vài việc không hay.

"Chuyện là như thế nào?" Có người đánh bạo nói toạc ra, "Đêm qua anh ngủ chung một phòng với cậu ta đúng chứ?"

"Đúng đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Có thêm kẻ phụ họa.

Tề Luật không đáp, chỉ bước chậm về phía xác chết. Khóe miệng y run rẩy, hỏi bằng âm lượng gần như chẳng ai nghe thấy, "Cậu ta... Chết rồi sao?..."

"Đây không phải đã chết ngắc rồi sao!" Có người mất kiên nhẫn bảo, "Mẹ nó rốt cuộc chuyện là như thế nào!"

Tề Luật như nhuốm màu đau thương, cũng mặc kệ ánh nhìn của những người khác mà bước về trước rồi thình lình quỳ xuống.

Nỗi hối hận lan khắp nét mặt y, "Xin lỗi... Là tại tôi không cứu được cậu..."

“......”

"Người chết không thể sống lại, việc cậu ta chết ai cũng không muốn." Cố Nham ngồi xổm xuống an ủi y, "Giờ điều quan trọng nhất là tìm cách thoát khỏi đây, cậu mau nói đêm qua đã xảy ra chuyện gì, rồi mọi người cùng nhau nghĩ cách, tránh lại chết thêm người..."

"Ai nói hắn ta đã chết." Ngụy Dịch Sâm đứng bên cạnh đột nhiên bảo, "Hắn chưa chết, chỉ bị đưa về thế giới hiện thực mà thôi."

Tất cả mọi người đồng loạt xoay sang nhìn anh.

Ngụy Dịch Sâm dựa vào tường, ngước nhìn từng ánh mắt mê man mà bất đắc dĩ lắc đầu, cười gượng bảo.

"Trò Chơi Của Thần từ lúc bắt đầu đã nói rất rõ ràng, chỉ khi điểm tích lũy về 0, người chơi mới chết. Tên không may này nhiều nhất cũng bị trừ một khoản lớn điểm, rồi bị cưỡng chế đưa về lại thế giới hiện thực."

"Cho nên cậu ta chưa chết?" Tề Luật dường như bắt được tia hi vọng cuối cùng, gần như van xin muốn anh đưa cho y một đáp án, "Cậu ta chưa chết! Đúng không?..."

"Xác suất lớn là vậy, có điều tôi không có bảo đảm đâu." Ngụy Dịch Sâm nhìn bộ dạng đau khổ của Tề Luật, trong mắt lộ vẻ thương xót, "Yên tâm đi, cậu ta không có gì đâu.'

Sau khi nghe được lời giải thích của Ngụy Dịch Sâm, mọi người mới thoáng thở phào nhẹ nhõm.

"Chưa chết là được, chưa chết là được..." Có người cảm thấy may mắn.

"Nhưng mà, đau đớn lúc cái chết kéo đến là thật. Đã từng có người nói với tôi thế này, cảm giác đó tưởng chừng như đang ở dưới địa ngục." Ngụy Dịch Sâm nghiêm túc nhìn bọn họ, "Vì vậy tôi khuyên mọi người nên gọi dậy 120% tinh thần để chơi game đi, trừ khi có người muốn trải nghiệm thử mùi vị của cái chết."

Vừa nói như thế, sắc mặt mọi người lập tức cứng đờ.

Tuy nói không phải chết thật, nhưng chết thảm như này, đổi lại là ai cũng không bằng lòng cho nó xảy ra với mình.

"Sao cậu lại biết nhiều đến thế?" Cố Nham cảnh giác hỏi Ngụy Dịch Sâm, "Trận này rốt cuộc là như thế nào? Coi như không chết thật nhưng cách chết này cũng quá thê thảm rồi, đây đến cùng là tình huống như nào?"

"Anh đang chất vấn tôi?" Ngụy Dịch Sâm bực mình tức giận, "Anh chẳng phải người chơi cũ sao? Tôi còn tưởng anh phải biết những thường thức này chứ."

Vốn Ngụy Dịch Sâm đã vì chuyện đêm qua bị Vương Chinh Vũ cưỡng mà tâm trạng không tốt, ai ngờ mới sáng sớm lại xảy ra cảnh này, tâm trạng ngày càng tệ thấy rõ.

"Ây da, người anh em." Cố Nham cười xòa, còn muốn sấn tới choàng vai bá cổ với Ngụy Dịch Sâm, "Vậy thì không phải, rõ ràng cậu mới là người chơi cũ kinh nghiệm lão luyện! Trận này vượt ải như nào còn phải hỏi cậu dài dài cơ đấy."

"Thôi được rồi! Anh mới già đấy." Ngụy Dịch Sâm hất tay gã đi với vẻ chán ghét, sau đó bước đến trước mặt Tề Luật.

Chỉ thấy Ngụy Dịch Sâm đưa tay với y, "Đứng dậy trước đi, tôi có thể gọi anh là Tiểu Tề không?"

"Được." Tề Luật nắm lấy tay anh, mượn lực đứng dậy sau đó xê gọng kính ra lau nước mắt, trong ánh mắt toàn sự cảm kích, "Cảm ơn anh nha, anh Ngụy."

Tất cả mọi người đều đang ngóng sang Tề Luật, dường như đang chờ lời giải thích của y. Tề Luật bất đắc dĩ thở dài, đầu óc bắt đầu tổ chức lại ngôn ngữ.

"Đêm qua, tôi đã mơ một giấc mơ rất dài, mơ thấy tôi với A Lượng đang làm tình." Tề Luật chậm rãi nói, "Phải rồi, A Lượng là chủ nhân của xác chết trên bàn đó đấy, tên là Phan Lượng."

"Sau đó thì sao, ngoại trừ làm tình còn xảy ra việc gì nữa?" Cố Nham gấp không chờ được.

"Cũng chẳng xảy ra chuyện gì, mấu chốt là trong giấc mơ đó, có vài thứ kì lạ xuất hiện..." Tề Luật nhớ lại, nét mặt sa sầm.

"Thứ kì lạ?" Cố Nham hỏi.

"Ừm, ý là..."

Tề Luật còn chưa nói hết, chỉ nghe thấy có vài tiếng ho húng hắng từ trên cầu thang vọng xuống.

Tất cả mọi người quay đầu lại nhìn thì thấy thế mà là Bá tước William.

Y khác hẳn với bộ dạng trần truồng của các người chơi, vẫn mặc bộ đồ hoa lệ đó như cũ. Y hiển nhiên hẳn cũng thấy Phan Lượng đã chết trên bàn ăn nhưng lại làm như không thấy, vẫn nở nụ cười thấm đượm lòng người. Y gật đầu chào hỏi với những người chơi, sau đó bước về phía bàn ăn, sau đó ngồi vào ở cạnh Phan Lượng.

"Sao các vị lại đứng đây hết vậy, còn không mặc quần áo nữa?" Bá tước cười híp mắt nhìn sang bọn họ, "Chẳng qua thân hình của mọi người đều trông rất đẹp đấy, Bá tước ta cũng không ngại thưởng thức cơ thể trần truồng của các vị, coi như dưỡng mắt đi."

Đám người chơi lúc này mới lung túng xấu hổ che chỗ riêng tư của bản thân, rồi lại đánh giá Bá tước William bằng ánh mắt ngờ vực.

"Vẫn nên ngồi vào chỗ trước đã." Bá tước William khẽ cười giơ tay ra hiệu, "Quản gia nhanh thôi sẽ mang bữa sáng đến."

Người chơi chỉ đành nghe lời y ngồi xuống trước, vị trí vẫn như đêm qua.

Có điều xác chết bị ngược đãi tàn nhẫn kia vẫn còn đang được đặt để trên bàn, cách Bá tước chỉ vài cm, cũng chẳng biết y sao có thể không cho là đúng, cũng không thấy buồn nôn.

Quản gia quả rất nhanh đã đẩy xe đồ ăn ra, điểm tâm được bưng lên rất đặc sắc và phong phú, nhưng người chơi lại chẳng có hứng muốn ăn gì, nhưng Bá tước lại ăn rất là nhiều.

Đúng thực có quá nhiều câu hỏi muốn hỏi vị Bá tước này, nhưng chẳng có ai dám hỏi.

Suy cho cùng hôm qua Phan Lượng từng nói chuyện với Bá tước đã chết thê thảm trên bàn ăn. Ngay lúc các người chơi đang tự mình suy ngẫm thì một người không ngờ tới đặt câu hỏi.

"Ừm... Ngài Bá tước." Vương Chinh Vũ chỉ vào Phan Lượng, hỏi, "Ngài không thấy bộ thi thể này sao?"

Tất cả nín thở, bội phục với can đảm nêu câu hỏi của Vương Chinh Vũ. Ngoại trừ Ngụy Dịch Sâm không hiểu sao lại cau mày.

"Thi thể?" Bá tước dường như khó hiểu với lời của Vương Chinh Vũ.

"Thì ở ngay trước mặt ngài, cái người bị nến cắm vào buồi đó." Vương Chinh Vũ chỉ rồi bảo.

"Nến? Buồi?" Bá tước William như có suy tư, "Cậu đang nói tảng thịt này sao?"

Bá tước chỉ vào Phan Lượng, sau đó nói với vẻ đứng đắn, "Đây là vật lưu niệm ta mới sưu tầm được vào đêm qua, cũng là tế phẩm cho nghi lễ diễn ra vào 3 ngày sau."

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)