[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 14
"3 ngày sau?" Vương Chinh Vũ vội hỏi Bá tước ngay, "Nghi lễ và tế phẩm lại là gì?"
Bá tước William không đáp, chỉ mỉm cười rồi tiếp tục ăn điểm tâm.
"Không trả lời sao?" Vương Chinh Vũ xoay đầu, chạm mắt với Ngụy Dịch Sâm, "Phải làm sao đây?"
Ngụy Dịch Sâm trừng mắt, thầm nghĩ, sao tôi biết được phải làm sao! Vừa mới chết người cậu liền bắt chuyện với Bá tước, cậu sợ chết không đủ hay sao.
Ngụy Dịch Sâm không đáp hắn, chỉ đánh mắt ra hiệu hắn mau câm mồm lại, ai ngờ Vương Chinh Vũ hình như chẳng nghe hiểu mà nói tiếp.
"Người này là bạn của chúng tôi tên là Phan Lượng, cậu ta không phải thịt, mà là một con người có sinh mạng sống sờ sờ." Vương Chinh Vũ nghiêm túc nói với Bá tước, "Giờ cậu ta đã chết ở trước mặt chúng tôi."
Bá tước im lặng, nụ cười dần lạnh ngắt.
"Trong lâu đài có lời nguyền hay có người giết cậu ta?" Vương Chinh Vũ nhìn vào mắt của y mà hỏi, "Ngài có thể nói với chúng tôi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi không?'
Bá tước William dường như chẳng ngờ sẽ có người nói như thế, y cúi đầu khóe miệng run rẩy, mặt lạnh lùng ánh mắt chợt lập lòe. Y khẽ hé miệng, tựa như muốn nói điều gì đó.
Tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi cơn bùng nổ của y nhưng điều kì lạ là, Bá tước rất nhanh đã khôi phục vẻ mỉm cười mang vài phần quỷ dị, không nói tiếp nữa.
Sau khi Bá tước đã ăn no, lười biếng duỗi phần eo mệt mỏi, rồi đứng dậy.
"Ta đã no rồi, về phòng nghỉ ngơi trước. Các vị nếu muốn tham quan tòa lâu đài cứ việc tham quan." Bá tước mỉm cười nhìn người chơi, "Người trẻ tuổi bây giờ sao lại ăn ít thế chứ, muốn giữ dáng ư. À đúng rồi, khi trở lại nhớ mặc đồ vào, thời tiết đang lạnh dần phải cẩn thận đừng để bị cảm đấy."
Dứt lời, Bá tước liền lên lầu bỏ lại cả đám ở trong phòng ăn. Tất nhiên còn có bộ thi thể vặn vẹo chết thảm nữa.
Tuy chỉ một bữa sáng ngắn ngủi nhưng thông tin có được chẳng hề ít.
"Này, Bá tước đó đáng sợ kinh thật, xem ra chính y đã giết người đấy." Có người thở phào một hơi, nằm nhoài ra bàn.
"Đúng đó, còn nói Phan Lượng là thịt nữa, thịt gì chẳng biết?"
"Có điều nếu nói thế, sau khi Phan Lượng bị giết rồi được dọn lên bàn ăn, trông cứ như... Gà tây được dùng trong lễ Phục sinh vậy..."
Sau khi nghe nói như thế, tất cả mọi người đồng loạt đều thấy buồn nôn.
Dao đâm vào cơ bụng của Phan Lượng, nĩa thì xiên chéo đầu vú hắn ta rồi để đó; miệng và lỗ sau lần lượt bị nhét bình thủy tinh và tách trà vào; dương vật rõ ràng không cương cứng nhưng lại bị dựng lên, trong lỗ tiểu thì thọc một cây nến đỏ; Cây nến đó hiển nhiên từng được thắp qua, sáp nến chảy dọc tràn lan trên dương vật sưng phồng khác thường của hắn ta, trông kỳ dị và tàn nhẫn cực kì.
Thực sự là rất giống, gà tây quay được dùng trong lễ chúc mừng gì gì đó...
"Chẳng qua, cậu bạn này nãy đúng dũng cảm luôn." Có người mở lời khen ngợi với Vương Chinh Vũ, "May nhờ có cậu, chúng ta đã biết thêm được vài tin tức."
"Liều lĩnh thôi rồi." Cố Nham cau mày bảo, "Phan Lượng trước từng đụng và chọc giận Bá tước đã chết rồi, giờ cậu lại nói với y như thế, nói không chừng người tiếp theo chính là cậu."
"Ý anh là sao." Vương Chinh Vũ nháy mắt khó chịu.
"Được rồi được rồi, giờ nói lời đó còn ý nghĩa nữa không?" Ngụy Dịch Sâm giảng hòa cho Vương Chinh Vũ, "Tóm lại, giờ chúng ta đã biết 3 ngày sau Bá tước sẽ cử hành một nghi lễ, còn Phan Lượng đã chết chính là tế phẩm của y. Còn ai biết manh mối nào khác không, nếu không đêm nay e là sẽ có thêm người chết."
Cả đám lắc đầu, hiển nhiên không ai có manh mối.
"Vậy đầu tiên làm rõ tối qua đã xảy ra chuyện gì trước đi." Ngụy Dịch Sâm hỏi Tề Luật ngồi bên cạnh, "Tiểu Tề, cậu nãy có nói đêm qua nằm mơ, trong mơ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Tôi mơ thấy tôi với Phan Lượng làm tình trong căn phòng của chúng tôi." Tề Luật nhớ lại, "Cậu ta đụ tôi, chúng tôi như bị ma nhập vậy, ngay lúc chúng tôi sắp lên đỉnh thì cửa phòng mở ra, có luồng gió thổi tắt nến trong phòng."
"Gió?" Cố Nham cắt ngang lời y rồi hỏi.
"Chắc là gió đó, tôi không nhớ rõ lắm, trọng điểm là có một bóng đen kì lạ theo sát vào sau đó, tôi có thấy trong bóng đen có tay và chân, móng vuốt trông hệt như sói vậy." Tề Luật nói hồi chợt lộ vẻ đau thương, "Khi đó bầu không khí rất đáng sợ, chúng tôi sợ chết khiếp chẳng dám nhúc nhích tí nào. Nhưng bóng đen đó vẫn lại gần chúng tôi, nó bắt lấy tay của Phan Lượng, muốn lôi cậu ta ra ngoài, Phan Lượng cầu cứu tôi nhưng tôi nằm trên giường chẳng tài nào cử động được..."
"Sáng tỉnh dậy tôi còn tưởng mọi thứ chỉ là giấc mơ, nhưng quanh phòng chẳng thấy bóng dáng Phan Lượng đâu, giường cũng rất lung tung. Điều quan trọng nhất là..."
"Là gì?"
"Trong mông tôi... Còn giữ tinh dịch của cậu ta..." Tề Luật ôm đầu buồn nản đáp, "Tôi thế mà lại cho rằng đó chỉ là giấc mơ, rõ ràng là sự thật... Phan Lượng đã bị quái vật bắt đi ngay dưới mí mắt tôi..."
Bị quái vật giết sao... Áp suất thấp như bao phủ khắp những con người ở đây...
"Ừm, không khác lắm so với tưởng tượng của tôi." Ngụy Dịch Sâm bình tĩnh bảo, "Chắc không chỉ Phan Lượng với Tề Luật, những người khác đêm qua đều làm tình hết nhỉ?"
Lời vừa thốt ra, sắc mặt mọi người liền lộ vẻ xấu hổ và khó xử.
"Đó thật sự chẳng phải mơ ư?" Có người rụt rè hỏi, "Chỉ là mộng xuân thôi đúng không?"
"Làm tình là điều chắc chắn, nhưng kí ức của mọi người hẳn cho rằng đó là ảo giác gì đó." Ngụy Dịch Sâm giải thích, "Không khác những gì tôi suy đoán thì, tất cả đêm qua một cặp hai người ở chung một phòng, sau đó lên cơn nứng tình làm bậy vì một thiết lập nào đó của trò chơi. Vì chỉ khi người chơi rơi vào cơn mất trí bị tình dục điều khiển, sẽ thuận tiện cho thứ gì đó bắt người hơn."
"Cho nên anh cũng làm tình với cậu ta rồi?" Tề Luật chỉ vào Vương Chinh Vũ, hỏi Ngụy Dịch Sâm.
"Đúng vậy," Trông sắc mặt Ngụy Dịch Sâm không tốt lắm, "Nhưng đây không phải điều ta có thể kiểm soát, mọi người cũng không cần phải thấy xấu hổ. Trong trò chơi này, mọi thứ đều có thể xảy ra."
"Vậy tại sao chúng ta không kiểm soát được bản thân, sau đó làm tình với đối phương chứ?" Cố Nham hỏi.
"Đúng đó! Cái tên ở chung với tôi đâu phải gu tôi đâu, sao có thể làm với tên đó được chứ?"
"Ê! Đang nói ai đó, cậu nghĩ mình ngon lắm à..."
Ngụy Dịch Sâm cắt ngang cuộc cãi vã của bọn họ, "Tôi đoán, chắc là do một loại thuốc có khả năng kích dục mạnh mẽ nào đó."
"Thuốc?" Các người chơi không hiểu.
"Về phần cái này thì tôi đã có chút đầu mối." Ngụy Dịch Sâm xoay đầu xác nhận với Vương Chinh Vũ, "Còn nhớ bọt khí trong bồn tắm lúc chúng ta cùng nhau tắm vào đêm qua không?"
"Nhớ chứ, khi đó vì sự xuất hiện của đám bọt khí đó mà chúng tôi mới bắt đầu không giữ mình được." Vương Chinh Vũ đáp.
"Là vì trong bọt khí có mang mùi hương nào đó." Ngụy Dịch Sâm bảo, "Tôi đoán vấn đề đến từ mùi hương đó."
"Nếu nói thế thì, đêm qua lúc Phan Lượng tắm xong đúng thực rất là thơm." Tề Luật nhớ lại, "Sau đó không lâu, chúng tôi liền lao vào hôn nhau, rồi bắt đầu làm tình."
"Nhưng chúng ta hôm qua có tắm đâu." Có người bảo, "Có điều đúng là hình như cũng ngửi được mùi rất thơm, rốt cuộc là có không ta..."
Ngay lúc mọi người đang nhớ lại đêm qua rốt cuộc có cái gọi là mùi hương hay hương thơm gì không thì, có người bỗng giơ tay lên.
"Là xạ hương." Cậu ta đã nói thế, "Là một chất được tiết ra từ tuyến của hươu xạ đực, có mùi hương đặc trưng và có tác dụng kích dục nhất định."
"Cậu nói sao?" Cố Nham hỏi ngay, "Cậu có chắc không?"
"Tôi vừa bước vào phòng đã ngửi được, chỉ là lúc đó cũng chẳng nghĩ nhiều. Sau đó nữa thì, chúng tôi cũng đã mất đi ý thức mà bắt đầu làm tình." Người đó có hơi kích động, "Không sai đâu, tôi làm trong ngành kiểm nghiệm nước hoa, tôi dám chắc đó chính là mùi của xạ hương."

Nhận xét
Đăng nhận xét