[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 56
Trò chơi trong phó bản đã kết thúc, nhưng hiện thực thì chưa.
Điều mà Tiết Trạch Húc phải đối mặt là, một án phạt hình sự liên quan đến việc cả nhà 5 người bị giết chết. Vụ án này vì thủ pháp tàn nhẫn tột độ, nên đang nhận được rất được sự quan tâm theo dõi của công chúng.
Ba ngày sau, Tề Tắc Tu xuất hiện ở vị trí kiểm sát trưởng trên tòa.
Trong tay Tề Tắc Tu có một chồng bằng chứng và lời khai mục kích đủ để định tội Tiết Trạch Húc. Một khi tội danh của cậu ta được thành lập, cậu ta sẽ bị phán tử hình. Dựa vào chế độ tử hình của đất nước, rất nhanh thôi cụ thể là 3 tháng sau cậu ta sẽ bị xử tử.
Vương Chinh Vũ ngồi ở khán đài quan sát lần đầu trông thấy Tiết Trạch Húc ở ngoài đời, cậu ta còn gầy gò, cao và u ám hơn hắn tưởng tượng kha khá.
Cậu ta vào cùng với quản ngục, hai tay bị còng lại, sau đó đứng sau song sắt.
Đứng nghiêm, tuyên thệ, chánh án và các nhân viên liên quan ngồi xuống, vụ án được thẩm tra xử lý một cách đâu vào đấy.
Vương Chinh Vũ từng hỏi Tề Tắc Tu, muốn biết Tiết Trạch Húc sẽ bị phán như nào. Tề Tắc Tu bảo, Tiết Trạch Húc về cơ bản không thoát nổi cái chết. Y còn nói với bọn họ mọi chuyện liên quan đến Tiết Trạch Húc, kể cả năm đó cậu ta bị bắt nạt, ức hiếp, cưỡng bức, cùng với cuộc đời sau đó bị bao trùm trong bóng tối như nào.
Không ai vươn tay ra giúp đỡ cậu, cũng chẳng ai có tư cách thứ lỗi thay cậu.
Nam sinh năm đó cầm đầu đám cưỡng bức cậu ta, vốn cũng là đàn anh mà Tiết Trạch Húc đã thầm mến từ lâu. Anh ta tỏa nắng mạnh mẽ và đẹp trai, nhưng lại cậy sự yêu thích của Tiết Trạch Húc với mình, ngoài mặt thì hưởng thụ sự tốt bụng của cậu, sau lưng thì đi khắp nơi buông tin bịa đặt bôi nhọ cậu. Sau cùng cái tên khốn nạn đó còn dẫn đám anh em của mình thay nhau cưỡng bức Tiết Trạch Húc, ép cậu phải thôi học chuyển trường.
Nhiều năm sau đó, người đàn anh năm xưa đã lập gia đình, cùng vợ chăm sóc nuôi dưỡng một cậu con trai. Cả nhà ba người sống chung với cha mẹ, cuộc sống trôi qua trong sự hòa thuận vui vẻ, nhưng bỗng vào một tối nọ, cả gia đình chết bất đắc kỳ tử trong nhà.
Mũi dao đâm xuyên tim, máu văng tứ tung. Tiếng la thét làm người qua đường phải báo cảnh sát, khi nhóm người Ngụy Dịch Sâm đuổi đến thì bắt được Tiết Trạch Húc với toàn thân máu me, tay cầm con dao.
"Sau khi nhận được tin, cảnh sát chúng tôi đã nhanh chóng đến hiện trường, phát hiện nghi phạm tay đang cầm một con dao cắt trái cây ngồi ngả ở bên tường, không trốn chạy hay phản kháng. Lúc đó tinh thần của nghi phạm rất bần thần, luôn miệng lặp đi lặp lại các câu như 'đáng chết', 'kẻ ác gặp báo ứng'. Sau đó thì được cảnh sát chúng tôi bắt giữ tại hiện trường và áp giải về đồn." Ngụy Dịch Sâm đang trần thuật lại lời khai, "Theo sự điều tra của phía cảnh sát, tra ra được giữa nạn nhân và nghi phạm, từng dính líu tới một vụ án quấy rối vị thành niên, nhưng do nhiều nguyên nhân mà đã bị bỏ ngỏ. Cũng có nghĩa là, nghi phạm có thể vì lòng còn mang thù với hành vi quấy rối hoặc bạo lực học đường năm xưa với nạn nhân mà nhiều năm sau đã chọn cách gây án báo thù."
Ngụy Dịch Sâm rất nhanh đã cung cấp lời khai xong, sau đó rời khỏi.
"Căn cứ vào kết quả phân tích của pháp y, hướng máu bắn ăn khớp với vết máu có trên người nghi phạm." Tề Tắc Tu thân là kiểm sát trưởng bắt đầu trần thuật chứng cứ, lấy báo cáo xét nghiệm và vật chứng liên quan ra, "Chúng tôi từ cơm canh mà nạn nhân ăn xét nghiệm thấy có thuốc, có thể nghi ngờ rằng Tiết Trạch Húc đã bỏ độc bằng cách ship hàng, chờ sau khi cả nhà nạn nhân trúng độc lần nữa quay trở lại hiện trường, tiếp đó giết hại dã man. Điều này cũng giải thích được, vì sao nghi phạm với thể hình gầy yếu đủ sức thành công sát hại cả nhà 5 người nạn nhân."
"Hiện trường có camera giám sát không?" Thẩm phán hỏi.
"Nơi mà nạn nhân ở là khu chung cư cũ, chưa được lắp đặt camera." Tề Tắc Tu đáp, "Chẳng qua ở trên con đường ngoài chung cư, có camera quay được cảnh nghi phạm ship đồ ăn vào chung cư."
"Còn có chứng cứ khác không?" Quan tòa hỏi tiếp.
"Trước mắt chỉ có nhiêu đó." Tề Tắc Tu đáp.
"Được, vậy đọc bản kết án luôn đi."
Tề Tắc Tu hít một hơi thật sâu, khóe mắt nhìn về phía Tiết Trạch Húc. Cả quá trình cậu ta chẳng nói lời nào, vẫn luôn là dáng vẻ u ám uể oải đó. Cậu ta trông rất tách biệt, không hiểu cách giao tiếp cùng người khác, ánh mắt đờ đẫn khó tả, chẳng thấy chút hi vọng nào tựa một kẻ giết người có tính cách quái gở.
Nhưng trong lòng Tề Tắc Tu biết, cậu ta rõ phải là người bị hại.
Mọi người ai nấy đều thương tiếc cho một nhà nạn nhân đang sống hạnh phúc vui vẻ thì bị sát hại tàn nhẫn, nhưng tội ác xưa kia thì chẳng ai để ý và hỏi tới. Đã nhiều năm trôi qua đến thế, Tiết Trạch Húc đã sống như nào, nhẫn nhịn bao nhiêu cay đắng, những vấn đề đó chưa từng có ai để tâm đến.
Tôi thật sự không cách nào tha thứ cho tên đó, nếu tha thứ thì sẽ có lỗi với bản thân đã từng ngấm ngầm chịu đựng nỗi cô độc và giày xéo.
Mấy ngày này, trong y luôn nhớ mãi câu nói này của cậu ta không nguôi, cán cân chính nghĩa trong tim luôn dao động không yên.
Cậu ta giết người, đành rằng là sai thật nhưng với một cậu nhóc đã từng đáng thương bơ vơ mà nói, đó là sự giải thoát và báo thù về mặt ý nghĩa nào đó.
Chết tiệt, đó rõ ràng là cảnh ngộ mà rất nhiều người đã chịu, nhưng bản thân phải đến tận bây giờ mới cảm nhận được sự đau khổ của bọn họ?...
Nếu như vậy, pháp luật vẫn còn sự công bằng tuyệt đối, kẻ ác thực sự chết vì đúng tội không?
Sau khi biết được thân thế của cậu ta, bản thân thực sự đủ nhẫn tâm, đưa cậu ta lên giá treo tuyệt vọng kia ư?
Làm không được... Thực sự làm không được...
"Xin... Xin lỗi..." Tề Tắc Tu run rẩy, đưa ra một quyết định hoang đường gần như tự hủy tiền đồ tương lai, "Tôi không thể đọc lời tuyên án được..."
"Ý của cậu là sao?" Quan tòa chau mày hỏi.
"Tôi..." Tề Tắc Tu nhắm chặt mắt, "Tôi bỏ cuộc..."
Bầu không khí dần dà ngột ngạt, và đúng lúc này, chuyện càng không ngờ tới hơn đã xảy ra.
"Tôi nhận tội." Tiết Trạch Húc luôn chẳng mở miệng đột nhiên cất tiếng.
"Cậu nói gì?" Tề Tắc Tu quay đầu hoảng hốt nhìn cậu ta.
"Tôi... Chấp nhận tử hình." Tiết Trạch Húc ngẩng đầu lên, nhìn trần nhà như thể đã buông xuôi.
"Ý của bị cáo là, thừa nhận đã giết hại một nhà 5 người nạn nhân đúng chứ?" Quan tòa hỏi cậu, "Do tính nghiêm trọng của vụ án, dù cho thừa nhận tội danh cũng không thể giảm nhẹ tội, mong bị cáo hãy cẩn trọng."
Tiết Trạch Húc không đáp quan tòa, chỉ nói tiếp, "Những năm này, mỗi một giây phút tôi đều nguyền rủa gã đó, muốn gã chết, tôi vốn tưởng gã chết rồi tôi sẽ thấy vui nhưng nào ngờ lòng thấy trống trải đến thế. Gã chết, nhưng tôi có thể như nào nữa cơ chứ, tôi đang sống một cuộc đời mà chẳng còn chút ý nghĩa nào nữa..."
Nước mắt trào khỏi hốc mắt chảy dài xuống mặt cậu, đối mặt với cái chết là việc mà cả đời này cậu từng dũng cảm làm nhất.
"Không sao cả, tôi đã..." Tiết Trạch Húc khóc, nở nụ cười với Tề Tắc Tu, "Tôi đã... Không muốn sống tiếp nữa..."
"Đừng vì loại người đó mà từ bỏ bản thân!" Đột nhiên có người từ chỗ ngồi xem gào to lên.
Gần như tất cả ai nấy đều nhìn sang hướng đó, người đó là một người đàn ông với bộ đồ vest giày da, quả đầu tóc ngắn được chải chuốt kỹ lưỡng cùng gương mặt đẹp trai thu hút mọi ánh nhìn. Chỉ thấy người này có phần kích động, nhìn Tiết Trạch Húc bằng ánh mắt lạnh thấu xương.
"Yên lặng!" Quan tòa cảnh cáo, nhưng khi thấy rõ mặt mũi người đàn ông, giọng điệu chợt hòa hoãn hẳn, "Nghị... Nghị viên Cố?..."
"Đừng vì gã khốn đó mà uổng phí mạng sống chính mình!" Người đàn ông thét với Tiết Trạch Húc, "Tôi biết, A Húc cậu tuyệt không phải là một tên giết người!"
"Anh là... Cố Thạch Khải?" Tiết Trạch Húc ngẩn người khi thấy gã, kí ức tuôn trào như cơn thủy triều, "Sao anh..."
"Đừng để bản thân nghĩ đến cái chết!" Cố Thạch Khải gào rống, "Vẫn có người để tâm đến cậu, đừng có bỏ cuộc!"
Nước mắt Tiết Trạch Húc nháy mắt trào dâng như bão táp, cuối cùng đã tỉnh ngộ liền vội vã hét lớn, "Không phải! Tôi không có tội, không phải do tôi giết!"
"Tôi chỉ vô tình bước vào hiện trường, những bằng chứng ban nãy chỉ là sự trùng hợp!!! Hung thủ không phải tôi! Có hung thủ thực sự, tôi đã trông thấy!!!"
Tòa án tức khắc bắt đầu nháo nhào thảo luận, ngoại trừ cảm thấy khó hiểu với lời nói của Tiết Trạch Húc, còn có với cái người tên Cố Thạch Khải.
Vụ án sau cùng chọn dời ngày xử án. Lúc bước khỏi tòa, bên ngoài là một loạt đèn flash chói mắt, vô số nhà báo như ong vỡ tổ nhào về phía Cố Thạch Khải, không hiểu sao gã ta lại xuất hiện ở đây.
Vương Chinh Vũ nhìn gương mặt của Cố Thạch Khải, luôn cảm thấy rất quen mắt, rất giống với một người mà hắn từng gặp trong phó bản trước đây.

Nhận xét
Đăng nhận xét