[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - Episode 5: Sống chung 2
CHƯƠNG 57
Mấy ngày gần đây Ngụy Dịch Sâm đang bận tối tăm tối mặt ở thành phố khác, không dễ gì mới có được thời gian rảnh, định nghỉ phép dài hạn. Có điều trước lúc đó, anh còn phải đi gặp một người.
Chỉ thấy trong quán coffee có một chàng trai đeo kính râm, quả đầu màu hạt dẻ đang ngồi ở một góc. Y ngay cả chút phép lịch sự chào hỏi Ngụy Dịch Sâm tiếng cũng không có, cứ ngạo mạn nhã nhặn ngồi đấy uống cà phê. Đây cũng là lý do vì sao lần nào Ngụy Dịch Sâm gặp y cũng dậy cơn bốc đồng muốn tẩn con người này.
"La bàn đâu?" Ngụy Dịch Sâm ngồi xuống, nói thẳng vào chủ đề.
"Gấp thế làm gì." Tiêu Cảnh Hằng tháo mắt kính xuống, sau đó chậm rãi móc chiếc la bàn đầy rẫy vết xước ra khỏi túi quần, "Nè, của anh đấy."
Ngụy Dịch Sâm nhận lấy, cẩn thận kiểm tra từng chút một, cũng may la bàn còn hoạt động.
"Tôi đã tận hết mọi năng lực giúp anh sửa lại cơ đấy." Tiêu Cảnh Hằng khoác tay, hơi đắc ý, "Cái cậu trai mà anh từng nhắc đến giờ đang ở cùng anh?"
"Ừm." Ngụy Dịch Sâm đáp với vẻ lơ đễnh, "Chẳng qua tôi chẳng mấy khi về nhà."
"Ai ui, để vợ một mình một giường cô đơn quạnh quẽ ư." Tiêu Cảnh Hằng pha trò, "Để rảnh tôi cũng muốn gặp mặt cậu ta thử, xem xem rốt cuộc cậu ta có gì đặc biệt."
"Chẳng có gì, chỉ là một người mới rất bình thường mà thôi." Ngụy Dịch Sâm kêu ca, cất la bàn vào túi, "Nếu không phải phó bản trước có tôi tới cứu cậu ta thì cậu ta đã ngỏm củ tỏi rồi."
"Ồ, Police của chúng ta vậy mà cứu người xuyên phó bản, xem ra là tình yêu đích thực rồi." Tiêu Cảnh Hằng nói giọng móc mỉa tiếp, "Không ngờ chàng cảnh sát họ Ngụy lạnh lùng tựa núi băng còn có một mặt dịu dàng đến thế!"
"Đừng gọi lung tung biệt danh của tôi ở ngoài đây." Ngụy Dịch Sâm chau mày.
Tiêu Cảnh Hằng, bài danh thứ 9, biệt hiệu "Alchemist —— Nhà luyện kim", am hiểu tạo vật từ nguyên tố và chế thuốc, là đối tác hợp tác dài hạn đến giờ của Ngụy Dịch Sâm. Bọn họ tuy chẳng hợp mấy về tính cách nhưng từng trải qua không ít phó bản, cũng coi như khá là thuận lợi.
"Phó bản trước xài kha khá thuốc, chú đưa tôi thêm ít." Ngụy Dịch Sâm bảo.
"Yên tâm, đã gửi vào hòm thư của anh rồi." Tiêu Cảnh Hằng đáp.
"Cho nên, chàng cảnh sát Ngụy thân mến định báo đáp tôi như nào đây?" Tiêu Cảnh Hằng chớp mắt nhìn anh, "Lúc nào mới chịu thành cảnh khuyển của tôi hửm?"
Ngụy Dịch Sâm suýt nữa trợn cả tròng mắt, "Bớt lắm lời đi, hết chuyện rồi thì tôi đi trước đây."
"Khoan đã, không phải giờ tới lượt tôi có việc nhờ anh sao?!" Tiêu Cảnh Hằng giữ lại, sau đó lấy ba lô đựng thú cưng ở bên cạnh sang.
Có thể thông qua chiếc lồng trong suốt ngoài ba lô mà thấy được bên trong có một con mèo Xiêm mập mạp, mặt nhỏ đen thui, siêu dễ thương.
"Thứ này là sao đây?" Ngụy Dịch Sâm chau mày ngay, "Đừng nói với tôi là chú muốn gửi tạm nó ở nhà tôi nha?"
"Thật thông minh!" Tiêu Cảnh Hằng cười đùa tí tửng, "Yêu anh lắm ó."
"Té ra tôi nghỉ phép là để nuôi mèo thay chú ư?" Ngụy Dịch Sâm trợn mắt bất chấp lý lẽ, "Chú khỏi mơ."
"Cũng chỉ mấy ngày thôi!" Tiêu Cảnh Hằng van xin, "Tôi đi du lịch với bạn trai vài ngày, về lẹ lắm."
"Hả?"
"Nó dễ thương lắm, ngốc nghếch, biết làm nũng với lại thích dính người, anh chắc chắn sẽ thích nó thôi."
"Tiêu Cảnh Hằng!!!"
"Thức ăn gì đó thì anh cứ mua đại, nó không kén ăn đâu!!!"
Nói mãi nói hồi, Tiêu Cảnh Hằng đã chạy mất dép.
Ngụy Dịch Sâm nhìn con mèo mũm mĩm, thở dài bất đắc dĩ.
Khi anh về đến nhà, cửa nhà vừa mở ra đã hú hồn suýt chết khiếp, "Địt vãi cụ nồi."
Chỉ thấy Vương Chinh Vũ quấn khăn tắm quỳ ở dưới đất, sau đó vươn tay về phía anh, "Tôi cởi giày giúp anh."
"Không cần, lượn giùm!" Ngụy Dịch Sâm suýt không kìm được mà sút vào mặt hắn.
Vương Chinh Vũ đứng dậy, trông rất cúc cung tận tụy, "Cơm nước đã xong xuôi, anh muốn tắm trước hay ăn trước?"
Ngụy Dịch Sâm nhìn bàn ăn với cơm canh phong phú, bất giác nhướng mày, "Cậu làm tất?"
"Một vài nhưng sợ anh chết nên có đặt thêm đồ ăn ngoài." Vương Chinh Vũ cúi đầu hèn không chịu nổi, hoàn toàn không dám nhìn anh, "Anh thích mà đúng không?"
"Thích, nếu không phải dùng tiền tôi mua thì càng thích hơn." Ngụy Dịch Sâm nhìn thấu chút tâm tư nhỏ nhoi của hắn, "Sao, muốn lấy lòng tôi? Sợ tôi đuổi cậu khỏi đây?"
"Tôi... Xin lỗi anh chứ bộ..." Vương Chinh Vũ đáp với vẻ nhát cáy.
"Cậu biết thì tốt, tôi vì cứu cậu mà đã đánh với cái tên Tiết Trạch Húc đó gian nan cỡ nào." Ngụy Dịch Sâm bắt đầu kể khổ, "Còn vì cứu cậu, không tiếc mọi thứ xông lên sân thượng."
"Sau đó vì tôi không cho anh giết đám học sinh mất ý thức đó khiến anh bị chúng nó cưỡng..." Vương Chinh Vũ tự kiểm điểm, "Xin lỗi! Chẳng qua tôi cũng hết cách, lúc đó hai ta ai cũng bị chơi..."
"..." Cơn tức trong lòng Ngụy Dịch Sâm thực sự chẳng thể thoát ra được. Bản thân vốn trước giờ chưa từng làm bot, kết quả trong phó bản lâu đài cổ bị Vương Chinh Vũ chịch, còn vì cứu cậu ta ở phó bản máy bán nước tự động mà bị cả nhóm người thay nhau làm bậy.
"Dù sao đi nữa, giờ Tiết An ra sao rồi?" Vương Chinh Vũ lo lắng hỏi, "Tề Luật bận quá, không rảnh để nói chuyện với tôi."
"Cậu đang hỏi Tiết Trạch Húc đúng không." Ngụy Dịch Sâm ngồi xuống bàn ăn, "Cậu ta đúng thực vô tội."
"Rốt cuộc chuyện là như thế nào?" Vương Chinh Vũ cũng mau chóng ngồi xuống.
"Cậu ta vốn đến giao hàng, có điều lúc giao đồ ăn thì vô tình gặp được cả nhà người đàn anh đã từng xâm phạm cậu ta." Ngụy Dịch Sâm gắp miếng thịt cá, "Cậu ta vốn đã đi khỏi đó nhưng vì tò mò với gia đình người đàn anh đó mà quay trở lại, kết quả chứng kiến hiện trường án mạng. Khi đó cửa mở rộng, người khác thì nằm ngã dưới đất, người đàn anh kia thì đang bị hung thủ đâm, sau khi hung thủ trông thấy Tiết Trạch Húc đã nghiêng mình rút dao, làm máu bắn lên người cậu ta."
"Đù vãi, trùng hợp thế?"
"Điều trùng hợp hơn là khi hung thủ chạy trốn, không để lại dấu chân hay vết máu rõ rệt nào." Ngụy Dịch Sâm giải thích tiếp, "Lúc chúng tôi đuổi đến hiện trường, Tiết Trạch Húc không biết vì sao cầm con dao lên, ngồi ở bên cạnh. Chúng tôi cứ thế cho rằng cậu ta là hung thủ, không cẩn thận kiểm tra hiện trường. Giờ chúng tôi đã điều tra ra rõ, hung thủ thực sự đã chạy thoát qua đường cửa sổ."
"Vậy sao Tiết An chẳng nói lời nào vì mình? Cậu ta đang che giấu gì ư?"
"Cậu ta bị ám ảnh tâm lý với người đàn anh đó, sau khi phát hiện gã ta đã chết, bản thân cậu ta cũng chẳng muốn sống nữa." Ngụy Dịch Sâm thở dài, "Sau chuyện đó có gặng hỏi thì cậu ta bảo thậm chí có suy nghĩ cảm ơn hung thủ, bằng lòng thay hung thủ chịu tội."
"Đến thế luôn ư..." Vương Chinh Vũ không hiểu, "Vậy giờ cậu ta còn đang bị giam?"
"Đã được thả ra vài ngày rồi." Ngụy Dịch Sâm đáp, "Đừng nói về cậu ta nữa, cậu không có gì khác muốn nói?"
"Có chứ." Vương Chinh Vũ hỏi tiếp, "Anh với Tiết An đánh nhau đúng đặc sắc luôn, sao hai người lại mạnh dữ vậy?"
"..." Ngụy Dịch Sâm lắc đầu đành chịu, "Xem ra có vài khái niệm, sớm hay muộn vẫn phải nói rõ với cậu. Cậu có biết Trò Chơi Của Thần có bảng xếp hạng điểm tích lũy không?"
"Không rõ cho lắm." Vương Chinh Vũ lắc đầu.
"Cái đó được gọi là bảng Thang Trời, cậu đến level nhất định là sẽ mở khóa được thôi. Trong đó bài danh 1000 người chơi, điểm tích lũy càng nhiều xếp hạng cũng càng cao. Người chơi nằm trong top 30 được xưng là Ngai thành Thần (Ngai Thần), người chơi top 10 thì là Mười Á Thần."
"Ngai thành Thần?" Vương Chinh Vũ hỏi, "Thành Thần là như nào?"
"Nghĩa là trở thành một thành viên của Thần." Sắc mặt Ngụy Dịch Sâm nghiêm túc hẳn, "Mọi người chẳng ai biết Thần là gì, cũng không biết kẻ đứng sau điều khiển Trò Chơi Của Thần là ai, nhưng trong cộng đồng người chơi có lưu truyền một cách nói, đó là cứ cách một khoảng thời gian, người chơi đứng đầu bảng xếp hạng sẽ thành Thần, thành một thành viên của Thần. Và người chơi được trao tư cách của Thần, đủ để thực hiện một nguyện vọng của chính mình."
"Nghe qua thấy bịp kiểu gì." Vương Chinh Vũ ngờ vực, "Từng có người thành Thần?"
"Có." Ngụy Dịch Sâm đáp, "Nhưng khi người đó thành Thần, chẳng ai nhớ người đó là ai cứ như thể đã biến mất khỏi trò chơi, các người chơi ngoại trừ biết xếp hạng của mình dời lên trước một hạng ra, thì chẳng hay biết gì cả."
"Vậy thì giờ anh xếp thứ mấy?" Vương Chinh Vũ với quả đầu óc nho không hiểu lắm, chỉ có thể tò mò hỏi.
"Tôi xếp hạng thấp lắm, không nói cho cậu đâu." Ngụy Dịch Sâm không đáp thẳng, "Này, tôi không kêu cậu hỏi mấy này, cậu không có chuyện gì khác muốn nói?"
"Hả?" Vương Chinh Vũ sững người, sau đó như nhận ra điều gì, ú a ú ớ, "Xin lỗi, tôi xin lỗi anh..."
"Sau đó thì sao?" Ngụy Dịch Sâm đã ăn no, khoanh tay nhìn hắn, "Không định bù đắp lại tôi gì à?"
"Tôi..." Vương Chinh Vũ hơi hoảng hốt.
"Không có tiền thì lấy thân ra trả." Ngụy Dịch Sâm sấn đến chỗ hắn, trêu chọc với vẻ ngầu lòi, "Cậu biết bản thân nợ tôi một lần đụ đúng chứ, hửm?"
"Biết... Anh nói phải chơi ở ngoài hiện thực." Vương Chinh Vũ đỏ mặt cúi đầu, "Tôi đã... Súc ruột, tắm sạch sẽ... Anh muốn lúc nào cũng được..."
"Bảo sao vừa về nhà đã thấy cậu quấn khăn tắm, nhóc đĩ." Ngụy Dịch Sâm nhướng mày bật cười, ngồi trên ghế đánh giá hắn như mấy ông khách làng chơi, "Còn không mau cởi khăn cho ông đây ngắm, dù gì cũng phải dâng hiến cả tấm thân."
"Ò ò..." Vương Chinh Vũ nghe lời cởi khăn ra, đứng trước mặt Ngụy Dịch Sâm với bộ dạng loã lồ.
Ngụy Dịch Sâm nhìn cơ thể mê người của hắn mà không khỏi nuốt nước bọt, đặc biệt là cậu nhỏ dựng thẳng đứng giữa háng, "Mới thế đã cương?"
"Ừm..." Vương Chinh Vũ xấu hổ muốn chết, "Anh đừng chọc tôi nữa..."
"Được." Ngụy Dịch Sâm nới lỏng cổ áo, trong mắt dâng trào dục vọng, "Vào nhà tắm với tôi nào."
"Hả? Tôi đã tắm rồi."
"Tôi muốn cậu phục vụ tôi lúc tắm, đúng là ngốc chết đi được!"

Nhận xét
Đăng nhận xét