[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 55

"Cứu... Cứu tôi với!..."

Vương Chinh Vũ đang bị một đám người đã chết cưỡng hiếp tập thể, nỗi sợ hãi và cơn khoái cảm không ngừng giày xéo hắn. Đầu tiên không quản đến việc có thể đánh bại những thi thể có sức mạnh kinh khủng này hay không, dù cho đánh bại được, Vương Chinh Vũ cũng phải chịu bó tay trước linh hồn kia.

Nhìn thấy nhưng lại không chạm vào được, chỉ dựa vào nắm đấm chắc chắn là chuyện xa vời, trừ khi ở đâu nhảy ra một đạo sĩ am hiểu phục yêu trừ ma.

"Ưa hức..." Vương Chinh Vũ bị Lâm Cảnh Phong ra hẳn một họng tinh dịch, suýt nữa đã sặc chết, lỗ sau cũng bị vài tên thay phiên nhau xả hàng vào. Thảm quá đi thôi, cả trước lẫn sau cũng chẳng tha, Vương Chinh Vũ mở to hai mắt, rơi lệ trong nỗi bất lực, không sao hiểu nổi vì sao phó bản này lại gian nan đến thế.

"Vương Chinh Vũ!!!" Ngụy Dịch Sâm cuối cùng cũng đã đuổi đến vọt ra khỏi cầu thang, trông thấy cảnh hắn bị hãm liền moi thanh súng ra khỏi kho đạo cụ ngay, "Đoàng! Đoàng đoàng!!!..."

Thi thể bị đạn bắn bay đầu, sau đó ngã đổ sang bên, dương vật sưng to phun trào tinh dịch một cách mất kiểm soát.

Ngụy Dịch Sâm phóng đến trước người Vương Chinh Vũ, nhìn bộ dạng thê thảm của hắn mà thấy đau thay, "Đã xảy ra chuyện gì?"

"Linh hồn đó... Không sao đánh được..." Vương Chinh Vũ nói với vẻ tủi thân, "Tôi không chạm vào được cậu ta..."

"Lại đâu ra thêm nữa vậy?..." Ngụy Dịch Sâm xoay đầu sang, trừng mắt với La Tiểu Dục, "Là linh hồn đó ư?..."

Chỉ thấy đồng tử Ngụy Dịch Sâm tỏa ánh xanh lam, một lọ thủy tinh đựng chất lỏng màu vàng đột nhiên xuất hiện trong tay anh. Anh ta lập tức ném chiếc bình ấy vào người La Tiểu Dục, cậu ta sơ suất dính phải chất lỏng màu vàng đó và nó đang ăn mòn cơ thể cậu.

"Ahhhh!!!..." Cậu ta rên rỉ đau đớn, trợn mắt hận thù nhìn Ngụy Dịch Sâm chằm chằm, "Anh đã làm gì tôi?"

"Chỉ là nước thánh bình thường mà thôi." Ngụy Dịch Sâm đáp, "Cậu mau đầu hàng đi, cậu đã thua rồi."

"Khà khà, sao có thể."

La Tiểu Dục giơ cao hai tay, một ma trận siêu to màu xanh lá bao trùm cả ngôi trường đột ngột được khởi động. Từng đợt âm thanh rầm rầm rợn người từ hành lang vọng đến, tiếng động ấy đang ngày càng lại gần.

Ngụy Dịch Sâm và Vương Chinh Vũ thấy không ổn nhưng đã quá muộn. Một đội quân học sinh với cơ thể trần truồng đổ ào ra khỏi cầu thang, sau đó bổ nhào về phía cả hai.

"Ahhh!!!..."

Vương Chinh Vũ lần nữa bị bắt trói lại, Ngụy Dịch Sâm cuống cuồng bèn muốn giơ súng lên phản kích.

"Không được!!!" Vương Chinh Vũ thét lên với vẻ bi thương, "Những người này còn sống, không thể giết người..."

"Cậu nói gì cơ?" Ngụy Dịch Sâm mở trừng hai mắt, đấm đá ẩu đả với đám học sinh, sau cùng cũng bị bắt giữ một cách bất đắc dĩ, tay chân bị những người này dựng lên trói chặt, "Tôi mẹ nó kiếp trước nợ cậu thật rồi đấy Vương Chinh Vũ!!!..."

Một con cặc thô to thọc vào trong lỗ nhỏ vốn đã ngứa ngáy của Ngụy Dịch Sâm, cơn ham muốn bị Tiết An hành hạ thuở đầu cuối cùng cũng được giải tỏa vào lúc này. Ngụy Dịch Sâm bị cặc bự địt, biểu cảm ửng đỏ càng khiến anh trông càng dâm đãng hơn.

"Ah ha... Ưm ah..." Ngụy Dịch Sâm hổn hển rên rỉ, giây sau liền bị người ta xả tinh vào trong.

Sau đó ngay lập tức có người khác thế vào, dương vật to bự cương cứng không ngừng giã nện lồn đĩ của anh. Ngụy Dịch Sâm nhìn Vương Chinh Vũ trước mặt, hắn cũng bị những học sinh đã mất lý trí điên cuồng hãm hiếp hệt bản thân.

Từng con cặc sưng to chịch thụi vào lỗ sau của hai người, tinh dịch được bắn ra rót liên tục vào trong người cả hai, rất nhanh bọt trắng được quấy thành, chảy dọc theo gốc đùi; Miệng cũng bị người ta chiếm đoạt, dương vật nồng nặc mùi khai ngấy giã bồm bộp vào cuống họng, từng dòng tinh bơi xuôi xuống dạ dày, suýt đã khiến cả hai phải sặc sụa; Còn có người ngậm lấy đầu vú của hai người, mút đầu vú phải gượng dậy đỏ bừng, còn bị hàm răng cào gãi gặm cắn; Cậu nhỏ to bự giữa háng cả hai cũng được đám học sinh xem thành đồ ngon mà liếm láp bú mút không ngừng nghỉ, tinh dịch tuôn trào mất khống chế khỏi lỗ tiểu, ham muốn vô cùng tận được phóng thích như bão lũ.

Hai người Ngụy Dịch Sâm và Vương Chinh Vũ cứ thế nhìn nhau trong sự bất lực, ý thức chậm rãi đắm mình vào cơn mê man cùng nhau bị chơi thành thứ lồn thèm cặc, thành một món đồ chơi tình dục hoặc chậu thịt không hơn không kém.

"Đừng... Đừng mà ah..." Ngụy Dịch Sâm lè lưỡi hổn hển với vẻ đĩ thõa, nước chảy lênh láng vì bị nện mạnh bạo, nước tiểu cũng theo đó mất kiểm soát trào ra.

"Sướng chết mất... Tôi rồi... Ah ha..." Vương Chinh Vũ mất đi lý trí, đám học sinh thậm chí còn tiểu lên người hắn thứ nước vàng khịt, tưới từ trên đỉnh đầu, "Hức ahhhh...."

"Đĩ thật!" La Tiểu Dục nhìn bọn họ, nhếch mép cười rồi buông tay xuống, "Tôi..."

"Ahhhh... Cứu... Phê quá..."

"Không... Đừng nữa mà... Ah ha..."

"Sắp không... Chịu hết nổi rồi ah... Sắp... Địt chết... Tôi..."

Ngụy Dịch Sâm và Vương Chinh Vũ sướng trợn cả mắt, khóe miệng rỉ bọt trắng từ tinh dịch, suýt bị chơi nát. Đúng lúc này, một bóng người thình lình nhanh chóng xuất hiện ở đầu cầu thang, vọt về phía La Tiểu Dục.

"Kỹ Năng Tối Thượng -- Bàn Tay Đạo Chích!!!"

Ánh sáng quanh người La Tiểu Dục tức khắc u ám, Tiết An kề người lại gần với bộ dạng hung hãn.

"Anh muốn phản bội tôi?" La Tiểu Dục chau mày, nghiêng người né đòn công kích của cậu ta.

Tiết An không đáp, chân sau ra sức giẫm một phát tạo đà, tiếp tục bổ nhào về phía La Tiểu Dục.

"Vô dụng thôi, anh không chạm vào tôi được..." La Tiểu Dục đang nói thì chợt thấy không ổn, "Anh!!!..."

Cả người cậu ta bị Tiết An đè chặt dưới đất, chỉ thấy một con dao nhọn đã đâm phập vào lồng ngực cậu, "Ưa ah!... Sao có thể..."

"Kỹ năng Bàn Tay Đạo Chích của tôi có thể tước đoạt một năng lực của người khác." Tiết An đáp, "Vì mỗi ngày chỉ dùng được một lần nên đây là át chủ bài của tôi."

"Anh nói sao?" Là một Boss trong phó bản, La Tiểu Dục hiển nhiên không hiểu cậu đang nói gì.

Cơ thể trong suốt của La Tiểu Dục bắt đầu nứt vỡ từ lồng ngực, cậu nhìn Tiết An mà chẳng rõ vì sao, "Sao... Sao lại... Anh không phải cũng từng bị người ta bắt nạt như tôi sao?"

"Nhưng, mọi việc mà chúng ta đã làm, là sai." Tiết An không kìm được mà rơi nước mắt, "Xin cậu... hãy an nghỉ nhé..."

"Vậy sao..." Cơ thể La Tiểu Dục bắt đầu tan biến, "Tôi đương nhiên biết... Tôi sai, chỉ là tôi... Không cam tâm..."

"Xin lỗi..." Tiết An ôm cậu ta, khóc lóc thảm thiết, "Tôi hiểu cậu... Thật sự hiểu cậu... Cậu chẳng bị thế giới này vứt bỏ đâu..."

"Nên là, anh đã buông bỏ đúng chứ?" La Tiểu Dục nhìn cậu ta một cách nghiêm túc, "Anh tha lỗi cho bọn người kia, tha thứ cho thế giới này, cũng tha thứ cho bản thân rồi sao?"

"Tôi..." Tiết An khóc mà chẳng thể nói thành lời.

"Anh ơi..." Lần đầu tiên La Tiểu Dục gọi cậu với tiếng kêu thân thiết đến thế, bàn tay khẽ sờ lên mặt cậu, mỉm cười, "Anh là một người tốt, anh đừng thấy áy náy nhé."

Dứt lời, La Tiểu Dục dùng chút sức lực cuối cùng sử dụng một năng lực khác của bản thân -- Làm Sạch Hoàn Toàn.

Mọi máy bán nước khắp các ngóc ngách ngôi trường dần biến mất hẳn, người chơi bị nhốt trong máy bán nước cũng được giải thoát, đám học sinh trần truồng cũng bắt đầu có lại nhận thức, thậm chí là đội bóng 11 người đã chết kia, cơ thể cũng khôi phục lại vẻ hồng hào như trước, thành công sống trở lại.

"Anh đừng trở thành người như em đấy."

La Tiểu Dục để lại câu nói cuối cùng, sau đó nghiêng đầu, sau tất cả, ánh mắt cậu ta vẫn mãi luôn nhìn về Lâm Cảnh Phong mà bản thân thương yêu nhất.

Mặt trời mọc lên rọi thứ ánh sáng chói lóa xuống mặt đất, cơ thể La Tiểu Dục cũng hóa thành những điểm sáng li ti, tiêu tan ở nhân gian.

Lúc này đây, một người chơi vội vã đuổi tới, trong tay cầm một bức thư và còn dẫn theo một học sinh.

Cậu học sinh này là người bị nhốt trong máy số 89, người duy nhất còn sống. Cậu ta bị giấu ở trong một góc kín ở thư viện, ngoài điều đó ra còn có một bức thư.

Bức thư này là của người thầy hướng dẫn La Tiểu Dục năm đó -- thầy Cao để lại cho cậu. Nó vốn là manh mối mấu chốt dùng để đánh đổ Boss phó bản, cảm hóa La Tiểu Dục. Nhưng giờ xem ra, đã chẳng còn cần thiết nữa.

Học sinh tụ tập ở trên sân thượng chậm rãi khôi phục lại ý thức, nhìn Ngụy Dịch Sâm và Vương Chinh Vũ bị bọn họ chơi giã nện suýt hỏng người trước mặt mà sợ mất mật vội vã thả cả hai xuống, sau đó chen nhau chạy xuống lầu như thể sợ chết khiếp.

"Chúc mừng mọi người đã vượt ải phó bản 'Máy bán nước tự động', nhận được 100 điểm tích lũy cơ bản."

Hệ thống đột nhiên bắt đầu thông báo kết toán điểm tích lũy của phó bản này.

"Trong phó bản này, người chơi thành công giải cứu người bị hại bằng chìa khóa, mỗi lần giải cứu được một người bị hại bình thường sẽ nhận được 5 điểm tích lũy, mỗi lần giải cứu thành công thành viên đội bóng sẽ nhận được 20 điểm tích lũy. Phần khen thưởng này lát sau sẽ được nói kỹ hơn khi thông báo điểm cho từng cá nhân."

"Người chơi Vương Vũ thành công mở khóa mật thất kín ở thư viện, nhận được 50 điểm tích lũy."

"Người chơi Vương Vũ, Tiết An thành công tìm được Boss phó bản, nhận được 50 điểm tích lũy."

"Người chơi Vương Vũ, Tề Luật và Tiết An thành công vào khu vực ẩn Nhà Đa Năng, đồng thời giải mã thành công câu đố chữ số có trong phòng thay đồ đội bóng, mỗi người nhận được 100 điểm tích lũy."

"Người chơi Tiết An vì phản bội những người chơi còn lại, giúp Boss giết các thành viên đội bóng, trừ 50 điểm tích lũy, nhận được thành tựu Kẻ Phản Bội; Người chơi đã giết được Boss, kết thúc trò chơi thành công, nhận được 50 điểm tích lũy."

"Người chơi Trương Thái thành công giải cứu người sống sót cuối cùng và tìm thấy Bức Thư Của Thầy Cao là manh mối mấu chốt, suy xét đến Boss phó bản đã biến mất hoàn toàn, nên khen thưởng 50 điểm tích lũy."

"Bên trên là toàn bộ nội dung khen thưởng, tiếp sau đây là thông báo điểm tích lũy cá nhân của từng người chơi."

Đồng tử các người chơi bắt đầu tỏa ánh xanh nhạt, trong tai vang vọng thứ âm thanh chỉ có họ mới nghe thấy.

"Chúc mừng người chơi Vương Chinh Vũ vượt ải thành công, bạn đã giải cứu thành công 5 nạn nhân thường, không giải cứu được nạn nhân đặc biệt, khen thưởng nhận được là 25 điểm tích lũy. Và hệ thống sẽ khấu trừ 20 điểm tích lũy của bạn vì khi sinh mệnh bạn đang trong cơn nguy kịch đã chấp nhận sự cứu viện từ bạn bè 'Nguỵ Dịch Sâm'. Cho đến hiện tại, bạn tổng cộng nhận được 305 điểm tích lũy cho phó bản này, điểm tích lũy hiện tại có được là 675, tăng Lv.3 lên Lv.6, đã mở lại quyền hạn sử dụng chức năng bạn bè và đổi ngoại hình cho bạn."

"Ngoài ra, bạn đã mở khóa được khen thưởng của Lv.5, nhận được chức năng đổi trang phục; bạn đã mở khóa được khen thưởng của Lv.6, nhận được chức năng tối ưu hóa giao diện thao tác."

"Có điều cần đặc biệt nhắc nhở rằng, bạn từng nhận được một đạo cụ 'Quả Trứng Thần Bí' từ phó bản lâu đài cổ, đạo cụ đó đã được cất vào trong kho đạo cụ của bạn, và kho đạo cụ sẽ được mở khóa khi bạn lên Lv.10."

Âm thanh thông báo lần nữa quay về lại thông báo cho toàn thể.

"Quyết toán của trò chơi đến đây đã kết thúc, các người chơi có thể tự tìm kiếm các khen thưởng ẩn khác trong khu vực trò chơi, cũng có thể tìm điểm dịch chuyển để kết thúc trò chơi sớm; Trong vòng 30 phút đến 60 phút sau đây, nếu người chơi chưa tìm thấy điểm dịch chuyển, sẽ được hệ thống cưỡng chế đưa ra ngoài."

"Vậy, xin chúc các người chơi gặp nhiều may mắn."

Thông báo điểm tích lũy đã kết thúc, ván chơi này của mọi người cuối cùng cũng đã có thể chấm dứt.

Tề Luật với cơ thể có hơi yếu ớt lúc này mới đuổi kịp đến hiện trường, mắt chữ A mồm chữ O nhìn Ngụy Dịch Sâm và Vương Chinh Vũ với toàn thân loã lồ vương đầy tinh dịch đang nằm dưới đất, trông thể suýt nữa chết vì chìm trong đống tinh dịch.

"Hai người không sao chứ!!!" Tề Luật chạy đến cạnh cả hai, cũng may nhờ có Buff chữa trị sau khi ván chơi kết thúc đang chậm rãi khôi phục lại sức sống cho Vương Chinh Vũ và Ngụy Dịch Sâm.

Nhớ lại cảnh cùng bị hãm hiếp vừa rồi, nỗi nhục nhã tột độ khiến cả hai ngượng đỏ mặt, cúi đầu nhìn lẫn nhau.

"Xin... Xin lỗi..." Vương Chinh Vũ nói câu xin lỗi lắp bắp.

"Do cậu cả!..." Ngụy Dịch Sâm đỏ bừng khuôn mặt lấm bẩn, "Nếu chẳng phải đến cứu cậu, tôi cũng không đến nỗi mất trinh!"

"Vốn đã không còn rồi mà, hơn nữa còn là do tôi phá." Vương Chinh Vũ bày vẻ nào dám nói gì đâu, rén.

"Da cậu ngứa lắm rồi đúng không hả!!! Chờ ra ngoài đi tôi sẽ đụ cậu ná thở!!!" Ngụy Dịch Sâm đè lên người hắn, cả hai đấm đá loạn xì ngầu với nhau.

Mọi thứ dường như đã kết thúc, nhưng Lâm Cảnh Phong và đám đồng đội của cậu ta sau khi sống lại lại chẳng khôi phục lại dáng vẻ trẻ trung khi xưa, mà là dáng vẻ của tuổi trung niên.

Vì kể từ lúc La Tiểu Dục nhảy lầu tự tử vào năm 2008 đã nguyền rủa cả bọn, khiến bọn họ phải chịu cực hình vắt tinh trong ngôi trường này mãi đến tận năm 2021.

Lâm Cảnh Phong với mặt mày râu ria bước đến phía trước Tiết An, ngồi thụp xuống với vẻ buồn bã, tay run lẩy bẩy vươn về hướng La Tiểu Dục đã từng đứng, "Tiểu Dục... Vì sao... Không dẫn theo cả mình?..."

Nước mắt trào ra khỏi hốc mắt cậu ta, Lâm Cảnh Phong sụp đổ gào khóc sẽ sống tiếp cuộc đời này với nỗi mặc cảm về việc cậu ta đã làm với La Tiểu Dục.

"Ừm vậy cái này... Còn cần đọc nữa không?" Người chơi tên là Trương Thái lên tiếng, trong tay đang cầm một bức thư mang tính mấu chốt kia.

"Đọc luôn đi." Tề Luật nhận bức thư từ Trương Thái, sau đó cất tiếng đọc lên.

"Gửi La Tiểu Dục:

Kể từ khoảnh khắc em nhảy lầu tự sát, từng giây phút nào thầy cũng phải sống trong sự dằn vặt. Thầy tất nhiên biết mọi người xung quanh đã bạo lực học đường với em, không chỉ là về cơ thể mà còn về mặt lời nói. Với tư cách là một thầy giáo, thầy không có cách nào khuyên răn hay dạy dỗ tất cả mọi người, thầy chỉ đành phải sắp xếp em ở nhà tự học trong sự bất đắc dĩ, chỉ mong em có thể yên ổn vượt qua kỳ thi đại học này, đậu vào ngôi trường lý tưởng, sau cùng có thể thoát khỏi nơi đối với em là chốn quỷ ma này.

Nhưng thầy chẳng ngờ, sau tất cả em lại chọn kết cục như này, rời bỏ thế gian. Điều mỉa mai là, rõ ràng trên người em có rất nhiều vết thương kì lạ nhưng bên cảnh sát lại chẳng bằng lòng điều tra. Sau chuyện đó thầy mới biết, hóa ra trong đám người từng tấn công em, có một người là con trai của Cục trưởng Cục Cảnh sát.

Đúng vậy, thầy đã dễ dàng điều tra ra được, chắc chắn là do 11 tên của đội bóng đó. Có một chuyện mà thầy hối hận nhất là, để em với Lâm Cảnh Phong chơi với nhau. Tên đó là một thứ cặn bã, em thích Lâm Cảnh Phong nhưng lại phải chịu sự cưỡng bức và bắt nạt của chúng. Là một thầy giáo, thầy thực sự thấy hổ thẹn, thầy vậy mà không nhận ra cảm xúc của em, không tận hết nghĩa vụ để giúp đỡ em.

Em rõ là một đứa trẻ ngoan như thế, rõ là sau này nhất định sẽ trở thành một bác sĩ xuất sắc, nhưng lại vì những chuyện như này, mà chẳng thể tiếp tục thực hiện ước mơ.

Những năm này thầy chạy vạy khắp nơi, muốn giải oan cho em nhưng đến cuối cùng, người chết không thể sống lại, việc này rốt cuộc có ý nghĩa gì cơ chứ...

Thầy đã già rồi, giờ còn mắc phải bệnh nan y, tháng ngày còn lại đã không còn nhiều nữa. Thầy rất xin lỗi nhưng thầy thực sự rất muốn nói với em rằng. Trên thế gian này, ít nhất còn có thầy, còn có người đang nhớ tới em.

Em không phải một mình, không cô đơn đâu. Chỉ cần còn người nhớ tới em, em sẽ vẫn mãi không chết đi.

Xin lỗi em rất nhiều -- thầy Cao"

Đúng là một bức thư cảm động lòng người, nếu có thể đọc trước mặt La Tiểu Dục, chắc chắn có thể cảm hóa cậu ta nhỉ. Nhưng giờ trò chơi lại kết thúc theo kiểu tuồng sân khấu kiểu gì.

"Xin lỗi... Phải là mình nói câu xin lỗi với cậu mới đúng." Lâm Cảnh Phong gào khóc tan nát, "Mình cũng lúc nào cũng thấy áy náy, hối hận, hồi đầu vì sao không cản bọn nó lại, vì sao còn cùng chúng nó, cưỡng bức cậu..."

"Mình thích cậu, Tiểu Dục!!!" Lâm Cảnh Phong kích động la hét, "Nhưng mà, mình thật sự hết cách. Có vài người trong đội vừa có quyền vừa có thế, một khi mình bị bài xích, tiền đồ của mình sẽ mất hết. Mình khi đó căn bản không có năng lực phản kháng, căn bản không có... Năng lực bảo vệ cậu thật tốt..."

"Được rồi, đừng có tìm cớ cho sự nhu nhược của bản thân nữa." Tiết An đứng dậy, đá ngã Lâm Cảnh Phong ra đất với gương mặt lạnh lùng, "Với cậu thì tiền đồ tương lai quan trọng hơn người mình thích, nhưng với La Tiểu Dục, cậu lại là tất cả của cậu ta."

"Đúng... Là do tôi nhu nhược, là tôi có lỗi với cậu ta..." Lâm Cảnh Phong nhìn mặt trời đang dần lên cao ở chân trời, nhưng cõi lòng lại thấy tuyệt vọng không gì sánh được.

Cậu ta bò dậy, vọt đến rìa sân thượng, muốn chết vì tình cùng La Tiểu Dục.

"Giờ cậu mà nhảy xuống mới thật sự có lỗi với La Tiểu Dục đấy." Tiết An gọi cậu ta lại, "Cậu, đừng thành một người như tôi đây. Đây là lời cuối cùng mà La Tiểu Dục muốn nói với cậu."

Tiết An đem câu nói đó tặng lại cho Lâm Cảnh Phong, sau đó chẳng quan tâm đến hành động của cậu ta nữa, bước về phía đám người Vương Chinh Vũ.

Vương Chinh Vũ sợ hãi rụt người vào lòng Ngụy Dịch Sâm, giờ hắn thấy mặt Tiết An thôi cũng thấy rét lạnh trong lòng.

Tiết An bật cười bất đắc dĩ, sau đó xóa bỏ thiết lập đổi ngoại hình của bản thân. Ngụy Dịch Sâm nhìn gương mặt cậu ta, tức khắc ngây ngốc sững sờ.

"Sao có thể!!!" Ngụy Dịch Sâm xoay đầu nhìn về phía Tề Luật, nhưng lại nhận được cái gật đầu khẳng định của y.

"Cảnh sát Ngụy, xin lỗi anh." Tiết An cười ngây ngô, hai hàng nước mắt chảy trượt dài trên mặt cậu, "Tôi tên Tiết Trạch Húc, hình như tôi lại làm sai nữa rồi. Anh... Bắt tôi đi..."

-----

[Thông Tin Có Thể Công Khai] Phó bản • Máy bán nước tự động 

La Tiểu Dục từng bị đội bóng hãm hiếp và cả trường bắt nạt vào năm 2008, đã chọn nhảy lầu tự tử trong cơn tuyệt vọng.

Sau khi chết cậu ta với nỗi không cam đã hóa thành linh hồn, luôn ẩn núp trong ngôi trường này. Cậu ta đã nguyền rủa 11 người trong đội bóng kể cả Lâm Cảnh Phong, khiến bọn họ mãi mãi ở lại ngôi trường này. La Tiểu Dục nhốt tất cả học sinh từng có hành vi bạo lực học đường vào máy bán nước, thay phiên vắt tinh. Các học sinh khóa trước đi khóa sau vào, nhưng sau tất cả chỉ có đội bóng 11 người đó luôn bị ép tinh cho đến khi từng người chết vì cạn kiệt, bị La Tiểu Dục chơi chết.

Khi các người chơi bước vào phó bản thì thời gian của thế giới trong phó bản đã là năm 2021. La Tiểu Dục với kí ức sớm đã mơ hồ chẳng còn nhớ rõ bọn chúng rốt cuộc là những ai. Dưới sự thúc giục của lương tâm, La Tiểu Dục thực ra sớm đã nghi ngờ bản thân, chẳng qua là không cam tâm, muốn sau khi giết sạch 11 tên đó sẽ buông tay hoàn toàn, chọn đầu thai chuyển thế.

Mục tiêu của các người chơi, ngoại trừ giải cứu người bị hại ra, thực ra còn phải ngăn cản cõi lòng giết chóc của La Tiểu Dục. Bức thư được giấu trong thư viện là manh mối mấu chốt nhất, nhưng Tiết An chọn tận tay giết chết La Tiểu Dục, giúp cậu ta được giải thoát.

Tất cả được sống lại, kể cả 11 tên đã gây tội ác. Bọn chúng sớm đã mất kết nối với thời đại, ôm nỗi băn khoăn về tội lỗi đến suốt cuộc đời. Còn về phần bọn chúng sẽ sống như nào ở thế giới này thì người chơi không biết.

Có lẽ, đây đã là kết cục hoàn hảo nhất rồi nhỉ...

[Thông Tin Có Thể Công Khai] Bảng Thang Trời • Ngai Thần • Mười Á Thần (TOP 10)

'Bảng Thang Trời', trong Trò Chơi Của Thần, là bảng xếp hạng điểm tích lũy nhằm vào tất cả người chơi. Đây là chức năng sau khi đạt được Lv nhất định mới mở khóa được. 

Trên bảng xếp hạng bài danh hơn ngàn người chơi, càng lên cao xếp hạng càng cao.

Trong đó, top 30 được ca ngợi là 'Ngai Thần', cũng là những kẻ xuất sắc nhất trong Trò Chơi Của Thần.

Thông qua nâng cấp Skill Tree, 'Ngai Thần' thường sẽ có các kỹ năng đặc thù cho mình, còn top 10 thậm chí còn có kỹ năng tối thượng của riêng họ.

Đó là át chủ bài đủ một chiêu quyết định thắng thua, nhưng không phải duy nhất, mấy kẻ mạnh nhất thậm chí còn có vài kỹ năng tối thượng.

Mà top 10 còn được xưng là 'Mười Á Thần'. Bọn họ thống trị bảng điểm tích lũy, đồng thời cũng cạnh tranh lẫn nhau, vì mỗi đợt nghi lễ thành Thần diễn ra, chỉ có một người có thể thành Thần.

Còn về phần cái gọi là thành Thần kia, thì hẵng để sau đó bới tách từ từ nhé.

[Thông Tin Có Thể Công Khai] Mười Á Thần • Thief Kẻ Trộm 

Tiết Trạch Húc, biệt danh trong game là Tiết An, bài danh thứ 7 trên bảng Thang Trời.

Kỹ năng bị động -- 'Ẩn Núp', có thể làm giảm cảm giác tồn tại và nâng cao tốc độ của bản thân, xuất quỷ nhập thần tựa một siêu đạo chích.

Kỹ năng thường -- 'Cướp Đoạt', có thể chuyển dời thẳng đồ trong tay đối phương sang tay mình, nhưng quyền sở hữu vẫn thuộc về đối phương.

Kỹ năng Tối Thượng -- 'Bàn Tay Đạo Chích', có thể tước đoạt một năng lực của người khác, nếu sau đó lĩnh hội được sẽ có thể dùng cho bản thân. Thief có thể cất giữ ba kỹ năng trộm được, nhiều hơn sẽ tự động về lại người bị mất. Vì đây là kỹ năng một ngày chỉ có thể sử dụng một lần, vả lại còn phải tận mắt trông thấy và đụng chạm được, cho nên là một át chủ bài trông hơi vô bổ nhưng mạnh.

Dâm thú -- Slime, có năng lực hóa hình biến đổi, nhưng bản thể có hơi yếu ớt.

Những năng lực khác tạm thời chưa biết.

[Thông Tin Có Thể Công Khai] Mười Á Thần • Police Cảnh Sát 

Ngụy Nghị, biệt danh trong game là Ngụy Dịch Sâm, bài danh thứ 6 trên bảng Thang Trời.

Kỹ năng bị động -- Người chơi duy nhất trong Trò Chơi Của Thần cất giữ được vũ khí loại súng trong kho đạo cụ.

Kỹ năng thường -- 'Trưng Dụng', trưng dụng đồ người khác với danh nghĩa cảnh sát, ví dụ như lúc trò chơi bổ sung người mới, Ngụy Dịch Sâm đã trưng dụng xe người khác để chở được Vương Chinh Vũ đến khách sạn.

Kỹ năng thường -- 'Điều Tra', tra thân phận đối phương bằng danh nghĩa cảnh sát, có thể hiển thị thông tin về điểm tích lũy và thân phận trong game của người chơi ngay trên đầu người đó, một ngày dùng được 3 lần. Nhưng chỉ áp dụng được với người chơi có điểm thấp, phần lớn không thể tra được thông tin của người chơi top 30.

Kỹ năng Tối Thượng -- 'Gông Cùm Tội Ác' (không hoàn chỉnh), có thể khiến kẻ địch không thể sử dụng mọi năng lực trong một khoảng thời gian, tiền đề là có thể bắt hai tay đối thủ ra sau, còng bằng còng tay lại.

Những kỹ năng khác tạm thời chưa biết.

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)