[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 44
Sáng sớm ngày hôm sau đúng hẹn lại đến, ánh nắng rọi vào trong căn phòng KTX nho nhỏ, các thiếu niên căng tràn nhựa sống đang ngáy ngủ, nghỉ ngơi lấy sức. Theo từng tiếng chuông báo thức của riêng từng học sinh vang lên từng hồi, các người chơi cũng nối đuôi nhau tỉnh giấc.
"Chào buổi sáng." Vương Chinh Vũ duỗi eo, chiếc giường suýt không chứa được thân hình cao lớn cường tráng này của hắn, có điều đêm qua quả thật hắn đã ngủ rất ngon.
"Chào." Tề Luật ngồi ở trên giường, ngáp một hơi thật dài với hai quầng thâm mắt, "Ah ha..."
"Sao thế, ngủ không ngon?" Vương Chinh Vũ hỏi, leo xuống giường sắt với tứ chi vụng về.
"Cũng gần gần thế." Sắc mặt Tề Luật hiện rõ vẻ mỏi mệt, nhưng ở nơi khóe mắt lại nhìn Tiết An vừa tỉnh dậy với vẻ cảnh giác.
"Chào mọi người." Trạng thái tinh thần của Tiết An cũng chẳng tốt cho cam, nhưng leo xuống giường vẫn rất nhanh.
Học sinh sau khi vệ sinh cá nhân đã rời KTX, có lẽ đang lê bước đến nhà ăn dùng bữa.
"Đói quá đi." Vương Chinh Vũ kêu to, "Hai người nghĩ bữa sáng ở đây bình thường không? Có phải lại là những món vừa kì vừa tởm đó nữa không."
"Nếu không ngại thì, có... Có thể ăn của tôi?" Chỉ thấy biểu cảm của Tiết An hơi thừ ra, trong tay tự dưng xuất hiện vài phần cơm nắm rong biển.
"Đù, cậu biết ảo thuật?" Vương Chinh Vũ kinh ngạc.
"Bỏ trước vào kho mà thôi, chỉ còn sót lại vài món này." Tiết An đưa cơm nắm đến trước mặt bọn họ, "Ăn đi."
"Cảm ơn nha!" Vương Chinh Vũ cầm cơm nắm gấp không chờ được mà muốn ăn.
"Vương Vũ cậu khoan!..." Tề Luật còn chưa kịp cản thì Vương Chinh Vũ đã nuốt xuống bụng.
"Ngon ghê luôn, vị chà bông nữa chứ!" Vương Chinh Vũ chớp mắt bảo, "Tề Luật anh ăn không?"
"Tôi không đói, cảm ơn..."
Ngay khoảnh đất trống ở cổng trường đã tề tựu một vài người chơi, chẳng qua sắc mặt bọn họ trông khá là uể oải, hình như nghỉ ngơi không tốt lắm.
Vương Chinh Vũ vừa muốn nói chuyện điện thoại với bọn họ thì thấy Lâm Cảnh Phong xuất hiện và đang đi sang đây.
"Các anh... Sẽ cứu Tung Minh đúng chứ..." Lâm Cảnh Phong trông rất đau khổ, van nài bọn họ cứu bạn của mình, "Cậu ấy... Sắp chịu hết nổi rồi..."
"Hết nổi?" Mày của Vương Chinh Vũ cau lại chặt hơn.
Cả đám rồng rắn theo sát cậu ta, chỉ thấy Lưu Tung Minh bị đống máy móc treo lên với dáng vẻ chẳng còn sức sống, hai chân bị ép tách ra, buồi thịt sưng tấy căng phồng còn đang không ngừng bị vắt ép, thấy rõ được hai hòn dái khô đét không ít. Điều làm người ta thấy sợ hãi hơn là thùng đựng tinh được treo lơ lửng ở trên đỉnh máy bán nước, vì nó trong suốt nên có thể trông thấy gần như đã sắp đầy tới nơi. Bên trên ít nhiều cũng có khoảng 3000ml tinh dịch, tuyệt đối đã phá vỡ cực hạn của cơ thể con người, khiến người ta không biết sao có thể ép ra được nhiêu đó.
"Đừng có nói..." Tề Luật nhìn khuôn mặt hốc hác của Lưu Tung Minh, thốt ra lời suy đoán đáng sợ, "Thứ mà chiếc máy này vắt là toàn bộ tinh dịch mà cả đời cậu ta có thể sản xuất ra được. Cũng có nghĩa là, nó đang bào mòn mạng sống của con người."
Sắc mặt đám người chơi lập tức xấu hẳn, Lâm Cảnh Phong càng thấy sụp đổ không thôi.
"Không sai, chắc chắn là thế!!!" Lâm Cảnh Phong cắn ngón tay, sốt ruột đáp, "Hồi trước khi tôi bị vắt tinh rất nhiều ngày, lần nào bị nhốt trong chiếc máy này cũng trong lúc tỉnh táo, cảm giác đau khổ khi bị vắt cũng là sự thật, nhưng chỉ cần đêm xuống sau khi bị những học sinh đó lôi ra, đầu óc tôi sẽ không còn tỉnh táo nữa, cho đến khi tôi bị bắt nhốt vào máy lần nữa."
"Đây là một lời nguyền, cứ cách vài ngày là ép tinh chúng tôi một lần, đây là vòng luân hồi không ngừng rút cạn sinh mạng của chúng tôi!" Lâm Cảnh Phong trợn mắt thốt, "Nếu không phải được các anh cứu, có lẽ tôi sẽ bị bắt nhốt ở đây mãi mãi cho đến bị vắt tới chết!"
"Thế nhưng, chúng tôi cũng từng mở rất nhiều máy bán nước khác, những cậu trai đó sau khi ra ngoài đầu óc chẳng tỉnh táo được nhiêu." Có người chơi nghi ngờ.
"Có lẽ chỉ có chúng tôi đặc biệt, tôi với Lưu Tung Minh cùng thế." Tâm trạng của Lâm Cảnh Phong căng thành một sợi dây, lúc nào cũng có thể đứt, "Đúng vậy, nhất định là thế! Các anh phải cứu chúng tôi trước... Cứu Tung Minh trước... Xin các anh đấy..."
"Không hay rồi!" Lúc này có người chơi đột nhiên thốt lên, "Các máy bán nước chúng ta từng mở, lại có thêm học sinh bị bắt vào."
"Cái gì?!"
Chỉ thấy những chiếc máy bán nước đã từng mở khoá, giờ đây được bổ sung học sinh lần nữa, nạp tiếp nguyên liệu vào, bắt đầu vắt tinh.
Đây cũng đồng nghĩa mọi hành động giải cứu khổ cực hôm qua của bọn họ, tất cả đã trở thành công cốc.
Chắc chắn là chuyện tốt của đám học sinh lên cơn cuồng dâm đêm qua làm ra, bắt nhốt học sinh mới vào tiếp.
"Mẹ kiếp, ngay cả chìa khóa tương ứng cũng đổi luôn." Có người chơi giậm chân tức giận, "Lại phải tìm lần nữa."
"Nhưng, chỉ có số 01 là ngoại lệ." Có người chơi chỉ vào máy bán nước số 01, "Chỉ có nó vẫn trống, không thay học sinh khác vào, cũng khó hiểu quá rồi đi!"
"Tôi đã nói rồi mà! Chỉ có chúng tôi là ngoại lệ." Lâm Cảnh Phong ngoác mồm phấn khích, "Cứu Tung Minh trước được không?"
"Vậy chúng ta ưu tiên tìm chìa khóa số 21 trước vậy." Vương Chinh Vũ nghiền ngẫm.
"Nhưng chìa này cũng đâu phải muốn tìm là thấy." Có người chơi kháng nghị, "Đầu tiên khoan hãy để tâm đến sự đặc biệt gì đó, giờ chúng ta phải trong 1 ngày mở hết tất cả máy bán nước, bằng không tối đến lại reset nữa."
"Đây cũng là một khả năng. Nhưng mọi người không thấy chúng ta phải giải mọi câu đố trước sao?" Vương Chinh Vũ đề nghị, nhưng lại chẳng tiện nói ra manh mối điện thoại ở ngay trước mặt Lâm Cảnh Phong, "Có quá nhiều máy, có lẽ trong đó ẩn chứa câu đố về chữ số gì đó, chỉ có những máy như số 01 mới đặc thù."
"Câu đố chữ số gì cơ?" Những người chơi khác bối rối, "Suy nghĩ mấy thứ đó có ý nghĩa gì sao?..."
"Vậy đầu tiên thế đi, mọi người tiếp tục tìm chìa khóa, còn bên chúng tôi cũng sẽ thử xem có thể giải câu đố về lời nguyền này hay không." Vương Chinh Vũ thuyết phục, "Thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa, hệ thống chỉ cho ta 3 ngày, nghĩ kỹ thì hẳn là 3 ngày 2 đêm. Là lãnh đạo đến trường thị sát, hẳn phải rời trường vào chiều ngày thứ 3."
Các người chơi suy tư một lúc, cuối cùng cũng chỉ đành đồng ý với đề nghị của Vương Chinh Vũ.
"Vậy tôi..." Lâm Cảnh Phong mê man và lúng túng.
"Cậu đi theo chúng tôi đi." Vương Chinh Vũ cười với cậu, tuy nhiên vẫn giữ sự phòng bị.
Điều may mắn là chỉ có chìa khóa là đổi mới, vị trí máy bán nước không đổi.
Đối chiếu với ghi chú trên bản đồ thì người chơi đã có kinh nghiệm rất nhanh tìm được một vài chìa khóa, mở được kha khá máy bán nước. Ví dụ như những nơi như lùm cây, hành lang, còn có trên cây, toàn là những nơi có thể giấu chìa khóa.
Đột nhiên tiếng chuông hết tiết vang lên, nhưng điều khác biệt so với trước là, các học sinh thế mà đổ ào hết ra ngoài rồi đi đến sân vận động, đứng xếp hàng theo lớp tỏa ra khắp sân, người nào người nấy đều đứng nghiêm.
Người chơi rất nhanh đã hiểu, bây giờ là tiết thể dục sáng.
Chiếc loa đang vang vọng thứ âm nhạc quen thuộc, có điều chuyện xảy ra tiếp sau đó, đã khiến người chơi sợ hú vía.
Các học sinh đồng loạt cởi bỏ quần áo của mình, kể cả quần lót, sau đó đứng nguyên tại chỗ lắc lư cục thịt mềm và mông dâm mà chẳng hề thấy nhục nhã.
Giáo viên thể dục đứng trên đài cũng cởi sạch sành sanh, đang ngậm còi thổi.
Chỉ thấy thầy ấy huýt một tiếng còi vang dội, sau đó hô to "cương lên", các học sinh lập tức nắm chặt lấy dương vật bản thân, bắt đầu tuốt sục.
Từng cây xúc xích mềm nhũn bắt đầu bừng bừng sức sống trong sự sục tuốt của học sinh, nhao nhao bơm máu cương cứng.
Nếu không phải giờ đang ban ngày thì đúng là sao mà thấy rõ, đám học sinh này không chỉ có cơ thể săn chắc, ngay cả thằng nhỏ giữa háng cũng bự vãi, người nào người nấy cũng dài trên 15cm, có đứa thậm chí còn tới 20cm. Bảo sao trường không bắt mấy đứa này đi vắt ép lấy tinh.
Các học sinh nương theo âm nhạc tập thể dục buổi sáng bắt đầu xóc lọ cùng nhau, hình ảnh thoắt cái trở nên dâm ô khó tả thêm lần nữa.
Mặt trời lên cao, ánh nắng chói lóa rọi vào từng thân mình cơ bắp loã lồ của các học sinh, từng dòng tinh dịch rất nhanh đã phun trào theo một loạt những âm thanh kêu rên gợi cảm của các thanh thiếu niên tuổi xuân thì, bắn xuống đất, lên mặt sân, lên thảm cỏ sân bóng đá.
Nhưng đó vẫn chưa kết thúc, âm nhạc vẫn tiếp tục vang lên, theo tiếng huýt còi ra lệnh của giáo viên thể dục, các học sinh bắt đầu đổi đội hình.
Học sinh phía trước cong eo quỳ mọp dưới đất, học sinh đằng sau thì quỳ dưới đất, sấn tới ôm lấy hông rồi nhắm chuẩn đầu cặc mình vào lỗ dâm ọc nước đang khép mở liên hồi của người phía trước.
Không có bất kì sự bôi trơn nào, học sinh phía sau cứ thế đút thẳng dương vật cương cứng vào trong lồn thịt của học sinh phía trước.
"Ưm ah... Ahhhh... Đụ... Hưa ah..."
Âm thanh rên rỉ thô kệch phập phồng bắt đầu vang vọng khắp, hai người một nhóm cùng nhau làm tình.
Người chơi nhìn từng cảnh siêu dâm đãng một được diễn ra, cũng không kìm được mà cương cứng.
Rõ ràng tối hôm qua mới chơi some, kết quả giờ ai nấy cũng hứng tình chơi tập thể với nhau. Học sinh phía sau tận hưởng lỗ nhỏ đang bao bọc cặc bự của mình, ra toàn bộ tinh dịch vào người đối phương trong cơn nhấp nhả mãnh liệt; học sinh phía trước thì mặc sức kêu rên nỉ non, hưởng thụ khoái cảm bị địt bắn với bộ dạng dâm đĩ.
Chỉ trong nửa tiếng ngắn ngủi của tiết thể dục sáng, học sinh người nào người nấy đã ra hết 2 lần, sau đó xếp hàng về lại lớp như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Nhóm người chơi lúc này mới hoàn hồn trở lại, điều chỉnh lại đũng quần đội lên một cách ngại ngùng, sau đó đỏ mặt nhìn nhau, bảo phải nắm bắt thời gian đi tìm chìa khóa mới được.

Nhận xét
Đăng nhận xét