[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 45

Chờ khi các học sinh về lại lớp hết, nhóm 4 người Vương Chinh Vũ, Tề Luật, Tiết An và Lâm Cảnh Phong cùng nhau đi đến lớp 11A3. Đây là lớp mà Lâm Cảnh Phong đang học, Tề Luật cầm sổ lưu niệm lên rồi quan sát cẩn thận, rồi bèn lắc đầu.

"Đúng là khác hẳn với tấm ảnh lớp trong sổ." Tề Luật lên tiếng, "Ngoại trừ Lâm Cảnh Phong."

"Hơn nữa đồng phục cũng khác nhau." Vương Chinh Vũ sau khi quan sát thấy thì bảo, "Giờ chắc chắn là năm 2021, còn năm trên sổ lưu niệm thì là 2008."

"Vậy sao cậu lại xuất hiện trong tấm ảnh năm 2008?" Tề Luật ngẩng đầu nhìn Lâm Cảnh Phong rồi hỏi.

"Tôi..." Chính Lâm Cảnh Phong cũng bối rối mơ hồ.

"Cậu còn nhớ bản thân đã từng làm phải chuyện sai trái gì không?" Tiết An đột nhiên lên tiếng.

"Chuyện sai trái?" Lâm Cảnh Phong cảm thấy có hơi quái lạ, "Chuyện sai gì cơ?"

"Nếu cậu thực sự đến từ năm 2008, vậy chắc chắn phải có nguyên nhân và bước ngoặt gì đó." Tiết An đáp, ngữ khí có phần lạnh lùng, "Chính cậu cũng đã nói, mọi thứ trong ngôi trường này đều bị nguyền rủa. Giả sử cậu đặc biệt thật thì, cậu và bạn của cậu chính là nguyên nhân dẫn đến lời nguyền xuất hiện."

"Ý của cậu là, Lâm Cảnh Phong vì lời nguyền nên mới xuyên đến năm 2021?" Tề Luật tiếp lời, "Sao cậu biết?"

"Đoán." Tiết An vung tay đáp lại với vẻ bất đắc dĩ.

"Này này này, các anh khoan đã! Bảo tôi là nguyên do của lời nguyền này?" Lâm Cảnh Phong nhất thời thấy khó chịu, "Tôi luôn tuân theo khuôn phép, chỉ là một học sinh bình thường, tôi làm ra được chuyện sai trái gì cơ chứ?! Vả lại tôi là người đang sống ở năm 2021, sao lại bảo tôi từ năm 2008 xuyên đến đây được?"

"Vậy cậu có nhớ chuyện từng xảy ra vào lúc nhỏ không?" Vương Chinh Vũ cau mày, "Hồi năm 2008 ấy, cậu đang làm gì?"

"Tôi lúc đó... Hẳn mới vừa vào tiểu học thì phải..." Lâm Cảnh Phong gãi đầu bực bội, gắng sức nhớ lại, "Lạ thật, sao tôi chẳng nhớ rõ chuyện khi trước cho lắm..."

"......"

Đúng lúc này, đột nhiên có học sinh về lại từ bên ngoài, trông có vẻ mới đi lấy nước uống.

"Lâm Cảnh Phong, sao mày còn chưa vào lớp nữa?" Người đó nói với Lâm Cảnh Phong, "Tiết này giảng về cách phạt quy đầu và squirting đấy, siêu thú vị luôn, không phải mày thích cái này nhất sao?"

"Tao..." Lâm Cảnh Phong xụ mặt, ánh mắt hơi lay động.

"Bạn học này, chúng tôi có thể hỏi em vài chuyện không?" Vương Chinh Vũ hỏi người nọ.

"Chuyện gì vậy ạ?" Cậu học sinh đó đánh giá nhóm người Vương Chinh Vũ, "Các thầy là lãnh đạo được Bộ giáo dục thành phố cử xuống thị sát đúng chứ?"

"Chào em." Vương Chinh Vũ bảo, "Nãy các em sao lại... Thủ dâm với quan hệ ở sân trường thế?"

"Dạ đây là nội dung học của bọn em, lãnh đạo các thầy không biết?" Cậu nhóc nghi ngờ, "Chúng em phải luyện tập kỹ năng và năng lực làm tình thật chăm thật giỏi."

"Sao phải tập cái đó?" Tề Luật hỏi, "Không thấy lạ ư?"

"Không có gì lạ hết cả ạ. Tập năng lực làm tình chỉ đơn thuần để sướng mà thôi, làm người chẳng phải vâng theo ham muốn trong lòng mình mới đúng sao? Bằng không bọn học sinh dồi dào tinh lực như tụi em phải làm sao đây."

"Vậy... Sao đến tối lại đi hãm hiếp những bạn khác, sau đó nhốt các bạn ấy vào máy bán nước?" Tề Luật hỏi tiếp.

"Tối? Hãm hiếp?..." Cậu nhóc hiển nhiên không hiểu ý của Tề Luật, "Sáng chúng em đã tập với học đã đủ mệt chết rồi, tối sức đâu làm mấy chuyện đó chứ. Còn chuyện nhốt các bạn vào máy bán nước là sao nữa ạ, em không hiểu lắm."

"Các em thật sự không biết có người bị nhốt trong máy bán nước, bị vắt tinh sao?" Vương Chinh Vũ hỏi với vẻ ngờ vực, "Chính các em cũng biết thứ mà bản thân mua là nước tinh dịch mà."

"Đúng là nước tinh dịch thật." Cậu học sinh thốt ra lời chẳng hề thấy ngại, "Tinh dịch của máy bán nước có thể bổ sung tinh lực cho bọn em, sau đó sẽ đạt được hiệu quả tập luyện tốt hơn. Còn về phần tinh dịch bên trong, chẳng lẽ không phải cứ đến ngày là sẽ có người đến thay ư?"

"Chuyện này..." Cả bọn Vương Chinh Vũ lộ vẻ khó coi.

"Ừm em vào lớp trước nhé." Cậu ta bước vô lớp, "Cảnh Phong mày cũng vào nhanh đi nha."

Chỉ thấy trong lớp học có học sinh đã cởi sạch đồ của mình, sau đó ngồi trên bục giảng, mặc cho thầy giáo ma sát quy đầu bằng lòng bàn tay và vải xô, lượng lớn nước tiểu trong suốt cứ thế trào khỏi lỗ tiểu theo từng loạt tiếng rên trầm thấp gợi cảm, cậu học sinh đó đã "xuất tinh nữ".

"Xem ra những người này chẳng biết gì về chuyện buổi tối cả, hệt như xác sống biết đi vậy." Tề Luật bất an, "Làm sao đây, giờ phải làm gì tiếp?"

"Vẫn nên giải câu đố chữ số trước đã." Tiết An bảo, sau đó liếc nhìn Lâm Cảnh Phong cái, "Sau lưng tên nhóc này chắc chắn có vấn đề."

Lâm Cảnh Phong cúi đầu, cũng không phản bác, trông rất là lạc lõng.

Vương Chinh Vũ nhìn bộ dạng của cậu ta, thế mà thầm thấy hơi đồng cảm với cậu ta.

"Cậu đang lo lắng cho bạn mình đúng chứ?" Vương Chinh Vũ hỏi, "Yên tâm đi, cậu ta không sao đâu."

"Ừm." Lâm Cảnh Phong khẽ gật đầu.

Lúc này, Vương Chinh Vũ nhìn quần áo của cậu ta rồi bỗng chợt lóe suy nghĩ.

"Lâm Cảnh Phong, cậu từng nói cậu là thành viên đội bóng đá đúng chứ? Còn là đội trưởng nữa." Vương Chinh Vũ hỏi với vẻ phấn khích, "Cái cậu Lưu Tung Minh kia cũng là đồng đội của cậu phải không?"

"Đúng vậy, sao thế?" Lâm Cảnh Phong đáp với vẻ mê man.

"Cậu là thủ môn?" Vương Chinh Vũ hỏi, chỉ vào bộ đồ đá bóng của cậu ta, trên đó in rõ con số "01".

Tề Luật nháy mắt hiểu ý Vương Chinh Vũ, hỏi ngay, "Lưu Tung Minh bạn cậu mang áo số mấy?"

"Tung Minh cậu ấy mang... Số 21." Lâm Cảnh Phong lúc này mới phản ứng kịp, "Số trên áo đá bóng tương ứng với số của máy bán nước!"

"Xem ra đây chính là điểm mấu chốt của câu đố chữ số." Tiết An nhếch mép, hỏi Lâm Cảnh Phong, "Sổ lưu niệm có ghi, 11 người trong đội bóng đá của các cậu là CLB nổi tiếng của trường, đã đem lại rất nhiều vinh quang cho trường đúng chứ? 9 người còn lại ngoài hai người các cậu ra sao rồi?"

"9 người đó... Bọn họ..." Lâm Cảnh Phong gãi đầu, nhưng chẳng nhớ ra được gì, "Xin lỗi... Hình như tôi đã quên mất rồi..."

Lâm Cảnh Phong hơi chột dạ, căn bản chẳng dám nhìn thẳng ba con người trước mặt. Cậu ta cũng dần nghi ngờ bản thân rốt cuộc có phải có vấn đề, có phải đã xuyên từ quá khứ đến hiện tại, chứ sao có thể ngay cả đồng đội cũng quên mất được.

"Sổ lưu niệm chỉ có giới thiệu của mình cậu, hơn nữa lại chẳng có tấm hình chụp chung của cả đội bóng đá." Tề Luật giở sổ lưu niệm ra, "Có cách nào có thể tìm được bọn họ không?"

"Các cậu có phòng hoạt động riêng gì đó không, mấy kiểu như phòng CLB các thứ?" Vương Chinh Vũ hỏi.

"Phòng hoạt động sao?... Hình như không có." Lâm Cảnh Phong nghĩ ngợi, "Có điều chúng tôi có một phòng thay đồ trong nhà chức năng, người nào cũng có một tủ đồ riêng. Ngày thường nếu lười tập, chúng tôi sẽ trốn ở đó chơi điện thoại, hoặc đánh bài."

Vương Chinh Vũ và Tề Luật liếc mắt nhìn nhau, quyết định đến đó xem thử.

Nhà chức năng được xây ở một bên của sân chạy, cả bốn đến đó rồi mới phát hiện, hóa ra ở đó đã bị khóa.

"Bảo sao chẳng có người chơi vào lục soát, hóa ra đã bị khóa." Vương Chinh Vũ hỏi Lâm Cảnh Phong, "Cậu có chìa khóa chứ?"

"Có, do tôi là đội trưởng nên ngày nào cũng phải đến để mở cửa." Dứt lời, Lâm Cảnh Phong liền moi một chìa khóa từ trong người ra.

Chìa khóa đút vào ổ, cánh cửa của nhà chức năng phủ bụi cuối cùng đã được mở ra.

Bốn người bước vào trong, cảm giác tối tăm khó hiểu, dụng cụ tập luyện và đồ đạc ở một góc trông như thể đã rất lâu rồi chưa từng có ai sử dụng qua.

"Khụ khụ... Cậu có chắc ngày nào cũng đến đây tập?" Tề Luật nhấc kính, nghi ngờ hỏi.

"Thật đấy, chúng tôi cứ tan học sẽ phải sang đây tập luyện." Lâm Cảnh Phong nhìn về phía mớ thiết bị cũ kĩ rách nát xung quanh, lòng nổi cơn ớn lạnh.

Khung cảnh này khác hoàn toàn so với trong ấn tượng của cậu ta, nói huỵch toẹt ra là hình ảnh trước mắt như một lớp học bỏ hoang hoặc là một đống tàn tích, mỗi một bước đi đều làm người ta thấy nơm nớp lo sợ.

Cũng may kết cấu tổng thể của tòa nhà này không thay đổi, Lâm Cảnh Phong thuận lợi tìm thấy phòng thay đồ của đội bóng đá.

Cậu ta mở cửa ra, phòng thay đồ bất ngờ lại y hệt với trong kí ức. Trên tường treo đầy những lá cờ thi đua, trên giá cũng dựng đủ huân chương đại diện cho chiến thắng. Áo quần bẩn và khăn lông vứt loạn xạ khắp nơi, dưới đất đâu đâu cũng thấy tạ được đặt để lung tung, những thứ này mang lại cảm giác thân thiết khó hiểu cho Lâm Cảnh Phong.

"Là nó, đây là phòng thay đồ của chúng tôi." Cậu ta phấn khích xoay đầu lại, nở nụ cười với nhóm Vương Chinh Vũ, nhưng biểu cảm rất nhanh đã lạnh và đờ đẫn hẳn.

Vì sắc mặt của cả ba người Vương Chinh Vũ chẳng đẹp cho cam. Chỉ thấy Vương Chinh Vũ run tay chỉ vào tủ chứa đồ trước mặt.

Cửa của chiếc tủ thẳng đứng đó lộ ra một khe hở, và dưới đó có một bàn tay lòi ra ngoài.

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)