[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - Episode 3: Sống chung
Chương 29
"Bá tước ngài đang làm gì thế!" Vương Chinh Vũ cầm tấm thư, sau đó dằn nỗi đau thương mà cười bảo, "Người đàn ông của ngài vốn đâu có phản bội ngài..."
Nói một hồi, Vương Chinh Vũ kìm không được mà bật khóc, nước mắt rơi tí tách.
"Đừng khóc nữa." Ngụy Dịch Sâm ở bên cạnh an ủi, khẽ xoa đầu hắn, "Bọn họ, sẽ gặp lại nhau ở dưới thôi."
"Ừm."
Đột nhiên có chùm sáng xuất hiện ở trước mắt, chờ lúc mở mắt ra lại thì cả hai đã về lại phòng thẩm vấn.
Hai người lúc này đây vẫn ngồi trên ghế, Vương Chinh Vũ nhìn Ngụy Dịch Sâm đã trở lại dáng vẻ vốn dĩ, có hơi mờ mịt.
"Đối với game phó bản thì, thời gian ở thế giới hiện thực sẽ ngưng trệ." Ngụy Dịch Sâm nói với hắn, sau đó đứng dậy.
"Cho nên... Giờ vẫn là đêm ngày mà Tiểu Phi đã mất..." Lòng Vương Chinh Vũ lại dậy cơn đau buồn, "Chuyện sau này của em ấy phải làm sao đây? Đã liên hệ được với cha mẹ em ấy chưa?"
"Ừm." Ngụy Dịch Sâm đáp, "Vì là do tự sát nên kết án rất nhanh. Trong lúc cậu bị tạm giam, thi thể của Phương Tiểu Phi đã được cha mẹ đến bảo lãnh."
"Nhanh vậy ư?..." Vương Chinh Vũ mê mang, "Tôi còn muốn... Gặp em ấy một lần..."
"Đi thôi, cậu mệt rồi." Ngụy Dịch Sâm chuyển chủ đề, "Tôi đưa cậu về."
Kết quả Ngụy Dịch Sâm vậy mà lái xe quân cảnh đưa Vương Chinh Vũ về nhà, đúng kiểu lấy của công làm việc riêng.
"Trên đó hẳn đã gỡ bỏ phong tỏa, cậu để ý chút." Ngụy Dịch Sâm chu đáo mà mở cửa xe cho hắn, "Phải rồi, hãy nén đau thương."
"Ừm." Vương Chinh Vũ xuống xe, sắc mặt hơi mập mờ.
Ngay lúc Ngụy Dịch Sâm định lái xe đi thì Vương Chinh Vũ gọi với anh lại, "Ngụy Dịch Sâm!"
"Ở hiện thực, hãy kêu tôi là Ngụy Nghị." Ngụy Dịch Sâm bảo, "Có việc gì sao?"
"Tôi..." Mặt Vương Chinh Vũ hơi đỏ bừng, "Anh... Lúc nào... Chơi... Chơi tôi?..."
"Hả?" Ngụy Dịch Sâm bị hắn chọc cười, "Cậu mong được tôi chơi vậy luôn à?"
"Đâu có!!!" Vương Chinh Vũ vội phủ nhận, "Làm xong sớm không phải tốt hơn sao? Tôi không thích nợ người khác..."
"Ok." Ngụy Dịch Sâm cười đưa cho hắn một tấm danh thiếp, "Chừng nào muốn cứ đến Tân Thành kiếm tôi, trên đó có SĐT của tôi, tôi lúc nào cũng tiếp được."
"Anh phải về Tân Thành sao?" Vương Chinh Vũ ngẩng đầu, hơi không nỡ.
"Đúng vậy, tôi vốn bị điều đến La Thành là do cần chi viện khẩn mà." Ngụy Dịch Sâm đáp, "Vì cứ mỗi lần trò chơi bổ sung người mới sẽ có vài người chơi chết ly kì ở thế giới hiện thực. Mà lần này người mới lại tập trung kha khá ở La Thành nên số người chết cũng theo đó tăng cao."
"Là vậy à..." Vương Chinh Vũ mất mát, sau đó xoay người về nhà, "Xem ra không chỉ chúng ta gặp họa..."
Ngụy Dịch Sâm khởi động xe cảnh sát, trên đường đi gọi điện thoại cho một người, "Alchemist, chiếc la bàn mà trước đó tôi từng nói với chú đã rơi vỡ rồi, có cách nào sửa lại không?"
"Úi, Police à." Người ở đầu kia điện thoại chế giễu, "Xếp hạng tháng này của anh hình như lại rớt nữa rồi, anh cứ vậy thì khi nào mới thành Thần được?"
"Chú lo cho bản thân trước thì hơn." Ngụy Dịch Sâm chau mày, "Hỏi nghiêm túc đấy, có thể sửa la bàn giúp tôi được không?"
"Này khó nói lắm, anh đem sang đây trước đã." Người đó đáp.
Ở một bên khác, lúc Vương Chinh Vũ về đến tầng lầu nơi cả hai ở, góc ngoặt cầu thang tựa ác mộng đã không còn vết máu.
Hắn vừa vào cửa, hình ảnh thấy được toàn là những dấu vết sống chung giữa hắn và Phương Tiểu Phi.
Kể từ sau khi bọn họ tốt nghiệp đại học, đã luôn sống ở căn hộ này. Cùng nhau tìm việc, cùng nhau đi làm, cùng nhau ăn cơm... Vương Chinh Vũ nhìn những bức ảnh chụp chung ở công viên giải trí được treo trên giá của cả hai, mà lòng ngày càng thấy buồn.
Hắn ôm thú nhồi bông rồng phun lửa mà Phương Tiểu Phi đã tặng ở trên giường lên, nước mắt không ngừng tràn ra khỏi hốc mắt.
Hình ảnh Phương Tiểu Phi chết đi trong lòng bản thân như hiện ra trước mắt, và Bá tước William cũng tan biến trong lòng hắn.
Vương Chinh Vũ thấy đầu rất đau, ánh nắng sáng sớm rọi vào từ ngoài cửa sổ, nhưng hắn lúc này mới bắt đầu ngủ thiếp đi.
.....
3 ngày sau, Vương Chinh Vũ tham gia tang lễ của Phương Tiểu Phi. Hắn không dám liên hệ với cha mẹ của Phương Tiểu Phi, chỉ đành liên hệ bạn bè để biết thời gian và địa điểm. Vương Chinh Vũ che chắn bản thân rất kỹ, nhưng cũng không dám dừng ở trước bài vị của Phương Tiểu Phi quá lâu. Khóe mắt hắn liếc sang cha mẹ Phương Tiểu Phi đang quá mức bi thương cùng cô vợ Ngô Phương có biểu cảm vô tình.
Vương Chinh Vũ đến giờ cũng chưa hiểu, bọn họ quen biết nhau từ khi nào, rồi bắt đầu kết hôn từ lúc nào.
Còn người đã ở chung với Phương Tiểu Phi được 6 năm, cống hiến toàn bộ thanh xuân là hắn, rốt cuộc được tính là gì cơ chứ?
Sau khi về đến nhà, Vương Chinh Vũ một mình nốc hai ngày rượu trong cơn suy sụp tinh thần, cuối cùng vẫn vực dậy được tinh thần, muốn đi làm lại.
-----
"Chào hai anh chị, em là nhân viên kinh doanh ở vịnh Tụ Long, không biết hai anh chị có hứng thú tìm hiểu bất động sản mới nhất không ạ?"
Chỉ thấy hắn với phiên bản cả người đồ tây, vừa mình và đôi chân dài đã khiến khí chất toàn thân được tăng lên không ít, trọng điểm vẫn là bộ dạng tỏa nắng đẹp trai của hắn, không ít khách hàng thích kiểu như hắn, thường sẽ được một nhóm các bà mẹ chị gái vây quanh.
"Nếu hai anh chị muốn mua nhà kết hôn, tập đoàn bọn em còn có hoạt động ưu đãi sau đó nữa đấy." Vương Chinh Vũ bắt đầu múa may nghệ thuật sale hàng của bản thân.
"Thiệt?" Người phụ nữ nhìn Vương Chinh Vũ không chớp mắt, hiển nhiên rất thích vẻ ngoài của hắn, "Vậy anh đẹp trai mau nói nghe thử đi."
"Nếu hai anh chị kết hôn, bên bọn em sẽ trợ cấp thẳng 1 vạn tệ." Vương Chinh Vũ mỉm cười lịch sự, "Hơn nữa tiền đặt cọc chỉ cần 30 vạn, được chia nhiều đợt và không hạn chế mua hàng. Các cơ sở hạ tầng xung quanh cũng rất đầy đủ, bệnh viện trường học nằm chung khu, con trẻ đến trường cũng tiện."
"Tốt vậy luôn à?" Người phụ nữ kéo tay người đàn ông, nũng nịu, "Chồng ơi, hay là suy nghĩ thêm tí nữa đi?"
"Phải vậy không? Tôi lại thấy chẳng tốt đến thế." Người đàn ông nhìn Vương Chinh Vũ, mang theo thái độ thù địch, "Giao thông của khu này vốn chẳng tiện, hơn nữa cơ sở hạ tầng xung quanh trước mắt còn không có, toàn là lời nói suông mà thôi."
"Anh đây quả có con mắt rất tinh tường." Vương Chinh Vũ gượng cười vui vẻ, biết được người đàn ông này đang muốn vạch lá tìm sâu, "Hệ thống tàu điện ngầm gần khu này trước mắt đang được quy hoạch, dự kiến sẽ được khánh thành trong vòng 3 năm. Hơn nữa nơi đây còn là khu vực được nhà nước coi trọng cho sự phát triển kinh tế về sau..."
Ngay lúc này, Vương Chinh Vũ đột nhiên cảm giác cơ thể có phần lạ thường, chỉ thấy trên cổ tay hắn đang tỏa ra ánh xanh lam, trên đó bắt đầu hiện chữ.
"Chúc mừng người chơi đã thành công kích hoạt nhiệm vụ thường ngày." Âm thanh thông báo của hệ thống vang vọng ngay bên tai hắn.
"Bối cảnh nhiệm vụ: Người đàn ông ở trước mặt ngài luôn cảm thấy cuộc sống tình dục không đủ kích thích, đặc biệt là cô bạn gái không chịu khẩu giao cho càng làm anh ta thấy bất mãn vô cùng."
"Yêu cầu: trong vòng nửa tiếng, hãy dẫn người đàn ông trước mặt đến nhà vệ sinh đồng thời khẩu giao cho anh ta."
"Nhiệm vụ này có 15 điểm tích lũy, người chơi có thể chọn chấp nhận hoặc từ chối."
"Chúc người chơi gặp được may mắn."
Hả???
Dẫn người đến nhà vệ sinh rồi còn phải bú cho???
Vương Chinh Vũ sững sờ, trông về phía người đàn ông trước mặt. Chỉ thấy khác hẳn với biểu cảm hung hăng nãy giờ, người đàn ông đó giờ đây đang nhìn hắn với gương mặt đỏ ửng.
"Chồng ơi, anh sao vậy?" Người phụ nữ lo lắng hỏi.
"Không... Không có gì..." Người đàn ông hơi lắp bắp, "Chỉ là... Anh hơi mắc tiểu..."
"Cậu có thể dẫn tôi đến toilet được không?" Anh ta đã hỏi Vương Chinh Vũ như thế.
"Đương nhiên... Là được rồi..." Lòng hắn hoảng hốt, ai ngờ chuyện lại phát triển như thế này.
Hắn đưa người đàn ông đó đến nhà vệ sinh trong nỗi bất an. Còn chưa lên tiếng thì đã bị người đàn ông đó kéo tay lôi vào trong, đã vậy còn vào một buồng trong số đó.
"Anh..." Vương Chinh Vũ hơi sợ hãi, "Anh... Anh sao vậy ạ?"
"Giúp... Giúp tôi với..." Hơi thở người đàn ông vội vã, mặt mày hiện vẻ dâm đãng, "Muốn... Tôi muốn lắm..."
Chỉ thấy anh ta cởi phăng chiếc quần của mình xuống, một con khủng long căng phồng sưng to nảy ra ngay; anh ta còn vén áo mình lên cao, để lộ cơ bụng 8 múi bất ngờ.
"Anh... Sao anh!?..."
Vương Chinh Vũ hoảng loạn lúng túng, điều toi mạng hơn là người đàn ông đó thế mà nhấn đầu hắn xuống giữa háng bản thân.
Một con cặc thô to nóng hổi chọc thẳng đến miệng hắn, Vương Chinh Vũ còn chưa kịp kêu la thì bị một bàn tay cưỡng ép đè xuống, dương vật cương cứng thụi thẳng vào trong miệng hắn.
"Ưa!!! Ưa hức!!!..."

Nhận xét
Đăng nhận xét