[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 30
Dương vật cương cứng của người đàn ông đâm thẳng vào trong miệng của Vương Chinh Vũ, đến nỗi còn muốn thụi sâu vào cổ họng hắn. Vương Chinh Vũ liều mình phản kháng nhưng chẳng ngờ đối phương lại đè chặt đầu hắn bằng một sức mạnh kinh khủng, không cho hắn giãy thoát.
Không phải đã nói được tự do chọn làm hay không làm nhiệm vụ sao?!
Thứ mùi khai trộn lẫn với bựa sinh dục siêu nồng đầy ắp trong khoang miệng hắn, điều toi mạng hơn là Vương Chinh Vũ không tài nào hít thở được.
"Ah ha..." Người đàn ông rên rỉ, tốc độ nhấp nhả ngày càng nhanh, tựa như anh ta đang địt cô bạn gái của mình vậy, "Phê quá!!!"
Vương Chinh Vũ thấy nghẹt thở, trong tình thế cấp bách, chỉ đành giơ tay nắm lấy dái đối phương, sau đó ra sức bóp mạnh.
"Ahhh!!!" Người đàn ông đó cất tiếng kêu thảm thiết, loạng choạng suýt té ngã.
Còn Vương Chinh Vũ thì ngã xuống đất nôn khan, chờ lúc bình tĩnh lại thì thấy người đàn ông đứng nhìn từ trên cao kia đang để lộ biểu cảm không lành.
"Thằng này mày đã làm gì tao?" Người đàn ông sau khi tỉnh táo nhìn thấy cơ bụng hiện ra sau lớp áo được vén lên và dương vật ướt nhẹp còn đang bán cương của mình, nhất thời nổi giận đùng đùng, tóm lấy cổ áo của Vương Chinh Vũ rồi cho một đấm.
"Mẹ mày?!" Vương Chinh Vũ không chịu yếu thế, siết tay tặng tên đó lại một đấm, "Sàm sỡ ông đây đã còn muốn đánh người! Coi tao có đập chết mày không!!!"
Vì thế cả hai ẩu đả nhau một đường từ nhà vệ sinh ra đến ngoài, cuối cùng lại lôi nhau đến đại sảnh của bộ phận kinh doanh.
"Đừng đánh nữa đừng đánh nữa!!!" Người phụ nữ đó khi thấy chồng chưa cưới của mình áo quần xộc xệch lồ lộ thân dưới đánh nhau với anh chàng sale đẹp trai mà hoảng sợ tới mức chân nhũn nhão tới nơi.
Rất nhanh sau đó xung quanh bu đầy người, sau tất cả khi bảo vệ đến mới tách được cả hai ra, Vương Chinh Vũ còn vì thế mà bị đưa đến văn phòng.
"Người chơi Vương Chinh Vũ thất bại trong nhiệm vụ thường ngày lần này, không nhận được điểm tích lũy, điểm tích lũy hiện tại là 350."
Hệ thống "Trò Chơi Của Thần" chết tiệt lần nữa cất âm thanh thông báo ngay bên tai Vương Chinh Vũ.
"Vương Chinh Vũ!!!" Trưởng phòng Sale lôi Vương Chinh Vũ đang ngẩn người trở lại, ngoác mồm mắng, "Coi chuyện tốt cậu đã làm kìa!!! Nhà thì chưa bán được còn đánh lộn với khách có phải thấy rất ngầu không!!!"
"Là tên đó động tay trước!" Vương Chinh Vũ không phục.
"Còn cãi phải không? Video bay thẳng lên hot search rồi kìa!" Trưởng phòng dằn lại cơn tức, trừng mắt với Vương Chinh Vũ, "Nể tình thành tích xuất sắc bao nhiêu năm làm việc của cậu, công ty sẽ không truy cứu trách nhiệm. Giờ cậu hãy lập tức, ngay bây giờ cuốn gói khỏi đây!"
"Tôi!..." Vương Chinh Vũ đúng thật một lời khó nói hết.
Không dễ gì mới vực dậy tinh thần quyết định đi làm lại, kết quả giờ thì hay rồi, ngay cả công việc cũng mất luôn.
Vương Chinh Vũ lúc bước ra khỏi đại sảnh, thậm chí còn cảm nhận được những ánh mắt khác lạ xung quanh. Hắn vừa nhục nhã vừa chán nản, bèn gọi xe về nhà.
Ngay lúc hắn đang suy nghĩ ở nhà uống rượu hay ra quán bar thì chợt thấy có mấy người khiêng đồ từ nhà hắn ra.
"Các người là ai vậy hả?!" Vương Chinh Vũ xông về phía những người đó, "Ai cho các người vào nhà tôi? Mau bỏ đồ xuống!"
Chỉ thấy một người phụ nữ bất ngờ từ trong nhà bước ra, cô ta chính là Ngô Phương - vợ của Phương Tiểu Phi.
"Cậu là... Tình nhân trong lời đồn của Phương Tiểu Phi?" Ngô Phương đánh giá khắp người Vương Chinh Vũ với vẻ nghi ngờ, hiển nhiên không có kí ức trước đó lúc trong game, cũng chẳng từng gặp qua Vương Chinh Vũ.
"Cô đến đây làm gì?" Vương Chinh Vũ nhìn cô ta với vẻ không vui, hắn không có tí ấn tượng tốt nào với cô ta cả.
"Đến bán nhà." Ngô Phương nhìn Vương Chinh Vũ với vẻ chế giễu, sau đó hét to với mấy người vận chuyển nhà, "Còn không mau làm việc, mai bên mua đến xem nhà rồi đấy."
"Không được!!!" Vương Chinh Vũ vọt vào trong, thì thấy những thứ đựng trong hộp toàn là những vật dụng mà hắn và Phương Tiểu Phi đã từng sử dụng. Cây cảnh được tỉ mỉ chọn lựa cùng nhau, chiếc sofa nhỏ cả hai đã từng nằm chung, còn có khung hình lồng tấm ảnh của cả hai đứa.
"Cô có quyền gì bán nhà của chúng tôi?!" Vương Chinh Vũ gào to.
"Tại sao tôi không có quyền? Tôi là vợ của anh ấy cơ đấy." Ngô Phương nở nụ cười lạnh lùng, "Tôi với Phương Tiểu Phi đã nhận giấy kết hôn, giờ những di sản này đều thuộc về tôi cả."
Cả người Vương Chinh Vũ thoắt cái sững sờ.
Căn hộ này, được mua dưới danh nghĩa của Phương Tiểu Phi, do cha mẹ Tiểu Phi muốn em ấy tiện trong việc đến La Thành học đại học. Sau khi tốt nghiệp cả hai luôn sống ở đây, trước giờ chưa từng nghĩ tới sẽ có ngày này.
"Tiền trong tài khoản của cái tên đó cũng không ít, đúng là có hơi xúi quẩy chẳng qua cũng coi như tôi kiếm được một mớ." Ngô Phương dựa người vào cửa, châm điếu thuốc.
"Trong số đó cũng có tiền của tôi." Vương Chinh Vũ cuống cuồng, "Tất cả tiền của tôi từ trước đến giờ luôn đưa hết cho Tiểu Phi."
"Ai mượn cậu đâu, muốn trách thì trách chính cậu cam tâm tình nguyện." Ngô Phương xem thường hắn, "Rõ là hai thằng đàn ông lại làm ra mấy chuyện này, giờ xem như bị trời phạt rồi nhỉ?"
"Cô nói gì cơ?" Vương Chinh Vũ nổi giận, siết chặt nắm đấm, nếu chẳng phải đối phương là con gái, hắn sớm đã tẩn cho một trận. Hắn thật sự chẳng hiểu, sao Phương Tiểu Phi lại quen được người phụ nữ này.
"Tôi sớm phải đoán được tên đó là gay." Ngô Phương nhả một làn khói vào mặt Vương Chinh Vũ, "Cái tên Phương Tiểu Phi đó cũng thú vị thật đấy, đi xem mắt với tôi theo sự sắp xếp của cha mẹ, rõ ràng không thích nhưng vẫn đồng ý kết hôn."
"Lúc lên giường, cây tăm của tên đó nào cứng nổi với tôi, cuối cùng phải nốc thuốc mới làm xong chuyện được." Ngô Phương tiếp tục nói với giọng điệu lăng mạ, "Cậu cũng đủ xui xẻo đấy, gặp phải thằng cha tởm lợm như vậy."
"Cô nói đủ chưa hả?" Vương Chinh Vũ nổi cơn tam bành, "Người cũng đã mất rồi, xin cô đừng nói mấy lời đó nữa."
"Nói chung căn này tôi bán chắc rồi." Ngô Phương vung tay, cũng chẳng còn tâm tư cãi nhau với hắn, nói với đám người đang chuyển nhà kia, "Mấy người còn đứng đơ ra đó làm gì, mau làm việc đi."
Vương Chinh Vũ lúc này mới nhận ra mối quan hệ giữa hắn và Phương Tiểu Phi, hắn luôn là kẻ không danh không phận. Mối tình và sống chung với nhau 6 năm, đến cuối cùng chẳng thắng nổi một tờ hôn ước giả dối.
"Có thể... Cho tôi ít thời gian được không..." Vương Chinh nói với giọng điệu run rẩy, móng tay sắp ghim vào lòng bàn tay, "Tôi hứa với cô, tôi sẽ dọn đi nhanh thôi..."
"Cũng không phải là không thể, trước tối nay nhé." Ngô Phương lạnh lùng đáp, "Đồ đạc gì đó dọn sạch hết cho tôi, để tôi khỏi phải dọn lại lần nữa."
Dứt lời, cô ta gần như trợn tròng mắt rồi rời khỏi đây cùng với mấy công nhân dọn nhà.
Lòng hắn giờ đây toàn là nỗi bi ai, khắp nhà đâu đâu cũng là một mớ hỗn loạn. Quần áo rơi vãi đầy đất, con thú nhồi bông rồng phun lửa cũng bị đè nhét trong chiếc hộp nhỏ.
Vương Chinh Vũ thu dọn đồ đạc, kết quả càng dọn càng thấy tủi thân và đau lòng, nước mắt không kìm được mà nhỏ xuống.
Hắn nào còn tiền để dọn nhà chứ, thu nhập của 6 năm nay đã đưa hết cho vợ, tiền trong thẻ cũng chỉ đủ sinh hoạt cơ bản. Giờ ngay cả công việc hắn cũng chẳng còn, thật sự không biết nên đi đâu về đâu.
Hắn sụp đổ, nhìn bốn bề căn nhà rồi òa khóc nức nở.
Vương Chinh Vũ trước giờ chưa từng thấy bản thân yếu đuối như vậy, hắn cầm điện thoại lên với bàn tay run lẩy bẩy, lúc này trong đầu chỉ còn nhớ tới một người.
"Ngụy... Ngụy Dịch Sâm..." Vương Chinh Vũ khóc thút thít với vẻ bất lực, "Có thể... Giúp tôi... Giúp tôi được không... Hức ah..."
Ngụy Dịch Sâm ở đầu bên kia rõ ràng hơi sững người, đây là lần đầu tiên anh nghe thấy Vương Chinh Vũ nói chuyện bằng giọng điệu đáng thương như này.
"Này! Cậu ổn không vậy?" Ngụy Dịch Sâm hơi lo lắng, "Cậu đang khóc sao? Có phải đã xảy ra chuyện gì không?"
Vương Chinh Vũ nghẹn ngào nói cho Ngụy Dịch Sâm nghe những chuyện đã xảy ra ngày hôm nay, anh bèn bảo hắn chớ lo lắng, rồi chuyển thẳng 1 vạn tệ cho. Anh nói có thể để Vương Chinh Vũ dọn đến ở nhờ, còn giúp hắn tìm một công ty dọn nhà. Anh đề nghị tối nay Vương Chinh Vũ tìm khách sạn ngủ một đêm trước, sáng mai hẳn đến tìm anh.
Vương Chinh Vũ lau nước mắt gật đầu, sau đó cúp máy.
Chờ sau khi giải quyết hết mọi chuyện xong xuôi, màn đêm cũng theo đó đổ ập xuống.
Vương Chinh Vũ cũng chẳng biết bản thân ra khỏi khu chung cư đó bằng cách nào, chỉ biết siết chặt hành lý, không dám xoay người lại nhìn.
"Tiểu Vương!" Đột nhiên có người kêu với hắn lại.
Vương Chinh Vũ nhìn về phía âm thanh phát ra, lập tức ngẩn người.
Đó là cha mẹ của Phương Tiểu Phi.
Vương Chinh Vũ đứng sững tại chỗ không tài nào nhấc chân lên được, cuối cùng cả hai đã bước sang đây.
"Chú dì không cách nào cản Ngô Phương lại được." Mẹ Phương nhìn Vương Chinh Vũ với vẻ đau lòng, sau đó nhét vào tay hắn một tấm thẻ ngân hàng, "Trong thẻ có ít tiền, coi như bồi thường lại cho con..."
"Dì à..." Hai mắt Vương Chinh Vũ lập lòe, hơi lắp bắp đáp, vội trả lại, "Con... Con không thể nhận tiền của hai người được..."
"Tiểu Vương à... Là chú dì có lỗi với con." Mẹ Phương lau nước mắt nơi khóe mắt, "Dì biết con đã cho Tiểu Phi mọi thứ, tất cả là do chú với dì không tốt."
"Dì đừng nói như thế." Vương Chinh Vũ nghẹn ngào, "Là tự con tình nguyện..."
"Sau này một mình con phải sống thật tốt đấy." Mẹ Phương dịu dàng bảo.
"Để con chăm sóc hai người nhé." Vương Chinh Vũ không kìm được mà khóc tiếp, van nài, "Con không cha không mẹ, cha mẹ của Tiểu Phi chính là cha mẹ của con..."
"Thằng nhỏ ngốc này, sao có thể như thế được." Mẹ Phương vuốt ve sườn mặt hắn, lau nước mắt cho hắn, "Đứa nhỏ tốt đến thế... Dì không nên chia rẽ hai đứa, nếu dì với chú có thể sớm nhận ra cảm xúc của Tiểu Phi, nó cũng không đến nỗi làm ra chuyện ngu ngốc như vậy..."
"Không! Không phải như thế!" Vương Chinh Vũ hơi kích động, "Tiểu Phi em ấy... Không phải tự sát..."
"Chú với dì chuẩn bị rời khỏi đây, di dân ra nước ngoài." Ba Phương đứng bên cạnh mãi không lên tiếng, chợt cất tiếng, "Chú với dì định sống chung với chị của Tiểu Phi."
Vào lần trước lúc Vương Chinh Vũ gặp mặt ba Phương, ông đã nổi trận lôi đình suýt nữa đánh gãy chân hắn, mà giờ phút này đây ba Phương ngay cả dũng khí nhìn thẳng Vương Chinh Vũ cũng không có.
"Chú... Chú dì có lẽ đã sai rồi." Ba Phương rũ mi, sắc mặt tiều tụy hơn trước nhiều, tóc cũng lấm tấm bạc hơn, "Xin lỗi con..."
Một người cha vì tư tưởng cổ hủ ngoan cố không thay đổi, lúc này đây cuối cùng đã tỉnh ngộ sau cái chết của con trai.
"Vậy chú dì, đi trước nha." Cha mẹ Phương Tiểu Phi đã nói thế.
Hai người lớn tuổi bước đi dưới ánh đèn đường, cái bóng lom khom trông thê lương đến lạ.
Vương Chinh Vũ nhìn bóng người cả hai biến mất, khóc sướt mướt.
Hắn biết, mọi thứ giữa hắn và Phương Tiểu Phi, cuối cùng đã vẽ thành một dấu chấm hết hoàn chỉnh.

Nhận xét
Đăng nhận xét