[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 54
Vào tối ngày hôm trước, sau khi trải qua một loạt sự kiện như cứu thoát Lâm Cảnh Phong, thư viện đột nhiên xuất hiện, cùng với manh mối câu đố chữ số trong điện thoại, Tiết An đã nhạy cảm nhận ra điều gì đó.
Cậu ta thừa lúc cả hai đang ngủ say trong phòng, một mình chuồn khỏi tòa KTX.
Tiết An leo lên tầng thượng toà dạy học, không bất ngờ gì khi tìm thấy kẻ đầu têu cốt lõi nhất, cũng như cuối cùng của cả phó bản này.
Linh hồn ngồi trên bức tường thấp bé ở rìa sân thượng, xoay đầu nhìn Tiết An, "Ai ui, bị anh phát hiện rồi."
"Cậu là?" Tiết An hỏi cậu ta.
"Tôi? Tôi tên La Tiểu Dục." La Tiểu Dục gãi đầu, hơi lạc lõng, "Anh đến cản tôi phải không?"
"Không phải." Tiết An nói với cậu ta với vẻ chắc nịch, "Vì tôi có thể đoán được, chuyện gì đã xảy ra với cậu."
La Tiểu Dục sau khi nghe thấy thế, bèn mỉm cười với Tiết An, bắt đầu lắng nghe mọi thứ liên quan đến bản thân từ người trước mặt, kể cả cậu bị bắt nạt, hãm hiếp, chịu nhục, cuối cùng phải nhảy lầu tự vẫn bằng cách nào.
"Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật." La Tiểu Dục rũ mi, "Những suy nghĩ xấu xa và tai họa đó chôn sâu trong lòng mỗi con người, một khi xuất hiện, nó sẽ điên cuồng sinh sôi nảy nở không thể kiểm soát. Hệt như dãy Fibonacci vậy, sau tất cả, thành kiến và gian ác sẽ lan rộng khắp cõi lòng tất cả, kẻ yếu vô tội chỉ có thể chịu đựng sự ức hiếp và áp bức vô tận của chúng."
"Không thể để chúng sống tiếp." La Tiểu Dục ngoác mồm cười, "Những tên bị nhốt vào máy bán nước, toàn là những tên đã từng bắt nạt người khác. Trong đó, có 11 tên là những kẻ đã hại tôi chết, tôi nguyền rủa bọn chúng phải sống cùng tôi mãi mãi trong ngôi trường này."
"Tôi muốn vắt từng giọt tinh của chúng không dứt, cho đến khi khiến thứ tinh lực chết tiệt của chúng bị hao mòn hết sạch, vắt chúng đến chết!" La Tiểu Dục nở nụ cười ngoan cố, "Đã có vài tên chết quách rồi, được tôi quăng vào nhà đa năng. Nhưng, tôi không còn nhớ những kẻ còn lại là ai."
"Lâm Cảnh Phong ư?" Tiết An hỏi.
"Lâm... Lâm Cảnh Phong." Từng mảnh kí ức của La Tiểu Dục chậm rãi gắn kết lại, "Cái tên thật quen thuộc."
"Cho nên mới để lại điện thoại trong thư viện, câu đố chữ số bên trong được dùng để giải ra tin tức liên quan đến những kẻ còn lại, đúng chứ?" Tiết An suy đoán, "Cần tôi giúp cậu không?"
"Giúp như nào?" La Tiểu Dục chau mày.
"Tôi sẽ tận tay giết sạch hết những kẻ còn lại thay cậu." Tiết An nói với u ám, "Những tên chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, chết chẳng có gì phải tiếc!"
"Hahha!!!" La Tiểu Dục ngửa mặt cười to, "Hóa ra, anh cũng y như tôi!"
Không biết từ đâu cậu ta móc ra một món đồ chơi hình máy bán nước, rồi đưa cho Tiết An, "Thứ này, có thể nhốt người vào máy để vắt tinh. Trừ khi bị vắt cho chết, hoặc mở bằng chìa khóa, bằng không người đó sẽ bị nhốt ở trong đó vĩnh viễn."
"Cảm ơn nha." Tiết An nhét thứ ấy vào túi, khóe miệng nhếch lên với ham muốn giết chóc bừng cháy.
"Phải rồi, sao anh tìm thấy tôi thế?" La Tiểu Dục hỏi.
"Ngoại trừ trực giác ra, tất nhiên còn có rất nhiều nhân tố khác." Tiết An đáp, "Có điều, hồi đầu lúc bắt đầu tìm chìa khóa, tôi đã trông thấy dấu vết ở mép sân thượng."
"Dấu vết?" La Tiểu Dục không hiểu.
"Là dấu lòng bàn tay trên tường." Tiết An xoa đầu cậu ta, "Cho đến khoảnh khắc cuối cùng, cậu thực ra vẫn còn muốn sống tiếp đúng chứ?"
La Tiểu Dục khi nghe thấy thế, nước mắt thoắt cái trào ra.
Thời gian về lại khoảnh khắc hiện tại, Tiết An đang ngửa mặt nằm dưới đất, hai mắt không tiêu cự nhìn sân thượng toà dạy học ở đằng xa. Ánh xanh ở đó đang nhốn nháo không thôi, hẳn Vương Chinh Vũ với Ngụy Dịch Sâm đang đối phó với La Tiểu Dục nhỉ.
Quả nhiên, mình làm gì cũng không xong, làm gì cũng thất bại, mình... Thật kém cỏi.
Tề Luật ngồi xổm, lau máu tươi trên đầu cậu. Tiết An nhìn người đàn ông trước mặt, lòng chợt thấy buồn bã. Rõ ràng trước đó vẫn luôn đồng hành cùng nhau, kết quả bản thân lại đột nhiên phản bội y, cậu thấy có đôi phần có lỗi.
"Xin lỗi." Tiết An nói với giọng điệu bình thản, "Tôi đã thua rồi."
"Cậu, có phải là Tiết Trạch Húc không?" Tề Luật đột nhiên hỏi khiến đôi mắt đờ đẫn của Tiết An chợt lóe sáng, cậu ngẩng đầu nhìn Tề Luật, "Sao anh lại biết tên thật của tôi?"
"Đó là vì..." Tề Luật nhìn cậu với ánh mắt chân thành tha thiết, "Vì tôi là kiểm sát trưởng đang phụ trách vụ án hình sự của cậu."
"Kiểm sát trưởng?" Hai mắt Tiết An mập mờ, cà lăm, "Anh... Là luật sư?"
"Thật ra hai chức danh đó không giống nhau lắm, có điều ở nước ta, luật sư có đăng kí giấy phép với liên đoàn, sẽ có nghĩa vụ luân phiên đảm nhiệm công việc kiểm sát của viện kiểm sát." Tề Luật giải thích, "Còn tôi, là kiểm sát trưởng phụ trách vụ án lần này của cậu."
"Là thế à." Tiết An rũ mi, sau một hồi im lặng bèn lên tiếng, "Anh biết tôi là Tiết Trạch Húc từ khi nào?"
"Nói thật thì, lúc ẩu đả với cậu trong nhà vệ sinh, vô tình trông thấy hình xăm ở dưới cổ cậu, mới liên tưởng đến tấm hình bán thân của cậu ngoài đời." Tề Luật thở dài một hơi, "Tôi còn tưởng, cậu sẽ tò mò sao tôi biết tỏng thân phận của cậu hơn chứ."
Tiết An cười gượng, xuôi theo y mà hỏi, "Vậy sao anh lại biết tỏng thân phận của tôi?"
"Vào tối đầu tiên, khi cậu chuồn khỏi KTX vào nửa đêm." Tề Luật nhếch mép, "Không ngờ bị tôi trông thấy phải không. Bắt đầu từ lúc đó, cả người cậu cứ kì lạ kiểu gì, do nhận được nhiệm vụ hay thân phận đặc biệt đúng không?"
"Anh cũng nhạy cảm đấy. Những người kia toàn cho rằng tôi là Boss giả mạo người chơi, chỉ mình anh thấy tôi là người chơi."
"Đó là vì, cậu giống một con người có máu có thịt hơn."
"Nhưng, dù cho là NPC trong phó bản, cũng có sinh mạng cũng có thể cảm nhận được đau đớn." Tiết An bật cười tự giễu, "Chẳng qua tôi cũng tự mâu thuẫn, một mặt lòng nghĩ những tên đó thật đáng chết, có mạng sống, mặt khác lại thấy chúng chỉ là hư ảo mà thôi, giết sạch cũng chẳng nói lên được điều gì."
"Tôi không có thân phận hay nhiệm vụ đặc biệt gì." Tiết An thẳng thắn, "Tôi chỉ, bản thân muốn giúp La Tiểu Dục mà thôi."
"La Tiểu Dục là ai?" Tề Luật hỏi.
"Là cái người gặp phải cảnh ngộ như tôi." Tiết An đáp, biểu cảm chợt dậy cơn giận dữ oán ghét, "Cậu ta còn nhỏ như thế, đã bị đám đó hại chết."
"Hại chết?" Tề Luật phản ứng lại ngay, "Chủ nhân của chiếc điện thoại?"
"Cậu ta bị người mình thương phản bội, sau đi bị bắt nạt, cuối cùng tuyệt vọng tự sát." Tiết An nghiến răng nghiến lợi, "Giống tôi, giống hệt với tôi năm đó."
"Cậu chỉ vì chuyện này, đã giết một nhà 5 người người ta?" Tề Luật chau mày.
Ai ngờ câu này chớp mắt chọc tức Tiết An.
"Chỉ chuyện này? Anh nói chỉ chuyện này?!" Tiết An trợn mắt bất chấp lý lẽ, "Trong lòng anh, chuyện này không đáng kể, không đáng nhắc đến ư?"
"Tôi cũng không có ý đó, nhưng đã qua nhiều năm như thế..." Tề Luật giải bày.
"Nhiều năm như thế? Thời gian có thể giải quyết mọi thứ?" Tiết An nói với sự điên tiết, "Những lỗi lầm bọn chúng từng phạm phải, đã quyết định chúng là cặn bã xã hội, là thứ rác rưởi, phần tử bại hoại không hơn không kém!!!"
"Nhưng giờ những người đó đã thay đổi, sửa mình thành phiên bản tốt hơn." Tề Luật không hiểu, "Người từng cưỡng hiếp cậu năm đó, có thể đúng thật đã sai. Nhưng bây giờ người đó đã trưởng thành, biết điều hơn, không còn là mầm mống xấu xa của lúc trước nữa."
"Anh ta cũng chỉ là một người bình thường chăm chỉ đi làm, là chồng của một người vợ, là ba của đứa trẻ, con của cha mẹ." Tề Luật nói tiếp, "Song, cậu lại vì sự ngoan cố của chính mình mà giết chết cả nhà 5 người anh ta, chuyện này chẳng lẽ mới đúng sao?"
Tiết An trừng mắt nhìn Tề Luật, tức đến mức mặt đỏ bừng nhưng chẳng nói ra được lời nào.
"Sao không buông bỏ, chọn tha thứ cho anh ta?" Tề Luật khuyên răn, "Trong rất nhiều vụ án tôi từng xử lý, phần lớn con người ta toàn là vì không thể hòa giải với bản thân, cuối cùng mới bước lên con đường không lối thoát."
"Hòa giải với bản thân?" Tiết An như nghe phải một câu chuyện cười tuyệt vời, "Bọn chúng không có lúc nào có chút áy náy với những người như tôi cả, một chút cũng không!!! Dù cho quá khứ hay cả bây giờ, cũng chẳng hề!!!..."
"Bọn chúng kết hôn sinh con, sống vui vẻ hạnh phúc, nhưng chúng tôi thì sao?" Tiết An hét lớn, "Bắt đầu từ khoảng khắc bị bọn chúng ức hiếp, tôi đã thành một đứa trẻ hướng nội tự ti, dễ gắt gỏng, không kiểm soát được cảm xúc, gặp ai hay chuyện gì cũng không thuận lợi."
"Công việc thì tìm không được, chẳng ai thèm thích, sống ở trên cõi đời này mà chút thời khắc vui sướng cũng chẳng có được!" Tiết An gào rống sụp đổ, "Tôi mẹ nó rốt cuộc đã làm gì sai chứ!!! Sao phải chịu những giẫm đạp này!!!"
"Nếu tha thứ cho chúng, thì sẽ có lỗi với bản thân đã từng ngấm ngầm nhẫn nhịn sự cô đơn và giày vò đó!!!"
Ở một góc nào đó trong lòng Tề Luật bị cậu ta chọc thấy đau, nhưng vẫn phản biện trong sự không cam, "Nhưng cậu có thể tìm sự giúp đỡ của cảnh sát, cậu có thể tìm luật sư giúp cậu, để những kẻ đó phải chịu trừng phạt."
"Cảnh sát? Trừng phạt? Hahah..." Tiết An ngoác mồm bật cười với vẻ biến thái, "Anh đang đùa tôi à? Anh tưởng tôi chưa từng báo cảnh sát, chưa tìm cách sao?"
"Đám người đó đã cưỡng hiếp tôi, nhưng cảnh sát lại bảo với tôi rằng, nam bị cưỡng hiếp thì không tính là cưỡng hiếp, chỉ có nữ mới được tính!!!" Tiết An gào thét.
"Không phải đâu, dù là nam, khi bị cưỡng cũng có thể bị phán tội khiêu dâm." Tề Luật phản pháo trong sự bất lực, "Bọn họ chắc hẳn giảng hòa..."
"Những cảnh sát đó khuyên tôi dẹp chuyện đặng yên thân, cái nào tha được thì tha, đừng báo cảnh sát nữa là, đừng rỗi rãi mà đẻ thêm chuyện." Trên mặt Tiết An là hàng dài nước mắt, "Trường học và thầy cô cũng chẳng quan tâm, đâu đâu cũng lan truyền tôi là thằng điếm đi dụ dỗ người khác, là thứ đĩ thõa thích dâng mông đến tận cửa để bị hãm hiếp... Ngay cả ba mẹ tôi khi biết con mình là gay, cũng thấy tôi là thứ biến thái, là một tên đê hèn không biết nhục nhã..."
"Cho đến khi cả hai nhắm mắt xuôi tay, vẫn còn lẩm bẩm, rằng..." Tiết An gào khóc tan nát, "Rằng... Thà chưa từng đẻ tôi ra..."
Cơn buồn đau tột độ khiến Tề Luật thấy nghẹn thở, một người luôn giữ vững sự công bằng và chính nghĩa như y, lần đầu tiên cán cân công lý trong lòng xuất hiện dao động.
"Cho dù thế, anh vẫn thấy đó chỉ là một chuyện không đáng nhắc tới mà thôi đúng không?" Tiết An ngẩng đầu, hốc mắt ngậm lệ nhìn anh, "Tôi rất đau... Rất buồn... Tôi thật sự... Không có cách nào tha thứ cho chúng..."
Xin lỗi... Là những kẻ đó có lỗi với cậu...
Nhưng... Cho dù thế, cũng không thể làm ra chuyện đó... Vậy là không đúng!...
"Dù thế, cậu cũng không đúng!" Tề Luật siết chặt nắm đấm, "Quyền quyết định của công lý không thể trao cho người bị hại được. Nếu mặc người bị hại tự mình báo thù, chỉ khiến một thảm kịch mới xảy ra, chỉ làm nghiêng cán cân sang một bên."
"Và sự xuất hiện của luật sư chúng tôi, đó là muốn nhìn rõ mọi sự một cách khách quan công bằng, lên án công khai vì người bị hại, lên tiếng vì công lý, phấn đấu một đời vì pháp luật và chân tướng." Tề Luật lại gần ôm lấy Tiết An, dịu dàng bảo, "Nếu cậu từng chịu bất công, xin hãy cho phép tôi nói tiếng xin lỗi cậu thay bọn họ. Nhưng, tôi sẽ không đồng tình việc cậu làm, xin cậu, hãy tin tưởng luật pháp, được chứ?"
Tiết An nằm nhoài trên vai y, khóc lóc thảm thiết, cũng chẳng biết nghe lọt được chữ nào không. Tề Luật cứ thế ôm cậu, xoa đầu cậu, lòng thầm nghĩ, cậu ta cũng chỉ là một đứa trẻ đáng thương.
Cậu ta chỉ nhầm đường lạc lối, phạm phải sai lầm.
Nhưng sau cùng, bản thân lại phải tận tay định tội cậu ta.
Thế nhưng mà... Đó sẽ là tội tử hình...
"Anh... Anh có thể hứa với tôi, phải làm một người luôn lương thiện, vươn tay giúp đỡ những người yếu thế và người bị hại không?" Tiết An sụt sịt, nhìn vào mắt anh, "Anh có thể... Trở thành một luật sư tốt không?"
"Ừm, tôi hứa."
Đột nhiên, còng tay khóa Tiết An lại đột nhiên biến mất, ngay cả khóa trinh tiết và trứng rung trong lỗ nhỏ cũng biến mất theo, hẳn bên Ngụy Dịch Sâm đã xảy ra chuyện gì rồi.
"Không thể... Không thể để La Tiểu Dục đạt được ý đồ." Tiết An lau nước mắt, run chân đứng dậy, "Không thể để cậu ta đi vào chỗ bế tắc, thành một người như tôi..."
"Tiết An..." Tề Luật nhìn cậu, hốc mắt ươn ướt.
"Hãy để tôi kết thúc tất thảy đi." Tiết An nói, vươn tay về phía Tề Luật, "Lần này, anh sẽ giúp tôi chứ?"
"Ừm." Tề Luật nắm lấy tay cậu, rồi được cậu kéo lên, "Chúng ta cùng tới cứu bọn họ nào!"

Nhận xét
Đăng nhận xét