[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 32

"Giỏi lắm." Vương Chinh Vũ nhìn Trịnh Nhất Khang bò quanh xe như một con chó với cả người trần truồng, tim đập nhanh như trống dồn. Thực ra hắn luôn nhìn quanh quất tứ phía qua khóe mắt, cũng may thực sự chẳng có ai đến cả.

Trịnh Nhất Khang sau khi bò quanh xe 10 vòng, bèn thở từng hơi nặng nhọc nhưng vẫn nhìn Vương Chinh Vũ với vẻ lửa dục cháy rực. Cặc chó dưới háng của ông ta cương mãi chưa xìu, ưỡn thẳng ngay bụng, nước dâm rỉ nhiễu tạo thành tơ nhỏ xuống đất.

"Đến gốc cây bên kia tè như chó." Vương Chinh Vũ ra lệnh tiếp.

Thế là Trịnh Nhất Khang bò đến gốc cây, nhấc chân phải lên.

"Giơ cao thêm nữa, có con chó nào giống ông không hả?" Vương Chinh Vũ hét bảo.

Trịnh Nhất Khang chỉ đành gắng sức nhấc cao chân phải, mặt nghẹn đỏ bừng, qua một lúc lâu lỗ tiểu mới chịu ra nước. Cột nước tiểu màu vàng yếu ớt bắn lên rễ cây và bụi hoa dại bên cạnh, xem ra tất cả đều đã trở thành phân bón của thực vật.

Đúng là một gã biến thái chết tiệt... Vương Chinh Vũ cà khịa trong lòng.

Nhưng để thỏa mãn đối phương, Vương Chinh Vũ vẫn ra lệnh tiếp, "Khụ... Vậy ông sủa như chó xem nào."

"Gâu!" Trịnh Nhất Khang sủa ngay theo phản xạ.

"Gâu gâu!!!"

"Đệt vãi..." Vương Chinh Vũ đỏ mặt vì hành động của ông ta, cứ thấy thật xấu hổ. Trịnh Nhất Khang bò đến phía trước của hắn, hai mắt nhìn hắn chòng chọc, tựa như bản thân là chủ nhân của ông ta thật vậy, "Cũng ngoan phết đấy!"

"Hì hì!..." Trịnh Nhất Khang thè lưỡi.

"Vậy... Ông mặc lại giày cho tôi trước đi..." Vương Chinh Vũ nghĩ ra một cách chơi hơi bị được.

"Vâng thưa cậu chủ!" Trịnh Nhất Khang bê chân Vương Chinh Vũ lên một cách cẩn thận, sau đó mang giày và vớ vào lại cho hắn.

"Ngồi xổm xuống." Vương Chinh Vũ ra lệnh, "Hai tay đặt ra sau gáy, ưỡn ngực hóp bụng."

"Vâng, cậu chủ!"

Chỉ thấy Vương Chinh Vũ duỗi chân phải ra, sau đó khẩy dương vật cương cứng của ông ta.

"Ah ha... Cậu chủ..." Trịnh Nhất Khang hơi chịu không thấu, "Cặc chó!... Cứng quá..."

"Phải vậy không?" Vương Chinh Vũ ma sát đầu cặc to của ông ta bằng đế giày, "Cặc chó của ông to đấy."

"Cặc chó đĩ sinh ra là để cậu chủ chơi!" Trịnh Nhất Khang kiểm soát hơi thở, lồng ngực phập phồng liên tục.

Gan của Vương Chinh Vũ to hơn hẳn, đá một cú vào bụng ông ta.

"Hưa ah!!!" Trịnh Nhất Khang rên rỉ, thít chặt cơ bụng. Tiếp sau đó, Vương Chinh Vũ giẫm cặc ông ta xuống đất, "Ahhh!!!..."

"Sướng không?" Vương Chinh Vũ hỏi, sau đó chậm rãi tăng thêm sức.

"Sướng!... Đã chết chó đĩ!!!..." Trịnh Nhất Khang chẳng ngờ Vương Chinh Vũ sẽ giẫm bản thân như thế này, liền tùy ý kêu rên dâm đãng, "Nhanh!... Ra sức hơn nữa!..."

"Mẹ nó! Con mẹ nó đúng đê tiện!!!" Vương Chinh Vũ nổi cơn độc ác, thẳng tay dùng sức đạp mạnh một phát.

"Ahhhh!!!..." Trịnh Nhất Khang kêu gào trợn tròng mắt vì sung sướng, trực tiếp bị hắn giẫm tới bắn. "Ahhhh!!!... Phê!!!... Chó đĩ phê quá!!!..."

Rõ ràng bản thân bị làm nhục như thế, dương vật còn bị giẫm nghiền dưới chân đối phương, thế mà lại thấy hưng phấn tới độ bắn tinh. Từng dòng tinh dịch một phun trào mạnh mẽ ra khỏi lỗ tiểu ông ta, nhào ra từ dưới đế giày của Vương Chinh Vũ.

"Xem ra ông đúng là rất sướng!" Vương Chinh Vũ chơi ngày càng thuận tay, còn canh lúc ông ta đang xuất tinh mà đạp nhẹ vài cái.

"Hưa ah!!!..." Dương vật Trịnh Nhất Khang có hơi đau, ôm đùi Vương Chinh Vũ xin tha, "Đủ rồi đủ rồi!"

Ông ta thở dốc nặng nề nhìn Vương Chinh Vũ, còn có cơ thể loã lồ và cậu nhỏ bị người khác giẫm dưới chân của bản thân mà biểu cảm chợt có đôi phần phức tạp, thậm chí bắt đầu để lộ nỗi sợ hãi.

Vương Chinh Vũ cũng nhìn ra được, vội vàng rụt chân lại, "Ông không sao chứ?"

"Tôi... Tôi bị làm sao vậy?" Trịnh Nhất Khang sau khi xuất tinh hoàn toàn chẳng còn cảm giác hứng tình trước đó, trái lại còn hơi chẳng rõ tình hình lúc này, "Tôi vậy mà... Chủ động... Bị cậu chơi rồi?... Tôi không ngờ lại làm ra chuyện như này?..."

Vương Chinh Vũ nháy mắt đã hiểu, ông ta đã thoát khỏi sự kiểm soát của Trò Chơi Của Thần.

"Chúc mừng người chơi Vương Chinh Vũ đã hoàn thành nhiệm vụ thường ngày lần này, thông qua dạy dỗ đã thành công khiến tài xế lên đỉnh, nhận được 30 điểm tích lũy, điểm tích lũy hiện là 380." Hệ thống đột nhiên cất tiếng thông báo.

Nhiệm vụ thì đã xong nhưng bầu không khí lại có đôi phần ngượng ngùng.

"Anh... Còn ổn đúng không?" Vương Chinh Vũ chìa tay ra, muốn kéo ông ta dậy.

"Cảm ơn, không cần đâu." Trịnh Nhất Khang không trả lời hắn, chỉ tự mình đứng dậy, vỗ bụi đất trên người xuống, sau đó mặc đồ lại rồi lên lại xe.

"Giờ tôi sẽ chở cậu đi." Trịnh Nhất Khang bảo, Vương Chinh Vũ thì trông thấy vành mắt ông hơi ươn ướt qua tấm gương chiếu hậu.

"Tôi... Tôi không có cố ý..." Vương Chinh Vũ hơi hối hận, "Xin lỗi..."

"Cậu có thể..." Giọng của Trịnh Nhất Khang hơi run, "Có thể đừng nói chuyện này ra không?..."

"Hả?" Vương Chinh Vũ hơi sững sờ, "Vừa rồi không phải đã nói sau khi chơi xong coi như chưa từng xảy ra chuyện gì sao?"

"Nhưng tôi thật sự rất sợ..." Trịnh Nhất Khang cắn răng, "Trong nhà tôi trên có già dưới có trẻ, tôi không thể xảy ra chuyện được. Tôi nghĩ không ra vì sao tôi lại cởi sạch đồ ở trước mặt một người lạ, sau đó chủ động bị chơi rồi bị làm nhục... Có lẽ tôi bị điên rồi..."

"Nhưng không phải anh khao khát bị chơi như thế sao?" Vương Chinh Vũ nói ra điều mong muốn trong lòng ông ta, hơi lo lắng hỏi, "Anh là gay?"

"Là bi đúng hơn." Trịnh Nhất Khang cho câu trả lời xác định, "Tôi không có lỗi với người nhà."

"Vậy có lẽ anh có thể thảo luận với vợ anh thử chơi SM xem sao." Vương Chinh Vũ ra sách lược cho ông ta, "Giữa hai vợ chồng với nhau có chút tình thú là chuyện rất bình thường."

"Cậu không hiểu, giữa hai vợ chồng đã ở tuổi trung niên sớm chẳng còn suy nghĩ đó nữa rồi." Trịnh Nhất Khang thở dài một hơi, "Có thể là do áp lực từ đó tới giờ nặng quá mà thôi. Học vấn thấp chỉ có thể làm tài xế taxi, ngày nào cũng quần quật trong mưa bão, cho nên mới sinh ra khao khát bị người khác chơi nhục nhã..."

"Có dục vọng cũng đâu đáng để xấu hổ." Vương Chinh Vũ an ủi, "Anh không thử sao biết được? Có lẽ vợ anh cũng muốn giữ cảm giác mới mẻ, muốn trải nghiệm vài cách chơi mới với anh thì sao."

"Vả lại thân hình anh còn trông tuyệt đến thế kia, vẻ ngoài cũng đẹp trai chứ bộ." Vương Chinh Vũ cười với ông ta, "Vợ anh sẽ không chê anh đâu, hơn nữa, người trưởng thành có áp lực cũng rất bình thường, anh đừng tự tạo khoảng cách cho chính mình, bình thường nên tâm sự với người thân nhiều hơn."

"..." Trịnh Nhất Khang chìm trong suy nghĩ, không nói tiếp nữa.

Xe lần nữa được khởi động, cuối cùng đã có thể bon bon tiếp trên con đường vốn dĩ. Cả hai đồng loạt giữ im lặng, tuy loa đang phát nhạc nhưng bầu không khí ngượng ngùng thực sự làm con người ta khó chịu.

Suốt cả đường đi chẳng hề kẹt xe, Vương Chinh Vũ rất nhanh đã đến Tân Thành. Để tránh hiểu lầm, Vương Chinh Vũ bèn kêu ông ta dừng ngay giao lộ trước đồn cảnh sát.

"Vậy tôi đi trước đây." Vương Chinh Vũ bảo, hắn lúc này đây chỉ muốn mau rời khỏi đây.

"Chờ đã!..." Trịnh Nhất Khang nghẹn đỏ mặt, cuối cùng vẫn thốt một câu, "Cảm ơn cậu."

Còn chẳng đợi Vương Chinh Vũ phản ứng lại, ông ta đã lái xe rời đi.

"Gì vậy chứ..." Vương Chinh Vũ bất chợt cười ngây ngô, sau đó bước về phía đồn cảnh sát với tâm trạng vui vẻ.

Giờ phút này đây đang lúc nóng oi nhất buổi trưa, có điều cũng may trong sảnh lớn có điều hòa.

Vương Chinh Vũ gọi mấy cuộc điện thoại liền cho Ngụy Dịch Sâm, nhưng chẳng ai bắt máy. Hỏi lễ tân thì cô ấy lại bảo đại đội trưởng Ngụy đã ra ngoài làm nhiệm vụ rồi, không biết lúc nào mới trở về.

Dù sao đi nữa, Ngụy Dịch Sâm là cảnh sát hình sự cơ đấy, tính chất công việc ta nói không phải nguy hiểm bình thường.

Nghĩ đến đây, Vương Chinh Vũ không khỏi nể anh ta, huống chi giờ mình đang muốn nương nhờ anh ta, ước chừng những tháng ngày sau đó không thể không sống gửi nhà người.

Có điều... Vương Chinh Vũ đột nhiên hơi đỏ mặt...

Con người đó, cũng tốt thật đó...

Đúng lúc này, đột nhiên hắn có một dự cảm không lành.

"Chúc mừng người chơi đã kích hoạt thành công nhiệm vụ thường ngày!"

"Vãi chưởng!..." Vương Chinh Vũ giật mình thảng thốt vì câu thông báo đó của hệ thống, xung quanh ai nấy cũng dáo dác nhìn hắn với vẻ ngờ vực, Vương Chinh Vũ nhanh chóng bụm miệng lại.

Thông báo nhiệm vụ của hệ thống nói tiếp.

"Yêu cầu: Giới hạn trong 30 phút, hãy tìm một nơi bí mật trong tòa nhà này, hoàn thành một lần thủ dâm xuất tinh."

"Nhiệm vụ này khi hoàn thành sẽ nhận được 20 điểm tích lũy, chúc người chơi gặp được may mắn."

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)