[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 33
Sao mẹ nó lại có nhiệm vụ nữa chứ... Không phải vừa mới chơi SM với tài xế kia xong sao?...
Có điều cũng may, lần này là nhiệm vụ một người, không làm cũng được.
Vương Chinh Vũ tự mình kêu ca trong lòng, không biết sao lại nhớ tới lời mà Ngụy Dịch Sâm đã từng nói.
"Điểm tích lũy liên quan đến sống chết của người chơi, cho nên đề nghị cậu đừng dễ dàng bỏ qua cơ hội giành được điểm tích lũy sẽ tốt hơn."
Nhớ lại lúc hồi đầu vào game, những người chơi cũ đã lên cơn điên đó vậy mà chỉ vì 50 điểm ít ỏi mà đi săn giết người mới, còn mình giờ rõ ràng có nhiệm vụ thường ngày với 20 điểm tích lũy có thể làm, nhưng lại chọn từ bỏ một cách lãng phí, vậy cũng quá có lỗi rồi đi?
Hơn nữa nhiệm vụ khẩu giao cho người đàn ông ở sảnh lúc kia cũng đã thất bại, bản thân đã lãng phí một cơ hội. Tuy giờ tần suất nhiệm vụ xuất hiện đã được vài lần nhưng biết đâu sau đấy sẽ không xuất hiện thêm nữa.
Vương Chinh Vũ ôm nỗi bất an gọi thêm một cú điện thoại cho Ngụy Dịch Sâm, ai ngờ lần này đã nối máy được.
"Có chuyện gì?" Ngụy Dịch Sâm hơi bực dọc, rõ ràng bên hắn đang bận, "Cậu đến chưa? Cậu đợi tí chắc tôi sẽ về trễ chút đó." Đầu kia điện thoại còn vọng lại vài âm thanh ra lệnh và kêu la, có lẽ là đang bắt cướp.
"Tôi!... Xuất hiện nhiệm vụ thường ngày." Vương Chinh Vũ vội bảo nhưng lại chẳng rõ đầu đuôi, "Muốn tôi xóc lọ ở đồn cảnh sát, 20 điểm tích lũy!..."
"Vậy tự cậu cẩn thận nha." Ngụy Dịch Sâm đã đáp thế, theo sau đó đột nhiên có tiếng gào thét, "Đứng lại cho tôi!!!"
Dứt lời, anh ta liền cúp máy.
Vãi! Gì vậy trời?
Vương Chinh Vũ mắng chửi trong lòng, nhưng khi nhìn thấy đồng hồ đếm ngược hiện lên trên cổ tay mà tim đập nhanh không ngớt. Hiện giờ hắn chỉ còn lại 26 phút.
Vương Chinh Vũ nhìn quanh quất với vẻ chột dạ, sau khi nhờ người khác trông giúp hành lý, bắt đầu tìm nhà vệ sinh theo biển báo.
Hắn hít một hơi thật sâu, sau đó mở cửa nhà vệ sinh ra. Thật không may, vài buồng trong đó cái nào cũng sáng đèn đỏ. Không những như thế, ngay cả nhà vệ sinh của các tầng khác cũng không còn chỗ, như thể hệ thống đang cố tình chơi xỏ hắn vậy.
Cùng lắm không làm nữa! Vương Chinh Vũ dằn giỗi, nhưng khóe mắt đột nhiên lại trông về phía lối thoát hiểm ở bên cạnh.
Hắn đẩy cánh cửa đó ra, cầu thang bên trong có hơi tối tăm, trên đỉnh đầu chỉ vỏn vẹn tấm biển báo lóe ánh xanh "EXIT", chẳng hề có camera giám sát nào.
Theo lý thuyết thì cầu thang này cũng xem như kín đáo bí mật nhưng ở đây là đồn cảnh sát cơ đấy, nếu làm bậy mà bị bắt được thì xui xẻo thôi rồi.
Tim đập nhanh vì cơn lo lắng tăng cao nhưng cậu nhỏ dưới háng lại hưng phấn đến mức bắt đầu cương cứng rỉ nước. Vương Chinh Vũ nuốt ngụm nước bọt, ma đưa lối quỷ dẫn đường thế nào mà dần tháo thắt lưng tuột quần xuống, cậu em nóng hổi nhiễu dịch nảy ra ngay tắp lự.
Vương Chinh Vũ trốn trong lối thoát hiểm, bắt đầu nắm lấy cặc mình mà tuốt sục. Khóe mắt hắn không ngừng cảnh giác ngó nghiêng xung quanh, hắn không biết bản thân sao lúc này đây lại thành một tên biến thái thích loã lồ, lòng không ngừng lo lắng nếu có người đột nhiên đẩy cửa bước vào, mình có kịp mặc đồ vào lại hay không? Nếu bị bắt thì phải làm sao đây, bó tay chịu trói hay co giò bỏ chạy?... Nhưng rất nhanh, Vương Chinh Vũ đã bị cảm giác sung sướng khi xóc lọ và outdoor chinh phục, đầu óc bị cơn trống rỗng xâm chiếm, đỏ mặt rên rỉ.
Sướng quá... Thật kích thích...
Vương Chinh Vũ cảm giác cặc mình cương cứng so với bình thường kha khá, dịch cũng rỉ nhiều hơn, làm người ta cảm thấy khó chịu vô cùng.
"Ah ha..."
Vương Chinh Vũ nỉ non, thở dốc từng hơi, tay phải tuốt cặc liên tục, precum tạo thành sợi nơi đầu cặc nhiễu tách xuống đất; cơ thể ngày càng nóng ran, Vương Chinh Vũ chẳng để tâm việc bản thân đang trong tình thế nguy hiểm, bất giác vén cao áo lên bằng tay trái, xoa ngắt đầu vú sớm đã dựng đứng của bản thân.
"Đệt... Thật phê..."
Hắn giờ đây thực sự dâm đãng khó tả, tay phải điên cuồng xóc tuốt dương vật thô to của mình, tay trái thì nhéo ngắt mạnh mẽ đầu vú đã sưng tấy nhạy cảm, cứ thế dựa lưng vào tường thủ dâm ở trong hành lang không một bóng người.
Rõ ràng ngoài kia đang không ngừng vọng đến từng loạt âm thanh ồn ào, mà bản thân lại trốn ở đây lên cơn thủ dâm. Một cảm giác kích thích trước giờ chưa từng có khiến Vương Chinh Vũ lên đỉnh rất nhanh. Đồng hồ đếm ngược trên cổ tay còn 5 phút hơn, hắn cũng đã dần có cảm giác sắp bắn tới nơi.
"Ahhh... Vãi..." Hắn văng lời tục tĩu, tốc độ tay phải xóc cặc cũng ngày càng nhanh hơn.
Một luồng nhiệt nóng bỏng xộc lên từ bên trong, khiến cả người Vương Chinh Vũ run lẩy bẩy, dương vật căng phình giật bần bật mãnh liệt, tinh dịch thoáng cái thoát cương khỏi lỗ tiểu của hắn.
Cũng ngay lúc này, cửa thoát hiểm đột nhiên được mở ra. Vương Chinh Vũ hoảng hốt, căn bản không kịp phản ứng, xuất tinh trong tình huống vòi tinh thất thủ cùng dương vật mất kiểm soát.
Từng dòng rồi từng dòng... Đã quá, nhưng cũng xong đời mình rồi...
Gần như trong tích tắc, trong đầu Vương Chinh Vũ đã tưởng tượng ra cảnh bản thân ngồi tù và bị cả xã hội lên án khi bị báo chí đưa tin.
Suy nghĩ đầu tiên khi đã hoàn hồn lại của Vương Chinh Vũ là, vội vã van xin.
"Xin lỗi!!! Tôi không có cố ý, xin đừng nói với ai cả..."
Không ai đáp lại hắn cả, có lẽ người đó lúc này đây cũng trố mắt sững sờ... Vương Chinh Vũ ơi là Vương Chinh Vũ, mày sao lại trở thành một tên biến thái như thế cơ chứ...
Không trốn thật ư? Nếu mặc quần vào rồi chạy ngay, có lẽ còn kịp nhỉ...
Ánh đèn có hơi chói mắt, chờ sau khi Vương Chinh Vũ nhìn rõ được hình ảnh trước mắt, thì cái người trước mặt lại có đôi phần bất ngờ.
Chỉ thấy Ngụy Dịch Sâm đứng ngay trước cửa nhướng mày, đánh giá thân hình hắn với vẻ thích thú. Anh ta bước vào, một tay đè Vương Chinh Vũ vào tường trong một hoàn cảnh u tối.
"Cuối cùng cũng tìm được cậu rồi, nói xem nào, trốn ở đây làm chuyện xấu gì thế?" Ngụy Dịch Sâm nhếch môi, kề đầu lại gần mặt Vương Chinh Vũ.
"Không có phải... Nhiệm vụ..." Vương Chinh Vũ nghiêng đầu đi, thấy nhục tột cùng, cậu em mập mạp chưa nhốt về lại quần còn cạ tinh dịch lên bộ cảnh phục của Ngụy Dịch Sâm, "Sao... Sao anh... Về sớm vậy?"
"Còn chẳng phải sợ cậu xảy ra chuyện sao?" Ngụy Dịch Sâm bóp cằm Vương Chinh Vũ, ép hắn nhìn thẳng mình, "Sao không vào nhà vệ sinh? Ở đây là đồn cảnh sát, có biết là rất nguy hiểm không?"
"Tôi... Tôi cũng đâu muốn..."
Vương Chinh Vũ cười ngượng, vốn còn muốn giải thích tiếp, nhưng đồng tử lại đột nhiên bắt đầu tỏa ra ánh xanh lam.
"Chúc mừng người chơi Vương Chinh Vũ đã hoàn thành nhiệm vụ thường ngày lần này, nhận được 20 điểm tích lũy, điểm tích lũy hiện tại là 400, nâng cấp lên Lv.4, mở khóa quyền hạn bạn bè và chức năng thay đổi ngoại hình."
"Lên cấp rồi?" Ngụy Dịch Sâm nhìn đôi mắt dần tối đi của hắn, bèn hỏi.
"Ừm." Vương Chinh Vũ không hề giữ lại gì với anh cả, "Đã lên Lv.4, được thêm cái hệ thống kết bạn và thay đổi ngoại hình gì gì đó."
"Vậy add friend nhau trước đã." Đồng tử Ngụy Dịch Sâm chợt lóe ánh xanh lam, tiếp sau đó trên cổ tay của Vương Chinh Vũ chợt xuất hiện màn hình đã từng hiện qua trước đó, trên đó hiện ra một item lá thư nhỏ màu xanh da trời, "Thấy lời mời kết bạn của tôi rồi đúng không, cậu cứ nhấp vào nó."
"Ok." Vương Chinh Vũ nuốt ngụm nước bọt, chọt ngón tay vào item lá thư một cái.
Đó là một lời mời kết bạn, người gửi là "Police Ngụy Dịch Sâm", còn level thì lại hiện "chưa biết".
"Sao tôi không nhìn thấy cấp bậc của anh?" Vương Chinh Vũ không hiểu.
"Level cậu thấp quá, không thấy được đâu." Ngụy Dịch Sâm dỗ gạt hắn, "Mau chọn đồng ý đi."
"Ò." Vương Chinh Vũ nhấp chọn rồi hỏi, "Vậy, sao trước tên của anh còn thêm Police?"
"Police là biệt danh của tôi, chờ cậu mở khóa được 'bảng Thang Trời' là sẽ biết thôi." Ngụy Dịch Sâm đáp.
"'Bảng Thang Trời' là gì nữa?" Vương Chinh Vũ tò mò.
"Tôi đột nhiên thấy cậu bây giờ, cũng gợi cảm phết đấy..." Ngụy Dịch Sâm cắt ngang câu hỏi của hắn, đánh giá khắp người hắn với vẻ tùy tiện.
Quần áo Vương Chinh Vũ lúc này đây vốn đã bị bản thân vén lên cao, cơ ngực đáng tự hào phơi bày không thiếu gì cả, nhìn xuống tiếp là lông mu dính nhớp tinh dịch và dương vật bán cương, dâm đãng mà gợi tình khó tả.
"Còn chưa chịu mặc quần vào?" Ngụy Dịch Sâm nở nụ cười xấu xa, "Hay là cố tình lồ lộ vậy cho tôi xem, muốn tôi chơi cậu ở ngay đây, bù lại cái lần cậu đã nợ tôi?"
"Đệt vãi thứ lưu manh chết tiệt?!" Vương Chinh Vũ cuống cuồng mặc quần lại đàng hoàng, "Mặc cảnh phục gì chứ?! Anh chính là phần tử biến chất của nhân dân!"
"Dọn dẹp xong xuôi rồi thì đi theo tôi về nhà nào." Ngụy Dịch Sâm cười rồi xoay người muốn đẩy cửa ra, "À quên mất, nhớ lau sạch sẽ tinh dịch dưới đất đấy nhé, nhóc dâm đãng."

Nhận xét
Đăng nhận xét