[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 34

Ngụy Dịch Sâm dẫn Vương Chinh Vũ đến chỗ ở của mình.

"Thoạt trông cũng to phết đấy!" Vương Chinh Vũ bước vào nhà, phấn khích đánh giá chung quanh, "Không ngờ cũng khá là sạch sẽ ngăn nắp đấy, mình anh sống ở đây?"

"Ừm." Ngụy Dịch Sâm đem hành lý vào nhà giúp hắn, "Những cái còn lại thì tôi đã hẹn với bên công ty chuyển nhà là hai ngày nữa sẽ đưa tới."

"Có thể xem tivi không? Tủ lạnh này dùng được không?" Vương Chinh Vũ chớp mắt hỏi, "Tôi được dùng máy chạy bộ đằng kia không?"

"Cậu cứ dùng thoải mái." Ngụy Dịch Sâm cười gượng.

"Hì! Vậy tôi sẽ ngủ ở đâu vậy?" Vương Chinh Vũ hỏi anh với vẻ chờ mong, "Có giường bự không?"

"Cậu ngủ sofa." Ngụy Dịch Sâm thẳng thắn vô tình.

"Hả? Không được, tôi muốn ở phòng kia." Vương Chinh Vũ chỉ vào căn phòng trước mặt.

"Đó là của tôi."

"Không thì phòng này!" Vương Chinh Vũ không cam lòng mà chỉ vào phòng khác.

"Cấm cậu bước vào phòng đó!" Biểu cảm Ngụy Dịch Sâm nghiêm túc hẳn, "Cậu ngủ ở sofa cho tôi, đừng đi đứng lung tung. Tòa chung cư này là nhà ở công cộng do bên trên cấp cho, những người sống ở đây phần lớn toàn là cảnh sát, số còn lại là công viên chức."

"Ò." Vương Chinh Vũ chỉ đành ngoan ngoãn nghe theo.

Ngụy Dịch Sâm nhìn bộ dạng ủ rũ của hắn mà thấy có phần đáng yêu, không kìm được mà vươn tay xoa đầu hắn.

"Tôi biết cậu đã gặp phải nhiều thứ, trong lòng chắc chắn rất buồn bã. Trước mắt cậu cứ sống ở chỗ này của tôi trước đi." Ngụy Dịch Sâm mỉm cười với hắn, "Đừng nghĩ ngợi nhiều quá, không đủ tiền thì có thể đến kiếm tôi, điều quan trọng nhất là bước ra khỏi nỗi đau của bạn trai cậu."

"Tôi đã bước ra rồi." Vương Chinh Vũ cảm động nhìn anh, "Tôi sẽ không gây thêm chuyện cho anh đâu! Tôi sẽ cố gắng đi kiếm việc, lúc ở nhà sẽ dọn dẹp vệ sinh, giặt đồ nấu cơm giúp anh!"

Nhưng lời vừa dứt thì bụng hắn lập tức vọng tiếng "ùng ục".

"Chưa ăn cơm?" Ngụy Dịch Sâm hỏi.

"Ừm." Vương Chinh Vũ gật đầu xấu hổ.

"Vậy cậu đi tắm cái đi. Tôi nấu bát mì cho cậu."

"Thật hả?"

"Không tin tôi? Tài nghệ nấu nướng của tôi hơi bị được đấy!"

"Hì! Vậy thì cảm ơn anh nhiều nha." Thế là Vương Chinh Vũ xách mông chạy ngay vào nhà tắm.

Trong nhà cuối cùng cũng không còn cảm giác một mình nữa... Đúng thật làm người ta thấy nhớ nhung.

Ngụy Dịch Sâm cười rồi lắc đầu, điện thoại đột nhiên lại reo vang. Khi nhìn thấy người gọi là ai, biểu cảm của anh chớp mắt lạnh lùng hẳn.

"Đã sửa xong la bàn, Alchemist?" Ngụy Dịch Sâm hỏi ngay.

"Cũng coi như là thế, nhưng tôi cũng chỉ đổi nắp thủy tinh khác thôi." Người ở đầu kia điện thoại đáp, "Thứ này quả là rất kì lạ, rõ ràng kim la bàn đã bị khử từ nhưng vẫn luôn chỉ về cùng một hướng, vả lại còn không phải hướng Bắc."

"Chỉ về chỗ của tôi đúng không?" Ngụy Dịch Sâm hỏi.

"Còn phải hỏi!" Người đó bảo, "Police à, đây là đạo cụ trong game đúng chứ, sao đem ra ngoài được?"

"Chuyện đó tôi cũng không rõ, thứ đó cũng chẳng phải của tôi." Ngụy Dịch Sâm đáp, "Ok, hai ngày nữa tôi qua lấy."

Sau khi cúp máy, Ngụy Dịch Sâm xoay đầu nhìn về phía nhà tắm đang vang vọng tiếng nước róc rách với vẻ sâu xa.

Còn bên trong nhà tắm thì Vương Chinh Vũ đang tò mò với mấy món tắm rửa của Ngụy Dịch Sâm.

"Wow! Máy cạo râu này đắt kinh, mình luôn không nỡ mua nó, anh ta giàu thật đó." Vương Chinh Vũ kêu ca, "Hể, con dao này đừng nói dùng để cắt lông dưới nha?"

"Mùi của hai chai dầu gội sữa tắm này cũng được đấy, có gu." Vương Chinh Vũ vừa gội đầu với bọt vừa bước đến cạnh bồn tắm, "Hay ghê, nhà mình còn chưa có bồn tắm..."

Nói đến đây, Vương Chinh Vũ chợt nhớ lại hình ảnh hắn với Ngụy Dịch Sâm hai người cùng nhau nằm trong bồn tắm trong phó bản lâu đài cổ khi đó. Vương Chinh Vũ bất giác đỏ mặt, hồi tưởng lại đủ chuyện Ngụy Dịch Sâm đã từng làm vì hắn, nhịp tim không khỏi đập nhanh thấy rõ.

Điều toi mạng hơn là, bên dưới mình đã dậy phản ứng sinh lý. Vương Chinh Vũ đỏ bừng mặt, vội vã xối nước lạnh.

Kết quả lúc hắn chuẩn bị bước ra mới sực phát hiện bản thân đã quên mang đồ vào thay.

Vương Chinh Vũ đành phải quấn khăn tắm cho thân dưới, sau đó rón rén bước ra. Hắn trông sang phòng bếp, Ngụy Dịch Sâm đang tập trung nấu mì cho mình.

Khóe mắt hắn đột nhiên ngó sang căn phòng mà Ngụy Dịch Sâm không cho mình vào, thầm nghĩ bên trong rốt cuộc giấu bảo vật không gặp được người gì, thế là ma xui quỷ khiến sao mà đẩy cửa bước vào.

Trong phòng được bài trí rất bình thường như đang có người sống ở đây vậy. Giường và bàn rất sạch sẽ, trên giá sách đựng đủ loại tiểu thuyết trinh thám, còn có vài chiếc cúp và khung ảnh.

Vương Chinh Vũ cầm một khung ảnh trong đó lên, bên trong hẳn là một bức chụp chung trong một cuộc thi bóng rổ.

Ngụy Dịch Sâm hồi trẻ mặc bộ đồ bóng rổ, để lộ bắp thịt và răng nanh nho nhỏ, choàng vai bá cổ với một cậu trai cũng rất là đẹp trai, thoạt nhìn tình cảm tốt đẹp vô cùng. Bộ đồ bóng rổ của Ngụy Dịch Sâm ghi hai chữ Ngụy Nghị, còn người kia thì là Bùi Sâm.

"Cậu làm gì vậy hả?!"

Ngụy Dịch Sâm xông vào, đoạt lấy khung ảnh từ tay Vương Chinh Vũ.

"Đây là bạn trai anh..." Vương Chinh Vũ còn chưa nói hết lời thì cơn quở trách của Ngụy Dịch Sâm đã đổ ập xuống.

"Ai cho cậu vào đây?!!" Ngụy Dịch Sâm giận dữ, biểu cảm kinh khủng khác hẳn với chàng trai ấm áp vừa rồi.

Dứt lời, anh còn thô bạo kéo cổ tay Vương Chinh Vũ ra khỏi phòng.

"Đau!..." Vương Chinh Vũ không đứng vững, ngã xuống đất.

"Đừng để tôi thấy cậu bước vào căn phòng này nữa!!!" Ngụy Dịch Sâm trừng mắt nói với hắn trong cơn điên tiết mất kiểm soát, sau đó tức sôi máu xoay người rời đi.

Kết quả còn chưa đi được mấy bước đã nghe thấy vài tiếng nức nở từ đằng sau vọng tới.

Anh xoay đầu lại thì thấy Vương Chinh Vũ nằm dưới đất, nước mắt rơi tí tách, "Xin lỗi..."

"Cậu khóc cái gì?!" Ngụy Dịch Sâm không vui lắm.

"Tôi... Tôi không có cố ý..." Vương Chinh Vũ tủi thân, "Tôi chưa làm gì cả, chỉ nhìn hình một cái thôi..."

"Cậu quen Bùi Sâm không?" Ngụy Dịch Sâm cau mày hỏi, "Chính là cái người ở cạnh tôi đấy."

"Tôi... Không quen..." Vương Chinh Vũ lắc đầu, nhìn anh với vẻ uất ức, "Anh giận rồi sao? Có thể... Đừng đuổi tôi ra ngoài được không..."

"Tôi có nói đuổi cậu đâu." Ngụy Dịch Sâm thở dài, "Tôi phát hiện cậu toàn chỉ biết gây họa, chọc tôi tức điên."

Ngụy Dịch Sâm ngồi xổm xuống muốn đỡ hắn dậy, nhưng nào ngờ cả người lại bổ nhào lên thân Vương Chinh Vũ vì trượt chân do vũng nước trên sàn.

"Vãi chưởng!!!..."

Cả người ngã nằm dưới đất, Ngụy Dịch Sâm đè lên người Vương Chinh Vũ, chết người hơn là không cẩn thận kéo rớt khăn tắm trên người Vương Chinh Vũ xuống, cậu nhỏ bán cương lập tức bật nảy ra.

Ngụy Dịch Sâm hoảng hốt mở trừng hai mắt, hơn nữa cơ thể Vương Chinh Vũ đang tỏa ra mùi thơm của sữa tắm dành cho nam mà bản thân đã mua, Ngụy Dịch Sâm nháy mắt dậy phản ứng.

"Sao... Anh... Cương rồi?..." Vương Chinh Vũ lom lom nhìn túp lều căng phồng ngay đũng quần của Ngụy Dịch Sâm, nuốt nước bọt.

"Còn chẳng phải do cậu..." Ngụy Dịch Sâm nhìn ánh mắt vô tội của hắn mà lửa dục lập tức cháy phừng, "Mẹ nó, sao nhịn được nữa..."

Dứt lời, Ngụy Dịch Sâm thẳng tay bế Ngụy Dịch Sâm lên, sau đó ném hắn lên giường trong phòng mình.

"Anh định làm gì?!" Vương Chinh Vũ thét.

"Không phải cậu nợ tôi chầu chịch sao?" Ngụy Dịch Sâm cởi thắt lưng, để lộ dương vật cương to cứng cáp nóng hổi, "Giờ cho cậu cơ hội bù đắp lỗi lầm!"

"Anh khoan... Tôi còn chưa chuẩn bị gì... Ahh!!!..."

Ngụy Dịch Sâm gác hai chân Vương Chinh Vũ lên, cả người đè thẳng lên đó. Cả hai hôn chằm lấy nhau, nước bọt càn quấy ngang ngược trong khoang miệng.

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)