[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 35
"Anh đừng... Như thế..." Vương Chinh Vũ bị anh hôn đến mức có hơi ngạt thở, liều hết sức bình sinh đẩy anh ra, "Tôi còn chưa chuẩn bị tâm lý..."
"Cần chuẩn bị tâm lý gì cơ chứ, cậu cũng cứng rồi đấy thôi?" Ngụy Dịch Sâm nở nụ cười xấu xa và muốn hôn hắn tiếp, dương vật giữa háng đã chống ngay lỗ nhỏ của Vương Chinh Vũ.
"Tôi!... Còn chưa súc ruột!..." Vương Chinh Vũ kích động hét lên trong cơn xấu hổ.
"Không cần thiết." Ngụy Dịch Sâm thẳng tay lấy bao cao su ở đầu giường lại rồi xé ra bằng răng, "Như vậy thì không phải sợ nữa."
"Chuẩn bị sẵn bao trong nhà, anh đúng là tên biến thái!"
"Thằng nhóc quỷ cậu bớt càm ràm lại đi."
Ngụy Dịch Sâm đè lên hai chân Vương Chinh Vũ, sau đó một tay đeo bao cho bản thân. Thể hình của anh lớn hơn nhiều so với Vương Chinh Vũ, cả người đè xuống căn bản không tài nào phản kháng được. Vương Chinh Vũ thấy chuyện không lành, kích động đến mức giương nanh múa vuốt.
Móng tay luồn qua quần áo ghim vào da thịt lưng sau của Ngụy Dịch Sâm, chỉ thấy anh "sshh" một tiếng, cơ thể lập tức ngồi thẳng dậy.
"Anh sao vậy?" Vương Chinh Vũ cảm nhận được anh ta đang khó chịu.
"Đau." Ngụy Dịch Sâm chau mày vì cơn đau đớn.
"Tôi đâu có dùng sức." Vương Chinh Vũ giơ tay lên nhìn, kinh ngạc thốt lên, "Vãi! Sao lại có máu..."
Hắn vội vã cởi đồ Ngụy Dịch Sâm, chỉ thấy lưng sau của anh có rất nhiều vết xước và bầm tím, nơi vừa bị hắn cào phải còn hơi rỉ máu.
"Nãy bắt tội phạm không cẩn thận va phải." Ngụy Dịch Sâm giải thích.
"Công việc anh nguy hiểm đến thế ư?" Vương Chinh Vũ chợt thấy đau lòng.
"Chỉ là vết thương ngoài da mà thôi, đã quen rồi." Ngụy Dịch Sâm nở nụ cười xấu hổ với hắn, "Sao giờ, có muốn làm tiếp không?"
"Còn làm cái quỷ gì nữa, hàng họ nhũn rồi." Vương Chinh Vũ buồn bã khẽ vỗ cậu bé bự bán cương của mình, "Trong nhà có hộp đựng thuốc không? Tôi bôi thuốc giúp anh nhé."
Ngụy Dịch Sâm đành nghe lời hắn, để hắn bôi thuốc cho lưng mình.
"Nhìn kỹ thì, sẹo trên người anh nhiều thật đó." Vương Chinh Vũ đau lòng, "Rõ ràng thân hình anh đẹp vậy mà."
"Sẹo với cảnh sát mà nói, là khen thưởng và huân chương." Ngụy Dịch Sâm nhịn đau, cổ vũ bản thân rồi cười với hắn, "Sao thế, không còn thích body tôi nữa?"
"Còn lâu, tôi thấy như thế mới đàn ông." Vương Chinh Vũ dán băng cá nhân cho anh, "Dù cho trong hiện thực hay game, anh cũng đã giúp đỡ tôi rất nhiều."
"Nhưng tôi chẳng phải người tốt lành gì đâu." Ngụy Dịch Sâm đột nhiên nhớ tới gì đó, đưa cho hắn một tấm danh thiếp từ trong bóp tiền.
Vương Chinh Vũ nhận danh thiếp, phát hiện thứ được ghi trên đó là một văn phòng luật sư.
"Cái này là?" Vương Chinh Vũ không hiểu.
"Mai tôi đi không được, cậu thay tôi đến văn phòng luật sư lấy văn kiện được chứ." Ngụy Dịch Sâm bảo, "Tư liệu kết án của tử tù."
"Tử tù?" Vương Chinh Vũ sốc.
"Hai năm trước, đội tôi đã bắt được một kẻ giết người, tên đó đã giết chết cả nhà 5 người."
"Ác vậy luôn sao? Tên đó đã bị phán tội tử hình?"
"Vẫn chưa, nhưng cũng mười phần được chín, tám." Ngụy Dịch Sâm cảm thán, "Lúc đó là tôi bắt tên đó, nhưng tên đó chẳng phản kháng gì chỉ bảo nạn nhân bị vậy là đáng. Sau này chúng tôi mới tra được rằng, tên đó vào hồi cấp 3 đã bị nạn nhân là chủ nhà cũng chính là đàn anh của tên đó, xâm hại tình dục."
"Xâm... Xâm hại nam giới?" Vương Chinh Vũ hết hồn.
"Cho nên rốt cuộc ai thiện ai ác đây? Tôi cũng chẳng rõ nữa." Ngụy Dịch Sâm cười gượng, "Tôi đúng là đã bắt được tội phạm nhưng tôi lại chẳng thể cứu được nội tâm đã bị tổn thương của người đó."
"Dù cho như nào, đây cũng không phải cái cớ để giết người." Vương Chinh Vũ thở dài, "Phải rồi, anh..."
Lời hắn còn chưa nói xong, điện thoại của Ngụy Dịch Sâm chợt reo vang. Lần này là nhiệm vụ khẩn.
"Tôi phải dẫn đội tham gia một hành động truy bắt." Ngụy Dịch Sâm mau chóng mặc đồ vào lại, "Phải đến thành phố bên cạnh, tối nay không về."
"Hả? Muộn vậy mà còn..." Vương Chinh Vũ ngẩn người.
"Chìa khóa với tiền đã để lại cho cậu, mai nhớ đến văn phòng luật sư lấy văn kiện giúp tôi." Ngụy Dịch Sâm đột nhiên kề đến bên tai hắn, bảo, "Phải rồi, tôi không có ở nhà thì cậu có thể vào phòng tôi ngủ. Trong ngăn kéo đầu giường có cốc thủ dâm và dầu, vừa rồi không thể thỏa mãn cậu, xin lỗi nha."
Trước lúc đi anh còn tặng cho Vương Chinh Vũ một nụ cười siêu đẹp trai.
Vương Chinh Vũ nuốt ngụm nước bọt, sau khi hoàn hồn lại mới dở khóc dở cười.
Đột nhiên, bên ngoài bắt đầu đổ mưa như thác nước, cửa sổ trong nhà được đóng khiến không gian trông có phần yên tĩnh.
Hắn bước đến nhà bếp, phát hiện trong nồi là mì sợi đã trương lên, cũng không chê mà múc ăn. Hắn mở ti vi cỡ lớn của Ngụy Dịch Sâm lên, vừa ăn vừa xem show mới nhất.
Hắn nãy giờ vẫn luôn khoả thân, sau khi dùng bữa xong mới sực nhớ ra phải đi tìm quần áo thay. Kết quả hắn chợt phát hiện mình hóa ra không để đồ trong va ly này, quần áo giờ còn đang ở chỗ công ty vận chuyển.
Vậy giờ phải làm sao đây, đồ thì đã giặt, trước khi quần áo khô mình tối nay đành phải khỏa thân thôi.
Kệ đi, dù gì cũng chỉ có một mình.
Vương Chinh Vũ chợt nhìn về phía máy chạy bộ ở phòng khách, hắn tò mò chạy đến đó với đôi chân trần. Hắn lúc này đây cả người loã lồ, bé buồi giữa háng vẫy trái vẫy phải theo nhịp chạy của hắn, dần dà bắt đầu cương cứng hẳn.
Sau khi cương cứng thoạt trông càng kì lạ hơn, dương vật sưng to căng phồng không ngừng rung lắc, Vương Chinh Vũ thở hổn hển thế mà lại thấy cũng kích thích phết.
Sau khi đổ mồ hôi, Vương Chinh Vũ bèn chạy đi tắm rồi xách buồi còn chưa mềm xuống vào phòng của Ngụy Dịch Sâm. Lần này hắn không dám đụng lung tung đồ anh nữa, chỉ nằm trên giường chơi điện thoại.
Vương Chinh Vũ cảm giác ra giường và chăn toàn là mùi cơ thể của Ngụy Dịch Sâm, cặc hắn cương cứng khó nhịn, mãi không mềm được. Hắn nhớ tới lời của Ngụy Dịch Sâm từng nói, ma xui quỷ khiến thế nào mà lấy cốc thủ dâm và dầu bôi trơn từ trong ngăn tủ đầu giường ra.
Dương vật nóng hổi đút vào cốc, nếp gấp mềm mại và gồ ghề không ngừng cào gãi nơi nhạy cảm của hắn. Cậu nhỏ được bú sướng không chịu nổi. Vương Chinh Vũ thầm nghĩ, bình thường anh phải chăng cũng đút hàng vào trong này mà tự thẩm.
Khoái cảm kéo đến từng cơn, khắp đầu Vương Chinh Vũ toàn là dáng vẻ của Ngụy Dịch Sâm.
"Sướng quá... Địt tôi... Mau chịch tôi..." Hắn vô thức rên rỉ nỉ non, "Ngụy... Ngụy Dịch Sâm..."
Chỉ thấy cặc hắn vung vẩy điên cuồng, tinh dịch trong người gần như xả hết vào trong cốc.
Thực sự quá phê quá mệt, Vương Chinh Vũ thiếp đi mà ngay cả buồi cũng chẳng rút ra khỏi cốc.
Sáng sớm ngày hôm sau, Vương Chinh Vũ giữ lời hứa đi đến văn phòng luật sư đó.
"Xin chào, tôi muốn gặp luật sư Tề Tắc Tu." Vương Chinh Vũ nhìn danh thiếp rồi nói với lễ tân.
"Cho hỏi anh có hẹn trước không ạ?"
"Cô cứ nói với luật sư là có Ngụy Dịch... Ngụy Nghị đến gặp." Vương Chinh Vũ đáp.
Sau khi cô lễ tân gọi một cú điện thoại xong bèn dẫn hắn vào một phòng làm việc.
Phòng làm việc này được trang trí theo phong cách trắng đen, trông vừa nghiêm túc mà lại chuyên nghiệp. Có một người đàn ông với mái tóc hơi dài, đeo kính gọng vàng đang ngồi có dáng vẻ trẻ trung bất ngờ, thoạt nhìn có cảm giác quen thuộc đến lạ.
"Chào anh, tôi đến lấy tài liệu kết án thay cho cảnh sát Ngụy Nghị." Vương Chinh Vũ khép nép bảo.
"Tôi đã biết, cậu ngồi trước đi." Người đàn ông bảo hắn ngồi xuống với vẻ lịch sự, "Vương Vũ phải không?"
"Không, tôi tên Vương Chinh Vũ." Hắn còn chưa phát hiện thân phận của người trước mặt.
"Tôi biết nhưng cậu cũng có tên khác là Vương Vũ, chẳng phải sao?" Người đàn ông mỉm cười, khóe miệng bất chợt nhếch lên.
"Anh!..." Vương Chinh Vũ cuối cùng cũng phản ứng lại kịp, "Anh là... Tề Luật?!..."
"Tề Luật chỉ là gọi tắt cho cái nghề luật sư của tôi thôi, tên thật của tôi là Tề Tắc Tu." Y giải thích, còn rót trà cho hắn, "Rất vui khi gặp được cậu!"
"Sao anh lại?..." Vương Chinh Vũ ngẩn người, "Không phải tôi đến lấy hồ sơ sao?"
"Hồ sơ kết án gì gì đó chỉ là mượn danh nghĩa mà thôi." Tề Tắc Tu bảo, "Cốt chỉ để cậu đến gặp tôi như anh Ngụy mong muốn."
"Ngụy Dịch Sâm?" Vương Chinh Vũ ngạc nhiên, "Hai người đã từng gặp nhau ở hiện thực?"
"Chúng tôi có lưu số nhau ở trong game, ai ngờ anh ta lại có liên quan đến một vụ án vài ngày sau đó của tôi." Tề Tắc Tu cười, "Anh Ngụy nhờ tôi giúp cậu đôi chút."
"Giúp tôi?" Vương Chinh Vũ không hiểu.
"Không phải cậu bị một người phụ nữ tên Ngô Phương chiếm đoạt tài sản sao?" Tề Tắc Tu tự tin bảo, "Tôi có thể lấy tiền về lại giúp cậu."
"Thật sao?" Vương Chinh Vũ ngạc nhiên mừng rỡ.
"Tất nhiên là được, miễn cậu còn giữ ghi chép giao dịch các thứ." Tề Tắc Tu đáp, "Ít nhất tiền lương mỗi tháng cậu nộp cho người yêu chắc chắn có thể lấy về được. Chúng ta chẳng việc gì sợ kiện tụng với người phụ nữ đó cả."
"Cảm... Cảm ơn anh..." Vương Chinh Vũ cảm động, điều làm hắn cảm động hơn là, Ngụy Dịch Sâm vậy mà lén hắn làm mấy chuyện này.
Không nói lời nào đã cho bản thân dọn đến nhà anh, cung cấp chỗ ở và tiền cho mình, còn nhờ Tề Tắc Tu kiện tụng giúp mình. Đây là tổng tài bá đạo gì đây chứ?!
Ngay lúc Vương Chinh Vũ tự mình cảm động, Tề Tắc Tu đột nhiên sững người. Đồng tử của y hình như có ánh xanh lam lóe lên nhưng rất nhanh đã biến mất.
"Anh?..." Vương Chinh Vũ có một dự cảm kì lạ.
"Chuyện này... Chinh Vũ à..." Tề Tắc Tu hơi ngượng, "Cậu có thể... Cho tôi bú cái được không?..."
"Hả?" Vương Chinh Vũ nháy mắt đỏ mặt, "Đừng nó đây là... Nhiệm vụ của anh?..."
"Xin lỗi nha, tôi thật sự rất muốn 20 điểm này." Tề Tắc Tu nhìn sang đũng quần hắn, lo lắng nuốt nước bọt, "Cậu có thể... Giúp tôi được không?..."

Nhận xét
Đăng nhận xét