[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 28

Mọi thứ đã kết thúc.

Ngụy Dịch Sâm đỡ Vương Chinh Vũ dậy, đối mặt với áp suất thấp chỉ đành cười ngượng bảo, "Ban nãy chúng tôi canh lúc quản gia dọn dẹp đồ đã lấy chìa khóa mở cửa nhà bếp còn tìm thấy hầm giam. Ai ngờ tên quản gia đó đột nhiên mất kiểm soát, còn muốn lấy đầu của chúng tôi..."

Vương Chinh Vũ không đáp, chỉ cúi đầu lau nước mắt.

Ngụy Dịch Sâm cau mày, cũng không tiện nói tiếp. Tuy anh rất tò mò rốt cuộc giữa Vương Chinh Vũ và Bá tước William đã xảy ra chuyện gì nhưng lúc này chắc chắn không hợp để hỏi.

Ngụy Dịch Sâm dìu Vương Chinh Vũ đang trong cơn ảm đạm về lại nhà bếp. Cố Nham và Tề Luật lúc này đây đã khôi phục lại vài phần sức sống.

"Xin lỗi anh nha anh Ngụy. Vừa rồi chúng tôi thực sự không dám xuống giúp hai người." Cố Nham nói lời xin lỗi, "Đám quái vật đáng sợ quá."

"Không sao." Ngụy Dịch Sâm đáp, "Tên quản gia đã chết, trò chơi đã kết thúc."

"Hai người không sao chứ?" Tề Luật lo lắng, nhìn Vương Chinh Vũ mãi cúi đầu, "Vương Vũ, cậu bị thương sao?"

"Không... Không sao." Vương Chinh Vũ chán nản.

"Về chuyện bị thương thì sau khi vượt ải sẽ được khôi phục lại hoàn toàn." Ngụy Dịch Sâm giải thích, "Chúng ta mở cổng lớn lâu đài trước đi."

Bốn người đến sảnh lớn lâu đài, trước mặt là cánh cổng vài ngày trước bọn họ đã bước vào.

"Ai mở cửa?" Ngụy Dịch Sâm cầm chìa khóa, nhướng mày bảo. Người mở cổng lâu đài chắc chắn sẽ nhận được phần thưởng đắt.

"Vẫn nên là anh Ngụy làm đi." Cố Nham đỏ mặt chờ mong nhưng vẫn biết điều, "Không có anh Ngụy, chúng tôi sớm đã chết ngắc rồi."

"Vậy thì cậu lên đi." Ngụy Dịch Sâm xoay đầu sang, nhét chìa khóa vào tay Vương Chinh Vũ.

"Chuyện này..." Vương Chinh Vũ ngẩng đầu nhìn anh với gương mặt toàn là vệt nước mắt, không hiểu.

"Bá tước đưa cho cậu đúng chứ? Ngụy Dịch Sâm vỗ vai hắn, bảo, "Mau lên mở đi."

Chìa khóa bằng đồng cắm vào ổ khóa, cánh cổng cực lớn cuối cùng cũng được mở ra. Sau khi cổng lớn tòa lâu đài được mở, một loạt ánh xanh lục và cảm giác ấm áp xộc lên từ gang bàn chân họ, vết thương cơn đau trong người nhanh chóng dần được hồi phục. Không những thế, ngay cả áo quần cũng cứ thế xuất hiện ngay trên người, máy tính chìa khóa gì đó vẫn còn.

Điều làm cả đám bất ngờ là ngoài kia vốn là trời băng đất tuyết, nhưng giây phút này đã biến thành rừng rậm hoa tỏa hương chim bay lượn.

"Chúc mừng các người chơi đã thành công vượt ải phó bản 'Tiệc tối ở lâu đài cổ', nhận được 100 điểm tích lũy."

Bên tai bọn họ đột nhiên vang lên tiếng thông báo của hệ thống, còn chu đáo dùng bí danh trong game của bọn họ.

"Người chơi Thiệu Văn đã giải được manh mối mấu chốt 'tinh dịch xạ hương', đạt được 50 điểm tích lũy nhưng vì không thể sống đến lúc trò chơi quyết toán nên trừ điểm tích lũy."

"Người chơi Ngụy Dịch Sâm phát hiện manh mối 'dao nĩa đi lại', đồng thời dẫn dắt người chơi phá hoại 'tinh dầu xạ hương', nhận được 50 điểm tích lũy."

"Người chơi Vương Vũ có được đạo cụ mấu chốt 'chìa khóa cửa sắt giấu ở mép cửa sổ', 'chìa khóa giấu trong đống tuyết', nhận được 150 điểm tích lũy; Người chơi thành công mở cổng lớn tòa lâu đài, được nhận thêm 50 điểm tích lũy; Người chơi thành công công lược Bá tước 'William', được thưởng một đạo cụ."

"Trên đây là toàn bộ nội dung quyết toán của trò chơi; tiếp sau đây là thông báo điểm tích lũy cá nhân của các người chơi."

"Vãi!!! Đỉnh phết." Cố Nham chạy đến khoác vai Vương Chinh Vũ, "Không ngờ cậu mới là tay lão làng à nha!!!"

"Cũng... Cũng ăn may thôi..." Vương Chinh Vũ cười ngượng.

"Chúc mừng người chơi Vương Chinh Vũ thành công giải quyết trò chơi." Giọng thông báo đột nhiên vang vọng bên tai Vương Chinh Vũ, âm thanh này chỉ có mình hắn mới nghe được, "Ngài tổng cộng nhận được 300 điểm tích lũy từ nhiệm vụ phó bản 'Tiệc tối ở lâu đài cổ', trước mắt tổng số điểm tích lũy là 350, cấp bậc từ Lv.0 thăng cấp lên Lv.3."

"Ngài còn nhận được một quả 'trứng bí ẩn' từ khen thưởng của phó bản, đã bỏ vào trong 'kho đạo cụ' của ngài, sau khi mở khóa được công năng 'kho đạo cụ' là có thể sử dụng."

Giọng thông báo lần nữa trở lại thông báo cả nhóm.

"Quyết toán của trò chơi đến đây đã kết thúc, các người chơi có thể tự mình tìm kiếm các phần thưởng ẩn khác trong khu vực trò chơi, cũng có thể tìm điểm dịch chuyển kết thúc trò chơi sớm; trong vòng 30 đến 60 phút kể từ lúc này, nếu người chơi chưa tìm được điểm dịch chuyển, sẽ bị cưỡng ép đăng xuất ra ngoài."

"Vậy, xin được chúc các người chơi gặp được may mắn."

Thông báo quyết toán đã kết thúc.

"Vậy tôi... Đi tìm phần thưởng trước nha?" Cố Nham ngại ngùng nói với bọn họ, "Mọi người, hẳn không giành với tôi đâu ha?"

"Dù gì tôi cũng không hứng thú, tôi còn phải mau về để tăng ca đây này." Tề Luật vẫy tay, nói với Ngụy Dịch Sâm, "Vậy tôi đi trước nha anh Ngụy."

"Hì! Vậy tôi cũng chuồn đây." Cố Nham như sợ bị ai hôi của, hùng hổ chạy lên lầu tìm phần thưởng ẩn.

Nhìn hai con người đã biến mất, Vương Chinh Vũ thở dài một hơi, nói với Ngụy Dịch Sâm, "Hay là, chúng ta ra ngoài đi dạo?"

"Được thôi." Ngụy Dịch Sâm gật đầu.

Giày bọn họ giẫm lên rêu xanh và bãi cỏ, quang cảnh trước mắt không còn là băng tuyết ngập trời nữa, mà là đâu đâu cũng là sắc xanh tràn ngập, sức sống bừng bừng.

Dưới bóng cây, có hai con chuột sóc đáng yêu nhảy nhót đùa giỡn với nhau, khi thấy hai người bọn họ liền vội vã trốn đi.

"Nếu chúng ta dẫn theo Bá tước vượt ải?..." Vương Chinh Vũ đột nhiên nói lời không thực tế, "Có phải y cũng có thể được chữa trị, không chết nữa..."

"Y không phải người chơi, chỉ là NPC của thế giới này mà thôi, cũng chẳng có Buff chữa trị đó." Ngụy Dịch Sâm cau mày khuyên răn, "Đây chẳng qua là một thế giới trò chơi hư ảo, cậu thực sự không cần thiết dốc hết lòng vì nó."

"Có đôi lúc anh thật máu lạnh." Vương Chinh Vũ tức giận, "Trước đó anh cũng nói lời thế với Tiểu Phi."

"Tôi chỉ nói sự thật." Ngụy Dịch Sâm bất đắc dĩ, "Cho nên giờ cậu có thể giải thích với tôi giữa cậu và Bá tước đã xảy ra chuyện gì chưa? Sao hai người lại có thể quên đi mọi khúc mắc trước đó."

Thế là Vương Chinh Vũ nói mọi chuyện liên quan đến Bá tước cho anh biết, còn Ngụy Dịch Sâm cũng xét lại bản thân sao chính mình chẳng thể đánh đổ được ván game này.

Bọn họ cứ thế bất giác đến một ngôi làng ở dưới chân núi. Nơi đây có không ít hơi người, đồng ruộng bên cạnh trồng đầy hoa cỏ và cây nông nghiệp.

Nói thật thì, bọn họ cũng không biết nên làm gì, cứ thế dừng chân trước một sạp hàng trái cây.

"Hai người là khách phương xa đến sao?" Ông chủ sạp hàng cởi mở cười hỏi.

"Đúng vậy." Ngụy Dịch Sâm lịch sự đáp, "Chúng tôi muốn mua trái cây nhưng chẳng có tiền tệ ở đây."

"Có gì đâu, hai người cứ ăn đi!" Ông chủ phóng khoáng nhét hai quả táo vào tay hai người.

"Cho hỏi..." Vương Chinh Vũ nhận táo, hỏi ông chủ, "Bác có biết chuyện về tòa lâu đài cổ trên núi không?"

"Lâu đài cổ?" Ông chủ sạp nghe thấy cái tên đó, thoắt cái thay đổi sắc mặt, "Đừng nói hai người vừa từ nơi đó về?"

"Đúng vậy, chúng tôi đã xảy ra vài chuyện ở nơi đó." Vương Chinh Vũ thành thật đáp.

"Là vậy à." Ông chủ trầm tư, "Bảo sao gió tuyết trên núi đột nhiên dừng... Hai người đi theo tôi."

Vương Chinh Vũ và Ngụy Dịch Sâm liếc nhìn nhau, nối gót theo ông chủ sạp đến một căn nhà gỗ.

Bên trong có một ông cụ đương tuổi xế chiều, ông chủ sạp gọi cụ ấy là trưởng thôn. Trưởng thôn nghe nói bọn họ mới từ trên núi xuống liền vội vã bảo bọn họ ngồi xuống uống trà.

"Cái vị Bá tước ma cà rồng đó, chết rồi?" Trưởng thôn hỏi với vẻ sợ hãi.

Thực ra Bá tước William vốn chẳng phải ma cà rồng gì, cũng không biết đám thôn dân sao lại hiểu nhầm như thế.

"Đúng vậy." Ngụy Dịch Sâm giành nói, còn trau chuốt đôi chút, "Lúc chúng tôi tìm đến đó, y đã chết rồi."

"Vậy sao..." Trưởng thôn thở dài một hơi, "Trên đó mãi bị gió tuyết che lấp, chúng tôi cũng không tiện lại gần..."

Chỉ thấy cụ ấy lấy một rương gỗ từ sau lưng ra, sau đó đưa cho hai người Ngụy Dịch Sâm.

"Đã trôi qua biết bao nhiêu năm, ngài dũng giả coi như đã được như ý nguyện rồi đi."

Dứt lời, trưởng thôn liền biết điều mà rời đi.

Vương Chinh Vũ nhìn Ngụy Dịch Sâm, có hơi không rõ tình hình lúc này.

"Có lẽ là phần thưởng ẩn đó." Ngụy Dịch Sâm nhướng mày đáp, ra hiệu hắn hãy mở rương.

Rương gỗ phủ bụi cuối cùng cũng được mở ra, nhưng bọn họ lại chẳng ngờ bên trong chỉ có một bức thư đã ố vàng.

Giấy bên trong cũng hệt thế, như thể thêm chút sức thôi sẽ nát vụn. Vương Chinh Vũ cẩn thận cầm lên, mở ra đọc.

"Gửi William Edward -- Người mà ta yêu nhất"

"Khi em nhìn thấy bức thư này, ta đã không còn ở trên cõi đời này nữa. Có lẽ em sẽ thấy thật đột ngột cùng bao nghi vấn, nhưng hãy cho phép ta được kể chi tiết."

"Còn nhớ lúc ta nói lời chia tay em không, ta bảo ta đã chán em và còn gặp được người tốt hơn ở ngoài kia, ta thích người đó hơn. Thực ra, tất cả đều là giả cả."

"Nguyên nhân thật sự là, ta buộc phải ra chiến trường."

"Ta khác với em, ta là dũng giả của đất nước này, nhất định phải chiến đấu vì nhân dân. Tuy ta cũng chẳng nỡ xa em nhưng không còn nước nào còn nhà, với tư cách là một dũng giả sao có thể trốn trong lâu đài tham sống sợ chết cùng người yêu mà bỏ bê chiến hỏa đang tung bay, trăm họ lầm than ngoài kia."

"William, có lẽ em đã đoán được, đây là một bức di thư."

"Ta rất xin lỗi."

"Ta biết em rất giận rất buồn nhưng ta không còn cách nào khác."

"Xin hãy tin tưởng ta, ta không lúc nào là không nhớ tới em."

"Cho đến tận khoảnh khắc chết trận, ta cũng vẫn bận lòng về em."

"Hãy tha thứ việc ta tự rời đi, tha thứ ta đã lừa dối em."

"Cũng hãy thứ tha ta đã bỏ lại em mà chết trước, nhưng nếu có kiếp sau..."

"Ta vẫn sẽ lựa chọn sống cùng em, chọn tiếp tục bảo vệ em."

"Nhớ tháng ngày lúc nhỏ đến nhà em sống nơi gác xép thật đấy."

"William, ta thật may mắn khi có thể lớn lên cùng em, yêu em và có thể bảo vệ em."

"Không có ta, ta tin em nhất định sẽ gặp được một người khác xứng đáng với tình yêu của em."

"William, em sống có tốt không?"

"Ta nhớ em lắm."

"Yêu em -- Keynes Scott."

【Thông Tin Có Thể Công Khai】Game phó bản • Tiệc tối ở lâu đài cổ 

Bá tước bị người yêu phản bội gặp Gaston là một vong hồn thuật sĩ, Gaston lừa gạt y có thể hiệu triệu tình yêu đích thực qua nghi lễ của Thần.

William bị đầu độc đã dâng hiến toàn bộ kẻ hầu người hạ của bản thân —— tất cả đã trở thành bộ đồ ăn và vật dụng trong nhà; cho phép Gaston triệu hồi kết giới bao xung quanh lâu đài cổ —— bão tuyết đã không cho ai có thể đến gần và rời đi; cùng với dâng hiến tinh dịch của chính mình —— chế tạo xạ hương gây ảo giác có thể làm người ta hứng tình. William biến thành dáng vẻ gầy yếu nhu nhược, thậm chí để dụ dỗ người chơi mà biến hóa khôn lường, chỉ vì trông ngóng một tình yêu đích thực.

Nhưng chẳng ngờ tất thảy, chẳng qua là do Gaston muốn có xác thịt mới, sống lại lần nữa; và tình yêu cứ ngỡ đã phản bội, thực ra vẫn luôn yêu thương y, thậm chí sau khi chết trận, vẫn nhờ người đưa di thư về cho William - người mình yêu.

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)