[ĐM-Tu Tiên] Ghi Chép Chuyện Âm Dương Tu Chân - Chương 9: Thất Thánh Giáo
Thế giới này có ánh sáng cũng có bóng tối, chính nghĩa và cái ác luôn tương sinh tương khắc nhau.
Ở thế giới tu chân hiện đại này, một số công pháp tu chân chí âm chí tà vì tiến bộ thần tốc mà nhận được coi trọng của một vài người xấu xa, những kẻ này tạo thành Ma giáo, làm điều ác khắp nơi.
Bọn chúng đi lại trong bóng tối, quân đội và cảnh sát luôn nghĩ đủ mọi cách đàn áp. Nhưng chỉ cần trên thế gian còn tồn tại người có lòng dạ bất chính, thì những cơ sở giáo phái đó sẽ không tài nào diệt tận gốc được.
Vụ nổ trước mặt Lưu Mại Tuyết, đúng là tác phẩm của Ma giáo.
Từng kẻ mặc áo choàng đen đeo mặt nạ lơ lửng trên không, một kẻ trong số chúng đặc biệt nhất, mặc áo choàng đỏ, không đeo mặt nạ. Gã cất tiếng cười khặc khặc chói tai, giọng nói chứa đầy ma lực, "Lão Lý ơi là lão Lý, tôi vồ được lúc ông về rồi nè, vừa hay hôm nay cả gia đình các người đều có mặt đông đủ, thế thì đành diệt môn nguyên nhà họ Lý rách việc các người vậy!"
"Thất Thánh Giáo!" Lưu Mại Tuyết ngạc nhiên hoảng hốt. Y lo lắng vận chuyển chân khí của mình, trong tay không có kiếm Xuy Tuyết khiến sức chiến đấu không được hoàn chỉnh.
Thất Thánh Giáo là một trong năm Ma giáo lớn nhất thế giới, bọn chúng giỏi thao túng tâm linh nhất, thuần hóa người khác thành nô lệ của mình qua con đường tấn công tinh thần. Thuật thao túng tâm linh của bậc giáo đồ cấp thấp nhất có thể thẳng tay xóa sạch ý thức người khác, còn những giáo đồ cao cấp thì có thể khiến người ta phải chân thành tận tụy với người thao túng dưới tiền đề duy trì tinh thần và ý thức cá nhân. Mà trong truyền thuyết, giáo chủ mạnh nhất, thậm chí có thể cùng lúc thao túng 7 bậc cường giả thánh nhân sắp phi thăng. Thế nên đám này mới được xưng là Thất Thánh Giáo, làm thế để tưởng nhớ giáo chủ mạnh mẽ nhất của thuở đầu.
Gã trước mắt này đây là hồng y giáo chủ thuộc cảnh giới Đại Thừa, sau lưng gã là bốn cao thủ cũng Đại Thừa đã bị gã thao túng, chân khí của 5 cao thủ đỉnh cao trong cảnh giới Đại Thừa tụ lại thành sóng khí lóe sáng trong đêm đen.
"Đỗ Thành Đào, ta không đi bắt mi, không ngờ tự mi dâng đến tận cửa." Lý Thượng Vân chậm rãi bay lên không, cụ vừa phất tay, một thanh trường kiếm liền hóa hình hiện ra, cụ lấy sức một người ngăn cản sự áp bức của cả 5 cường giả Đại Thừa bên kia.
"Bớt nói xàm, tụi bây, lên!" Bốn người bên cạnh Đỗ Thành Đào nhào về trước nhanh như chớp, chân khí bốn màu cuồn cuộn dâng trào, một người ngưng tụ sao băng thiên thạch đầy trời, một người nhấc lên cuồng phong ngất trời, một người thì hóa thân thành một thanh đao khổng lồ chém xuống, người còn lại thì chân đạp quỷ quái biến mất trong bầu trời đêm. Đỗ Thành Đào ở đằng sau giữ vững quyền kiểm soát tinh thần, không xông về trước chiến đấu.
"Lôi Đình Vạn Quân!" Lý Thượng Vân biến mất, bầu trời đột nhiên mây đen kéo đến liên tục, vài tia chớp to cỡ thùng nước rền vang bổ xuống, còn chính cụ thì hóa thành ánh chớp màu tím, kiếm được ngưng tụ bởi ánh chớp chiếu rọi chân trời, kết hợp cùng với tia chớp rợp trời, sức một mình chống lại sự công kích của cả bốn người. Cường giả hoá thành quỷ quái vừa rồi kia, trực tiếp bị đánh cho hiện chân thân.
Trên bầu trời, những cường giả Đại Thừa bắt đầu giao chiến với nhau với thanh thế to lớn tột cùng, còn dưới mặt đất thì, có vài chục bóng người cũng xông về phía khách khứa đến dự tiệc, tu vi những người này đều khoảng từ Kim Đan đến Hóa Thần, hơn hết là những kẻ này đã từng là tu sĩ giới chính đạo, nhưng dưới sự kiểm soát tâm linh của giáo đồ Thất Thánh Giáo, đã đánh mất bản thân. Bọn chúng xông lên trước, tìm chính xác những thế hệ sau của nhà họ Lý có tu vi gần với bản thân, rồi lao đến gây chiến.
Ở đây Lưu Mại Tuyết có tu vi thấp nhất, Lý Tuấn Dụ bảo vệ y chặt chẽ, chiến đấu với hai ba cường giả Kim Đan. Lưu Mại Tuyết dốc hết sức vận chuyển chân khí, thi triển Hàn Thiên Phi Tuyết, kiểm soát đối thủ từ bên cạnh, quấy nhiễu tầm nhìn, giúp Lý Tuấn Dụ đánh ngang tay dưới sự vây công của cả ba cường giả Kim Đan. Dù rằng là thế, vết thương trên người Lý Tuấn Dụ vẫn ngày càng nhiều, chiếc áo sơ mi trắng sau lớp áo vest ngoài đã thấm máu.
Lý Tuấn Dụ một đấm giết chết kẻ địch cuối cùng trong ba tên, cuối cùng đã có thể ngừng lại thở dốc một hơi. Lưu Mại Tuyết cũng hao sạch chân khí, dìu Lý Tuấn Dụ tránh về nơi có tình hình chiến đấu không mấy căng thẳng.
Truyền thừa của nhà họ Lý đúng là rất mạnh, cho dù nhân số đối phương nhiều hơn nhà họ Lý 20 người, nhưng có rất nhiều thế hệ sau nhà họ Lý giống với Lý Tuấn Dụ, lấy một đấu hai thậm chí lấy một đấu ba, nhưng chẳng hề rơi vào thế hạ phong.
Đúng lúc này, một kẻ áo đen nhìn thấy bộ dạng chạy trốn của hai người Lý Tuấn Dụ, liền vung một gậy đến. Trong thời khắc mấu chốt, Lý Tuấn Dụ đẩy Lưu Mại Tuyết ra, xoay người triệu hồi thanh Phá Phong ra cản lấy thanh côn dài của đối phương. "Rầm", Lý Tuấn Dụ bị đánh bay ngược ra ngoài, nện vào trong tòa kiến trúc bên cạnh, thủng một lỗ to trên tường.
"Lý Tuấn Dụ!!!" Lưu Mại Tuyết thét lớn chạy đến cạnh hắn, "Anh không sao chứ?" Lưu Mại Tuyết lo lắng đỡ hắn dậy.
"Da dày thịt béo, không sao." Lý Tuấn Dụ giựt chiếc áo đã rách nát ra, để lộ thân hình cơ bắp mạnh khỏe trước mặt Lưu Mại Tuyết lần nữa. Lần này, cả hai dựa vào nhau rất gần, Lưu Mại Tuyết có thể cảm nhận rõ hơi nóng tỏa ra từ cơ ngực Lý Tuấn Dụ, hơi thở ấm áp mang lại sự an toàn thấy rõ trong lúc chiến loạn.
"Tên này rất mạnh, chúng ta không nên manh động." Chân khí hệ lửa của Lý Tuấn Dụ trào ra khỏi bắp thịt toàn thân hắn, thực lực Kim Đan khiến không khí có phần nóng rực. Cơ bắp của hắn lúc nào cũng sẵn sàng bùng nổ, như một con báo đang săn mồi, cơ gân sau vết máu chất chứa sức mạnh oanh tạc gây sốc. Nhưng đồng thời hắn cũng là một con báo bị thương, một gậy vừa rồi đã khiến hắn bị thương rất nặng, nếu không phải đưa kiếm Phá Phong ra cản thì giờ e hắn đã phun máu rồi.
"Các con đi mau, cảnh giới tên này vượt trội hơn hai đứa nhiều lắm." Nghe thấy tiếng thét của Lưu Mại Tuyết, Lý Kiên lập tức đến chi viện, ông ta bảo, "Hai đứa đã giỏi lắm rồi, giờ còn sót lại toàn là những kẻ rất mạnh, hai đứa đối phó không nổi đâu, lập tức xuôi về hướng Bắc, tìm ông quản gia, ông ấy sẽ đưa con đến nhà an toàn!"
"Dạ vâng thưa ba, ba hãy cẩn thận." Lý Tuấn Dụ chau mày, hắn xoay người nói với Lưu Mại Tuyết, "Tốc độ tôi nhanh, cậu ôm chặt tôi."
Hai người không dám bay lên cao, Lưu Mại Tuyết bấu chặt cổ Lý Tuấn Dụ, một tay hắn giữ chặt chân y, rồi chân khẽ dùng sức, một tiếng "ầm" vang lên, chỉ một bước đã ở ngoài 100m, để lại đằng sau một chiếc hố bị giẫm nát. Đây là sức mạnh cơ bắp đỉnh cao nhường nào!
Cái gã cầm gậy muốn đuổi theo nhưng bị một chưởng của Lý Kiên đập ra xa mấy chục mét. Bên chỗ Lý Kiên, lập tức có ba bốn cường giả Hoá Thần vây công ông, mở ra một trận hỗn chiến mới.
Có Lý Kiên chặn hậu, Lý Tuấn Dụ thoáng cái đã chạy được rất xa, chưa đến 10s đã nhảy cóc hơn cả 100m.
Bọn họ đi như bay về phía Bắc, đã sắp đến ngôi nhà mà ông quản gia ở.
Đúng lúc này, một tên áo đen lơ lửng trên không vừa hay ở ngay hướng Lý Tuấn Dụ đang tiến về trước, hắn mau chóng thắng gấp dừng lại.
"Hì hì hì, không ngờ để tao bắt được hai tên cắc ké." Giáo đồ Thất Thánh Giáo cười khặc khặc, hai tay khẽ vung lên, không ngờ Lý Tuấn Dụ liền mất kiểm soát bay lên.
"Lý Tuấn Dụ!" Lưu Mại Tuyết muốn kéo Lý Tuấn Dụ lại nhưng không cưỡng lại được sức lôi kéo từ tên giáo đồ đó.
Cường giả cảnh giới Nguyên Anh!
"Chết tiệt, bọn chúng dọn cả ổ đến nhà họ Lý luôn hay gì, mà đi đi đâu cũng gặp toàn Nguyên Anh." Lưu Mại Tuyết thầm nghĩ trong lòng.
"Hửm, trên người mày có mùi vị nhà họ Lý, xem ra tao đã vớ được hàng ngon rồi."
"Thả tao ra, chết tiệt!" Lý Tuấn Dụ thấy chân khí mình bị khóa chặt trong người, căn bản không thể thả ra ngoài, hơn nữa mình cũng không thể hoạt động bắp thịt khắp người nữa.
Lưu Mại Tuyết thả ra từng pháp thuật như Băng Nhận, Băng Châm, nhưng y với tu vi chỉ mới Tịch Cốc căn bản không thể làm được gì giáo đồ Thất Thánh Giáo đương Nguyên Anh. Mọi pháp thuật khi đến gần kẻ đó đều tự động hóa thành hư vô, kẻ đó thậm chí chẳng để ý đến y.
"Thả lỏng đi nào, trở thành nô lệ của tao đi! Gột Rửa Tâm Linh!" Gột Rửa Tâm Linh là thủ đoạn tẩy não khi kiểm soát tâm linh người khác của Thất Thánh Giáo.
Một trận bàn hình tròn được tạo thành năng lượng thuần túy mở toang giữa không trung, hoa văn và hình vẽ phức tạp rậm rạp khắp trận bàn, năng lượng tinh thần mạnh mẽ từ trong đó phóng ra ngoài. Một tay giáo đồ Thất Thánh Giáo vung lên, khẽ chạm vào mi tâm Lý Tuấn Dụ, toàn thân hắn lập tức run lẩy bẩy như bị giật điện, sau đó cứng đờ người, không nhúc nhích nữa. Hai mắt hắn mở to, từng dòng sương đen tuôn vào năm giác quan của hắn, đi vào cơ thể hắn.
"Không!!! Đừng mà!!!" Lưu Mại Tuyết cuống cuồng la hét, nhưng y không tài nào bay lên giúp đỡ được, pháp thuật y thả ra chẳng thể chạm vào người gã giáo đồ đó.
Không lâu sau, trận pháp tan rã, tất cả sương đen đã chui vào trong người Lý Tuấn Dụ, đôi mắt y chỉ còn một màu đen tuyền, không có tròng trắng.
"Chủ nhân." Chất giọng hùng hồn của hắn vang lên, Lưu Mại Tuyết nghe thế liền mặt tái nhợt.
Giáo đồ Thất Thánh Giáo cười gằn, "Giết chết nó."
"Vâng, chủ nhân."
Lý Tuấn Dụ cúi người xông về phía Lưu Mại Tuyết, vung một đấm rền vang tới đầu y. Lưu Mại Tuyết sợ hãi nước mắt tuôn trào, y tự biết mình không đấu lại Lý Tuấn Dụ, nhắm mắt không phản kháng.
Qua hồi lâu sau, Lưu Mại Tuyết vẫn không cảm nhận được bất kì đau đớn nào. Y mở mắt ra, phát hiện nắm đấm Lý Tuấn Dụ đã dừng lại trước mặt mình. Nắm đấm hắn khẽ run rẩy, bắp tay cũng run lẩy bẩy, nhưng không tiến về trước thêm chút nào.
"Tuấn Dụ, là tôi nè, tôi là Mại Tuyết." Lưu Mại Tuyết rơi nước mắt, khẽ vuốt ve chàng trai đang để trần nửa thân trên, y vòng qua cánh tay chắc nịch của Lý Tuấn Dụ, ngẩng đầu khẽ hôn vào môi hắn.
Giờ phút này, trong mắt Lưu Mại Tuyết chỉ có Lý Tuấn Dụ, y đã quên đi sống chết.
Dù cho, dù cho đây là nụ hôn cuối cùng trong đời y. Có lẽ chết trong tay Lý Tuấn Dụ là bến đỗ tốt nhất đi.

Nhận xét
Đăng nhận xét