[ĐM-Tu Tiên] Ghi Chép Chuyện Âm Dương Tu Chân - Chương 10: Kỹ năng dung hợp thiên phú
Hào quang tỏa khắp người Lưu Mại Tuyết, ánh vàng nhạt màu khiến cả người y trông thiêng liêng hẳn, thân hình y tan biến trong hào quang đó, hóa thành từng tia ánh sáng hoà vào người Lý Tuấn Dụ.
Cơ thể Lý Tuấn Dụ cũng tỏa ra hào quang màu vàng, thân hình vốn 1m9 của hắn bắt đầu căng phồng, có tiếng răng rắc vang lên, quần của hắn lập tức báo hỏng, hắn với toàn thân trần truồng phình to nhảy vọt cao đến 2m, cơ bắp cũng sưng phồng gồ ghề.
Theo sau đó, một bộ áo giáp màu vàng tự dưng xuất hiện dưới hào quang màu vàng, cơ thể Lý Tuấn Dụ được áo giáp che phủ một cách hoàn hảo.
"Chuyện này là như nào!" Giáo đồ Thất Thánh Giáo trên không hoảng loạn phát hiện, mình đột nhiên mất khống chế với Lý Tuấn Dụ!
Lý Tuấn Dụ chỉ thấy đầu óc bản thân đột ngột tỉnh táo, có luồng sức mạnh to lớn đang choán khắp người chính mình, hắn lần nữa giành lại quyền kiểm soát cơ thể và ý thức. Cùng lúc đó, linh hồn và thể xác của hắn và Lưu Mại Tuyết hợp làm một, hắn cảm nhận rõ được ý chí của Lưu Mại Tuyết, ý chí cả hai hóa thành một chỉnh thể.
Đây là thứ tồn tại trong truyền thuyết, chiến kỹ dung hợp?!
Giáo đồ Thất Thánh Giáo cảm nhận được tu vi Lý Tuấn Dụ tăng nhanh đột biến một cách khó tin, thế mà đã đạt đến cảnh giới Nguyên Anh, không thua kém gì gã, hơi thở thần thánh xung quanh thậm chí khiến hắn cảm nhận được uy hiếp.
Tên giáo đồ này không do dự nữa, phóng ra sát chiêu, "Thất Tinh Tế Nguyệt!" Hơi thở đen tối cuồn cuộn ngưng tụ thành bảy loại vũ khí khác nhau, lần lượt là thương côn đao kiếm giáo búa rìu. Bảy thứ vũ khí bày ra thế thất tinh, từ trên trời cao giết xuống mặt đất, ánh sao và trăng cũng phải ảm đạm, chỉ có bảy thanh vũ khí màu đen đang tỏa ra từng vẻ sắc bén.
Lý Tuấn Dụ ngẩng đầu, đạp một chân về phía Thất Tinh Tế Nguyệt, một đấm rền vang, ngàn đấm hợp làm một, không tài nào thấy rõ dư ảnh trong bóng tối nhưng lại nghe thấy âm thanh va chạm leng keng bởi bảy thanh vũ khí và nắm đấm vang dội giữa trời không. Thất tinh vỡ vụn, ý niệm Lý Tuấn Dụ vừa thay đổi, liền nhanh chóng kề sát đến cạnh giáo đồ Thất Thánh Giáo.
Lần đầu tiên giáo đồ Thất Thánh Giáo gã để lộ biểu cảm sợ hãi, gã muốn chạy trốn nhưng giây sau Lý Tuấn Dụ đã vung chân đạp gã một phát, giáo đồ Thất Thánh Giáo liền bị đá xuống đất, nện ra một cái hố sâu, làm bụi mù bốc lên đầy trời.
Lý Tuấn Dụ phất tay, gió lớn thổi cuốn bụi đất đi, nhưng trong hố sâu đã không còn thấy bóng dáng tên đó nữa.
"Trốn nhanh thật." Lý Tuấn Dụ chau mày.
Thất Thánh Giáo vốn không giỏi chiến đấu, bọn chúng giỏi khiến người khác thay mình chiến đấu hơn, thế nên bọn chúng có rất nhiều thủ đoạn chạy trốn.
Lý Tuấn Dụ hạ xuống đất, ánh vàng hiện ra lần nữa, một tia sáng chui ra khỏi cơ thể hắn, hóa thành hình người.
Lưu Mại Tuyết đã hao hết sức lực, toàn thân y loã lồ ngồi dưới đất, hơi thở gấp gáp.
Thân hình Lý Tuấn Dụ rụt về 1m9, áo giáp trên người cũng biến mất, hắn cũng xài sạch chân khí, lung lay sắp đổ.
"Tuyết, cậu sao thế." Lý Tuấn Dụ thấy cơ thể y run rẩy, đổ mồ hôi hột liên tục, vội hỏi.
"Tôi thấy, tôi thấy mình sắp đột phá." Lưu Mại Tuyết đáp với vẻ khó chịu.
Chiến kỹ dung hợp mà vừa rồi cả hai thi triển, là kỹ năng dung hợp hiếm gặp giữa cơ thể Cực Âm và cơ thể Cực Dương.
Hỗn độn thuở sơ khai, đã sinh ra âm dương, hai khí Âm Dương của cả hai hòa vào nhau đã sản sinh ra khí Hỗn Độn. Khí Hỗn Độn này là năng lượng nguyên thủy nhất, mạnh mẽ nhất, năng lượng ở Tiên giới toàn là khí Hỗn Độn thuần túy nhất, mỗi một kẻ sắp phi thăng thành Tiên đều khao khát được tiếp xúc đến ngưỡng cửa của khí Hỗn Độn. Nếu Lý Thượng Vân biết bản thân mấy chục năm còn chưa chạm vào được ngưỡng cửa đó nhưng lại để một Kim Đan và một Tích Cốc chạm vào được, không biết sẽ có cảm nghĩ như nào.
Khí Hỗn Độn này đã trực tiếp giúp tu vi cả hai lên một tầng cao mới, những lĩnh ngộ với tu chân cũng tăng cao không ít. Lý Tuấn Dụ thấy mình giờ đây đã ở cảnh giới Kim Đan đỉnh phong, lúc nào cũng có thể đột phá đến Nguyên Anh. Còn Lưu Mại Tuyết thì trực tiếp phá vỡ điểm nghẽn, không thể không đột phá cảnh giới bước vào kỳ Kim Đan.
Nhưng, kỳ Kim Đan với Lưu Mại Tuyết mà nói vừa hay là một ải sinh tử!
Cơ thể Cực Âm của y sau khi ngưng tụ Kim Đan sẽ bước lên cấp bậc mới, mọi đặc trưng có tốt lẫn xấu đều được phóng đại lên, ví dụ như sức sống sẽ trôi nhanh hơn, chân khí Hàn Băng sẽ có nhiệt độ thấp hơn vân vân.
Hiện tại, y cảm nhận được sức sống trong người đang trôi đi cực nhanh, dù rằng y dốc hết sức hấp thu khí Hỗn Độn sinh ra từ kỹ năng dung hợp vừa rồi để bổ sung nhưng phần lớn khí Hỗn Độn đều đã dùng hết đắp nặn Kim Đan, chỉ còn dư lại số lượng rất ít, căn bản cản không theo kịp con đê đang sụp đổ.
Y mở hai mắt ra, nói với Lý Tuấn Dụ bằng sắc mặt tái nhợt: "Dụ, đụ tôi, tôi muốn tinh dịch của anh."
Lý Tuấn Dụ ngẩn người, nhưng phản ứng lại rất nhanh, hắn sực nhớ đến chuyện sức sống trôi đi mà Lưu Mại Tuyết đã từng kể, và tinh dịch mình là thuốc giải tốt nhất.
Nhìn thân hình trần truồng của Lưu Mại Tuyết, Lý Tuấn Dụ bèn tuốt sục cặc mình vài phát, con cặc khủng đó lập tức cong vểnh lên. Dương vật to tướng của hắn trải qua sự gột rửa của chiến kỹ dung hợp, không ngờ lại phát triển vượt bậc đạt đến con số 24cm gây sốc. Lưu Mại Tuyết nhìn cậu bé lại to thêm kha khá mà khẽ nuốt ngụm nước bọt, rồi cũng cương cứng, lỗ sau tuôn ra dịch nhờn.
Không cần bôi trơn gì cả, dịch nhờn rỉ ra từ cặc bự của Lý Tuấn Dụ và nước nhờn ứa ra từ lỗ sau Lưu Mại Tuyết là chất bôi trơn tuyệt nhất. Hai người đối mặt nhau, cầm lòng không đậu mà hôn lấy nhau. Lý Tuấn Dụ ưỡn cặc, một phát đâm vào trong, nện thẳng vào nơi sâu nhất.
"Ah!!! Chỗ đó, đừng." Lưu Mại Tuyết rên rỉ một tiếng. Dương vật to hơn dài hơn của Lý Tuấn Dụ có thể nhẹ nhàng giã đến điểm G của y. Lần này, không có bất kỳ sự khó chịu hay đau đớn nào cả, cả hai đều đang tận hưởng niềm vui nguyên thủy thuần túy nhất.
"Vãi, cục cưng, biết mút thật đấy. Tôi yêu lỗ cậu biết bao." Lý Tuấn Dụ nhấp nhả. Dương vật hắn được lỗ nhỏ của Lưu Mại Tuyết mút nút xoa nắn, khoái cảm xộc thẳng vào đầu hắn. Tay hắn tuốt sục cậu nhỏ nhà Lưu Mại Tuyết, trong mắt chất chứa cơn thú tính.
Lưu Mại Tuyết vuốt ve cơ ngực và cánh tay vì dùng sức mà động đậy của Lý Tuấn Dụ, thông qua bắp thịt mạnh mẽ của Lý Tuấn Dụ, cơn ham muốn trong y cũng được dẫn ra. Nhưng y không dám quá mức phóng túng đắm mình trong đó, y còn phải điều khiển chân khí ngưng tụ Kim Đan nữa cơ.
Dưới ánh sao đầy trời, hai chàng trai với cả người trần truồng, trên khoảnh đất trống được lát đá cẩm thạch, một gã đàn ông cơ bắp đang điên cuồng cắm rút nắc nện một thiếu niên anh tuấn không gì sánh được. Gã cơ bắp này thở dốc hổn hển như trâu, trong lòng hoàn toàn bị dục vọng chiếm lấy, hắn hoàn toàn giải phóng vòi tinh, vì sức sống của thiếu niên dưới thân hắn đang trôi đi.
"Cục cưng à, sờ vú tôi, tôi sẽ bắn ra nhanh hơn." Lý Tuấn Dụ hướng dẫn ngón tay Lưu Mại Tuyết sờ đến đầu ti mình, cơ ngực phát triển căng thít vì sung sướng.
"Ahhhh, cục cưng đừng vội, tôi ra hết cho cậu!!! Ahhhhh!!!" Lý Tuấn Dụ gào rống, âm thanh hổn hển có thể khiến hắn càng chìm mình trong tình dục, đẩy nhanh tốc độ xuất tinh.
"Ahhhh!!! Tôi ra đây!!! Mại Tuyết!!!" Từng dòng tinh một phun trào vào lỗ sau Lưu Mại Tuyết, được y tham lam hấp thu, sắc mặt y lúc này mới hiện chút hồng hào.
Lý Tuấn Dụ thấy Lưu Mại Tuyết có chuyển biến tốt, càng thêm dốc sức ưỡn hông nhấp cặc.
Chà xoa đầu vú Lý Tuấn Dụ nửa ngày trời, Lưu Mại Tuyết đã mê đắm hai khối cơ ngực tựa tảng đá này, ham muốn trong y được khơi dậy, bất giác chợt ra sức nhéo mạnh hai ti hắn mà chà xoa. "Ahhhh——" Đầu vú dựng đứng đó càng cương cứng hơn trong tay y. Lý Tuấn Dụ không nhịn được mà cúi đầu bú mút đầu lưỡi Lưu Mại Tuyết, cất tiếng "ưa" mơ hồ, dương vật đang nện giã lỗ nhỏ chợt đẩy mạnh hông về trước, lại một vòng xuất tinh điên cuồng nữa! Lưu Mại Tuyết cuối cùng cũng chịu hết nổi, lên đỉnh xuất tinh trong tay Lý Tuấn Dụ, cả hai lên đỉnh cùng một lúc.
Lưu Mại Tuyết sờ soạng hai cánh tay chắc nịch của Lý Tuấn Dụ, hắn vừa địt y vừa giơ hai tay lên phô diễn cơ hai đầu tuyệt vời của mình, thể hiện một thân bắp thịt của bản thân với người khác khiến Lý Tuấn Dụ sướng phê nhân đôi. Lưu Mại Tuyết say mê cơ hai đầu và cơ tam đầu to chắc khó tả của Lý Tuấn Dụ như lên cơn nghiện, mê mẩn cơ bắp mạnh mẽ của người bên trên mình.
"Đệt, cục cưng, ông đây đô không, khỏe không."
"Ừm, ưm, ahhh, anh Dụ thật đô, tôi thích cơ bắp của anh Dụ lắm!"
Đôi mắt to thâm tình mà dâm đãng của Lý Tuấn Dụ tỏa sáng rực rỡ, hắn say sưa trong tư thế của dân thể hình, không ngờ chỉ giơ hai tay lên như thế thôi đã lên đỉnh thêm lần nữa!
……
Một tiếng trôi qua, Lý Tuấn Dụ đã lên đỉnh 8 lần với tần suất cực nhanh, về cơ bản mới mấy phút đã lên đỉnh, sau đó dốc hết sức bắn tinh, lần nào lên đỉnh cũng dài cỡ 1-2 phút. Mỗi một lần, dương vật hắn đang trong cơn nhạy cảm hậu lên đỉnh luôn bị lỗ sau Lưu Mại Tuyết bú mút ngay, cơn khoái cảm chồng khoái cảm đó khiến toàn thân hắn run lẩy bẩy. Hắn cảm nhận được cơ bắp của mình vào giờ khắc đó vô lực nhường nào, bắp thịt mạnh tựa Hercules lại bị một cây thịt hai lạng vô dụng chi phối!
Lưu Mại Tuyết quan sát đan điền, kim đan cơ bản đã thành hình.
"Anh Dụ, tôi, tôi hình như đã ngưng tụ xong kim đan rồi. Chúng ta mau đi thôi, ở đây không an toàn." Lưu Mại Tuyết bảo.
Lý Tuấn Dụ thấy mặt y đỏ bừng, liền biết khí huyết y đã khôi phục kha khá, cuối cùng cũng yên tâm hẳn. Hắn cười hì hì, nụ cười hư hỏng đặc trưng lại hiện ra lần nữa, trong đầu nảy mưu tính, "Anh đây không nỡ xa lồn nhỏ của cưng, chúng ta cứ thế quay về thôi."
Hắn ôm Lưu Mại Tuyết đứng dậy, cặc bự càng chìm sâu vào lỗ sau y hơn. Lưu Mại Tuyết hoảng hốt, khẽ đánh lên ngực Lý Tuấn Dụ.
"Đừng giỡn! Tôi còn phải dẫn dắt chân khí nữa, anh đừng khiến tôi phân tâm!"
"Nãy cậu ngưng đan trong lúc tôi đang đụ còn được nữa, giờ biết phân tâm rồi à?" Lý Tuấn Dụ không thỏa hiệp, ôm xóc Lưu Mại Tuyết lên đụ, tiếp tục tiến về phía Bắc.
"Bị ông quản gia của anh thấy thì không hay!" Lưu Mại Tuyết lúc này đây xấu hổ chết đi được.
"Ông ấy gì mà chưa từng gặp qua, đừng xem thường người ta." Lý Tuấn Dụ chẳng hề để tâm bảo.
Lý Tuấn Dụ sở dĩ không muốn rút ra là vì hắn phát hiện theo việc kim đan của Lưu Mại Tuyết dần thành hình, tu vi bước vào cảnh giới Kim Đan, lực bú lỗ sau y ngày càng mạnh mẽ. Nói cách khác, lỗ nhỏ này không ngờ cũng trở nên đĩ hơn theo tu vi!
Không chỉ lực bú, cái cảm giác sướng phê vào tận sâu trong xương tủy linh hồn kia khiến Lý Tuấn Dụ sắp lên cơn điên đảo, chân khí Cực Âm này đang gây chuyện mà! Chân khí Cực Âm hình thành một vòng xoắn ốc trong lỗ sau Lưu Mại Tuyết, cắn nuốt, ma sát đầu cặc Lý Tuấn Dụ, cơn kích thích do luồng âm khí đó mang lại khiến mọi đàn ông đều có thể lên cơn điên cuồng.
Lý Tuấn Dụ mỗi đi một bước sẽ nhấp một cái, hắn mới đi vỏn vẹn có trăm bước, chưa đến 3 phút đã không thể không dừng lại. Vì quá mức sướng phê, đã vượt qua mọi lần chịch xoạc trong quá khứ.
"Cục cưng à, lồn nhỏ sao lại đỉnh đến thế. Anh đây sắp chịu không thấu rồi, vãi chưởng!!!"
Lần lên đỉnh thứ 9! Lần lên đỉnh này dài những 5 phút! Hết làn sóng tinh này đến làn sóng tinh khác bị lỗ sau khủng bố hút mất, cơn cao trào liên miên không dứt khiến Lý Tuấn Dụ hoàn toàn không còn khả năng phòng thủ, cơ bắp toàn thân run rẩy mãnh liệt, tiếng gầm gừ thô bạo nói rõ cảm giác bất lực và hạnh phúc của hắn. Hắn chỉ muốn bắn hết tất cả cho người trước mắt.
Lưu Mại Tuyết cũng sa lầy vào, y thấy Lý Tuấn Dụ dốc hết sức đào rỗng mỗi một giọt tinh dịch của bản thân, mỗi một cuộc làm tình vô cùng sung sướng của anh ta đều là vì mình, y cũng xuất tinh lần nữa, tinh dịch trực tiếp đáp lên người cả hai.
Hai người đứng tại chỗ hưởng thụ dư vị kéo dài rất lâu.
"Anh Dụ à, anh cũng ra mệt rồi, mau thả tôi tôi xuống đi. Kim đan tôi đã thành, sức sống giờ cũng đã dừng trôi." Lưu Mại Tuyết ôm mặt chàng trai đang đổ mồ hôi đầm đìa trước mặt, bảo.
"Không, đã nói phải chịch đến nhà an toàn. Tôi không mệt, tôi đang phê lắm." Sự quan tâm của Lưu Mại Tuyết khiến lòng háo thắng trong hắn trỗi dậy, hắn kiên cường ôm người trong lòng, tiếp tục một bước một nhấp tiến về trước.
Suốt đường đi, tiếng rên rỉ dâm đãng của cả hai vang lên liên tục, hoàn toàn chẳng ăn khớp gì với tiếng đùng đoàng của cuộc chiến trên không ở xa xa.
Sau tất cả, khi Lý Tuấn Dụ trông thấy ông quản gia, dương vật đã bắn tròn 16 lần, nhưng Lưu Mại Tuyết vẫn thấy lần nào hắn cũng bắn rất mạnh mẽ như cũ, lượng tinh quả thật đáng tự hào.
"Cái tên này thuộc giống ngựa quái vật gì đây!" Lưu Mại Tuyết thầm kêu ca trong lòng. Có điều sức sống của y cũng nhờ Lý Tuấn Dụ mà khôi phục rất nhiều, từ tận đáy lòng y rất cảm kích ngựa giống cơ bắp này.
Lúc ông quản gia nhìn thấy hai người bọn họ chợt ngẩn người một lúc, có điều mặt vẫn nở nụ cười nghiền ngẫm ngay. Lưu Mại Tuyết hận không thể vùi đầu vào khe ngực Lý Tuấn Dụ ngay lập tức, không dám ngẩng đầu lên.
Ông quản gia đưa cả hai vào nhà an toàn, Lý Tuấn Dụ lúc này mới thả Lưu Mại Tuyết xuống. Hai người chia nhau ra tắm rửa, lúc Lưu Mại Tuyết tắm Lý Tuấn Dụ lại không kìm được mà xông vào nhà tắm, chịch tiếp thêm trận nữa, xuất tinh lần thứ 17. Sau tất cả, Lưu Mại Tuyết cuối cùng cũng vỗ về được con ngựa giống này, leo lên giường ngủ một giấc thật say.
【Ma giới】
"Báo cáo bệ hạ, hành động của Thất Thánh Giáo đã thất bại."
"Lũ nhân loại rác rưởi, thì nên bắt làm thức ăn, hồi đầu sao phải tin chúng nó."
"Bệ hạ bớt giận, kế ngàn năm của Ma giới ta đã thành công được bước đầu, thất bại nho nhỏ lúc này không thể lung lay được dòng chảy của lịch sử."
【Tệp đính kèm: Thế giới quan】
Thế giới này không chỉ có một mặt phẳng, ngàn vạn mặt phẳng là ngàn vạn vũ trụ. Trong đó, mặt phẳng tương đối mạnh mẽ chủ yếu có 6, lần lượt là: Nhân giới, Tiên giới, Thần giới, Ma giới, Âm giới, Yêu giới. Ngoài ra, còn có vô số thế giới nhỏ đếm không xuể. Bọn chúng vốn không can thiệp đến nhau, nhưng mối liên kết giữa lỗ sâu không gian và dòng thời gian khiến các thế giới khác nhau kết nối với nhau. Nhân giới là cầu nối nối liền 5 giới khác, 5 giới với Nhân giới mà nói đang phát huy tác dụng khác nhau.
Tiên giới là thế giới sau khi tu vi của người ở Nhân giới đạt đến cấp bậc cao nhất, phi thăng bước vào, từ đó nhận được thân thể bất tử.
Thần giới là một thế giới riêng lẻ, sinh vật trong thế giới này tự xưng là Thần, bản thân bọn chúng sở hữu sức mạnh cường đại.
Nói ngắn gọn thì, Tiên giới là thế giới sau khi người thường có tu vi đạt đến trình độ nhất định kiến lập, còn Thần giới là thế giới có sinh vật bậc cao tồn tại. Thần giới và Tiên giới đều giữ mối quan hệ hữu hảo với Nhân giới, nhưng thường rất ít khi qua lại.
Ma giới là thế giới của ác ma, Yêu giới là thế giới của yêu quái, hai giới này đều có ý đồ xâm chiếm Nhân giới.
Âm giới có phần đặc biệt, là thế giới chuyên thu thập linh hồn và oán khí của sinh vật đã chết của 5 giới còn lại, điều hòa sự cân bằng của thế giới. Những người ở đây tuy sống bằng cái chết của các giới, nhưng gần như chưa từng qua lại với các giới khác, cấp độ năng lượng cũng khá đặc thù.
Những thế giới khác thì quá nhỏ yếu, sẽ dần được triển khai về sau.

Nhận xét
Đăng nhận xét