[ĐM-Tu Tiên] Ghi Chép Chuyện Âm Dương Tu Chân - Chương 11: Tỏ tình
【Ngày hôm sau】
Lưu Mại Tuyết mở mắt trong nỗi bần thần, y lúc này đây đang nằm trên một chiếc giường lớn màu xanh dương.
Y nhìn quanh quất khắp nơi, thì thấy có một chàng trai với toàn thân trần truồng đang ở bên cạnh nhìn mình chòng chọc, chàng trai ấy đang nở nụ cười hư hỏng quen thuộc, bộ dạng xấu xa đáng ghét đó thật làm người ta muốn tẩn vào mặt hắn một cú.
"Cục cưng ngủ đúng lâu luôn đấy."
"Cút, anh mới cục cưng." Lưu Mại Tuyết kiêu ngạo đáp.
Lý Tuấn Dụ xoa đầu Lưu Mại Tuyết, "Mau đắp chăn cho tôi với, tôi lạnh!"
"Ế, anh đừng..."
Lý Tuấn Dụ cưỡng ép vén chăn Lưu Mại Tuyết lên chui vào, bắp thịt nóng hệt lửa kề sát vào thân thể lạnh lẽo của Lưu Mại Tuyết. Y đỏ mặt thụi một phát vào cơ bắp Lý Tuấn Dụ, rồi ngại không động đậy nữa.
"Cậu thích thì cứ sờ đi, tôi tập gym không phải để cậu được sờ phê sao?" Lý Tuấn Dụ cầm tay y đặt lên người mình.
Lưu Mại Tuyết trong ngoài bất nhất chống cự, nhưng vì sức đối phương quá mạnh nên đành phải "bị ép" mà sờ soạng cơ ngực căng tròn của Lý Tuấn Dụ, thầm thấy sướng. Lý Tuấn Dụ sớm đã nhìn thấu suy tính trong lòng y, có điều hắn cũng siêu thích tính cách trong ngoài khác biệt này của Lưu Mại Tuyết, nên chẳng định vạch trần y.
Lưu Mại Tuyết vừa vuốt ve vừa nhớ lại chuyện đêm qua, "À phải rồi, kỹ năng dung hợp đêm qua của hai ta là sao vậy?"
"Dung hợp kỹ thường thì chỉ có song sinh hoặc hai con người có thuộc tính vô cùng tương thích nhau hoặc bổ sung lẫn nhau mới thi triển được. Tôi thấy, chuyện đêm qua hẳn liên quan đến thể chất của hai ta, tôi cơ thể Cực Dương cậu cơ thể Cực Âm, có lẽ vừa hay dung hợp được."
"Vậy chúng ta thử lại xem sao!"
Nói là làm, hai người ngồi dậy, hai chân xếp bằng, đối diện nhau.
"Hửm, nên làm như nào?" Lưu Mại Tuyết hỏi.
"Cậu hỏi tôi sao tôi biết. Lúc đó tôi cũng mất ý thức, tôi cũng chẳng biết sao cậu dung hợp vào được. Sau khi hai ta thi triển dung hợp kỹ tôi mới tỉnh táo lại. Khi đó cậu đã làm gì mà khởi động được dung hợp kỹ vậy?" Lý Tuấn Dụ bất đắc dĩ bảo.
Nhớ đến tình hình đêm qua, Lưu Mại Tuyết chợt đỏ lựng mặt. Y lắp bắp đáp, "Đêm qua tôi, ừm, đêm qua tôi, thì, ừm, nói sao đây ta."
"Chậc, nói lẹ nào, kề cà lề mề."
"Tôi chỉ, hôn anh một cái." Giọng y nhỏ hệt như muỗi, mặt đỏ gay.
Lý Tuấn Dụ nhướng cao chân mày, "Cậu lúc đó không ngờ không nghĩ cách chạy trốn mà lại đi hôn tôi?"
"Tôi nào chạy thoát nổi, anh với cái tên Nguyên Anh đó cùng bao vây tôi."
"Cho nên cậu liền hôn tôi? Đầu cậu nghĩ gì vậy?"
"Tôi!!!" Lưu Mại Tuyết trong lúc nhất thời không biết giải thích như nào, thoáng nảy quyết tâm chết quách cho rồi.
Lý Tuấn Dụ đột nhiên ôm chầm Lưu Mại Tuyết, kề sát mặt lại gần không tưởng, "Có phải cậu thích tôi không?"
Đầu y kêu coong một tiếng, mặt càng thêm đỏ gay đỏ gắt, lắp bắp ấp úng, "Anh, tôi..."
Lý Tuấn Dụ cúi xuống hôn y thật sâu, chặn lại những lời y sắp nói. Lưu Mại Tuyết sững người, nhưng rất nhanh đã đắm mình vào trong, y đáp lại bờ môi dày của Lý Tuấn Dụ với vẻ xúc động. Chiếc lưỡi mềm dẻo nhưng có lực của Lý Tuấn Dụ khuấy trộn, duỗi vào sâu hơn. Lưu Mại Tuyết nhường lại vị trí, mút nút đầu lưỡi hắn. Đầu lưỡi của Lý Tuấn Dụ với tới nơi sâu tít trong cổ họng, động tác nhẹ nhàng mà kiên nhẫn, làm Lưu Mại Tuyết phải cất tiếng "ưa".
Hai người hôn nhau rất lâu, ăn ý tách nhau ra, hai trán kề vào nhau.
"Tuyết, em muốn ở bên anh không?" Lý Tuấn Dụ hỏi với vẻ say đắm.
"Ừm." Lưu Mại Tuyết khẽ đáp lại.
Lý Tuấn Dụ chậm rãi cởi nút áo quần của Lưu Mại Tuyết ra, lần này hắn không thô bạo xé đồ, dịu dàng hiếm thấy.
Lưu Mại Tuyết không phản kháng, y vuốt ve bắp thịt Lý Tuấn Dụ, tay kia thì đặt lên cậu nhỏ sớm đã cương cứng của hắn. Lưu Mại Tuyết khâm phục con ngựa giống này từ tận đáy lòng, dương vật hắn dường như đó giờ không cần nghỉ ngơi, nhất định phải tìm cơ hội mở mang tầm mắt xem xem cực hạn của con người này đến đâu.
Cả hai lần nữa đối diện nhau với cơ thể loã lồ, Lý Tuấn Dụ khẽ gẩy chọc lỗ sau thừa mứa nước nhờn của Lưu Mại Tuyết, nhẹ nhàng đút một ngón vào trong khuấy trộn. Lưu Mại Tuyết lập tức cất giọng ưm ah, y thoải mái uốn éo cơ thể, khiến Lý Tuấn Dụ phải cháy phừng lửa dục.
"Cục cưng à, em đĩ thật."
"Còn anh thì trâu quá."
Lưu Mại Tuyết cúi đầu cắn nhẹ vào đầu vú Lý Tuấn Dụ, hắn giật nảy tựa bị giật điện, dương vật hắn rỉ ra nước nhờn, lỗ tiểu mở to đang nói rõ sự khao khát của nó.
Lý Tuấn Dụ không nhịn nổi thêm nữa, hắn ôm Lưu Mại Tuyết lên, nhắm chuẩn đích vào rồi đẩy mạnh hông vào. Cả hai cùng lúc rên rỉ thỏa mãn.
Lỗ sau đáng sợ của Lưu Mại Tuyết bú mút, xoắn bóp chà xoa, cắn nuốt cậu nhỏ nhà Lý Tuấn Dụ, dù rằng đêm qua đã trải nghiệm suốt cả đêm nhưng khoái cảm đáng sợ bậc này vẫn khiến Lý Tuấn Dụ không tài nào đỡ nổi.
"Ahhhhh, cục cưng, cặc anh thấy sướng quá. Ahhh ưa ah..." Lý Tuấn Dụ xốc Lý Tuấn Dụ lên nhấp nhả nhanh như chớp, nỗi thương hoa tiếc ngọc vừa rồi của hắn giờ đây đã bị ham muốn chiếm lấy.
Lưu Mại Tuyết ôm chặt thân hình đầy cơ bắp của Lý Tuấn Dụ, dần dà đánh lưỡi khắp quầng vú Lý Tuấn Dụ, khiến hắn ngày càng phê kinh khủng khiếp. Cơ thể Lưu Mại Tuyết bay lên hạ xuống theo nhịp dập hông nhanh mạnh của Lý Tuấn Dụ, cơn sung sướng liên tục tuôn trào không dứt khỏi lỗ sau.
Lý Tuấn Dụ ôm lấy đầu Lưu Mại Tuyết, chịu không nổi mà hôn môi y. Lưu Mại Tuyết vừa đón miệng hắn, vừa vuốt ve cơ bụng cơ ngực hắn liên tục.
Hồi lâu sau, hai cánh môi tách ra.
"Thích cơ bắp của anh không?"
"Ưm, thích, ahhh, thích lắm."
"Đệt, vậy hãy chơi thỏa thích với ngực anh đi!" Lý Tuấn Dụ đè đầu y vào cơ ngực to của mình, Lưu Mại Tuyết vừa gặm vừa cắn vừa hôn, chọc Lý Tuấn Dụ sướng rơn không thôi. Hắn thầm nghĩ trong lòng cơ bắp của mình là để người ta xem, người ta thưởng thức.
Cơ ngực to tròn trịa căng phồng của Lý Tuấn Dụ lúc này đây hoàn toàn hiện rõ trước mắt Lưu Mại Tuyết trong ánh sáng của căn phòng, gân bắp thịt tựa gân lá đều hiện rõ mồn một. Lưu Mại Tuyết cũng đắm chìm, nhận được sự yêu thích của trai cơ bắp bá đạo nhường này, y còn mong cầu gì nữa.
"Chết tiệt, anh sắp ra rồi, cục cưng ơi, anh bắn cho em, anh thích em!!! Ahhhhh!!!" Lý Tuấn Dụ xen lẫn một câu tỏ tình vào trong mớ câu chữ lộn xộn của mình, hắn dập hông liên tục, nhấp nện Lưu Mại Tuyết không ngơi nghỉ. Nhìn từ trên xuống thì, Lưu Mại Tuyết thấy rõ được sự căng thít của cơ bụng 8 múi hoàn hảo của Lý Tuấn Dụ, cơn kích thích về mặt thị giác đến từ cơ cá mập và đường nhân ngư đó khiến cơn ham muốn trong y đạt đến đỉnh điểm, y cũng trực tiếp bị địt tới bắn! "Ahhhh, anh Dụ, em cũng ra rồi!!! Ưa ahhhh!!!"
Cả hai lên đỉnh cùng một lúc, tinh dịch Lý Tuấn Dụ hung hăng xả vào trong lỗ nhỏ Lưu Mại Tuyết, còn tinh dịch y thì vắt ngang giữa không trung, đáp thẳng vào mặt, cơ ngực và cơ bụng Lý Tuấn Dụ. Nhưng cuộc lên đỉnh của Lưu Mại Tuyết trước sau cũng không kéo dài bằng Lý Tuấn Dụ, Lý Tuấn Dụ xuất hơn 50 phát súng, những ba phút sau mới chịu dừng.
"Cục cưng tuyệt quá." Lý Tuấn Dụ hôn cái chốc vào mặt Lưu Mại Tuyết, cọ tinh dịch trên mặt mình vào môi Lưu Mại Tuyết.
Cả hai say sưa hôn nhau đắm đuối, cùng nghiền ngẫm dư vị hậu làm tình. Đột nhiên, Lý Tuấn Dụ rút môi về, bật thốt một câu: "Ể kỳ lạ, vừa rồi hình như, không có dung hợp kỹ thì phải."
【Ba ngày sau】
Đã ba ngày trôi qua kể từ cuộc đại chiến ở sân vườn nhà họ Lý, kết cục của cuộc chiến đó là hồng y giáo chủ Đỗ Thành Đào của Thất Thánh Giáo tổn thất một con rối, bản thân cũng bị thương, phải bỏ trốn. Giáo đồ Thất Thánh Giáo chết gần nửa, còn người nhà họ Lý thì chẳng ai mất mạng. Nhưng có vài binh sĩ đến chi viện lúc sau thì xảy ra thương vong, kiến trúc nơi đây cũng hư hại kha khá.
Hai người Lưu Mại Tuyết chữa thương ở nhà họ Lý vài ngày, trong lúc đó không ngừng thử dung hợp chiến kỹ. Thông qua tìm tòi, bọn họ phát hiện chỉ cần Lưu Mại Tuyết tiếp xúc thân thể với Lý Tuấn Dụ, chân khí quanh người sẽ theo ý niệm dung hợp với Lý Tuấn Dụ, cả hai có thể thể xác linh hồn hợp làm một, tăng cường sức mạnh cho Lý Tuấn Dụ với biên độ lớn.
Do Lý Tuấn Dụ chỉ cách cảnh giới Nguyên Anh một bước ngắn, Lý Kiên liền giữ hắn ở lại đây, yêu cầu hắn bế quan tranh thủ sớm ngày đột phá cảnh giới.
Cứ như thế, đôi chim cu vừa xác nhận quan hệ không thể không xa nhau trong một khoảng thời gian. Lưu Mại Tuyết đành một mình về lại trường, tiếp tục cuộc sống cấp 3 của mình.

Nhận xét
Đăng nhận xét