[ĐM-Tu Tiên] Ghi Chép Chuyện Âm Dương Tu Chân - Chương 2: Đêm xuân
Trong một căn phòng sang trọng ở tầng lầu cao nhất, có thể thấy được cảnh đêm thành phố qua cửa kính sát đất trong suốt 360⁰. Ma Vương Cá Mập Trắng vác nam chính đang ngọ nguậy của chúng ta vào phòng, vứt cái con người với ý thức mơ hồ đó lên chiếc sofa thật lớn.
"Vãi, dọc đường rên suốt, làm nòng súng ông đây không phút nào ngơi."
Nhìn lướt từ nửa thân trên với cơ thể cường tráng không gì sánh được của Ma Vương Cá Mập Trắng trở xuống, thì thấy đũng quần hắn đã nhô dựng thành một túp lều trông khoa trương cực kì, chiếc quần ngắn màu trắng không che đậy nổi cậu nhỏ có kích thước đáng tự hào.
Hắn cởi phăng quần xuống ném sang bên, xách buồi bự vào nhà tắm xối rửa vết máu khắp người.
Lúc hắn tắm chỉ dùng nước lạnh, khiến cơ bắp toàn thân căng thít, xoa dịu sự mệt mỏi. Hắn muốn thằng nhỏ nhà mình bình tĩnh lại, nhưng chỉ cần nhớ tới gương mặt đẹp trai anh tuấn đó của cậu trai ngoài kia, buồi hắn không sao mềm xuống được. Hắn nhìn bản thân qua gương trong cơn bực bội, bắt đầu vuốt ve cơ bắp toàn thân với vẻ tự luyến, hắn bày ra tư thế tiêu chuẩn của một vận động viên thể hình, lúc thì cong gập hai bắp tay, căng phồng cơ hai đầu khủng bố, chốc thì bày thế "sức nhổ núi chừ", căng chặt bắp thịt phần lưng, cơ hình thang trông tựa hai chiếc quạt hương bồ. Hắn thưởng thức bản thân trong gương, cả người tỏa ra hơi thở thô kệch nguyên thủy.
Vừa tắm rửa vừa "mèo khen mèo dài đuôi", một lần tắm kéo dài hơn tiếng đồng hồ.
Hắn xách cậu nhỏ đương phấn khích ra khỏi nhà tắm, ánh mắt nhìn thiếu niên đang rên rỉ khó chịu với vẻ phức tạp. Tuy rằng hắn thoạt nhìn không phải người tốt lành gì, đó giờ cũng chẳng tự nghĩ bản thân là người tốt, thế nhưng ở phương diện tình dục chỉ khi nhận được sự đồng thuận của đối phương hắn mới mang thương ra trận, hành vi tựa "nhặt xác" ở quán bar luôn làm hắn thấy ngứa mắt nhất. Nhưng cậu nhóc ngày hôm nay thực sự đẹp trai khó tả, hơn nữa trong một lúc hắn cũng không lấy ra được thuốc giải. Nên xử lý như thế nào đây, báo cảnh sát rồi giao cho cảnh sát hay gọi 120 đưa vô bệnh viện đây?
Ngay lúc hắn đang xoắn xuýt, Lưu Mại Tuyết đột nhiên ôm chầm lấy bắp đùi thô chắc của hắn, kề gương mặt nóng bừng ma sát với chân hắn, bộ dạng xin chịch này thoạt nhìn dâm đãng cực kì. Đôi mắt đào hoa xinh đẹp tựa mặt nước mùa thu của y ngóng về phía Ma Vương Cá Mập Trắng, miệng lẩm bẩm: "Cho tôi, tôi muốn, nóng quá đi..."
Quả là người càng đẹp càng dâm mà!
Hắn ta giờ phút này chẳng thể kìm được nữa, giựt một phát kéo rách vật che chắn cuối cùng trên người Lưu Mại Tuyết, để lộ cặp mông đàn hồi của y.
"Đù, không ngờ còn rỉ cả nước, người này là nam hay là nữ vậy."
Hắn ta đánh giá từ trên xuống dưới một phen, thậm chí còn nghi ngờ mình phải chăng đã nhặt phải người liên giới tính.
Có điều, giờ gì cũng chẳng thể cản bước hắn cả, giới tính cũng không thể. Hắn hơi uốn gối, hai tay với sức lực kinh khủng bế thốc Lưu Mại Tuyết lên, sau đó nhắm chuẩn vào lỗ sau y, chậm rãi thả cơ thể Lưu Mại Tuyết xuống.
Lưu Mại Tuyết chỉ thấy bản thân lúc này hệt chiếc cốc thủ dâm, bị người ta giữ chặt đút cặc vào. Gã này khỏe quá, nhấc mình lên mà chẳng khác gì giơ một chiếc cốc lên.
"Ah..."
"Đệt..."
Cả hai không hẹn mà gặp cùng cất tiếng kêu rên. Hắn ta thấy bản thân trước giờ chưa từng đâm lỗ nào chặt khít đến thế mà lại suôn sẻ nhường này, hơn nữa lỗ nhỏ này không ngờ còn biết mút vô cùng, khoái cảm từ gốc cặc truyền thẳng đến óc, khiến hắn mê đắm. Lưu Mại Tuyết thì lần đầu tiên bị cặc bự bậc này xâm nhập, nhưng y lại chẳng cảm nhận được cơn đau đớn lúc lần đầu làm tình với Vương Chiến, chỉ có cảm giác thỏa mãn thuần túy!
Hắn ta dần dà địt ngày càng nhanh và chuẩn, hai chân vững chắc của hắn đứng vững tựa Thái Sơn, phần háng thì giã nện từng nhịp một hệt mô tơ, cặp trứng dái dày nặng vỗ bôm bốp những tiếng dâm đãng vào phần mông của Lưu Mại Tuyết. Ánh đèn mờ nhạt trong phòng rọi vào bắp thịt to lớn mạnh mẽ của hắn, phác họa mỗi một đường cong cơ bắp cao thấp rồi lại cao thấp.
Hai chân Lưu Mại Tuyết kẹp chặt hắn ta, sợ bản thân sẽ rơi té. Hai mắt y lúc này nhìn thẳng thì trông thấy được phần cổ mạnh mẽ và hầu kết gợi cảm, trán y thì cảm nhận được hơi thở gấp gáp nóng hổi của hắn ta, cơ thể y bị cơ bắp khắp mình hắn ta che lấy, có cảm giác an toàn khó hiểu.
Lưu Mại Tuyết cất cao giọng, lớn tiếng rên rỉ hổn hển, cơn sung sướng được hòa trộn bởi thuốc kích dục, men rượu, tình dục làm đầu óc y mụ mị, giờ phút này y chỉ muốn được gã đàn ông cường tráng mạnh mẽ trước mắt địt chết, "Ah, ah, ah, chơi chết tôi, chơi chết tôi đi..."
Hắn ta đã đụ rất lâu, gầm rống một tiếng, ném y lên sofa, sau đó chịch Lưu Mại Tuyết với tốc độ càng nhanh hơn bằng tư thế quỳ trên sofa.
Người bình thường, dù cho là nam hay nữ, đến nước này có thể đã bắt đầu xin tha, nhưng Lưu Mại Tuyết chỉ thấy lỗ sau mình có cơn sướng rơn còn phấn khích hơn đang truyền đến, bèn rên rỉ to hơn. Hắn ta ngạc nhiên thầm nghĩ, "Sức dai vậy luôn? Đúng là đĩ dâm."
Tay hắn ta vịn lấy đầu vai Lưu Mại Tuyết, hai cánh tay nổi gân xanh bần bật và cơ ngực to rung giần giật ngay trước mắt Lưu Mại Tuyết tựa liều thuốc kích dục mạnh nhất, y không nhịn được sờ mó bắp thịt gã ta, trong mắt chỉ còn lại lửa dục. Hắn cũng cảm nhận được người này có niềm yêu thích với cơ bắp của mình, với một kẻ vốn cực kì tự luyến với thân hình bản thân bèn thít chặt cơ ngực, còn kiểm soát để cơ ngực to giật lên giật xuống, khiến Lưu Mại Tuyết có thể tiếp xúc được luồng sức mạnh nguyên thủy nhất.
Đột nhiên, có một lần nhấp nhả nào đó của hắn ta đã làm Lưu Mại Tuyết run người bần bật mãnh liệt mà cất tiếng "ah" đầy ngạc nhiên, tựa đau nhưng không đau, hắn ta chợt hiểu, mình đã chạm đến điểm G của Lưu Mại Tuyết.
"Không ngờ điểm G người này lại nằm sâu đến thế." Hắn ta không rõ lắm sao cấu tạo cơ thể của Lưu Mại Tuyết lại khác với người thường , nhưng hắn vẫn nhấp hông nện từng phát một vào điểm G đó, lần nào cũng khiến y sướng phê chực khóc.
"Đừng, đừng mà, không thể, chỗ đó..." Nước mắt sung sướng của y cũng đã tuôn trào, lớn tiếng xin tha.
"Tôi thấy cậu trông hưởng thụ phết mà." Hắn ta nở nụ cười hư hỏng, hơi nóng thở ra làm Lưu Mại Tuyết rã rời tay chân.
Lưu Mại Tuyết đã run rẩy đến mức không thể thốt thành lời, cất tiếng rên đĩ thõa "ưm, ưm, ah, ah".
Mồ hôi của hắn ta rỉ khỏi bắp thịt, nhiễu lên người Lưu Mại Tuyết, "Này nhóc, mông cậu biết mút thật đấy, vãi..." Hắn ta nhấp nhả thêm nửa tiếng đồng hồ nữa, chỉ thấy lực hút trong người Lưu Mại Tuyết ngày càng mạnh mẽ, hơn nữa còn có từng làn sóng sướng rơn kỳ diệu truyền đến. Hắn chợt thấy cặc mình như bị ai đó mở van, cả cậu nhỏ đó giờ chưa bao giờ hưng phấn như ngày hôm nay.
"Ah, chết tiệt, ông đây sướng chết đi được." Cơ ngực hắn ta giật liên tục, cuối cùng bắn xả lia lịa trong người Lưu Mại Tuyết, tinh dịch đậm đặc đập vào tường ruột y, nóng hổi mà mạnh mẽ.
"Ah!!!" Lưu Mại Tuyết cất tiếng hổn hển, dương vật cũng thình lình phóng tinh trong tình huống chẳng được tuốt sục. Đây là lần đầu tiên y bị địt tới bắn, sung sướng vượt hẳn bất kì khoảnh khắc nào trong quá khứ.
Cơn cao trào của hắn ta vừa chậm vừa dài, bắn tinh những 3 phút đồng hồ, mấy chục dòng tinh luồn vào người Lưu Mại Tuyết, được thể chất Cực Âm của y hấp thu sạch sẽ. Lưu Mại Tuyết để ý thấy tinh dịch gã đàn ông này khác hẳn với những kẻ khác, khi hấp thu tinh dịch gã ta, lần đầu tiên trong đời Lưu Mại Tuyết cảm nhận được luồng sức sống vừa mãnh liệt vừa lâu dài đổ ập vào cơ thể y, sức sống y dừng trôi đi đồng thời tăng trưởng một ít thấy rõ. Gương mặt vốn trắng tái của Lưu Mại Tuyết đột nhiên hiện màu máu, cả người căng tràn sức sống hẳn.
Hắn ta cũng lần đầu trong đời lên đỉnh lâu đến thế, lỗ sau của Lưu Mại Tuyết hút từng dòng tinh dịch của hắn hệt cá voi hút nước, khoái cảm mãnh liệt đó khiến cơ bắp toàn thân hắn run rẩy, suýt nữa thì có cảm giác sắp bị rút rỗng người. Hơn nữa sau cuộc phóng tinh này, điểm nghẽn luôn cản trở tu vi của hắn vậy mà có đôi phần được nới lỏng.
Sau khi hắn ta xuất tinh xong, vẫn ở lại trong người Lưu Mại Tuyết thêm một lúc, cảm nhận dư vị hậu lên đỉnh.
Thể lực của Lưu Mại Tuyết cũng đã cạn kiệt, dần say giấc nồng theo cơn say.
Hồi lâu sau, hắn ta bèn ôm y vào nhà tắm xối rửa.
Lúc tắm xong, hắn ta thả Lưu Mại Tuyết lên sofa ở phòng khách, nhìn đôi mi dài mảnh của y mà đờ đẫn một lúc. Bàn tay thô ráp của hắn sờ nhẹ vào sườn mặt Lưu Mại Tuyết, bỗng hắn chợt nở nụ cười hư hỏng của riêng mình, "Cũng thú vị đấy."
【Ngày hôm sau】
Lưu Mại Tuyết tỉnh dậy trong ánh mặt trời chói mắt, đầu y vì cơn say choáng mà vừa mơ màng vừa thấy nặng nề. Cả người y được thay sang một bộ đồ có size siêu lớn, trông hệt một đứa trẻ trộm mặc đồ cha mình vậy.
Y thấp thoáng nhớ được chuyện đêm qua, mình suýt nữa bị hai tên lưu manh làm chuyện khiếm nhã, sau đó có một người đàn ông cao to cường tráng đến cứu, tiếp đó hai người mây mưa một đêm.
Y đứng dậy duỗi eo, phát hiện trên bộ bàn trà có đặt một tờ giấy trắng, trên đó ghi vài câu chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, "Bữa sáng ở trên bàn, ăn xong thì đi đi. Có vấn đề gì thì có thể gọi vào SĐT này," đằng sau đó là một dãy số.
Lưu Mại Tuyết nhìn con chữ xấu đau xấu đớn trên giấy, không nhịn được mà bật cười, tiện tay ghi lại SĐT của người đàn ông này.
"Anh ta quả thật khỏe không tưởng." Lưu Mại Tuyết nhớ lại hình ảnh đêm qua, mặt chợt đỏ bừng, nhấm nháp lại thân hình hoàn hảo và bộ dạng mày rậm mắt to của người đàn ông hôm qua.
Trên tờ giấy trắng này có đề dòng chữ "Ma Vương Cá Mập Trắng", không dùng tên thật. Lưu Mại Tuyết cẩn thận gấp gọn bức thư này vào trong túi áo không vừa người mình đang mặc.
Sau khi ăn xong bữa sáng, y đi dạo khắp căn nhà ở trên tầng đỉnh này với vẻ kinh ngạc, thầm nói nhỏ "Bốn mặt toàn là kính, không sợ bị nhìn trộm ư." Nhưng căn nhà này cao đến thế, hẳn cũng không có ai nhìn trộm đâu nhỉ. Y lúc đi dạo khắp nhà thì phát hiện thấy phòng ngủ của người đàn ông đêm qua.
Nguyên một phòng ngủ sạch sẽ vô cùng, không có đồ đạc gì, không giống một căn nhà một tí nào. Một chiếc giường rộng lớn trải một tấm chăn mỏng màu xanh dương, trên giá sách không có sách chỉ có vài tấm hình, ngăn kéo chiếc bàn thì đã bị khóa không mở được.
Lưu Mại Tuyết cầm một tấm hình trong số đó lên nhìn thật kỹ, trong ảnh là người đàn ông đã chịch y vào đêm qua, mặc một chiếc áo thun màu trắng, nở nụ cười mỉm hư hỏng đặc trưng, giơ ngón cái xuống đất, trông huênh hoang vô cùng. Chẳng qua người đàn ông trong bức hình này vẫn chỉ mới trông chắc khỏe thôi, không phải bộ dạng cường tráng mà mình thấy vào đêm qua, xem ra bức hình này cũng đã cũ. Lưu Mại Tuyết móc điện thoại ra chụp bức hình này lại.
Tiếp sau đó, y bèn chán nản không gì làm mà lật giở khắp phòng, có vài cánh cửa không mở được, có một số nơi tựa phòng chứa đồ cũng không vào được, y chờ cả một buổi sáng cũng chẳng đợi được người đàn ông đó trở về, y đành phải để lại lời nhắn tỏ lòng cảm ơn vào tờ giấy trắng kia, sau đó rời khỏi đây.

Nhận xét
Đăng nhận xét