[ĐM-Tu Tiên] Ghi Chép Chuyện Âm Dương Tu Chân - Chương 3: KTX mới
【Một tháng sau, mùa tựu trường】
Lưu Mại Tuyết không muốn tiếp tục thừ người cùng một ngôi trường với Đường Anh Bạch nữa, y sau khi bàn cãi với cha một trận cuối cùng đã được cho phép rời Liệt Dương môn, đến học ở một ngôi trường cấp 3 công lập trong thành phố —— Trường THPT Số Một Thành phố A. Đây là trường cấp 3 công lập lớn nhất thành phố này, học sinh trong trường vàng thau lẫn lộn, may mà Lưu Mại Tuyết có thành tích thi xuất sắc, hơn nữa cha y còn là người làm trong ngành giáo dục, nên sau khi trải qua nhiều thủ tục rắc rối, đã nhét thành công con trai mình vào lớp chọn.
Ngày đầu tiên của học kỳ mới, Lưu Mại Tuyết đang tận hưởng mọi điều mới mẻ trong khuôn viên trường mới. Đây là lần đầu tiên y xa nhà đến thế, đặt chân vào một môi trường tuy xa lạ mà mới mẻ.
THPT Số Một khác hẳn với Liệt Dương môn, không có núi bên này sông bên kia với cảnh sắc tuyệt đẹp, mà là nhà lầu sừng sững trông rất hiện đại, trong tòa nhà tu luyện to lớn kia mô phỏng ra được những khu vực tu luyện ngũ hành Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ bằng khoa học kỹ thuật tiên tiến, trên sân vận động có đến mấy chục sân bóng rổ, sân đá bóng, ở trung tâm thành phố chen chúc vậy mà có đủ đất xây dựng rộng rãi bậc này, có thể thấy nguồn lực của trường nhiều cỡ nào.
Điều kì diệu hơn là, lần đầu tiên y thấy khắp sân trường không phải một rừng trai cơ bắp, mà là có nam lẫn nữ xen kẽ nhau, người nào người nấy tu luyện đủ loại công pháp, đủ kiểu trang phục kì lạ của các bậc kỳ nhân dị sĩ khiến y được mở rộng tầm mắt.
Đây chính là sự đa dạng của thế giới đi.
Theo chỉ dẫn, y xách hành lý đến KTX, lần này là một căn phòng 4 con người ở, trong phòng KTX đã có hai người. Cả hai chàng trai nói cười vui vẻ với nhau, thoạt nhìn rất thân.
"Chào mọi người, tôi tên Lưu Mại Tuyết." Y cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người bạn cùng phòng.
"Wow, phòng chúng ta có anh đẹp trai đến ở kìa." Một người trong đó khi thấy Lưu Mại Tuyết liền nói với vẻ khoa trương.
"Mày tém lại coi, đừng làm người ta sợ. Để tôi xách hành lý giúp ông." Một người khác cất giọng nhã nhặn nhẹ nhàng.
Qua một cuộc nói chuyện đơn giản, Lưu Mại Tuyết biết được hóa ra hai người bạn cùng phòng này đều là dân theo hướng thể dục. Người có tính cách phóng khoáng tên Vương Kỳ, là vận động viên bóng bầu dục, còn người có tính cách nhẹ nhàng kia tên Trần Khải, từng giành được HCV trong cuộc thi thể thao dành cho thanh niên.
Hai người bạn cùng phòng này đều là những chàng trai có thân hình mạnh khỏe, nhưng cũng có vài phần khác nhau. Vương Kỳ vì mang đặc điểm đối kháng và nhanh nhẹn của một vận động viên bóng bầu dục nên bắp thịt hắn vừa săn chắc vừa khỏe, chính hắn cũng có cho mình vẻ ngoài mày kiếm mắt sao, lúc trò chuyện rất cởi mở thẳng thắn; Trần Khải thì có thân hình tròn trịa hơn, tỷ lệ mỡ cơ thể của cậu ta khá cao, khi sờ cũng giàu tính đàn hồi, mặt cũng thuộc kiểu tròn tròn thật thà, có đôi mày cong và đôi mắt hí hai mí, có thể miêu tả vẻ ngoài cậu ta bằng hai từ đáng yêu. Cả hai người đều đã bước vào cảnh giới Kim Đan, thực lực cũng thuộc top trên khi so với khối 10.
Lưu Mại Tuyết cảm nhận được cơ thể cả hai ngập tràn hơi thở chỉ riêng giống đực mới có, bắp thịt chắc nịch không kém gì Đường Anh Bạch cả. Gượm đã, mình tự nhiên nhớ tới Đường Anh Bạch làm chi, nhổ nước miếng nói lại, khó khăn lắm mới rời khỏi Liệt Dương môn, mình phải tận hưởng cuộc sống mới của mình, không nên nghĩ những thứ được mất đã qua.
Lưu Mại Tuyết nhìn chiếc giường của người cuối cùng đã được trải đệm chăn gọn gàng sạch sẽ, chỗ ngồi cũng có một cặp sách được đặt ở đó, trông có vẻ đã đến nhận phòng từ rất sớm.
"Chỗ đó là giường của ai vậy? Người đó đã đến rồi?"
"Hả, người đó à, ừm, nói sao ta." Vương Kỳ gãi đầu, "Ông có biết học sinh trong truyền thuyết của trường Số Một mình không?"
"Truyền thuyết gì cơ? Trước đó tôi học ở trường tư, khá là khép kín nên chưa từng nghe qua chuyện của trường khác."
"Trường ta có một học sinh là chúa đúp lớp, đúp tù tì ba năm mà vẫn chưa tốt nghiệp được. Ngày nào cũng đánh lộn, nhưng trường cũng đành bó tay với người này, nói chung là hạng tiếng xấu đồn xa." Trần Khải cất tiếng.
"Đừng có nói ý hai người là, cái người đó chính là bạn cùng phòng cuối cùng của chúng ta nha?" Lưu Mại Tuyết hơi ngạc nhiên, "Tại sao trường không đuổi học cậu ta?"
"Vì thực lực người đó khá dữ dội, trường muốn giữ lại để người đó tham gia giải đấu Hoa Hạ Luận Kiếm. Với lại, gia đình người ta cũng có gốc gác, trường không dám."
Giải đấu Hoa Hạ Luận Kiếm, là cuộc thi long trọng cao cấp nhất của giới thanh niên nước Hoa Hạ, khác hẳn với mấy cuộc thi thể thao, giải đấu Luận Kiếm này hoàn toàn cạnh tranh bằng tu vi và năng lực chiến đấu thực sự của một người, tuyệt đối là cuộc thi cao cấp nhất, mỗi một học sinh đều muốn được tỏa sáng trên đó, nhằm được quốc gia, quân đội, các trường đại học tốt nhất hoặc tông môn lớn để mắt đến.
"Vậy chẳng phải là gian lận sao? Trường nào cũng chỉ cần giữ lại học sinh đúp lớp có thực lực mạnh mẽ không phải là ăn chắc ư?" Lưu Mại Tuyết cảm thấy khó hiểu với hành động này của trường.
"Không, mấy trường đại học lớn siêu ghét cách làm này luôn, nếu có biên bản đúp lớp, rất nhiều trường chẳng chấm cho những người đó đậu. Còn học sinh có thực lực mạnh, người nào chẳng muốn được đào tạo sâu ở trường đại học tốt nhất, vì thế hiện tượng ở lại lớp này hiếm gặp lắm." Trần Khải lắc đầu bảo.
"Có nghĩa là, cậu bạn này cậu ta không muốn vào đại học?" Lưu Mại Tuyết hỏi. Đột nhiên đằng sau lưng y có một giọng nói trầm thấp nhưng giàu từ tính vang lên đáp lời y: "Ông đây chỉ không hứng thú mà thôi."
Nhìn thấy chủ nhân của giọng nói xuất hiện, Trần Khải và Vương Kỳ tém nụ cười của mình lại, đứng dậy kêu tiếng "anh Dụ".
Lưu Mại Tuyết xoay đầu nhìn ra sau, đồng tử chớp mắt co rụt lại, bàng hoàng sốc óc khi thấy người bạn cùng phòng cuối cùng của mình.
Chiều cao của người này đến tận một mét chín mấy, bắp thịt toàn thân cường tráng không gì sánh được, có thể trông chính diện thưởng thức được cơ hình thang. Cả người người này tựa ngọn núi lửa giữ đầy năng lượng, lại hệt thú hoang hung mãnh đang đứng trông từ trên cao, liếc nhìn Lưu Mại Tuyết bằng nửa con mắt. Chiếc áo ba lỗ mỏng dính của người này hoàn toàn không thể che chắn được cơ bắp khắp người, cơ ngực to gần như loã lồ hẳn ra ngoài, đường cong mép viền căng tròn chắc nịch, tia sáng rọi ra vẻ bóng láng của nước da màu lúa mạch. Cơ lưng ngực rộng dày vươn sang hai bên, phần lưng khiến người ta thấy máu nóng dâng trào ngay mũi, quả thực giống hệt một chiến thần đầu đội trời chân đạp đất trong thần thoại.
"Sao lại là anh ta!!! Anh ta không phải Ma Vương Cá Mập Trắng ư!!!" Cõi lòng Lưu Mại Tuyết gào rú, nhưng bề ngoài vẫn kinh hoàng tới nỗi không thốt nên lời.
"Là cậu à." Ma Vương Cá Mập Trắng bật cười lạnh lùng, khóe miệng giương lên, để lộ nụ cười hư hỏng đặc trưng, "Thứ duyên số chó má gì đây."
"Anh Dụ quen Mại Tuyết?" Trần Khải hỏi.
Ma Vương Cá Mập Trắng nhướng phần mày rậm, giọng điệu mập mờ cực kì, "Duyên gặp một lần thôi."
Sắc mặt Lưu Mại Tuyết đỏ bừng, không dám nhìn thẳng đối phương. Y sao cũng chẳng ngờ tới, sau đêm mất hồn đó, vậy mà còn có thể gặp lại con người này, hơn nữa không ngờ còn là trong một ngôi trường.
"Chào, chào anh, tôi tên Lưu Mại Tuyết." Y chìa tay ra nhưng Ma Vương Cá Mập Trắng chẳng bắt lấy, lòng bàn tay dày rộng của hắn vỗ cái bốp vào lòng bàn tay y cái, xem như đã chào hỏi.
"Lý Tuấn Dụ."
【Phòng học】
Sau buổi lễ khai giảng, các lớp về lại lớp học của mình, suốt dọc đường từ thao trường trở lại lớp, Lưu Mại Tuyết và Trần Khải cùng Vương Kỳ trò chuyện với khí thế hừng hực, Lý Tuấn Dụ lâu lâu đâm chọt hai ba câu, không nói gì nhiều, nhưng Lưu Mại Tuyết cảm nhận được tầm mắt nóng bỏng của Lý Tuấn Dụ nhìn chòng chọc y mãi, làm y không dám quay đầu đối mắt với hắn ta.
Về tới lớp, Lưu Mại Tuyết chọn một chỗ sát cửa sổ, vừa ngồi xuống, Lý Tuấn Dụ đã ngồi cái phịch ngay cạnh y, vóc người với cơ bắp hoành tráng tựa bức tường dày ngăn cách Lưu Mại Tuyết với đường đi. Trần Khải và Vương Kỳ thì ngồi ở đằng sau cả hai.
Chủ nhiệm đang đứng trên bục giảng là một người phụ nữ trung niên, cô có hơi ngạc nhiên mà ngước mắt về phía Lý Tuấn Dụ, trong ấn tượng của cô, Lý Tuấn Dụ đó giờ nào đến lớp học, chỗ của hắn luôn được để trống, ba năm nay đều như thế. Hôm nay sao lại đột nhiên có hứng thú đến lớp thế.
Lý Tuấn Dụ cũng không biết vì sao mình lại ở đây, hắn có cảm giác trên người Lưu Mại Tuyết có thứ gì đó hấp dẫn bản thân, đó là một loại sức hút vô hình, hắn thấy mùi hương khắp người Lưu Mại Tuyết rất thơm, hơi thở cũng rất thân thiết, làm hắn khó có được mà muốn nán lại bên cạnh một người.

Nhận xét
Đăng nhận xét