[ĐM-Tu Tiên] Ghi Chép Chuyện Âm Dương Tu Chân - Chương 4: Bạn cùng phòng thích phô dâm

Cuộc sống cấp 3 của Lưu Mại Tuyết còn bận rộn hơn cấp 2 , sáng nào y cũng phải học tiết lý thuyết, chiều thì học tiết thực chiến và tu luyện, tối còn phải hoàn thành bài tập và nhiệm vụ CLB.

Lý Tuấn Dụ thì trông rất nhàn nhã rỗi rãi, sáng nào hắn cũng theo ba người bạn cùng phòng đến lớp học, vô chỗ ngồi rồi không nằm nhoài ra ngủ thì cũng quấy rầy Lưu Mại Tuyết làm phiền y học —— có lúc còn khẽ nhéo mặt Lưu Mại Tuyết, lúc thì nhìn Lưu Mại Tuyết chằm chằm khiến y không tài nào tập trung học hành, chốc thì tô tô vẽ vẽ vào vở bài tập của Lưu Mại Tuyết mà chẳng hiểu vì sao. Lưu Mại Tuyết có lúc điên tiết lên vả một cú vào cánh tay hắn, tay còn bị lực phản lại mà đau râm ran, Lý Tuấn Dụ sẽ giữ chặt nắm đấm của y, kéo y vào lòng mình, cất mấy lời ngả ngớn bỡn cợt. Cả hai tựa như bạn thân nhiều năm, khiến Vương Kỳ và Trần Khải không sao hiểu nổi.

Chiều đến, cả bốn sẽ tập luyện trong tòa tu luyện, hoặc rèn thân ở phòng tập thể hình. Lần nào Lý Tuấn Dụ đến tòa tu luyện, luôn cởi phăng ngay chiếc áo trên người, để lộ bắp thịt mạnh mẽ chắc nịch, xông thẳng đến phòng trọng lực, làm nóng người với mức trọng lực gấp 10, rồi dần dà khởi động chế độ tập luyện người thường theo không nổi. Chạy với tạ, đu xà với tạ, chống đẩy với tạ, sau đó tập đẩy ngực với sức nặng kinh khủng khó tin... Những người khác ở ngoài phòng trọng lực nhìn hắn tập luyện, có người thấy nhiệt huyết dâng trào, tập luyện càng thêm gắng sức hơn; có người thì thấy lửa dục đốt thân, ánh mắt hận không thể ăn tươi nuốt sống Lý Tuấn Dụ.

Lưu Mại Tuyết chính là cái người lửa dục đốt thân đó. Mỗi lần sau khi Lý Tuấn Dụ tập xong một set, luôn như có như không đánh mắt về phía Lưu Mại Tuyết. Y vờ như không nhìn thấy mà tập luyện cùng Trần Khải và Vương Kỳ, nhưng thực tế tim đã đập giòn giã trong ngực.

Có nhiều lúc Lưu Mại Tuyết cũng không biết Lý Tuấn Dụ nghĩ như nào, anh ta thích mình ư? Hay chỉ là trò đùa của trai thẳng? Trong lòng y vẫn còn bóng ma tâm lý do Đường Anh Bạch mang lại, y không sao đoán được hành động của Lý Tuấn Dụ rốt cuộc là anh em cột chèo hay bạn thân thiết hay là... Thích?

Đến tối, Lý Tuấn Dụ lúc nào cũng biến đâu chẳng thấy, mãi đến khi trời đã tối mịt mọi người đã ngủ hết, hắn mới lết xác về phòng, có lúc đi suốt đêm chẳng thấy về.

Những ngày bình thường yên bình cứ thế nhẹ nhàng trôi qua, một tháng sau Lưu Mại Tuyết đã dần quen với cuộc sống cấp 3, cũng chậm rãi hiểu rõ được cá tính của mấy người bạn thân thiết.

Trần Khải trước mắt là người y giao lưu nhiều nhất, cũng là bạn thân hợp tính ở mọi mặt nhất. Tính cách cậu ta thân thiện, ngày thường cũng rất biết cách chăm sóc Lưu Mại Tuyết. Mọi khi gần như tựa hình với bóng với Lưu Mại Tuyết, chỉ vào tiết tập luyện buổi chiều sẽ mất liên lạc một lúc.

Vương Kỳ thì là một kẻ phóng túng ngang ngạnh, ngày nào cũng không xa được cồn và chất nicotine, dăm ba bữa là ons với nữ sinh trong trường, ham muốn tình dục mạnh mẽ, những tối nào không thấy hắn có mặt trong phòng, Trần Khải và Lưu Mại Tuyết tâm linh tương thông biết ngay hắn đã đi mây mưa.

Với Lưu Mại Tuyết mà nói, Lý Tuấn Dụ là một người mang cảm giác bí ẩn nhất. Tuy rằng ban ngày anh ta luôn độc chiếm mình, nhưng cuộc trò chuyện của cả hai luôn hời hợt, Lý Tuấn Dụ lúc nào cũng trưng vẻ lưu manh đầu đường xó chợ, câu được câu mất trêu chọc y, cũng chưa từng trực tiếp trả lời câu hỏi từ y.

Nhưng Lưu Mại Tuyết có điều phát hiện, Lý Tuấn Dụ cực kì tự luyến với thân hình chính mình, thậm chí có hơi, thích phô dâm? Anh ta đó giờ không mặc quần lót, phần trên mặc một chiếc áo ba lỗ rộng rãi để lộ phần lớn cơ bắp, phần thân dưới thì mặc đúng một chiếc quần ngắn, người ta có thể trông thấy được hình thù cậu nhỏ nhà anh ta qua chiếc quần ngắn đó. Anh ta hình như rất hưởng thụ việc đi trên đường tất cả mọi người sẽ dừng chân khẽ ngó phần đũng quần bản thân, đến nỗi còn đáp lại người ta bằng một ánh mắt rực lửa tựa đám côn đồ. Dù cho đối phương là nam hay nữ, anh ta cũng cứ tùy tiện phơi bày bắp thịt mạnh mẽ và vốn liếng đáng tự hào của mình.

Đương nhiên, điều đặc biệt nhất nhất nhất là, thứ mà Lý Tuấn Dụ tu luyện là ngoại công. Khi biết được chuyện này, Lưu Mại Tuyết đã phải nhìn Lý Tuấn Dụ bằng cặp mắt khác xưa.

Nên biết rằng, ngoại công và nội công hoàn toàn khác nhau, do sự tắc nghẽn của kinh mạch và thiếu tuệ căn, nên người tu luyện ngoại công buộc phải khai thác tiềm năng bằng thủ đoạn đặc thù hơn. Lý Tuấn Dụ thông qua rèn luyện cơ bắp, rồi dồn hết chân khí vào trong, từ đó đi đường vòng tránh sự thiếu sót do kinh mạch bị tắc nghẽn trời sinh, mà điều khiển chân khí bằng cơ bắp.

Nhưng người tu luyện ngoại công tăng tiến chậm hơn tu nội công nhiều lắm, cái giá và nỗi khổ cực phải trả cũng nhiều hơn, việc tôi luyện cơ thể chẳng phải chuyện sẽ hoàn thành được trong một khắc. Nhưng Lý Tuấn Dụ lại bước vào cảnh giới Kim Đan cao cấp vào năm 18 tuổi! Đồng thời đang tiến dần đến việc đột phá cảnh giới Nguyên Anh! Trên con đường này cần tốn bao nhiêu linh đan diệu dược và phải tu luyện cần cù chăm chỉ cỡ nào, là điều mà Lưu Mại Tuyết không tài nào tưởng tượng được.

Ngày hôm nay, Lý Tuấn Dụ đột nhiên đang trong giờ học viết một mẩu giấy rồi đưa cho Lưu Mại Tuyết.

Trên mẩu giấy đó là dòng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: "Cuối tuần này rảnh không?"

Lưu Mại Tuyết đáp lại qua giấy: "Cuối tuần này tôi không bận gì."

"Cuối tuần đến nhà tôi chuyến, đi không."

"Có việc gì hửm?"

"Anh tôi kết hôn, tham gia tiệc cưới."

"Việc nhà anh dắt thêm người ngoài tới, không hay lắm thì phải."

"Thứ bảy đi sắm đồ, chủ nhật xuất phát đến nhà tôi." Lý Tuấn Dụ như chẳng thấy lời từ chối của Lưu Mại Tuyết, câu này tựa như mệnh lệnh của cấp trên.

Lưu Mại Tuyết bĩu môi, không đáp lời anh ta, kẹp mẩu giấy ấy vào trong sách, xem như ngầm đồng ý.

【Thứ bảy】

Sáng sớm, Lý Tuấn Dụ đã kéo Lưu Mại Tuyết đến phố đi bộ tấp nập nhất cả thành phố, đây là lần đầu tiên cả hai đánh lẻ với nhau.

Ở đây có những tiệm quần áo đủ màu sắc mọc san sát, nhưng Lý Tuấn Dụ lại dẫn y bước thẳng tới một tiệm với phong cách decor là một màu đen, trước cửa chỉ có hai chữ "Long Phường".

"Anh thường hay đến đây mua đồ?" Lưu Mại Tuyết bước vào trong tiệm, phát hiện quần áo ở đây chẳng nhiều.

"Ừm, cậu xem ông đây trông văm như thế, tiệm quần áo thường nào có size vừa người chứ." Lý Tuấn Dụ vừa nói vừa không quên show cơ hai đầu của mình cho Lưu Mại Tuyết xem, "Đặt may mới mặc vừa."

"Ai ui, cậu Lý đến rồi. Lần này ngài đến định đặt may trang phục như nào ạ?" Có một người đàn ông tuổi tứ tuần bước ra ngoài nghênh đón, vóc người không cao nhưng nói chuyện rất êm tai, "Đồ vest dự tiệc cưới, cho bạn tôi một bộ luôn."

"Được luôn, vậy giờ tôi sẽ đo rồi may cho ngài nhé. Mời ngài sang đây." Ông chủ giơ tay chỉ về phía sau tiệm.

"Ai da khỏi rồi, cứ đo luôn ở đây là được." Chỉ thấy Lý Tuấn Dụ thẳng tay vén áo ba lỗ lên, tuột quần xuống, cứ thế loã lồ bắp thịt cường tráng toàn thân cùng cây hàng to dài nặng trĩu của mình trước mặt chủ tiệm. Lưu Mại Tuyết thốt tiếng kinh ngạc, ngượng ngùng đỏ bừng mặt.

"Cậu Lý vẫn phóng khoáng như mọi khi. Hahahha, vậy tôi bắt đầu đây." Ông chủ hiển nhiên không phải lần đầu gặp tình huống này, ông ta thuần thục đo lường đủ loại chỉ số cho Lý Tuấn Dụ bằng thước dây. Lúc lấy số liệu, Lý Tuấn Dụ còn không quên tặng Lưu Mại Tuyết một ánh nhìn rực lửa, chọc y hai má đỏ hồng.

Lưu Mại Tuyết sửng sốt khi thấy, ông chủ còn đo cả độ dài của buồi Lý Tuấn Dụ nữa! May đồ thôi có cần phải lấy cả số liệu chỗ đó luôn không! Với lại, lúc cậu nhỏ Lý Tuấn Dụ bị chạm vào còn hưng phấn giật vài phát!

Lý Tuấn Dụ chỉ vào y rồi nói: "Cậu mau cởi đồ đi, để ông chủ đo luôn thể."

"Đo mấy này hình như... Không cần cởi sạch đồ ra đâu ha?"

Ông chủ bật cười ha hả, "Ngài không cần cởi cũng được, do thân hình cậu Lý vượt trội hơn người thường nên chỗ nào cũng cần đo kỹ, với ngài thì chỉ cần biết số đo ba vòng nè chân dài nhiêu nè là đã đủ."

"Ý ông ta nói cặc mình không bự bằng anh ta?" Lưu Mại Tuyết thầm kêu ca trong lòng.

Ông chủ cũng rất nhanh đã giải quyết xong lấy số đo cho Lưu Mại Tuyết, Lý Tuấn Dụ trả tiền, mặc đồ lại rồi rời khỏi tiệm quần áo.

"Này, anh có thể đừng bạ đâu cởi đó được không, tôi thấy ngại giùm luôn đó."

"Hừ, tôi còn chưa ngại cậu ngại giùm chi." Lý Tuấn Dụ lại nở nụ cười hư hỏng, "Chẳng lẽ cậu thấy xấu hổ, không phải đêm đó cậu đã thấy hết của tôi rồi sao?"

"Anh! Hôm đó tôi cũng chỉ bị ép bất đắc dĩ thôi có được không, bọn chúng bỏ thuốc tôi!"

"Nhưng tôi thấy cậu hưởng thụ phết mà, với lại sao tôi nhớ lúc đó cậu bị người ta dẫn đi ngay trước cửa quán gay bar nhỉ, cậu vốn thích đàn ông đúng chứ? Tôi há chẳng phải người đàn ông xuất sắc nhất sao?" Lý Tuấn Dụ khẽ vỗ cơ ngực mình, nói khoác không biết ngượng.

Lưu Mại Tuyết nhất thời không tìm được lời phản bác, nhưng đột nhiên y nhớ ra, nếu Lý Tuấn Dụ cũng từng tới gay bar, vậy chẳng phải chứng minh anh ta cũng là gay?

"Anh lúc đó... Cũng ở gay bar?" Lưu Mại Tuyết hỏi câu dò xét.

"Thế thì không phải, tôi không có suy nghĩ đến chỗ đó. Tôi chỉ đơn thuần đi ngang qua thì phát hiện có kẻ đáng thương đang bị bắt nạt mà thôi." Lý Tuấn Dụ đáp.

Lưu Mại Tuyết hơi thất vọng, "Vậy anh biết tôi là gay còn chơi với tôi, anh không thấy buồn nôn?"

Lý Tuấn Dụ xoa đầu y, "Giờ đã là thế kỷ 21 rồi, gay có gì lớn lao. Ông đây á hả, nam nữ gì cũng không từ chối." Trên thực tế, cặc lừa của Lý Tuấn Dụ đúng thực đã chơi đủ loại nam nữ, số người từng địt nhiều không kể xiết.

"Anh là ngựa giống hay gì?!"

"Tôi coi như cậu đang khen tôi."

"……"

Cả hai trò chuyện câu được câu chăng, Lý Tuấn Dụ từ đầu đến cuối luôn giữ bộ dạng lười biếng và tùy ý, có điều ít nhất để Lưu Mại Tuyết biết anh ta không bài xích gay, thậm chí từng chơi kha khá đàn ông. Chẳng qua, Lưu Mại Tuyết vẫn quen thói nghĩ theo hướng bi quan, có lẽ mình cũng chỉ là một con mồi của tay thợ săn như anh ta mà thôi.

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)