[ĐM-Tu Tiên] Ghi Chép Chuyện Âm Dương Tu Chân - Chương 5: Ma Vương Cá Mập Trắng
"À phải rồi, tôi hơi tò mò sao anh có tên là Ma Vương Cá Mập Trắng vậy? Với lại hình như trong trường chẳng mấy ai gọi anh như thế." Lưu Mại Tuyết hỏi.
"Cậu muốn biết?" Lý Tuấn Dụ nhướng mày.
"Ừm ừm."
"Vậy tối nay cậu theo tôi, dẫn cậu đến một chỗ tốt."
"Được thôi."
Cả hai đi dạo khắp phố thương mại, ăn rất nhiều món ngon, còn cùng nhau chơi trò chơi điện tử, trông hai người như một cặp đôi đang hẹn hò.
"Í phải rồi, sao anh tu luyện ngoại công vậy? Thực ra đó giờ tôi chưa từng thấy ai tu luyện ngoại công cả."
Dù rằng hơn một nửa số người trên thế giới này đều tu luyện ngoại công, nhưng Lưu Mại Tuyết từ nhỏ đã sống trong Liệt Dương môn, môi trường đơn điệu, ngoại công với y mà nói là một chuyện mới lạ.
Lý Tuấn Dụ mặc dù vẫn tủm tỉm như cũ nhưng trong mắt chợt xuất hiện cảm xúc chán nản, "Tôi khi sinh ra đã mang cơ thể Cực Dương, có phải rất hiếm khi nghe thấy không, tôi chào đời vào khắc thứ ba giữa trưa ngày dương tháng dương năm dương. Vừa lọt lòng kinh mạch của tôi đã bị dương khí làm nghẽn, không thể khơi thông được, nếu cưỡng ép khơi thông sẽ phá hỏng kinh mạch, nên là về sau mới tu luyện ngoại công, để bắp thịt chịu tải chân khí."
"Cơ thể Cực Dương???" Lưu Mại Tuyết mở to hai mắt, thế gian này sao lại có chuyện trùng hợp đến thế.
"Đúng vậy, cũng không cần ngạc nhiên đến mức đó đâu."
"Tôi mang cơ thể Cực Âm luôn nè!" Lưu Mại Tuyết giờ phút này thấy thế giới thật nhỏ bé. Bảo sao, thảo nào tinh dịch anh ta không những khiến sức sống mình dừng trôi mất, mà còn tăng thêm sức sống, hóa ra anh ta mang cơ thể Cực Dương trái ngược hoàn toàn với mình! "Chẳng qua tình huống của tôi không giống anh lắm, tôi không phải không tu luyện được, mà là sức sống sẽ mất dần, bác sĩ nói có lẽ tôi không thể nào sống qua năm 24 tuổi."
"Không phải chứ? Nhưng trông cậu rất khỏe mạnh mà."
"Ừm, bề ngoài trông thế mà thôi. Tôi phải giữ mạng bằng thứ chí dương chí cương, chẳng qua nó cũng chỉ có thể làm giảm tốc độ sức sống trôi đi, không thể dừng hẳn được."
"Chí dương chí cương? Là thứ gì?"
"Tinh... Tinh dịch..."
Lưu Mại Tuyết cúi đầu đỏ mặt thỏ thẻ. Thực ra chính Lưu Mại Tuyết cũng rất ngạc nhiên vì sao lại thành thật nói ra, vào những lúc bình thường y tuyệt đối sẽ không nói chuyện mất mặt bậc này cho một người chỉ mới quen được tháng, dù cho là Đường Anh Bạch cũng phải ở chung 1 năm trời mới biết được. Có lẽ tận sâu trong cõi lòng y vẫn còn đôi phần nhớ nhung với đêm xuân vui vẻ kia đi, có lẽ lòng y đang khát khao với tinh dịch thuần dương được sản xuất bởi cơ thể Cực Dương.
"Hả? Hahahha!" Lý Tuấn Dụ quả nhiên không ngoài dự đoán hung hăng cười nhạo ha hả, hắn túm Lưu Mại Tuyết vào lòng, cúi đầu kề sát vào tai y: "Thế hàng bữa hôm đó, cậu có hài lòng không?"
Lưu Mại Tuyết cảm nhận cái ôm mạnh mẽ của chàng trai cơ bắp này, cùng hơi thở nóng hổi phả ra lúc nói chuyện, trong một lúc đầu óc mụ mị choáng váng, thì thầm đáp tiếng "ừm".
"Vậy sau này nếu cậu muốn cứ việc bảo tôi, ông đây gì cũng không có, nhưng tinh dịch đủ nhiều!" Lý Tuấn Dụ hào phóng bảo, vỗ thật mạnh vào lưng Lưu Mại Tuyết.
Lưu Mại Tuyết sững người nhìn Lý Tuấn Dụ, câu này khiến y chợt nhớ lại hai năm trước đó, cũng có một cậu trai khi đấy đã chống hông, cặc dựng đứng, đồng ý với y sau này muốn tinh dịch thì cứ tới tìm.
Đột nhiên thấy buồn làm sao, chưa tới một năm, cậu trai đó đã quên mất lời hứa của mình.
Mọi người luôn rất dễ dàng đưa ra lời hứa, sau đó vứt chúng nó ra sau đầu, có lẽ chỉ có thằng ngốc mình ngu ngơ đứng nguyên tại chỗ chờ đợi người khác là một chuyện rất trái lẽ thường nhỉ? Tuyệt đối tuyệt đối đừng ôm ấp hi vọng với lời hứa của người khác, đây là tiết học quan trọng nhất mà Đường Anh Bạch đã dạy cho Lưu Mại Tuyết.
"Đừng hứa hẹn điều không thể thực hiện." Lưu Mại Tuyết thầm lẩm bẩm.
"Gì cơ?" Lý Tuấn Dụ ngẩn người, hắn không hiểu sao trong giọng điệu của Lưu Mại Tuyết đột ngột mang theo sự nghiêm túc.
"Hả, không có gì không có gì, tôi không có nói anh hahhahahha. Bên kia bán kem trông ngon quá, tới xem thử đi." Lưu Mại Tuyết bình tĩnh lại, hahhaah liên mồm muốn phân tán sự chú ý của Lý Tuấn Dụ.
Màn đêm buông xuống, đèn đuốc được thắp sáng.
Sau khi ăn một bữa tối đơn giản, Lý Tuấn Dụ dẫn Lưu Mại Tuyết đến một góc trong thành phố, y nhận ra nơi đây ở gần quán gay bar mà mình suýt nữa bị cưỡng, cũng là nơi mà hai người lần đầu gặp gỡ nhau.
"Anh muốn dẫn tôi đi đâu, gay bar hả?"
"Xí, cậu tưởng người nào người nấy hệt cậu hết à."
Cả hai đánh vòng qua gay bar, đến một tòa nhà bỏ hoang quạnh quẽ, đèn đường thì chớp tắt, bầu không khí có phần lạnh lẽo âm u.
Lý Tuấn Dụ tự mình nói chuyện: "Ở đây là khu Ba Không Quản của thành phố này, mấy thứ bẩn thỉu, trái phép hay nằm ở ranh giới trái phép đều có mặt nơi đây."
Khu Ba Không Quản, Lưu Mại Tuyết sực nhớ, hai anh em muốn hãm hiếp y khi đó cũng đã từng nói như thế.
Lý Tuấn Dụ lấy hai chiếc mặt nạ chỉ có nửa mặt ra, ra hiệu Lưu Mại Tuyết đeo vào. Mặt nạ che khuất xung quanh đôi mắt, có thể giấu giếm được thân phận.
Cả hai bước đến trước cửa một đường hầm, bên dưới có một cánh cửa sắt. Lý Tuấn Dụ khẽ gõ cửa, hàng rào sắt trên cửa có một cái đầu của một ông chú lộ ra, ông ta ra dấu hiệu bằng tay, Lý Tuấn Dụ đưa cho ông ta một xấp tiền giấy, cánh cửa sắt vừa dày vừa nặng cứ thế chậm rãi mở ra. Âm thanh ồn ào lập tức ập đến, đèn đuốc đủ màu sắc lập lòe, làn sóng âm thanh đến từ ban nhạc chơi heavy metal trộn lẫn với tiếng những con người nơi đây đang sục sôi khí thế.
Bước vào trong, một không gian dưới đất siêu lớn hiện ra trước mắt, bên trong có 6 căn phòng to lớn rộng rãi, mỗi một căn phòng đều xây dựng một đấu trường, có đủ loại người đang gào thét, cười sằng sặc, điên tiết giận dữ.
Ở đây vậy mà là một, sàn đấm bốc dưới lòng đất?
Lưu Mại Tuyết lần đầu tiên đến nơi như này, ngạc nhiên ngỡ ngàng nhìn ngó khắp nơi.
Một cô nàng xinh đẹp mắt to với thân mình cao gầy đang bước lại gần bằng đôi giày cao gót màu đỏ rượu, khoác lên người một chiếc áo da màu đen, cất chất giọng tràn đầy vẻ quyến rũ: "Ngài đến rồi, Ma Vương Cá Mập Trắng. Hôm nay ngài muốn đấm bốc hay chơi trò khác?" Cô nàng này hẳn là quản lý của sàn đấm bốc này.
"Cậu muốn xem gì?" Lý Tuấn Dụ hỏi Lưu Mại Tuyết.
"Anh đang đấu chui? Bảo sao tối nào cũng không thấy anh đâu." Lưu Mại Tuyết hỏi một đằng, trả lời một nẻo.
"Ừm hừ, không phải cậu hỏi tôi sao được gọi là Ma Vương Cá Mập Trắng sao, đây chính là Ma Vương Cá Mập Trắng." Hắn lột áo ba lỗ ra một cách tự nhiên, ném thẳng vào mặt Lưu Mại Tuyết, mùi hương nam tính nồng nặc phả thẳng vào mũi.
Lý Tuấn Dụ nhún vai, khẽ khởi động phần cổ, cất lên mấy tiếng răng rắc. Hắn kéo duỗi bắp thịt toàn thân, thốt: "Hạng mục đặc trưng của hôm nay là gì?"
Cô nàng quản lý che mặt khẽ cười, "Đấu trường đặc trưng hôm nay là, thi vật lộn cùng trứng rung, muốn thử chứ? Không được phép dùng tu vi, cậu nhỏ bên dưới thì phải đeo trứng rung, lúc nào cũng được hưởng thụ vui sướng, tôi thấy rất thích hợp với Ma Vương Cá Mập Trắng ngài cơ đấy."
"Đúng là đáng mong chờ thật." Lý Tuấn Dụ nở nụ cười xấu xa, trông rất muốn thử sức. Hắn quay đầu lại giải thích cho Lưu Mại Tuyết hay: "Ở đây tổng cộng có 6 phòng đấu trường, 5 phòng trong số đó thì là thi đấu cố định, đấu sinh tử, đấu với thú, có vật lộn bất quy tắc nhưng được mang vũ khí, vật lộn không quy tắc không vũ khí và đấu phép, về lý thuyết thì chỉ có đấu sinh tử và đấu thú là có thể chết người, ba cái còn lại thì không thể. Ngoại trừ những cái đó ra, còn có một đấu trường đặc trưng, hạng mục mỗi ngày đều không giống nhau, ví dụ như đấu nhau khi cưỡi ngựa, vật lộn với trứng rung, mê cung các thứ, nói chung khá là thú vị."
"Nhiều mục vậy à, ở đây phải to cỡ nào chứ! Chẳng qua, anh vẫn chưa nói vì gì anh được gọi là Ma Vương Cá Mập Trắng!"
"Đó đương nhiên là do ông đây đỉnh vãi chưởng, thắng rất nhiều lần nên được đặt biệt danh thôi." Lý Tuấn Dụ vừa nói vừa khoe khoang cơ bắp tay mình về phía Lưu Mại Tuyết, tỏ vẻ sự mạnh mẽ của chính mình. Lưu Mại Tuyết đã quá quen với hành vi trẻ con của Lý Tuấn Dụ, hoàn toàn xem như chẳng thấy.
Cô nàng quản lý giải thích thay: "Ngài Ma Vương Cá Mập Trắng lúc đầu thắng liên tục 10 trận đấu sinh tử cơ đấy, giờ xem ra vẫn còn hăng máu lắm."
Lưu Mại Tuyết nghiêm nghị, 10 trận đấu sinh tử, đã giết 10 người? Bản thân y còn chưa giết qua ai, y không tài nào tưởng tượng được cảm giác ấy.
"Vậy nếu anh gặp phải người có tu vi Nguyên Anh thì phải làm sao?"
"Ở đây chỉ cho phép người có tu vi Kim Đan lên sân thôi, dưới Kim Đan thì quá yếu không đáng coi, mà Nguyên Anh thì mạnh quá chỗ này không chịu nổi công kích cấp bậc đó." Lý Tuấn Dụ kiên nhẫn giải thích quy tắc nơi đây.
Đúng lúc này, cô nàng quản lý lên tiếng: "Thưa ngài, đấu trường đặc trưng mới kết thúc trận, ngài có thể ra sân rồi."

Nhận xét
Đăng nhận xét