[ĐM-Tu Tiên] Ghi Chép Chuyện Âm Dương Tu Chân - Chương 6: Hợp tan
Từ sau cái ngày bị Vương Chiến hãm hiếp, Lưu Mại Tuyết luôn mơ thấy mình bị đàn ông chơi lỗ sau, có lúc là Tiểu Bạch, có lúc thì là Vương Chiến, y chẳng có cảm giác sợ hãi hay đau khổ gì sau khi bị cưỡng cả, trái lại còn có cảm giác sung sướng, tựa y sinh ra là để bị hiếp. Y không dám nói cảm giác đó cho Đường Anh Bạch hay, nhiều lúc lên cơn thèm muốn y chỉ đành âm thầm giải quyết bằng ngón tay.
Đường Anh Bạch và Lưu Mại Tuyết sau ngày đó cũng không tố cáo việc làm đó cho trường biết, một mặt đúng thực chỗ dựa của Vương Chiến quả rất kinh khủng, mặt khác Lưu Mại Tuyết không muốn đối mặt với cha mẹ. Nếu để bọn họ biết mình bị đàn ông chơi, không biết cả hai sẽ có thái độ gì với y? Suy cho cùng thứ thuốc mà bản thân uống từ nhỏ đến lớn cũng là tinh dịch, bị đàn ông chịch còn có thể tự mình hồi phục, có lẽ hai ông bà cũng lười quản chuyện khó coi này đi. Vương Chiến không phải nhận bất cứ trừng phạt nào, thuận lợi bước vào quãng đời cấp 3 ở Liệt Dương môn.
Khi Đường Anh Bạch lên lớp 9, đã thành công trở thành đội trưởng đội bóng rổ, bắt đầu cuộc sống tập luyện và thi đấu bận rộn của đội, phần lớn thời gian phải tổ chức cuộc huấn luyện ở nơi khác cho cả đội, không thì cũng thi đấu ở một nơi rất xa.
Lưu Mại Tuyết không còn người bạn nào khác ngoài Đường Anh Bạch cả, một mình y trong phòng KTX, ngày càng thấy cô đơn khi so với những ngày trước đó. Y từ nhỏ chưa từng đi xa khỏi khuôn viên trường 500m, gần như lúc nào cũng xem thế giới này có hình dạng gì qua những gì y thấy qua internet.
Mỗi lần y thấy Đường Anh Bạch đem về đủ loại cúp thưởng, kéo hành lý về lại KTX, y đều sẽ chào đón cậu ta với nụ cười rạng rỡ, vui vẻ như thể trẻ em được cho kẹo.
Ở trong lòng Lưu Mại Tuyết, tương lai của y và Đường Anh Bạch còn những ba năm cấp 3, về sau y còn muốn thi vào trường quân đội chung với Đường Anh Bạch, rồi tiếp tục tòng quân cùng nhau, mãi không chia xa!
Tuy y không tham gia bất kỳ hoạt động thể thao nào, cũng không tham gia CLB nào cả, nhưng y vẫn luôn âm thầm chăm chỉ tu luyện, hiện giờ đã sắp đuổi kịp tu vi Đường Anh Bạch rồi, sau này có thể cùng học cấp 3, vào trường quân đội và tòng quân với cậu ta, đó là chuyện chắc chắn không thành vấn đề!
Niềm tin này đã chống đỡ y vượt qua năm lớp 9, cuối cùng, kỳ thi tuyển sinh lớp 10 đã đến. Tuy rằng điểm văn hóa của Đường Anh Bạch không tốt lắm, nhưng có điểm cộng từ CLB bóng rổ, lại cộng thêm thực lực đang ở ngưỡng cửa cảnh giới Kim Đan, học tiếp trường cấp 3 ở Liệt Dương môn là chuyện ván đã đóng thuyền! Còn Lưu Mại Tuyết thì bằng vào thành tích môn nào cũng điểm tuyệt đối, và tu vi ngang ngửa với Đường Anh Bạch, cũng có tư cách lên lớp.
【Buổi tối sau kì thi】
Lưu Mại Tuyết kéo Đường Anh Bạch đến một ngọn núi trong trường, nơi này là nơi có địa thế cao nhất của trường, có thể nhìn bao quát khuôn viên trường đang đèn đóm sáng rực. Cả hai mang theo vài chai bia ngon và đồ nhắm, trò chuyện với nhau rất lâu, Lưu Mại Tuyết liên tục bị Đường Anh Bạch chọc cười ha hả.
Lưu Mại Tuyết nhìn chàng trai cạnh mình, cậu ta của hiện tại sau khi trải qua một năm tập luyện với cường độ cao, thân hình đã sắp đuổi kịp Vương Chiến mà một năm trước từng cưỡng hiếp bản thân. Cơ ngực săn dày hơi nhô lên theo nhịp hít thở sau lớp áo sơ mi, vai rộng eo hẹp, cơ bụng 6 múi gồ lên thấy rõ, bắp tay thô chắc đến mức hai tay cũng không tài nào ôm hết được, bắp thịt ở phần đùi thì chắc dày, còn cậu nhỏ nằm ở giữa kia, đôi lúc nhìn trộm cậu ta xóc lọ trông cũng đã dài cỡ 17-18cm, vừa to vừa dài.
Vóc người của Lưu Mại Tuyết cũng đã cao lên rõ rệt, giờ đã 1m75, thân hình cân đối tuyệt vời, y còn cố tình chăm chỉ khắc khổ tập luyện, nên có thể thấy được đường cong cơ bắp ở cánh tay. Ngũ quan của y thì phát triển vượt trội, đôi mắt hoa đào ngày càng câu hồn đoạt phách, cùng đôi lông mày trông đẹp mắt cực kì.
Mượn cơn say có đôi phần choáng váng, hai mắt y đột nhiên hơi mờ mịt.
"Tiểu Bạch..."
"Hửm?"
"Tôi cũng không biết nên nói sao nữa. Ừm, tôi muốn nói với cậu chuyện này." Lưu Mại Tuyết ấp a ấp úng.
"Cậu muốn nói gì, đừng nói cậu uống say rồi nha?" Đường Anh Bạch nhìn Lưu Mại Tuyết ngập ngừng, cười bảo.
"Còn lâu! Tôi định nói là, tôi có cảm giác, có cảm giác..." Lưu Mại Tuyết cúi đầu, vẫn thấy không thốt nên lời được.
"Đĩa bị vấp à?"
"Thực ra tôi cũng không biết bản thân bắt đầu từ khi nào, luôn không ngừng nhớ tới cậu, tôi sẽ vì không thể chơi bóng rổ cùng cậu mà thấy phiền lòng khó hiểu, sẽ thấy khó chịu khi cậu xóc lọ chung với đám anh em trong đội bóng rổ, sẽ tưởng tượng về tương lai của hai ta. Thực ra tôi đã nghĩ rất lâu rồi mới sực hiểu, có thể là, tôi đã thích cậu!"
Lưu Mại Tuyết ngẩng đầu nhìn vào hai mắt Đường Anh Bạch, ánh mắt trong sáng rực rỡ tựa pha lê. Trong mắt Đường Anh chợt lóe vẻ không thể tin nổi, sau đó khẽ chau mày lại. Chỉ một thoáng mày chau lại đó đã khiến tim Lưu Mại Tuyết lộp bộp một tiếng.
"A Tuyết, ừm, tuy tôi biết thời này hai thằng con trai ở bên nhau chẳng có gì kỳ lạ nữa, ừm, có điều, thực ra tôi vẫn luôn xem cậu như em trai mình." Đường Anh Bạch dời mắt đi, không dám đối diện với hai mắt của Lưu Mại Tuyết.
Ánh sáng trong mắt y tối đi, cõi lòng đột nhiên thấy sợ hãi.
"Tiểu Bạch, cậu không thích tôi sao?"
"Cũng chẳng phải thế, cái thích của tôi không thuộc mặt đó. Với lại, với lại tôi đã có bạn gái rồi..." Đường Anh Bạch thầm thì.
"Bạn gái? Chuyện từ khi nào vậy? Sao đó giờ chưa từng nghe cậu nhắc tới!"
"Tôi cũng đâu cần chuyện gì cũng báo trước với cậu đâu đúng chứ?"
"Nhưng tôi không phải là người bạn thân nhất của cậu sao! Không phải sao?!" Lưu Mại Tuyết thét.
Đường Anh Bạch không trả lời, bầu không khí rơi vào khoảng không im lặng.
Trong không gian im ắng, Lưu Mại Tuyết đột nhiên nghĩ thông suốt, cất lời: "Chờ đã, không phải cậu bảo xem tôi như em trai sao? Vậy vì cớ gì cậu yêu đương lại không nói cho tôi hay? Cậu sợ tôi ghen ư? Nghĩa là từ lâu cậu đã sớm nhận ra tình cảm của tôi dành cho cậu không phải là tình bạn?"
"Ừm..." Đường Anh Bạch khẽ khẳng định. Thực ra tình cảm của Lưu Mại Tuyết dành cho cậu ta sớm đã vượt qua ranh giới bạn bè, chỉ mình Lưu Mại Tuyết không rõ tâm tư bản thân, nhưng người ngoài lại dễ dàng nhận ra được. Có đôi lúc, thành viên đội bóng còn chọc ghẹo cậu cất giấu người đẹp trong KTX, khiến một tên trai thẳng chính cống là cậu thấy có hơi khó chịu.
Hai mắt Lưu Mại Tuyết ngậm nước mắt, cố gắng không để nó rơi xuống, những nỗi thất vọng trong lúc này dường như nặng tựa đêm đen, đè ép lấy tim y.
"Cho nên cả năm nay, có rất nhiều lúc cậu không ở KTX chẳng phải cậu không về được, mà là cậu không muốn về, cậu đang tránh tôi, đúng chứ? Sau đó cậu không để cho tôi chạm vào cái đó của cậu nữa, cậu ghét bỏ tôi lắm đúng không?" Lưu Mại Tuyết nhớ lại số lần gặp cậu ta đếm được trên đầu ngón tay suốt cả một năm cuối cấp 2, với lại Đường Anh Bạch cũng không còn cho y sục cặc giúp nữa.
Đường Anh Bạch không đáp, cậu ta ngửa đầu nốc bia, không thốt lời nào.
Lưu Mại Tuyết thấy cậu ta không chịu giải thích, cũng không lên tiếng tiếp. Hai người im lặng uống bia, hết chai này đến chai khác được uống sạch. Theo cơn choáng váng tăng dần, lòng hắn dần dà sắp xếp rõ ràng được nhiều chuyện hơn, ngày càng thấy buồn đau.
Sau ba tuần rượu, mặt trăng đã nép mình vào tầng mây, hơi lạnh trên núi thấp dần.
Lưu Mại Tuyết giơ chai bia cuối cùng lên, ra hiệu với Đường Anh Bạch: "Cạn ly, chúc cậu hạnh phúc."
Đường Anh Bạch cụng ly, cả hai uống nốt chai cuối cùng.
Lưu Mại Tuyết đứng dậy, phủi đất cát sau mông xuống, gọi thanh kiếm Xuy Tuyết ra. Y của bây giờ không còn là đứa trẻ ngốc nghếch cần ôm Đường Anh Bạch mới có thể bay nữa, y đạp lên kiếm bay đi, biến mất trong đêm tối.
Đường Anh Bạch nhìn y đi xa dần, lòng thấy bất đắc dĩ, cậu ta cũng không biết mình nên đáp lời lại như nào với Lưu Mại Tuyết, được người bạn thân nhất thích với cậu ta mà nói cũng thấy há miệng mắc quai.
Lưu Mại Tuyết không về lại phòng KTX đó, y cũng không muốn nhớ lại nơi đau thương đó nữa, và càng không muốn trông thấy Đường Anh Bạch.
Hóa ra từ đầu đến cuối toàn do bản thân ngu ngốc, một mình ôm tưởng tượng tốt đẹp, một mình gánh nỗi phiền muộn không đáng có, một mình chờ đợi một người sẽ không quay đầu lại.
—— Quyển đầu tiên đến đây là end, quyển tiếp theo, nam chính sẽ chính thức lên sàn. ——

Nhận xét
Đăng nhận xét