[ĐM-Tu Tiên] Ghi Chép Chuyện Âm Dương Tu Chân - Quyển 2. Cuộc Gặp Gỡ Đầu Tiên

Chương 1. Gặp nguy hiểm 

Bia đắng chát, ánh đèn tối mờ, từng khung hình xưa cũ và Đường Anh Bạch thoáng qua trước mắt Lưu Mại Tuyết. Quen biết cậu ta, chuyện gì cũng chia sẻ, được cậu ta bảo vệ, vì cứu cậu ta mà mất trinh, sau đó một năm bị lạnh nhạt, cho đến khi mình dốc mọi can đảm để tỏ tình, mới phát hiện bản thân sớm đã cách xa cậu ta cả hàng ngàn dặm. Nhưng xúc cảm lần đầu ôm cậu ta là thật, những hình ảnh hồi ức lao về phía niềm vui trong tình dục cũng là thật. Lưu Mại Tuyết nghiêng đầu ngả lên cánh tay, nước mắt im lặng chảy khắp mặt, y khẽ nhấc ly rượu trong tay lên, hai mắt đờ đẫn.

Trong quán bar người đến người đi nhộn nhịp vô cùng, đủ loại đàn ông đang tìm kiếm niềm vui ở nơi đây, nhưng chẳng ai tiếp cận y. Nguyên một tháng này, ngày nào y cũng đến quán gay bar này để chuốc say bản thân, y không thèm để ý đến bất cứ ai tới bắt chuyện với mình, với lại chân khí cực âm hệ băng tỏa khắp người y khiến người khác thấy không thoải mái.

Ánh mắt Lưu Mại Tuyết thừ ra nhìn ly cocktail nổi bọt của mình, bên trong tuy không đá nhưng lại không ngừng bốc hơi lạnh, sau cùng y một lần nốc cạn, loạng choạng đứng dậy muốn về.

Khi ra tới ngoài quán bar, y bắt được một chiếc taxi và ngay lúc muốn lên xe thì có người giành trước một bước chui vào, "Ngại quá, xin được xí trước nha." Và cũng cùng lúc đó, một người khác chợt đập cái bốp vào ót Lưu Mại Tuyết, y vốn đang mê man thiêm thiếp lập tức tối sầm hai mắt, ngã vào cơ thể người đó và rồi mất đi nhận thức.

Nhìn từ góc độ của người tài xế thì, Lưu Mại Tuyết như đã uống say được bạn dìu đỡ, chẳng nghi ngờ gì thêm mà lái xe rời đi.

【Hẻm nhỏ cạnh quán bar】

Lưu Mại Tuyết bị vứt xuống đất, y cảm giác đầu mình bị đập đau vô cùng, mơ màng cất thành tiếng, muốn gượng dậy nhưng trông động tác rất ì ạch. Có một gã đàn ông lật y lại bằng mũi chân, "Thằng quỷ, đã một tháng rồi, bày đặt khỉ gì nữa, tới đây chẳng phải cũng chỉ muốn tìm niềm vui thôi sao."

Lưu Mại Tuyết ôm bụng cuộn mình dưới đất, không nhìn rõ vẻ ngoài của người trước mắt.

Giọng một người đàn ông khác khẽ vọng đến: "Lột đồ nó rồi chịch thôi, mày xem bộ dạng hèn mọn của nó kìa."

Lưu Mại Tuyết thấy quần áo mình bị kéo xé, y vội vã cản hai tay người nọ lại, vận chuyển chân khí băng giá. Gã đàn ông đó thẳng tay vung ngay mấy bạt tay vào mặt Lưu Mại Tuyết, đập y phải mơ hồ mê man, chân khí cũng vì thế mà phân tán.

"Thằng đĩ, có chút tu vi còn muốn phản kháng."

"Đại ca, anh đừng đánh vào mặt nó, đẹp trai phết, đánh hỏng thì phải làm sao."

"Thằng chó, đêm hôm, mày thấy nổi mặt mũi nó chắc."

Quần áo cứ thế bị xé rách, Lưu Mại Tuyết cảm nhận được cơn lạnh lẽo ngay ngực.

"Body thằng này được đấy."

Thân hình Lưu Mại Tuyết tuy không được tính là siêu cường tráng, nhưng cơ bụng cơ ngực hay những đường cơ bắp mờ mờ nên có thì vẫn có, trông đẹp khó tả.

"Mấy người... Thả tôi ra!!! Đừng đụng vào tôi!!!" Lưu Mại Tuyết cuối cùng cũng thốt nên lời, giọng y ngày càng to dần, "Cứu tôi với! Cứu tôi với!"

"Hì hì, ở đây là vùng đất Ba Không Quản, mày có gào rách họng cũng vô dụng." Hai gã đàn ông bật cười ha hả, bọn chúng cưỡng ép đút Lưu Mại Tuyết uống một viên đan dược, sau khi viên đan dược này xuống bụng Lưu Mại Tuyết lập tức giật nảy mình nhận ra cảm giác cực quen thuộc —— Tác Tình Đan!

Hai gã trước mắt đã bước vào cảnh giới Kim Đan, Lưu Mại Tuyết căn bản không tài nào chống lại được. Y đột nhiên thấy tuyệt vọng, viên Tác Tình Đan này khiến y nhớ lại quá trình mình bị Vương Chiến hãm hiếp, rồi nhớ tiếp đến lần đầu mình khẩu giao cho Đường Anh Bạch nhờ Tác Tình Đan, còn nhớ tới mình để sống tiếp phải nhờ tới tinh dịch từ lúc chào đời... Có lẽ mình đúng thật là một con đĩ rồi, cả đời đều bị đàn ông chơi đùa.

Ham muốn dần trỗi dậy từ trong mớ cảm xúc phức tạp của y. Y nằm đó mặc người ta sắp xếp, quần cũng bị cởi ra, chỉ còn sót lại đúng chiếc quần lót.

"Ồn chết đi được. Này, hai người kia." Chợt có giọng nói trầm thấp vang lên ở đầu hẻm, lười nhác mà mất kiên nhẫn.

Hai gã quay đầu lại nhìn, ở đầu hẻm có một bóng người đàn ông cao lớn cực kì đang đứng. Ánh trăng mềm mại rọi lên người hắn, phác họa cơ hình thang to lớn mạnh mẽ không gì sánh được.

"Sao, muốn được chia một chén canh với hai anh em tụi tao à?" Hai gã bật cười dữ tợn, khẽ chà nắm đấm định đón đầu khách không mời mà đến kia, chân khí khắp người được vận chuyển.

"Vốn cũng chẳng muốn quản, có điều mấy tụi bây quá ồn, hơi bị thấy phiền. Thừa lúc giờ tao còn chưa ra tay, hai tụi bây còn kịp cụp đuôi trốn đó."

"Hừ, đồ tự phụ ngông cuồng."

Một kẻ trong đó xông lên trước, nắm đấm lóe ánh trắng bạc, đập thẳng về phía mặt chàng trai, tên còn lại thì niệm chú, hai tay nhanh chóng kết ấn, gió lớn thét gào tạo thành mấy chục lưỡi dao nửa trong suốt, từng lưỡi dao vòng qua đồng loã mà tấn công chàng trai cao to, những lưỡi dao này hoàn toàn chẳng thấy rõ khi đang trong đêm đen, tựa như ma quỷ.

Chiến thuật kẻ chuyên tấn công từ xa chi viện cho người giỏi cận chiến, sự phối hợp của cả hai khá là ăn ý.

Chàng trai cao to khẽ xoay cổ, cất lên những âm thanh răng rắc, hắn không gấp không vội, giơ một đấm lên đón lấy cú tấn công của kẻ đang phóng lại gần hắn. Con ngươi kẻ đó co lại, thực lực bậc Kim Đan khiến gã dự cảm được dấu hiệu nguy hiểm, gã vội vã thắng lại, nghiêng người sang tránh. Trong nắm đấm của chàng trai cao to đó chất chứa luồng sức mạnh tột cùng, không khí phía trước hắn ta nháy mắt bị nén lại, sức gió chuẩn xác truyền thẳng đến gã giỏi cận chiến trước mặt, thẳng tay đẩy lùi gã ta về sau mấy mét liền. Cùng lúc đó, từng lưỡi dao theo sau cũng tán loạn dưới sức gió được nén lại trong cường độ cao, không cái nào chạm vào được người chàng trai cao to.

Hai anh em liếc mắt nhìn nhau, thấy được vẻ ngạc nhiên trong mắt đối phương —— chỉ một đấm đã hóa giải được đòn tấn công của hai kẻ có tu vi Kim Đan, người này rốt cuộc là ai.

"Xin được hỏi tên tuổi các hạ." Một kẻ trong đó cất cao giọng hỏi.

"Hừ, gì mà tên tuổi các thứ, tưởng bản thân còn đang ở mấy trăm năm trước chắc?" Chàng trai cao to châm chọc lại một câu, chậm rãi bước khỏi bóng tối. Hắn ta thế mà để trần nửa thân trên, phía dưới chỉ mặc đúng một chiếc quần ngắn màu trắng, mang đôi bốt màu đen khuất trong bóng tối. Bắp thịt người này trông khí phách khó tả, mỗi một bộ phận đều tỏa ra sức hấp dẫn thành thục mạnh khỏe, hai khối cơ ngực phát triển tựa hai ngọn núi nhô cao, cơ bụng 8 múi săn chắc nổi bật, cánh tay to thô với chu vi gần 40cm. Mái tóc ngắn của hắn ta giúp hắn trông khỏe mạnh sáng sủa, trong đôi mắt hiện rõ vẻ bất kham và coi rẻ. Hơn nữa, điều khiến người ta kinh hoàng là, khắp người hắn ta cơ man là máu! Không biết là máu của hắn hay máu kẻ khác, thoạt nhìn hung ác tột độ.

"Người khác thường gọi tao là, Ma Vương Cá Mập Trắng."

Sắc mặt cả hai anh em thoáng cái thay đổi, nhưng vẫn căng da đầu bảo: "Hừ, Ma Vương Cá Mập Trắng, tao biết mày, chẳng qua cũng chỉ là một thằng nhóc mới ra đời, lần này coi như tụi tao chịu thua, lần sau sẽ cho mày biết mặt!" Dứt lời, nâng gió giật lên rồi quay đầu rời đi.

"Xí, cũng chỉ là hai tên hề mà thôi."

Ma Vương Cá Mập Trắng bước đến trước mặt Lưu Mại Tuyết, nhẹ nhàng đá y cái, "Này, nhóc ổn cả chứ?"

Lưu Mại Tuyết khó chịu uốn éo cơ thể, tay y sờ được bắp thịt nơi bắp chân to chắc của chàng trai cao to, rồi vuốt ve xác thịt to lớn mạnh mẽ oai phong đó, dốc sức lấy lòng hắn ta. Ma Vương Cá Mập Trắng lắc nhẹ đầu, "Chậc, đúng dâm mà."

Hắn cúi đầu lại gần nhìn Lưu Mại Tuyết, ánh mắt thoáng sững sờ, "Vãi mèo, thằng nhóc này cũng đẹp trai phết, bảo sao hai tên kia lên cơn háo sắc." Hắn bèn ôm Lưu Mại Tuyết đang bị lửa dục đốt thân lên, vác ở trên vai, rời khỏi con hẻm tối om này.

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)