[ĐM-Tu Tiên] Ghi Chép Chuyện Âm Dương Tu Chân - Chương 15: Tẩu hoả nhập ma
【Tầng 2 tòa nhà bỏ hoang số 05 đường Cảnh Thành】
Khắp người Vương Kỳ toàn là máu, nhễ nhại mồ hôi, mặt mũi tái nhợt, mất ý thức. Hắn dang tay dang chân nằm dưới đất thành hình chữ 大, như đang phơi bày cơ bắp bản thân. Trần Khải cũng đã xuất rỗng túi tinh, cậu ta ngồi thở dốc một lúc, lảo đảo đứng dậy. Lưu Mại Tuyết thì hẳn là người có thể lực tốt nhất cả ba lúc này, vì đã hấp thu lượng lớn tinh dịch nên gương mặt y hiện vẻ hồng hào. Nhưng Lưu Mại Tuyết lại nằm ngã dưới đất, run rẩy khe khẽ như đang chịu đựng cơn đau đớn nào đó.
Gã cảnh sát bị cắm sừng bật cười giễu cợt, kêu đám thủ hạ tắt máy quay, tự mình bước tới bên cạnh cả ba. Một chân gã giẫm lên dương vật của Vương Kỳ đang hôn mê, nhẹ nhàng chà đạp cậu nhỏ còn cương cứng như cũ vào phần bụng Vương Kỳ.
Trần Khải trầm giọng bảo: "Ông định làm gì, chúng tôi đã làm theo những gì ông yêu cầu, nên thả cậu ta ra rồi!"
Gã cảnh sát cười đáp: "Ban nãy tao chỉ đồng ý với tụi bây không để tụi bây chết mà thôi, nhưng có nói không phế bỏ tên này đâu."
Trần Khải tức giận: "Mẹ nó ông không được đụng vào cậu ấy!"
Gã cảnh sát cười khẩy liếc mắt nhìn cậu ta cái: "Mày dám cản tao, tao cũng cho thằng em nhà mày đi tong."
Trần Khải không hề nhượng bộ: "Ông muốn hại cậu ấy, phải bước qua xác tôi trước!"
Gã ta chẳng ngờ thằng nhóc này lại không biết tự lượng sức đến thế, "Mày nghĩ mày có thể cản tao? Thôi kệ đi, giải quyết mày trước vậy, rồi cho hai thằng bạn mày nối bước theo sau. Để tụi bây trải nghiệm thử cảm giác sống không bằng chết."
Gã ta bước lên trước một bước, gần như trong nháy mắt đã kề sát người Trần Khải, cậu lập tức gào rống giận dữ, dốc hết sức ngưng tụ một tấm Thủy Thuẫn trước ngực. Sức bùng nổ của công pháp hệ hỏa của gã cảnh sát này rất mạnh, một đấm rền vang đập nát khiên nước, kế đó giơ chân đạp về trước.
Trần Khải trốn thoát thành công, lùi về sau nhanh như chớp, tay cậu bấm pháp quyết, thầm đọc khẩu quyết, luồng ánh sáng mạnh mẽ từ Thủy Quang Ánh Nguyệt rọi đến. Luồng sáng này có hình thù, tựa ánh trăng vẩy tung mặt hồ tĩnh lặng, tiếp đó, sóng cả dâng trào, ánh sáng cũng đong đưa theo đó. Mọi hào quang thoắt chốc ngập tràn hơi thở sắc nhọn, đâm sầm từ bốn phương tám hướng tới gã cảnh sát đang rực cháy trong lửa.
Gã ta chợt nghiêm túc hẳn, gã gọi vũ khí mình từ trong hư không ra, một con dao ngắn xuất hiện ngang trời, không khí cũng phừng phừng theo sự xuất hiện của con dao ngắn này.
Giao chiến trong giây lát, ánh nước và dao ngắn đan vào nhau, âm thanh cắt kim loại của đao kiếm va nhau vang lên không dứt. Không gì bất ngờ, một chiêu Thủy Quang Ánh Nguyệt dốc toàn lực của Trần Khải chỉ kiên trì được nửa phút trước gã cảnh sát thuộc bậc Nguyên Anh. Ánh nước yếu dần, ánh lửa ngày càng rực rỡ. Sau cùng, ánh nước bị dập tắt hoàn toàn, Trần Khải gắng sức chống đỡ sự xâm nhập của ngọn lửa bằng tấm khiên nước.
Gã ta nở nụ cười tàn nhẫn, dao ngắn vẽ một đường giữa không trung, lưỡi dao được tạo từ lửa trực tiếp phá vỡ tấm khiên nước ngoan cố của Trần Khải. Cậu ta lập tức ngã bay ra xa hơn 3m.
Gã cảnh sát bước đến, giẫm chân lên dương vật mềm nhũn vô lực của Trần Khải, lạnh lùng bảo: "Nói lời tạm biệt cuối cùng với thằng em của mày đi nào." Trần Khải đau đớn kêu rên, cõi lòng tuôn trào cơn tuyệt vọng.
"Đùng!" Một đấm được ngưng tụ từ chân khí hệ hỏa đột nhiên xông đến, hung hăng nện vào phần lưng không chút phòng bị nào của gã ta, không ngờ đánh bay gã luôn. Gã cảnh sát bay ngược giữa không trung chừng 5m mới giữ vững cơ thể.
"Ai!!!" Gã điên tiết thét gào, quay đầu thì thấy một chàng trai cao lớn lơ lửng trên không đang tắm mình trong ngọn lửa đỏ rực. Nửa thân trên người này để trần, bắp thịt như được đục đẽo tựa chiến thần, trong mắt chất chứa cơn giận dữ, khí thế mạnh mẽ không thua gì bản thân. Gã chợt đưa mắt nhìn xung quanh, phát hiện 4 tên thủ hạ của mình không biết đã biến mất từ lúc nào, hẳn đã bị cái người này xử lý.
"Anh Dụ, cuối cùng anh cũng đến rồi." Trần Khải thở gấp.
Đúng vậy, chàng trai để trần nửa thân trên tới cứu bọn họ chính là Lý Tuấn Dụ đã đột phá đến cảnh giới Nguyên Anh!
Rạng sáng ngày hôm nay Lý Tuấn Dụ cuối cùng đã bước vào cảnh giới Nguyên Anh, còn chưa kịp vui vẻ được nhiêu thì mới sáng sớm đã nhận được một tin nhắn trong group. Hắn lập tức chạy đến cứu viện. Nhưng suy cho cùng hai thành phố cách nhau quá xa, mà ngự kiếm phi hành tuy nhanh nhưng lúc bay được đến đây thì gần như chân khí đã chẳng còn mấy, không thể chiến đấu.
Để đảm bảo trạng thái sung sức nhất hòng đối phó kẻ địch, Lý Tuấn Dụ không thể không dằn cảm xúc lo lắng của mình lại, rồi mượn ba hắn một chiếc xe, phóng như điên đến đây, không biết đã vượt qua bao nhiêu cây đèn giao thông. (An toàn trên hết, vượt đèn đỏ là hành vi không được khuyến khích, ở đây chỉ do tình tiết yêu cầu)
Khi vừa đến, hắn đã trông thấy Trần Khải đang chiến đấu cùng một người đàn ông, còn Vương Kỳ thì nằm ở một bên với cơ thể chất chồng vết thương, Lưu Mại Tuyết cũng mất ý thức, lửa giận bùng lên trong chớp mắt. Nhưng đối phương người đông thế mạnh, hắn quyết định âm thầm giải quyết bốn tên to con tựa hùm kia trước.
Nhờ vào thực lực cao hơn hẳn một bậc, hắn im hơi lặng tiếng đánh ngất bốn tên to con đó, ném toàn bộ xuống tầng 1. Kế đến, khi về lại tầng 2 thì thấy cảnh cậu nhỏ của Trần Khải đang bị gã cảnh sát giẫm dưới chân, mắt thấy sắp bị phế tới nơi thế là xuất chiêu Hoả Hoa Quyền trong tình thế cấp bách, ép gã kia phải lui.
Lý Tuấn Dụ truyền âm cho Trần Khải: "Mau dẫn Vương Kỳ rời khỏi đây."
Trần Khải lo lắng nhìn về phía Lưu Mại Tuyết, truyền âm hỏi: "Mại Tuyết thì sao?"
Lý Tuấn Dụ truyền âm lại, "Mại Tuyết với tao có chiến kỹ dung hợp, không cần lo. Nếu tao đánh không lại, tao với cậu ta cũng có thể lật thế cờ cùng nhau."
Trần Khải lúc này mới sực nhớ, một tuần trước Lưu Mại Tuyết từng nhắc đến chiến kỹ dung hợp của y và Lý Tuấn Dụ, trực tiếp giúp thực lực Lý Tuấn Dụ tăng cao một bậc, chiến thắng giáo đồ Ma giáo.
Cậu ta không chần chừ nữa, cõng Vương Kỳ ngự kiếm rời khỏi đây.
"Chạy đi đâu!" Gã cảnh sát vừa định đuổi theo thì Lý Tuấn Dụ với toàn thân cơ bắp cản ở trước mặt.
"Đối thủ của ông là tôi." Hai mắt Lý Tuấn Dụ uy nghiêm đáng sợ, khi hắn nhìn thấy Lưu Mại Tuyết ngã dưới đất không biết sống chết, lửa giận trong lòng hắn đã cháy thẳng tới đỉnh đầu.
Do cả hai đều có chân khí thuộc hệ hỏa nên gần như nháy mắt đã mở rộng cuộc va chạm, sóng khí nóng rực đập nát bê tông của tầng lầu này, cả hai đánh tới đánh lui, chiêu nào chiêu nấy cũng muốn lấy mạng đối phương. Người đàn ông này đã sống kiếp cảnh sát được 20 năm trời và cũng bị vây ở cảnh giới Nguyên Anh nhiều năm, chiêu thức thông thạo không gì sánh được, xuất quỷ nhập thần.
Kẻ vừa mới bước vào cảnh giới Nguyên Anh như Lý Tuấn Dụ tuy tu vi còn non nhưng ngoại công mà hắn tu luyện đã rèn bắp thịt hắn mạnh mẽ ngang tàng khó tả. Cơ bắp của hắn là áo giáp mạnh nhất, ban cho hắn sức phòng ngự siêu mạnh. Có nhiều lúc, dao ngắn của gã cảnh sát đã đâm trúng cơ thể Lý Tuấn Dụ nhưng chỉ phá được cương khí hộ thể của hắn mà thôi; lại cộng thêm Lý Tuấn Dụ trời sinh chân khí Cực Dương, hơi thở thuần dương thần thánh đó có thể áp chế huyết mạch gã ta.
Cả hai đấu với nhau mười mấy phút, cơ thể dần dà đầy rẫy vết thương.
Lý Tuấn Dụ vì người yêu và bạn bè bị thương nên ý chí vô cùng hiên ngang, còn gã cảnh sát vì bản thân bị cắm sừng nên bị thù hằn che mờ hai mắt. Cả hai chiến đấu hỗn loạn khôn cùng, chẳng có dấu hiệu dừng lại.
Sau tất cả, hai bên cùng lúc ngưng tụ chiêu thức cuối cùng.
Lý Tuấn Dụ giã Lưu Tinh Quyền ra nện thẳng vào ngực phải gã cảnh sát; còn gã cảnh sát thì chẳng thèm phòng ngự, sử dụng kỹ năng xả thân Viêm Phần Thập Tự Trảm, dao ngắn kề sát chém vào người Lý Tuấn Dụ. "Đùng!" Làn sóng xung kích mãnh liệt thổi tung nóc tòa nhà bỏ hoang ba tầng này, bụi đất bốc mù mịt, cả không gian tầng 2 loã lồ dưới ánh mặt trời.
Khi khói bụi tản đi, xuất hiện bóng dáng của cả hai.
Cánh tay phải của gã cảnh sát đã gãy xương, rũ rượi vô lực, xương sườn của gã cũng đứt vài cái, những chỗ khác khắp người thì đang rỉ máu. Quần áo của gã cũng rách nát tả tơi, mặt mũi tím xanh, cơ thể phần lớn đều bị cháy khét.
Lý Tuấn Dụ còn thảm hơn, từ ngực trái trên xuống ngực phải dưới, rồi từ ngực trái dưới lên ngực phải trên có hai lằn dao dài sọc, thành hình chữ X. Cơ ngực to thô chắc tựa núi cao của hắn bị dao ngắn chém phải, tạo nên hai rãnh sâu tới độ thấy cả xương, hai khối cơ ngực run lẩy bẩy vì đau, máu tuôn không dứt. Hắn nhanh chóng đóng vài huyệt vị lại, mới cầm máu được. Song song đó, khắp người hắn đâu đâu cũng thấy vết máu dấu dao, cả người thoắt cái hóa thành người máu.
Cả hai lơ lửng trên không, máu tươi chảy dọc xuống chân, cuối cùng nhỏ tí tách xuống đất.
Hai người thoáng điều chỉnh hơi thở, ngay lúc định quyết trận thắng bại thì đột nhiên, Lưu Mại Tuyết lảo đảo loạng choạng đứng dậy, năng lượng tối đen lượn lờ quanh người.
"Em có sao không, Mại Tuyết?" Cảm nhận được hơi thở khắp người y không đúng lắm, Lý Tuấn Dụ bèn đến cạnh y thử xem xét tình hình cơ thể y.
"Hihihihihi, hì hì hì." Lưu Mại Tuyết nở nụ cười rợn gáy, hơi thở bùng nổ điên cuồng. Y chỉ khẽ vung tay, quần áo còn sót lại của Lý Tuấn Dụ nháy mắt hóa thành tro bụi. Kỹ năng quyến rũ của Lưu Mại Tuyết bộc phát, quanh thân toàn là sức mạnh tinh thần trêu chọc lòng người, Lý Tuấn Dụ với toàn thân trần truồng bất giác ngổng cặc dậy, dương vật to lớn cương cứng chĩa thẳng về phía Lưu Mại Tuyết.
"Ông đã làm gì vậy hả?!" Lý Tuấn Dụ chất vấn gã cảnh sát, hắn phát hiện sự việc rất bất thường.
"Hahhahaha, bạn mày đã thi triển pháp thuật ma giáo Hí Long Cửu Thức mà tao đưa cho nó, vắt khô tinh dịch hai thằng nhóc kia, xem ra bây giờ đã nhập ma rồi."
"Đồ khốn nạn!" Lý Tuấn Dụ sực nhớ đến tinh dịch khắp người Vương Kỳ và Trần Khải, đột nhiên hiểu thấu suốt mọi chuyện. Bảo sao, bảo sao lúc mới đến thấy bọn họ đâu đâu cũng vương vãi tinh dịch.
"Tránh ra! Giờ tao đại diện cho cảnh sát của nước Hoa Hạ, chính thức bắt giữ tà đồ Ma giáo này!" Gã cảnh sát đột nhiên tìm thấy quyền phát ngôn, gã đứng nhìn từ trên cao, đẩy một chưởng ra, một đầu rồng được tạo từ chân khí hiên ngang xông thẳng về phía Lưu Mại Tuyết.
"Đừng có mơ!" Lý Tuấn Dụ lập tức chắn trước người Lưu Mại Tuyết, gắng sức cản lại đầu rồng đó.
Lúc này đây, Lý Tuấn Dụ vừa hay đứng giữa Lưu Mại Tuyết và gã cảnh sát, đưa lưng về phía người yêu đã mất lý trí.
Lưu Mại Tuyết duỗi một ngón tay ra, nhẹ nhàng điểm lên lưng Lý Tuấn Dụ, hắn chỉ thấy cơ hình thang của mình lên đỉnh ngay khoảnh khắc đó! Đúng vậy, cơ bắp lên đỉnh! Khoái cảm không gì sánh kịp mãnh liệt tựa núi lửa phun trào, bùng nổ từ cơ hình thang rồi lan tràn đi khắp phần lưng dày rộng cường tráng, kế đến cánh tay, nửa thân trên, nửa thân dưới.
Ngay chớp mắt ngón tay chạm vào lưng Lý Tuấn Dụ, dương vật to tướng đầy tự hào của hắn phọt thẳng cột tinh cao những 3m! Cột tinh đó rắn chắc, mạnh mẽ, bay vút đến tận chân trời. Hai mắt Lý Tuấn Dụ mở to, không dám tin khi thấy cột tinh dịch vọt thẳng lên trời kia. Đây là một cảm giác tinh dịch bị cưỡng ép rút khỏi người hắn, cơn sướng kinh khủng trực tiếp khiến ý thức hắn đứt gãy, theo sau đó, cảm giác suy yếu lẫn chút đau đớn truyền đến. Cột tinh đó theo sự điều khiển của Lưu Mại Tuyết vẽ nên một đường cong rơi vào miệng y, được y nuốt sạch.
Thức thứ tư • Nhất Dương Chỉ, một chỉ khiến đối phương phải lên đỉnh! Cưỡng ép vắt tinh, bắp thịt cao trào!
Chiêu thức này có thể chống chọi lại bằng sức mạnh tinh thần, nhưng Lý Tuấn Dụ hoàn toàn không cảnh giác chút nào với Lưu Mại Tuyết cho nên mới dễ dàng bị một chỉ này ép xuất tinh, phá ngang chiêu thức của hắn. Con rồng chân khí của gã cảnh sát rền vang đập vào người Lý Tuấn Dụ, vả hắn bay thẳng ra xa, đụng gãy vài thanh cột té sầm dưới đất.
"Hahhahaha, quả nhiên đã nhập ma, người mình cũng không phân biệt được. Nếu đã không chịu bó tay chịu trói mà còn đả thương người khác, vậy tao chỉ đành giết chết mày vậy!" Gã ta cười dữ tợn, đó là vì gã vừa rồi không giết Vương Kỳ chết được nên ghi hận, lúc này gã muốn giết quách hai tên trước mặt! Gã vọt về phía Lưu Mại Tuyết, xuất tiếp chiêu Viêm Phần Thập Tự Trảm, trên thanh đao ngắn của gã ngưng tụ ánh đỏ rợp trời đủ để một kích giết chết!
Lưu Mại Tuyết bật cười ha hả, như lên cơn rồ dại, tay y bấm pháp quyết, tinh thần gã ta chợt hốt hoảng, dương vật trong quần bỗng dưng cương cứng ngắc đội thành một túp lều, Viêm Phần Thập Tự Trảm cứ thế mất kiểm soát mà rối loạn.
Thức thứ ba • Cang Long Phá, công kích ham muốn bằng tinh thần, khiến dục vọng bùng nổ, tinh thần hỗn loạn, cắt đứt sợi dây kết nối với chân khí, phá vỡ chiến kỹ hoặc pháp thuật của đối phương.
Gã ta lập tức nhận ra y đã sử dụng chiêu thức gì, đây là Cang Long Phá. Hồi đầu lúc gã ta diệt trừ ổ Ma giáo, cũng đã từng tự mình trải nghiệm những kỹ năng này, lòng gã rõ ràng vô cùng. Nhưng một thằng nhóc mới Kim Đan sao có thể ảnh hưởng tinh thần của bậc tu sĩ Nguyên Anh chứ! Đây là chuyện không thể!
Thực ra, sở dĩ Lưu Mại Tuyết có thể ảnh hưởng pháp thuật của gã ta, một mặt là vì Lý Tuấn Dụ và gã đã khổ chiến một lúc, bị thương nên vốn không ở trạng thái tốt nhất. Mặt khác thì, cơ thể Cực Âm của y quả thực siêu hợp với Hí Long Cửu Thức, là người được chọn tuyệt nhất để tu luyện Hí Long Cửu Thức. Hí Long Cửu Thức do y thi triển ra há có thể so sánh với đám Ma giáo tạp nham kia.
Gã cảnh sát không tin những gì xảy ra trước mắt, tiếp tục tấn công, lần này gã không dùng pháp thuật hay chiến kỹ mà trực tiếp đánh giáp lá cà, đao ngắn vung đến cổ Lưu Mại Tuyết.
Lưu Mại Tuyết giơ thẳng hai tay lên đón đỡ, thức thứ hai • Hí Long Thủ, hai tay y tuôn trào khí lạnh, không ngờ có thể đánh tới đánh lui mấy hiệp với đao ngắn sắc nhọn. Hai tay Lưu Mại Tuyết đao thương không ăn nhằm gì, đao ngắn chẳng thể tổn thương hai tay y một ly. Cùng lúc đó, hai tay y mỗi lần va chạm với đao ngắn thì sẽ có một làn sóng năng lượng dâm tà trào ra, khiến dương vật gã cương cứng khó chịu.
"Sao có thể?! Hí Long Thủ còn có thể dùng như thế ư?" Gã ta kinh ngạc, đó giờ gã luôn cho rằng Hí Long Cửu Thức chỉ là một pháp thuật hoang dâm vắt tinh thôi, sao còn có thể dùng để chiến đấu?
Thực tế thì, Hí Long Cửu Thức là tà thuật thời Thượng cổ, công dụng tuyệt vời vô tận, có điều đám Ma giáo có được nó đạo hạnh quá mức nông cạn, không tài nào hiểu sâu được thế thôi.

Nhận xét
Đăng nhận xét