[ĐM-Tu Tiên] Ghi Chép Chuyện Âm Dương Tu Chân - Chương 16: Chiến kỹ dung hợp ngược
Lý Tuấn Dụ nào có thể đứng nhìn người yêu mình bị hại được, hắn đứng dậy từ trong mớ gạch vỡ, bay vọt về trước, đôi nắm đấm cứng cáp ầm vang về phía gã cảnh sát lần nữa.
Gã cảnh sát lúc này lâm vào sự vây công của cả hai, chật vật cố thủ. Tay phải gã đã phế, chỉ đành đỡ lại bằng tay trái. Còn Lý Tuấn Dụ thì vừa tấn công gã ta vừa lúc nào cũng đề phòng Lưu Mại Tuyết đánh lén. Cả ba thoáng cái hình thành thế chân vạc. Đúng lúc này, gã cảnh sát để lộ một sơ hở, bị Lý Tuấn Dụ đấm thẳng bay đi, lăn lộn hai ba vòng trên không mới dừng lại được.
"Ah!!! Đáng ghét!!! Hai thằng chó tụi bây!!! Hôm nay tụi bây sẽ phải trả giá!" Gã ta điên tiết. Gã trước đó không chỉ bị cắm sừng, hôm nay còn bị mấy tên học sinh cấp 3 đả thương, giờ lại còn sắp thua trong tay hai thằng nhóc chưa hết mùi sữa này. Lửa giận phừng cháy trong gã khiến gã chỉ muốn kết thúc cuộc chiến ngay và luôn!
Chân khí tung trào thắp lên giữa không trung, đao ngắn của gã cất tiếng than khóc, tiêu tan trong chân khí màu đỏ như thể chẳng tiếc mình hi sinh bản thân.
"Hiến tế vũ khí!" Sắc mặt Lý Tuấn Dụ âm trầm, dự cảm không lành. Chiêu thức lấy cả vũ khí làm tế phẩm của người này chắc chắn rất đáng sợ. Vả lại hắn cảm nhận được bản thân và Lưu Mại Tuyết đã bị sức mạnh tinh thần của kẻ địch khóa chặt, dù cho có chạy cũng chạy không thoát. Chỉ có thể chính diện đón đỡ!
Lưu Mại Tuyết vẫn đang cười trong cơn điên dại, trong hai mắt y chất đầy dục vọng, vừa rồi nuốt hết tinh dịch của Lý Tuấn Dụ đã khiến y mê mẩn. Y xông nhanh như bay về phía Lý Tuấn Dụ, lần nữa thi triển Nhất Dương Chỉ, muốn đoạt tinh dịch của Lý Tuấn Dụ tiếp.
Lý Tuấn Dụ và y đấu tay đôi với nhau, hắn không dám dùng nắm đấm sợ làm Lưu Mại Tuyết bị thương, chỉ có thể liên tục dùng chưởng pháp hết lần này đến lần khác để đẩy Nhất Dương Chỉ của Lưu Mại Tuyết ra xa.
"Tuyết, là anh đây, Tuấn Dụ đây. Anh là Lý Tuấn Dụ của em, em tỉnh táo lại đi!" Lý Tuấn Dụ cố gắng đánh thức Lưu Mại Tuyết. Hai thiếu niên toàn thân loã lồ đang chiến đấu với nhau với hai con cặc dựng đứng, hình ảnh nhất thời có đôi phần ướt át.
Lưu Mại Tuyết không đáp lại lời nào, y chỉ cười như điên như dại, một lòng muốn lấy tinh dịch.
Mà ở xa xa, gã cảnh sát còn đang súc thế, mắt thấy chiêu đó đã sắp thành hình.
Lý Tuấn Dụ không quan tâm được nhiều nữa, bèn thình lình dừng mọi phòng bị lại, mặc một chỉ của Lưu Mại Tuyết điểm vào đầu ti mình. Ngay lập tức đầu vú lên đỉnh!
Đầu vú là điểm yếu của Lý Tuấn Dụ, là một trong những bộ phận nhạy cảm nhất của hắn. Lần lên đỉnh này còn điên cuồng hơn lên đỉnh bằng cơ hình thang vừa rồi, cơ ngực hắn run lẩy bẩy sung sướng. Cơn khoái cảm đáng sợ mà mãnh liệt làm đầu óc hắn mụ mị, dương vật Lý Tuấn Dụ căng thít tột cùng. Bắp thịt cả người không thể kìm nổi mà thít chặt bùng phát, phọt cột tinh còn cao hơn trước, những 5m! Cú xuất tinh hoành tráng này khiến Lưu Mại Tuyết đắm say, y điều khiển tinh dịch rót vào miệng mình, húp sồn sột hết sạch.
Ngay trong khoảnh khắc cơ ngực Lý Tuấn Dụ bùng nổ, vết thương của hắn cũng rách rỉ máu tươi, đau đớn và sướng rơn đan vào nhau hóa thành một cảm giác phê pha thần kỳ. Lý Tuấn Dụ không tài nào miêu tả được cảm nhận lúc này. Song song đó, tinh dịch bị rút ra cũng khiến hai hòn dái hắn không kìm được mà run rẩy, cảm giác bị cưỡng ép rút tinh như này ngay cả một con ngựa giống siêu cấp cơ bắp như hắn cũng khó lòng chịu thấu!
Lý Tuấn Dụ thừa lúc sức chú ý của Lưu Mại Tuyết bị cột tinh hấp dẫn, vươn tay ôm chặt lấy y, cúi đầu hôn Lưu Mại Tuyết. Hắn hi vọng cách này có thể khơi dậy dung hợp chiến kỹ của hai người.
Nhưng tình huống lại khác biệt hoàn toàn với lần trước. Lần này, chính Lý Tuấn Dụ hóa thành ánh sáng lung linh hoà vào cơ thể Lưu Mại Tuyết. Y chợt khựng lại, hốt hoảng trong phút chốc, cơ thể tỏa ra hào quang thần thánh. Y không trở nên to lớn cường tráng như Lý Tuấn Dụ khi trước, mà là bỗng dưng từ đâu nhiều ra thêm một bộ trang phục hoa lệ trắng tinh. Đằng sau bộ trang phục đó là một chiếc áo choàng thêu một con rồng màu đen, thoạt nhìn cao quý không gì sánh được. Trong tay y có thêm một pháp trượng cao bằng y, ở phần chóp pháp trượng là một cái vương miện, trong vương miện đó có một hoa văn âm dương ngư.
Tu vi của Lưu Mại Tuyết thình lình tăng vọt, thoắt cái đã có cảnh giới Nguyên Anh đỉnh phong, khí thế áp đảo gã cảnh sát.
Khí Hỗn Độn được tạo ra từ dung hợp chiến kỹ là sức mạnh thuần khiết nhất thế gian, trực tiếp làm sạch ma khí khắp người Lưu Mại Tuyết, hai mắt y lần nữa khôi phục lại sự trong sáng.
Lúc này đây, gã cảnh sát vừa hay đã súc thế xong xuôi. Đao ngắn của gã đã biến mất, mọi sức mạnh ngưng tụ ra một con phượng hoàng đỏ đậm, nhiệt độ cao thiêu cháy không khí, tầm nhìn cũng bị bẻ cong. Phượng hoàng hót tiếng kêu than, âm thanh cất lên là tiếng âm vang trước đó của đao ngắn. Nó khi có cơ thể lập tức vọt xuống, bổ nhào thẳng về phía Lưu Mại Tuyết.
Lưu Mại Tuyết vẽ một vòng tròn ở trước người bằng pháp trượng, bức âm dương thái cực mở rộng chắn trước người Lưu Mại Tuyết. Phượng hoàng và Thái cực đồ va vào nhau, làn sóng năng lượng mạnh mẽ khiến cả tòa kiến trúc hóa thành đống đổ nát.
Lưu Mại Tuyết lần nữa vung pháp trượng, bụi đất tản đi để lộ gã cảnh sát yếu ớt giữa không trung. Gã ta xoay người muốn trốn nhưng y nào bỏ qua cho gã. Nghiêng người về trước, gõ một trượng thẳng tay đập gã ta vào trong mớ gạch vỡ. Gã ta ngất đi, bất tỉnh nhân sự.
Lưu Mại Tuyết sau khi khôi phục lại lý trí sau cùng không giết chết gã, mà giao cho cảnh sát xử lý. Với gốc gác quân đội của Lý Tuấn Dụ, chuyện này chẳng bị nội bộ cảnh sát khuấy nước thêm đục mà còn túm ra được vài tên cảnh sát xao nhãng bỏ bê nhiệm vụ, và rồi chuyện cứ thế hạ màn.
【Ba ngày sau, bệnh viện】
Vương Kỳ bị băng thành một cái bánh ú, nằm ở trên giường. Hắn không nhiều tiền như Lý Tuấn Dụ, vung tay là mua được gói chữa bằng thuật phục hồi, chỉ đành dùng cách chữa trị truyền thống nhất —— thoa thuốc nam+uống đan dược, khôi phục khá chậm.
Trần Khải ở cạnh chăm sóc Vương Kỳ, đúng lúc này, Lý Tuấn Dụ với Lưu Mại Tuyết tới thăm, cả ba trò chuyện với nhau trong phòng bệnh.
"Ai ui anh Dụ, lúc đó anh tới sớm chút thì xong chuyện rồi. Thằng em này cũng không đến mức ra nông nỗi này." Vương Kỳ vừa thấy Lý Tuấn Dụ liền khóc lóc kể khổ.
"Hừ, còn chẳng phải tại thằng quỷ mày quyến rũ vợ người ta." Lý Tuấn Dụ nở nụ cười hư hỏng đặc trưng, phản biện.
"Do vợ người ta quyến rũ em cơ, em bị oan." Vương Kỳ vờ đáng thương bảo.
"Giờ cậu thấy sao rồi?" Lưu Mại Tuyết lên tiếng hỏi.
"Hầy, Tiểu Tuyết vẫn quan tâm người ta nhất. Không sao rồi, được trải qua cảnh xuân cùng ông ngày đó, chịu chút xíu thương tích này có là gì cơ chứ hahhaha." Vương Kỳ lúc nói được nửa thì Lưu Mại Tuyết liền vội vã đánh mắt ra hiệu đừng nói nữa, Vương Kỳ chẳng hề cảm nhận được trong phòng thấp thoáng lan tỏa sát khí.
"Thằng quỷ mày lại dụ dỗ vợ người ta nữa cơ à." Lý Tuấn Dụ dù đang cười nhưng giọng điệu lại không lành.
"Vợ người ta gì cơ, em đâu có." Lý Tuấn Dụ bóp vết thương của hắn, "Ah!!! Anh Dụ tha mạng, anh Dụ nương tay!!!" Vương Kỳ gào rống như heo bị chọc tiết.
"Khụ khụ, người đó là tôi này." Lưu Mại Tuyết đỏ mặt cúi đầu.
Trần Khải và Vương Kỳ ngẩn người, đồng thanh hô: "Hai người đang yêu đương?"
Hành lang bên ngoài vọng tới tiếng la giận dữ của y tá: "Phòng bệnh số 3! Cấm gây ồn ào trong bệnh viện!"
Lưu Mại Tuyết càng đỏ mặt hơn, y khẽ gật đầu, giọng nhỏ như con muỗi: "Hôm đó tôi ngại nói với các cậu, không biết nên nói như nào..."
"Sao hả, đi theo ông đây mất mặt lắm sao." Lý Tuấn Dụ kéo y vào lòng, mạnh mẽ bảo.
Lưu Mại Tuyết ngoài thẳng thừng trong ấm áp vùng vẫy ra, làm sao cũng không đấu lại sức của Lý Tuấn Dụ, đành ở yên trong lòng hắn. Lý Tuấn Dụ từ sau khi bước vào cảnh giới Nguyên Anh, bắp thịt không to hơn mà ngược lại được nén chặt. Cơ bắp toàn thân cũng đẹp mắt hơn, dáng ngực trông vừa đẹp đẽ vừa mạnh mẽ, cơ bụng 8 múi góc cạnh rõ rệt cực kì cân xứng, cơ hình thang cũng vững chãi có lực hơn, không gồ ghề căng phồng khoa trương như trước. Về tổng thể, cơ bắp của hắn vẫn cường tráng như xưa, có điều bề ngoài đã có sự thay đổi. Đồng thời, mật độ cơ bắp dày hơn, sức mạnh cũng tăng cao.
"Quả là một cơ thể hoàn hảo mà." Lưu Mại Tuyết thầm nghĩ trong lòng.
"Được à nha anh Dụ, đóa hoa thơm của phòng ta bị anh ngắt được rồi, có phải nên mời một chầu không."
"Chậc, thằng quỷ này suốt ngày cứ muốn hố anh Dụ mày."
"Cơm gia đình! Cơm gia đình!" Vương Kỳ lớn tiếng la hét, cho đến khi Lý Tuấn Dụ không thể không đồng ý.
Suốt cả quá trình chỉ có mình Trần Khải không nói lời nào, sau nụ cười hòa nhã dịu dàng của cậu ta che giấu tâm tư ai cũng không nhìn ra được. Cậu ta thỉnh thoảng đưa ánh mắt dịu dàng về phía Lưu Mại Tuyết, trong đấy chất chứa nỗi mất mát.
【Tệp đính kèm: Thế giới quan】
Chiến kỹ dung hợp của Lưu Mại Tuyết và Lý Tuấn Dụ có hai kiểu thuận và nghịch, mấu chốt ở xem ai bằng lòng vào cơ thể đối phương, hai hình thái tương ứng với hai kiểu chiến đấu khác nhau, sức mạnh được phóng đại cũng khác.
Quyển 2 xin được kết thúc tại đây. Hãy đón chờ quyển 3: Hoa Hạ Luận Kiếm nhennnn!!!
Chương sau👉

Nhận xét
Đăng nhận xét