[ĐM-Tu Tiên] Ghi Chép Chuyện Âm Dương Tu Chân - Quyển 1: Hạt Giống Nảy Mầm

Chương 1. Khi nhà mở trường dạy bạn sẽ có cảm giác gì?

Đây là một thời đại toàn dân phổ cập khoa học tu chân. Người xưa từ rất lâu đã phát hiện ra "Khí" -  một loại năng lượng lưu động có thể bị tinh thần của con người kiểm soát, cho nên tu chân đã ra đời. Trải qua quá trình phát triển không ngừng nghỉ, các nhà tu chân hiện đại đã phát hiện cái gọi là "Khí" kia thực chất là một loại năng lượng sinh vật. Bắt đầu từ giây phút đó, "Khí" bắt đầu phá vỡ vỏ ngoài của siêu hình, dần bước lên con đường tiếp cận khoa học.

Tu chân được chia thành nội công và ngoại công. Có vài người trời sinh không có tuệ căn, cơ thể không tài nào cảm nhận được "khí", thế là bèn trui rèn xác thịt bằng cách tập luyện, tu chân theo kiểu từ ngoài vào trong và được gọi là ngoại công. Với một số người còn lại thì sinh ra đã có tuệ căn, từ bé đã biết cách huy động "khí", thứ mà những người đó tu tập chính là nội công.

Để ngay từ nhỏ nắm vững việc tu chân, người người nhà nhà thạo chuyện tu chân, nước Hoa Hạ đã đặt ra quy định 9 năm giáo dục bắt buộc và xây dựng hàng loạt trường công dành cho người thường không xuất thân từ môn phái được học 《Công Pháp Tu Chân Thông Dụng Cho Toàn Dân》, nâng cao tố chất tu chân và kiến thức cho mỗi một cá nhân.

Song, bản thân môn phái cũng chẳng bị cấm và đàn áp triệt để, bọn họ vẫn cậy vào lai lịch dày sâu của mình mà đi con đường riêng biệt. Rất nhiều môn phái đã cho xây dựng trường tư, một mặt là muốn kéo dài sự phát triển bằng cách hợp pháp, mặt khác thì là kiếm tiền!

Nhà của Lưu Mại Tuyết y là một ngôi trường tư thục liên cấp —— trường Trung học Liệt Dương Môn, trường này bắt đầu tuyển sinh từ tiểu học, bồi dưỡng đến tận năm cấp 3. Công pháp《Liệt Dương》được truyền từ thời tổ tiên cũng như là công pháp chủ tu của bọn họ là môn cực kì mạnh mẽ cương nghị nên chỉ hợp cho nam tu luyện nên nhà trường chỉ tuyển nam sinh mà thôi, hơn nữa chỉ tuyển người có tuệ căn tu luyện được nội công! Ở nơi đây, thường sẽ thấy được một nhóm đông những chàng trai cơ bắp đang luyện công pháp dưới ánh nắng mặt trời chói chang, hoặc sẽ thấy cả bó bé trai ngây ngô đang gục lên gục xuống chực ngủ trong lúc thầy cô đang giảng bài trên bục giảng.

Mỗi năm Liệt Dương Môn luôn là nguồn cung cấp nhân lực xuất sắc cho các trường đại học và cao đẳng như trường quân đội, trường cảnh sát và học viện thể dục, những nam sinh. được bọn họ đào tạo ra đều có năng lực mạnh mẽ, khí chất hơn người, sức bùng nổ của bắp thịt vô cùng đáng gờm.

Lưu Thịnh là truyền nhân đời thứ 265 của Liệt Dương Môn, cũng là môn chủ đời này của môn phái. Có điều giờ không ai gọi ông là môn chủ nữa, mọi người sẽ kính trọng gọi ông một tiếng hiệu trưởng.

Với một người hiệu trưởng có học trò ở khắp mọi nơi như ông, nhưng khi nuôi dưỡng dạy dỗ con trai lớn của bản thân lại lòng tràn đầy những cảm xúc phức tạp khôn nguôi.

Do thể chất đặc thù mà từ nhỏ Lưu Mại Tuyết đã lớn lên trong vòng tay của đủ loại vật chí dương, nhưng sức sống của y vẫn cứ trôi đi với tốc độ chậm rãi thấy rõ. Các bác sĩ đã thử vô số dược liệu, bùa chú nhưng chẳng có bao nhiêu tác dụng, cuối cùng bọn họ ngạc nhiên mừng rỡ khi phát hiện tinh dịch đàn ông có thể làm sức sống của Lưu Mại Tuyết được ổn định.

Và thế là một màn quái dị đã xuất hiện, trong bình sữa của những đứa trẻ khác là sữa, còn trong bình sữa của Lưu Mại Tuyết thì là đủ loại tinh dịch đàn ông!

Để gom góp được tinh dịch, Lưu Thịnh năm nào cũng thu thập tinh dịch từ bữa khám sức khỏe của những học sinh vào nhập học với danh nghĩa kiểm tra, rồi đông lạnh toàn bộ những chất lỏng đó và dự trữ trong kho, lấy dùng theo nhu cầu.

Cũng may, theo việc Lưu Mại Tuyết lớn lên dần, tốc độ dậy thì trưởng thành dần giảm xuống, nhu cầu về tinh dịch cũng ngày càng ít đi. Hiện tại, mỗi tuần chỉ cần uống một ly tinh nhỏ thôi đã có thể giữ sức hoạt động cho một tuần sau đó.

Vào lúc Lưu Mại Tuyết lên lớp 5 thì xuất hiện dấu hiệu mộng tinh và bắt đầu có sự tìm hiểu về giới tính, dần nhận ra "thuốc" mà bản thân uống từ nhỏ đến giờ là thứ gì. Và cũng từ lúc đó, y không còn uống thứ "thuốc" đó trước mặt cha mẹ nữa, nhất định phải đem về phòng uống. Cha mẹ y cũng rõ, con trai của hai người đã biết "thuốc" này là gì.

【Liệt Dương Môn】

Thành tích lớp văn hóa của Lưu Mại Tuyết từ nhỏ đã gần như bài nào cũng điểm tuyệt đối, về mặt tu chân cũng có tài năng thiên bẩm —— chẳng qua có điều vì vấn đề thể chất mà chẳng thể tu luyện được công pháp 《Liệt Dương》của tông môn, chỉ học được 《Công Pháp Tu Chân Thông Dụng Cho Toàn Dân》, chân khí mang hệ băng trong người cũng khiến khí chất cả người y hết sức lạnh lùng nghiêm nghị.

Trong năm năm đi học của Lưu Mại Tuyết cũng được coi là "nhân vật nổi tiếng" trong trường, theo nghĩa xấu. Mọi người ai cũng biết y là con trai của thầy hiệu trưởng, song bệnh tật suốt ngày, thân hình gầy gò u ám tạo thành sự trái ngược rõ với vẻ uy nghiêm hừng hực của thầy hiệu trưởng. Tuy mặt ngoài rất ít người dám bắt nạt y, nhưng lại âm thầm không chơi với y, xa lánh y.

Tính cách của Lưu Mại Tuyết cũng vì thế mà ngày càng lầm lì quái gở, việc thường ngày y thích làm nhất đó là chạy đến khu cấp 2 coi mấy đàn anh chơi bóng rổ bằng đặc quyền. So với những bé trai còn chưa phát triển mấy bên khu tiểu học thì, thân hình của các đàn anh ở khu trung học đã bước vào giai đoạn trổ mã thứ hai, cộng thêm việc tu luyện công pháp cứng rắn mạnh mẽ nên bắp thịt và cơ thể, thậm chí là đặc điểm giới tính cũng phát triển nhanh hơn người thường rất nhiều. Có rất nhiều học sinh mới cấp 2 đã cao vọt đến tận một mét bảy mấy, vóc dáng cũng dần hiện rõ thịt bắp chắc nịch. Mồ hôi rơi vãi thỏa thích trên sân bóng, những người đó thoạt trông quả rất hăng hái hăm hở.

Theo từng lần nhìn trộm của bản thân, tiềm thức y đã dần bị nam giới hấp dẫn sâu sắc.

Song song đó thì, vẻ ngoài của Lưu Mại Tuyết tuấn tú vô cùng. Y từ nhỏ đã điển trai dễ thương, thường bị các thầy cô nhéo má sờ đầu, ai mà chẳng thích mấy cậu bé đáng yêu cơ chứ. Cùng với tuổi tác lớn dần, y ngày càng khôi ngô thấy rõ. Một đôi mày mềm mại, một đôi mắt hoa đào lộ rõ sức mê hoặc, sống mũi cao thẳng đang phát triển. Mặt mày rạng rỡ tựa hoa đào, đôi mắt lấp lánh như thể đĩa thiên hà cùng làn da trắng nõn sánh với tuyết vừa hay xứng với cái tên "Mại Tuyết".

Một năm sau, y chính thức bước vào cuộc sống trung học, bắt đầu quãng thời gian sống ở KTX.

.....

【Đính kèm tệp: Thế giới quan】

Các cấp tu vi được chia như sau: Trúc cơ - Tịch cốc - Kim đan - Nguyên anh - Hóa thần - Đại thừa - Phi thăng (thành tiên)

Chú ý: Level không nhất định hoàn toàn đại diện cho mạnh yếu, ví dụ một Nguyên Anh luyện công pháp thượng thừa hệ nước có thể đánh bại công pháp cấp giữa hệ lửa của Hoá Thần, vũ khí hai bên sở hữu cũng có ảnh hưởng đến thắng thua. Quá trình chiến đấu có rất rất rất nhiều yếu tố ràng buộc, nên thứ bậc cũng chỉ là phân biệt cảnh giới!

Sự khác nhau giữa ngoại công và nội công: Dù cho người tu luyện nội công thường hay xem thường người luyện ngoại công, nhưng chẳng nói rõ ngoại công thấp kém hơn. Về thực tế, nước Hoa Hạ cũng có vài bậc thầy quân sự đã đạt đến bậc Phi thăng bằng ngoại công. Chỉ có điều, ngoại công khó tu luyện hơn nội công, người có thể thành tiên ít hơn người luyện nội công lắm lắm luôn.

Về công pháp thông dụng, nó không mang theo hệ gì cả, hệ của công pháp sẽ xuất hiện theo thiên phú của chính người tu luyện. Ví dụ như Lưu Mại Tuyết có thể chất Cực Âm sau khi học công pháp thông dụng, hệ băng giá sẽ tự theo đó mà hiện ra.

Công pháp Liệt Dương, hệ lửa.

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)