[ĐM-Tu Tiên] Ghi Chép Chuyện Âm Dương Tu Chân - Chương 2: Gặp gỡ

【Khu cấp 2 - Liệt Dương Môn】

Hôm nay là ngày học sinh trung học nhập học, Lưu Mại Tuyết đang kéo hành lý đến KTX của mình. Cha của y là hiệu trưởng của ngôi trường này, vốn y có thể học xong về nhà ở nhưng hễ lần nào Lưu Mại Tuyết trông thấy bộ dạng chăm sóc yêu thương cực kì của cha mẹ với hai người em trai của mình là lòng liền thấy mất kiên nhẫn, cho nên mới kiên trì muốn đến KTX của trường ở.

Đẩy cửa phòng ra, đập vào mặt là một cậu trai trẻ có thân hình săn chắc —— trên thực tế học sinh trong trường này ai cũng học chung một công pháp, tướng tá quả là đều đẹp như nhau. Cho dù là một cậu nhóc lớp 7, cơ thể còn chưa dậy thì hết đi nữa, cũng có thể thấy rõ những thớ cơ bắp thịt trải dài khắp ruộng lúa mì.

Cậu nhóc này mặc một chiếc áo tay ngắn, để lộ hai cánh tay hơi hiện lớp cơ mỏng. Khi cậu ta trông thấy Lưu Mại Tuyết lập tức sững sờ, đây chả phải trai đẹp lạnh lùng nổi tiếng khắp trường, con trai của thầy hiệu trưởng sao? Đúng là đẹp trai thật.

"Chào cậu nha." Lưu Mại Tuyết một mình đã lâu, nên lời chào đầu ta nói chán ngắt, còn cố nặn ra một nụ cười vui vẻ.

"Ấy xin chào nha, cậu tên Lưu Mại Tuyết mà ha?"

"Ừm đúng thế, vậy cậu tên gì?"

"Tôi tên Đường Anh Bạch, ai cũng gọi tôi là Tiểu Bạch cả." Tiểu Bạch nở nụ cười ngốc nghếch. Cậu giúp Lưu Mại Tuyết với thân hình gầy yếu chuyển hành lý bằng lòng nhiệt tình vô cùng, thiện cảm cũng như ấn tượng tốt của y dành cho cậu ta không khỏi tăng thêm vài nấc.

Sau khi trò chuyện với nhau, Lưu Mại Tuyết biết được gia cảnh của Tiểu Bạch không tốt lắm. Từ nhỏ đã nội trú trong trường Liệt Dương Môn, tu luyện công pháp Liệt Dương, sau khi trưởng thành muốn thi vào trường quân đội, hoặc lỡ không đậu thì sẽ tòng quân. Suy nghĩ của phần lớn nam sinh trong trường vừa hay không hẹn mà giống nhau.

Cứ thế, Lưu Mại Tuyết đã làm quen được một người bạn thực sự và đầu tiên kể từ lúc đi học đến nay.

【Ba tuần sau, vào một hôm tan trường】

Hôm nay Lưu Mại Tuyết mới được nghe giảng một tiết Ngự Kiếm Phi Hành, lúc này đây đang chuẩn bị cùng cậu bạn thân Đường Anh Bạch luyện tập thử ở sân trường.

"Tiểu Bạch, hôm nay thầy giảng gì thế nhỉ." Lưu Mại Tuyết thúc giục chân khí khắp người, định thử để kiếm trong tay bay lơ lửng, nhưng bảo kiếm mãi không nhúc nhích. Thanh kiếm được Lưu Mại Tuyết cầm trên tay hiện sắc xanh đen, khí lạnh lan tỏa rùng mình, tên 【Xuy Tuyết】.

Vũ khí mà Đường Anh Bạch sử dụng là trường thương. Thanh trường thương này dài 5 thước 6 tấc, nếu dựng thẳng còn cao hơn cả Đường Anh Bạch, toàn thân trắng muốt, tên【Bạch Anh】.

Đường Anh Bạch đã có thể khiến trường thương khuất phục dưới chân mình. Cậu lúc này đang đứng trên trường thương, bay qua bay lại và chơi điện thoại trên không, trông có vẻ tự do khó tả.

"Thì là tập trung tinh thần, để chân khí quay xung quanh vũ khí rồi làm nó động đậy. Cậu là học sinh giỏi mà, sao đi học lại không nghe giảng." Đường Anh Bạch chơi điện thoại, lên tiếng mà chẳng buồn ngẩng đầu lên.

Hồi lâu sau, Lưu Mại Tuyết đã nản lòng. "Chắc chân khí của tôi không đủ, không thử nữa."

Đường Anh Bạch thở dài, xuống khỏi trường thương mà chẳng tốn nhiêu sức, bước lại gần, "Tên mọt sách cậu thiệt tình, làm đề đỉnh vậy mà cái này không làm được. Tới đây, cậu sờ tôi." Đường Anh Bạch thẳng tay cởi nút áo trước ngực ra, mở rộng lồng ngực. Do tu luyện công pháp Liệt Dương và tập võ, vận động thường xuyên nên cơ ngực cậu ta tuy chẳng cường tráng cứng cáp gì nhưng cũng có hình có dạng, bụng cũng thấp thoáng phác họa ra đường cong. Hành động này của cậu ta ý là muốn Lưu Mại Tuyết cảm nhận quá trình chân khí di chuyển.

Y tuy không phải lần đầu sờ cơ thể Đường Anh Bạch, nhưng lần nào trông thấy da thịt cậu ta, y cũng sẽ theo bản năng mà ửng đỏ mặt.

Đường Anh Bạch nghiêm túc thúc giục công pháp Liệt Dương, hơi thở nóng rực nháy mắt bùng nổ. Lưu Mại Tuyết cảm nhận được chân khí hệ lửa mạnh mẽ của cậu ta sau khi đi dọc theo kinh mạch được một vòng tuần hoàn nhỏ thì đi ra ngoài cơ thể, quấn quanh trường thương tiếp đó thì bay lượn như đang dùng tay điều khiển vậy. Đường Anh Bạch đọc khẩu quyết: "Vạn Pháp Lưu Chuyển, lên!" Trường thương sau khi tung tăng trên không một lúc thì vững vàng đáp ở trước người Đường Anh Bạch.

"Đi thôi, dẫn cậu bay thử." Đường Anh Bạch nắm lấy cổ tay Lưu Mại Tuyết, dắt cậu lên trường thương.

"Khoan! Mới học sao mang người theo được!" Lưu Mại Tuyết vùng vẫy muốn thoát.

"Không sao đâu, giữ vững à nha." Sức y sao đấu nổi cái tên Đường Anh Bạch này, bị túm thẳng lên trường thương, bay vút đến chân trời.

"Đường Anh Bạch! Đồ chết tiệt, lát đáp xuống biết tay tôi!" Lưu Mại Tuyết ôm chặt hông cậu ta, mắt chỉ dám hé thành một đường kẻ nhỏ, gió lạnh thổi tới đập phần phật vào mặt.

Người ngự kiếm bay trên trời rất nhiều, có người luyện công có người thì đang đi đường, ai nấy khi thấy trường thương bay xiêu xiêu vẹo vẹo của Đường Anh Bạch đều nhao nhao né tránh, sợ sẽ bị tài xế mới lái quẹt phải.

Đường Anh Bạch sau khi dắt theo Lưu Mại Tuyết bay lên trời đã thấy hối hận, chở hai người phụ tải vượt xa chở một người, trường thương của cậu đong đưa rung lắc, cực kì không ổn định!

"Ế ế eeeeeeeeê, ngự kiếm thì đừng có chơi điện thoại chứ!!!" Đường Anh Bạch cất tiếng ngạc nhiên, cậu thắng không kịp chiếc xe mất lái đang xông về phía một người anh em đang ngự kiếm chơi điện thoại. Cả hai thấy sắp đụng tới nơi nhanh chóng tránh ra, tu vi của cái người chơi điện thoại khá là cao nên dễ dàng thoát được nhưng Đường Anh Bạch lại mất trọng tâm, trường thương cắm thẳng xuống đất.

"Ahhhhhhh!!!" Lưu Mại Tuyết và Đường Anh Bạch lao xuống mặt đất với tiếng hét vang vọng. Đường Anh Bạch quả quyết xoay người ôm chặt Lưu Mại Tuyết, đưa lưng đáp đất.

Trong thời khắc nguy hiểm, Lưu Mại Tuyết hét to khẩu quyết, "Phi Tuyết!" Chân khí rét lạnh dâng trào cuồn cuộn, nháy mắt dưới đất xuất hiện một lớp tuyết đọng thật dày.

"Bụp", cả hai ngã nhào trong đống tuyết.

"Cậu không sao chứ?" Đường Anh Bạch căng thẳng hỏi.

Lưu Mại Tuyết được Đường Anh Bạch ôm rất chặt, căn bản chẳng tiếp đất, phản lực đã được Đường Anh Bạch chịu hết.

"Tôi không sao, cậu thì sao?" Lưu Mại Tuyết lột áo cậu ta ra, kiểm tra lưng có bị thương không.

"Chẳng bị gì cả, cũng may cậu phản ứng nhanh, bằng không mông tụi mình nở hoa cả rồi."

"Cũng tại cậu cả, trình độ chưa đến đâu mà thích thể hiện." Lưu Mại Tuyết tức giận vỗ cái bốp vào lưng của Đường Anh Bạch.

"Giờ tụi mình đang ở đâu vậy?"

Khuôn viên trường Liệt Dương Môn rộng kinh khủng, Đường Anh Bạch nãy chỉ lo giữ chắc việc ngự kiếm nên chẳng quan tâm phương hướng. Lưu Mại Tuyết thì càng không biết, dù gì y nào dám mở mắt.

Đột nhiên, ở đằng trước có từng tiếng rên rỉ vọng đến, "ahh ahh ahhh..." Thoáng nghe qua dâm ô lạ thường.

Âm thanh phát ra từ trong một lớp học, Lưu Mại Tuyết và Đường Anh Bạch rón rén cẩn thận bước lên trước, nằm nhoài trước cửa sổ trông vào trong phòng.

Chỉ thấy có một chàng trai săn chắc khỏe khoắn đưa lưng về phía hai người, cậu trai đó cũng để trần thân trên như Đường Anh Bạch, có điều là nửa thân trên của người này cường tráng hơn nhiều. Trên màn hình máy tính trước mặt người nọ đang chiếu cảnh làm tình của một nam một nữ khỏa thân. Tiếng hoà vào nhau dâm đãng, tiếng rên rỉ của người phụ nữ đó cùng tiếng gầm gừ của người đàn ông kia đều vọng ra từ loa của chiếc máy tính đó.

Lưu Mại Tuyết và Đường Anh Bạch thừ người ra. Bình thường bọn họ lúc muốn xem phim sex sẽ canh lúc đối phương không ở trong phòng rồi mới len lén vừa coi vừa sục. Bây giờ thì cả hai đang cùng nhau xem một người đàn ông xúc bình xăng con, không khí thoáng cái có hơi ngượng ngùng.

Một nam một nữ đang trao cho nhau nụ hôn kia hình như đang tận hưởng lắm thì phải, làm hai cậu nhóc không nhịn nổi đỏ bừng mặt. Bọn chúng cảm giác có một luồng nhiệt nào đó đang chảy xộc đến nửa thân dưới của bản thân.

Còn cậu trai săn chắc khỏe khoắn kia thì càng trông như đang đóng phim con heo. Tay phải người nọ tuốt sục dương vật chính mình, tay trái thì mơn trớn đầu vú nơi lồng ngực, họng cất từng tiếng rên rỉ. Song do người nọ đưa lưng với cửa sổ nên hai cậu nhóc không thấy rõ dương vật đang cương cứng của người nọ, chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ ngày càng to mà thôi.

Cuối cùng sau đó, người đàn ông trong phim sex rút cặc bự ra rồi hét to một tiếng: "Ra tới nơi rồi!" Từng dòng tinh đặc trắng đục phun vãi trên vùng bụng trắng nõn của người phụ nữ. Cùng lúc đó, cậu trai đang sục cũng tuôn trào tinh dịch của mình, lên đỉnh song song với hai con người trong phim như thể đang video call. Cơ lưng người nọ căng thít, giọng trông hưởng thụ vô cùng.

Lưu Mại Tuyết và Đường Anh Bạch đỏ mặt vội vã cong eo xuống, sợ bị người nọ phát hiện thấy mà chẳng dám hó hé tiếng nào. Mãi đến tận khi nghe thấy tiếng người nọ tắt máy tính ra khỏi phòng mới đứng dậy lần nữa.

Đường Anh Bạch ho một tiếng phá vỡ sự ngượng ngùng, "Khụ, chỗ này hình như là, địa bàn của mấy anh lớp trên thì phải."

Gương mặt đẹp trai của Lưu Mại Tuyết ửng đỏ, đáp: "Ừm, hình như là của lớp 9."

"Vậy chúng ta mau trở về thôi. Kẻo bị phát hiện."

"Ok, cậu, cậu mau mặc áo lại đi." Lưu Mại Tuyết thấy cậu nhỏ của Đường Anh Bạch đã lên nòng, nhô cao đội quần thành một túp lều nhỏ.

【Tệp đính kèm: Thế giới quan】

Khẩu quyết là một loại kỹ xảo của các tu chân giả cấp thấp thường được sử dụng với mục đích khuếch đại sức mạnh tinh thần, có thể dễ dàng thi triển thuật pháp hơn, tu chân giả cấp cao thì thường chỉ cần đọc thầm trong lòng là được.

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)