[ĐM-Tu Tiên] Ghi Chép Chuyện Âm Dương Tu Chân - Chương 3: Lần đầu
Đường Anh Bạch vừa tắm xong thì thấy Lưu Mại Tuyết đang ngồi ở đầu giường với tâm trạng rối bời, bèn cười bảo: "Hì, cậu không sao chứ, còn đang nhớ lại bộ phim đó à?"
"Cậu mới nhớ lại thì có, ai mà chưa từng xem qua loại phim đó."
Đường Anh Bạch nở nụ cười xấu xa, "Xem cũng đã xem rồi, hay là nay tụi mình sướng với nhau cái không?"
"Làm... Làm sao sướng?" Lưu Mại Tuyết hơi lúng túng.
Đường Anh Bạch ôm máy tính lên giường của Lưu Mại Tuyết, y lập tức bày thế muốn làm phép, nói với vẻ cảnh giác: "Cậu muốn làm gì! Đừng có lại đây!"
Đường Anh Bạch thì cởi quần cởi áo, bật phim con heo chẳng biết lôi ở đâu ra trong sự ngỡ ngàng của Lưu Mại Tuyết. Cậu ta khi thấy cơ thể loã lồ của nữ chính, dương vật liền chậm rãi cương cứng. Cậu ta quen tay hay làm tuốt sục thằng nhỏ dù chưa dậy thì hết nhưng đã có kích thước rất đáng xem bằng tay phải của mình, còn đưa mắt khiêu khích với Lưu Mại Tuyết, "Sao nào, cậu không được à? Cậu không muốn sướng thì ông đây sướng mình vậy."
"Ai sợ ai chứ." Lưu Mại Tuyết cũng cởi đồ ra theo. Thân hình y trông rất cân đối, cậu nhỏ cũng có màu trắng hồng hào xinh xắn, rặt vẻ chưa trải sự đời.
Dương vật của Đường Anh Bạch to hơn của Lưu Mại Tuyết không ít, cậu ta liền cười bảo, "Hahah Mại Tuyết à, bé cưng nhà cậu còi hơn của tôi à nha!" Đường Anh Bạch như thể phát hiện ra đại lục mới, thò tay nắm lấy thằng em của Lưu Mại Tuyết.
"Biến coi! Đừng đụng tôi!" Lưu Mại Tuyết vừa muốn đẩy phắt tay của Đường Anh Bạch ra, vừa phát hiện cảm giác được người khác cầm cặc thế mà còn sướng hơn?
"Vãi, sao của cậu to dữ thế." Lưu Mại Tuyết cũng không cam lòng yếu thế mà vươn tay nắm ngay cậu nhỏ của Đường Anh Bạch, nhưng lại phát hiện đúng thực to hơn của mình thiệt.
Hai cậu nhóc tuốt sục con cặc cương cứng của đối phương, đón nhận cơn sướng trước giờ chưa từng trải. Đây là một cảm giác khác hẳn với việc tự mình sục, dương vật đang trong cơn nứng được bàn tay của người khác ôm ấp mang lại cảm giác khác lạ vì trao hết quyền kiểm soát cho đối phương, hơn nữa tốc độ lẫn lực bóp khi sục của mỗi người mỗi khác nên đó quả thực là một trải nghiệm khác biệt.
Đường Anh Bạch thấy tay của Lưu Mại Tuyết mềm mại thật, cặc cậu ta chưa từng nếm qua xúc cảm nào mịn màng đến thế, nước dâm cũng không kìm được mà rỉ nhiễu. Lưu Mại Tuyết thì cảm nhận được sức mạnh của Đường Anh Bạch, cậu trông thấy cơ cánh tay của cậu ta vì ra sức mà căng phồng, nam tính cực kì.
"Ah, sướng quá đi, Mại Tuyết à. Cậu sướng không?" Đường Anh Bạch xoay đầu nhìn sang con người bên cạnh.
"Đúng đã thiệt, ưm." Lưu Mại Tuyết nói với vẻ kìm nén.
Cả hai đều phát hiện ra rằng, cảm giác được người khác xóc lọ cho còn sướng hơn, phê rất nhiều khi tự mình làm.
Chưa đến 10 phút, hai chàng trai dần lên đỉnh theo con phim đang chiếu trên máy tính.
"Ahhhh, sắp ra rồi, Tiểu Bạch, cậu chậm chút!" Lưu Mại Tuyết cất tiếng hô hoán quyến rũ, dương vật phun trào chất lỏng màu trắng, rơi vãi dưới đất.
Đường Anh Bạch sau đó cũng đạt cao trào, "ahhhhh, phê quá đi, Mại Tuyết tay của cậu, ahhhhh!" Cậu nhỏ của Đường Anh Bạch bắn có lực hơn nhiều, tinh dịch bay thẳng lên người của Lưu Mại Tuyết, có một ít thậm chí còn đáp lên cả mặt cậu.
"Ah, Mại Tuyết à mặt cậu kìa." Đường Anh Bạch nhìn gương mặt vương đầy tinh dịch của y, "Hahahahah cậu bị tôi bắn lên mặt rồi hahahh."
"Tiểu Bạch! Cái tên khốn nhà cậu, bắn nhiều phết." Lưu Mại Tuyết nhìn tinh dịch vương vãi khắp người mình, nói với vẻ bất đắc dĩ. Đường Anh Bạch luôn thích bắt nạt mình, nhưng bản thân thì lúc nào cũng rất đỗi bao dung cậu ta. Lưu Mại Tuyết thích thấy nụ cười vui vẻ sau khi trêu chọc mình của con người trước mắt này.
Lưu Mại Tuyết quẹt một ít tinh dịch trên người cho vào miệng, hơi tanh cũng hơi mằn mặn. Với người khác mà nói thì có lẽ mùi vị phản cảm, nhưng với Lưu Mại Tuyết đã ăn nó bao nhiêu năm nay thì, thậm chí y còn thấy cái này vị rất ngon đó chứ. Trước đây y toàn ăn hàng đã được trữ trong kho đông nhiều năm, đây là lần đầu tiên y được nếm tinh dịch tươi mới. Cảm giác, hình như, mùi vị còn kì diệu hơn trước.
Đường Anh Bạch cũng thử liếm ít tinh dịch vào mồm, mùi hôi tanh đó suýt đã khiến cậu ta nôn hết bữa sáng đã ăn. "Thúi thiệt chứ, sao cậu nuốt được hay vậy?!"
"Không phải tôi đã từng kể chuyện do thể chất đặc thù mà từ nhỏ tôi đã phải uống thuốc rồi sao, đây chính là thuốc của tôi." Sau khi nuốt tinh dịch của Đường Anh Bạch xong, y cảm giác sự suy yếu từ đó đến nay của mình đã giảm đi đôi chút, y thấy tinh dịch mới ra lò có công hiệu tốt hơn tinh dịch trữ đông bản thân ăn đó giờ rất nhiều!
"Aiz, số cậu khổ thiệt đấy, ngày nào cũng ăn thứ thúi như vậy." Đường Anh Bạch buồn thay cho anh em mình, "Như vậy đi, sau này cậu muốn ăn có thể đến tìm tôi. Tôi cho cậu thuốc sản xuất trong ngày."
"Biến, tôi ăn của ai cũng không muốn ăn của cậu." Lưu Mại Tuyết xua tay với cậu ta.
"Cậu không thấy của tôi thơm ngon hơn à?"
"Đường Anh Bạch coi tôi có đập chết cậu không!" Lưu Mại Tuyết giơ nắm đấm vả về phía Đường Anh Bạch, cả hai nháo nhào một hồi rồi cùng nhau đi tắm.
【Một năm sau】
Chớp mắt cái lại một năm trôi qua, Lưu Mại Tuyết đã lên lớp 8. Vóc người y cũng cao hơn chút, bước vào thời kỳ bể giọng, vẻ ngoài cũng ngày càng đẹp trai hơn. Còn Đường Anh Bạch thì vẫn cao hơn y một cái đầu như cũ, đường cong trên người cũng dần dà rõ nét. Cậu ta đã gia nhập đội bóng rổ của Liệt Dương Môn, một năm này hễ tan học là sẽ đến đội bóng rổ để tập luyện.
Tu vi của Lưu Mại Tuyết cũng chính thức đạt tới Tích cốc, Đường Anh Bạch thì đã nằm ở cuối cảnh giới Tích cốc, lờ mờ có xu thế bước vào Kim đan kỳ.
Hai người bọn họ kể từ lúc trải nghiệm được lần xóc lọ đó, cả hai gần như đã yêu cái cách giải tỏa đó rồi. Lưu Mại Tuyết còn đỡ, y tuy rất muốn sục nhưng vì cơ thể ốm yếu nên buộc phải dằn mình lại, còn sức trẻ tràn trề như Đường Anh Bạch thì điên cuồng không sao tả nổi, về cơ bản mỗi ngày một lần.
Quan hệ của cả hai cũng ngày càng thân thiết, đặc biệt là Đường Anh Bạch, lúc nào cũng mình trần bày bắp thịt đẹp đẽ của mình trong phòng, làm Lưu Mại Tuyết nhìn trộm tới mức mặt đỏ tim đập thình thịch.
Có lúc, Đường Anh Bạch sẽ về với bộ dạng mồ hôi nhễ nhại để trần hai cánh tay, rồi không kiêng dè gì mà vừa xem phim vừa xúc bình xăng con ngay trước mặt Lưu Mại Tuyết, lúc thì thậm chí còn túm y tới giúp cậu ta sục. Lưu Mại Tuyết trông thì lúc nào cũng chẳng tình nguyện gì cho cam, nhưng thực ra thì sướng thầm trong lòng. Y đôi khi còn sẽ liếm mút đầu vú của Đường Anh Bạch, làm cậu ta sướng phê rên rỉ thỏa mãn. Sau tất cả, lần nào y cũng sẽ một hơi uống trọn những giọt tinh dịch mà cậu ta bắn ra.
Song, Lưu Mại Tuyết cũng dần có nỗi muộn phiền của thời thanh xuân. Mỗi lần trông thấy Đường Anh Bạch với mấy người anh em trong đội bóng rổ cùng nhau xóc lọ hoặc tắm với nhau, y sẽ thấy ghen tuông một cách chẳng rõ vì sao. Mỗi lần trông thấy cậu ta với mồ hôi rơi nhỏ trên sân bóng, sẽ rầu rĩ vì thể chất bản thân không tốt mà chẳng thể cùng cậu ta chơi bóng rổ. Nói tóm lại, tâm trạng của y cứ luôn phập phồng không ổn định vì Đường Anh Bạch.
Với người ngoài, Lưu Mại Tuyết là kẻ quái gở, lạnh lùng vô cảm, chỉ khi đối diện với Đường Anh Bạch thì y mới là một thiếu niên cười hi hi ha ha biết đùa biết giỡn. Chính y cũng dần nhận ra, bản thân đã kìm lòng không đậu thích cậu bạn cùng bàn này rồi.

Nhận xét
Đăng nhận xét