[ĐM-Tu Tiên] Ghi Chép Chuyện Âm Dương Tu Chân - Chương 5: Đội trưởng đội bóng rổ
Đường Anh Bạch là thành viên trong đội bóng rổ, còn là kiểu thiên phú khá xuất sắc, nên được xem là ứng cử viên sáng giá cho vị trí đội trưởng nhiệm kỳ sau, chờ khi lên lớp 9 sẽ có tư cách cạnh tranh vị trí đội trưởng.
Đội trưởng đội bóng rổ hiện giờ - Vương Chiến là một cậu trai dữ dội chính cống, giữ vai trò tiền đạo, dù cho nay gã sắp tốt nghiệp THCS và chỉ mới 15 tuổi nhưng đã cao đến 1m83, cơ bắp cả người còn cường tráng hơn Đường Anh Bạch rất nhiều. Tính cách người này thẳng thắn dạn dĩ, sinh hoạt cá nhân lộn xộn khó tả, nghe bảo người này đồng thời có 4-5 cô bạn gái ở ngoài trường.
Thiên phú tu luyện của cậu trai này cũng làm người ta phải thán phục, mới lớp 9 đã bước vào cảnh giới Kim Đan, tiềm năng trong tương lai mai sau khó mà đong đếm. Vì tu vi mạnh mẽ, hiếm ai có thể đứng ngang hàng với gã trên sân bóng, dù cho úp rổ, chặn người, tấn công, thường luôn phải có hai người mới có thể cản được sự tiến lên của một mình gã. Có thể nói, ở khu cấp 2 của Liệt Dương Môn, Vương Chiến là kẻ mạnh nhất.
Vương Chiến từ lâu đã là thần tượng của Đường Anh Bạch, cậu ta muốn ngày nào đó mình cũng có thể cao lớn oai phong, có khí thế đàn ông như đội trưởng.
Lưu Mại Tuyết mỗi lần đến xem Đường Anh Bạch thi bóng rổ, cũng sẽ kìm không đặng mà liếc mắt về phía đàn anh cao to đang đột kích vào trận địa đối thủ kia.
Ngày hôm nay là ngày kiện toàn nhiệm kỳ mới của đội bóng rổ, Vương Chiến sắp lên khu cấp 3, và vị trí đội trưởng đội bóng rổ sẽ phải tìm người thay thế mới.
Trong phòng thay đồ của đội bóng rổ, Vương Chiến đứng ở đó với nửa thân trên để trần, xung quanh là vài thành viên khối 9, Đường Anh Bạch thì đang ngồi chờ nghe lệnh ở trước mặt bọn họ.
"Tiểu Đường à, em đến đội chúng ta cũng sắp được 2 năm rồi nhỉ."
"Đúng vậy ạ, đội trưởng."
"Đội chúng ta khi thay nhiệm kỳ mới luôn làm lễ, nếu em hoàn thành được, chức đội trưởng sẽ thuộc về em."
"Lễ gì vậy anh, em nhất định sẽ hoàn thành nó!" Hai mắt Đường Anh Bạch sáng rỡ. Phải biết là, có thể trở thành đội trưởng đội bóng rổ và giành chiến thắng trong cuộc đấu vòng tròn cấp tỉnh, mang lại lợi ích cực lớn vào lúc cậu tốt nghiệp cấp 2 vào cấp 3, thậm chí còn giúp ích cho việc vào trường quân đội sau này nữa.
Vương Chiến nắm trong tay lợi ích to lớn đó, nhìn cừu non sắp bị làm thịt trước mặt với nụ cười xấu xa.
"Lễ lên chức đội trưởng, đó là cho đội trưởng nhiệm kỳ trước đụ thật thỏa. Hahhahaha."
Vương Chiến bật cười, còn Đường Anh Bạch ngẩn người.
"Tiểu Đường à, không phải em muốn làm đội trưởng lắm sao, chỉ cởi quần xuống thôi là có thể nhậm chức rồi cơ đấy." Vài thành viên khối 9 vây quanh, biểu cảm không lành. Bọn chúng bắt giữ hai tay Đường Anh Bạch lại, vươn tay muốn cởi đồ cậu ra.
"Các anh buông em ra!" Đường Anh Bạch vùng vẫy, chân khí khắp người bùng nổ, ra vẻ muốn trở mặt.
Nhưng tu vi của những người này lại cao hơn, huống chi bọn chúng người đông, làn sóng chân khí dâng trào chạy tán loạn khắp phòng thay đồ nho nhỏ, chỉ so vài chiêu Đường Anh Bạch đã bị bắt giữ.
Lưu Mại Tuyết đang chờ cậu ta ra rồi cùng đi ăn tối ở bên ngoài, đột nhiên cảm nhận được sự va chạm mãnh liệt của chân khí và tiếng ồn ào ầm ĩ ở bên trong, vội vàng đẩy cửa bước vào, thì thấy Đường Anh Bạch bị vài tên đàn anh tóm hai tay đè ở dưới đất không thể động đậy.
"Các anh làm gì vậy hả! Mau thả cậu ấy ra!" Lưu Mại Tuyết xông lên muốn cứu Đường Anh Bạch, có hai kẻ lập tức cản y lại.
"Hàn Thiên Phi Tuyết!" Lưu Mại Tuyết biết tu vi mình thấp, buộc phải dốc toàn lực mới có thể chiến thắng. Tay y vận chuyển pháp quyết, gió lạnh thét gào và lượng lớn hoa tuyết thình lình được sinh ra, che mất tầm nhìn của mọi người, nhiệt độ tăng cao do những người đó chiến đấu bằng công pháp Liệt Dương vừa rồi được luồng hơi rét buốt thay thế.
Mấy tên đó cũng vận chuyển chân khí của công pháp Liệt Dương, nhưng bọn chúng không dám thẳng tay gọi lửa ra, sợ sẽ khiến tòa nhà này bốc cháy, chúng chỉ đành thử loại bỏ gió tuyết bằng chiêu thức nhẹ nhàng hơn.
Trong khung cảnh tuyết bay rợp trời, hơi thở của Lưu Mại Tuyết được che giấu trong đó, y luồn lách giữa những tên đàn anh này, liên tục tập kích bằng mấy chiêu âm hiểm như Hàn Băng Chưởng hoặc Liêu Âm Thối, chỉ trong nháy mắt, mấy kẻ đó vậy mà rơi vào thế hạ phong, tiếng kêu đau vang lên hết đợt này rồi đến đợt khác. Vương Chiến lạnh lùng hừ tiếng, "Toàn một lũ ăn hại."
Chỉ thấy gã chỉ giơ một tay lên, cũng không đọc khẩu quyết gì, ánh sáng rực rỡ bùng nổ từ trong lòng bàn tay, chiêu Hàn Thiên Phi Tuyết lập tức tan chảy như gặp phải ánh nắng mặt trời. Tầm nhìn dần trở lại rõ ràng, nhiệt độ cũng tăng cao thấy rõ.
Giây tiếp theo, gã dợm bước xông đến trước người Lưu Mại Tuyết, một phát tóm lấy cổ y rồi nhấc y lên.
"Chút mánh khóe này lại dám múa rìu qua mắt thợ."
Cổ Lưu Mại Tuyết đau đớn, cảm giác nghẹt thở khiến y hoảng hốt sợ hãi, vừa nãy y đã dốc hết sức mình, chân khí giờ đây cũng chẳng còn nhiều cho lắm.
"Cảnh giới Kim Đan, anh ta vậy mà đã đến cảnh giới Kim Đan. Rõ ràng chỉ mới học sinh cấp 2 thôi mà." Lưu Mại Tuyết thầm than không ổn.
"Nếu em đã quan tâm Tiểu Đường đến vậy, không bằng em thay nó hoàn thành 'buổi lễ' này đi." Vương Chiến bóp cổ Lưu Mại Tuyết, đè y lên ghế, ánh mắt chất chứa thú tính khiến y khiếp sợ.
"Đừng, anh thả cậu ấy ra, em, em bằng lòng làm lễ." Đường Anh Bạch vẫy vùng muốn cứu người bạn thân.
"Hừ, đã muộn, giờ đội trưởng tao có hứng với thằng nhóc đẹp mã này hơn. Mày nhìn gương mặt muốn được đụ của nó xem." Bàn tay thô ráp của Vương Chiến vuốt ve sườn mặt nhẵn mịn trơn láng của Lưu Mại Tuyết, khẽ liếm môi.
"Vương Chiến, con mẹ mày, mày dám đụng vào cậu ta thử xem, cha cậu ta là hiệu trưởng cơ đấy!"
"Ái chà, hiệu trưởng cơ à, nhưng sao tao nghe nói thầy hiệu trưởng không thích đứa con đĩ thõa này lắm cơ mà. Với lại, dù cho muốn nói về địa vị thân phận thì, ba tao là đội trưởng đội đặc chiến lận đấy."
Đường Anh Bạch và Lưu Mại Tuyết vừa nghe thế sắc mặt lập tức tái nhợt, bảo sao gã này lại hoành hành ngang ngược đến thế ở trường, hơn nữa thực lực lại tiến bộ nhanh như thế, hóa ra là có gốc gác.
"Địt con mẹ mày Vương Chiến, nếu mày dám đụng vào cậu ta tao sẽ khiến mày..."
"Ồn chết đi được, bịt mồm nó lại."
Có tên nghe thế lập tức nhét vớ thối vào miệng Đường Anh Bạch, sau khi lột sạch đồ cậu ta ra bèn trói gô cổ và chéo hai tay ra sau lưng rồi vứt cậu ở ngay cửa, để hai mắt cậu vừa hay đối diện với Lưu Mại Tuyết.
Vương Chiến thả lỏng cổ Lưu Mại Tuyết, y cuối cùng cũng được hít thở sâu, vừa há miệng, liền bị nhét vào mồm một viên đan dược, đó... Là gì?
"Anh đã cho tôi ăn gì?" Lưu Mại Tuyết thấy tinh thần và sức mạnh của mình không tài nào tập trung lại được, chân khí băng giá trong người cũng dần dà yếu hẳn.
"Thứ khiến cưng sướng."
Gương mặt cười đùa của Vương Chiến thoạt nhìn hung tợn không gì sánh được, gã tuột quần xuống, dương vật dài 18cm sớm đã cương dậy trong cơn sốt ruột. Lưu Mại Tuyết thấy đầu choáng váng, cơ thể dần dà nóng hổi. Cảm giác này, chẳng lẽ là, Tác tình đan?
Đúng là cuộc đời thăng trầm mà, lúc trước đút cho Tiểu Bạch một viên nhận được một đêm vui, giờ đây đến lượt y cũng sắp mất trinh bởi Tác tình đan. Có thể đây chính là báo ứng nhỉ, bản thân cho người mà mình thích nhất uống xuân được để thỏa mãn dục vọng, chẳng phải cũng không nhận được sự đồng ý của cậu ta sao, hiện giờ chính mình cũng...
Ý thức của Lưu Mại Tuyết dần rối tung, suy nghĩ chạy trong đầu y vô cùng kì quặc, nhưng sau tất cả vẫn quay trở lại nỗi khát khao dâm loạn.
Y nhìn cơ thể Vương Chiến đắm đuối, "Cơ bắp tuyệt quá, cơ ngực anh ta thật căng tròn, còn săn chắc hơn Tiểu Bạch nhiều, làm người ta thấy an toàn vô cùng. Cơ bụng anh ta cũng nhiều múi ghê, thật mạnh mẽ thích quá đi thôi. Ôi, tay anh ta sao nhìn to chắc thế, hẳn mạnh mẽ lắm. Mình thấy nóng với ngứa quá, muốn bị đụ, mau tới chịch tôi đi."
Ý thức của Lưu Mại Tuyết bị xuân dược chiếm trọn, thế mà chủ động sờ soạng bắp thịt Vương Chiến, đôi mắt hoa đào giờ đây đang khẽ híp lại, chủ động đưa đầu đến trước ngực Vương Chiến, hôn hít cơ ngực săn dày của Vương Chiến.
"Cuối cùng cũng có được người đẹp rồi." Vương Chiến thở từng hơi nặng nề, thỏa mãn khi thấy bộ dạng cầu được yêu thương của Lưu Mại Tuyết. Thực ra gã sớm đã để ý đến nhóc đẹp trai hay đến xem bọn họ chơi bóng này, y thực sự quá mức xinh đẹp khôi ngô. Một con ngựa giống như Vương Chiến đây tuy đã từng chơi vô số nữ sinh, hơn nữa cũng tự thấy bản thân là một gã trai thẳng nhưng gã vẫn không cách nào phủ nhận mình bị con người này hấp dẫn cả! Gã hạ quyết tâm sớm muộn ngày nào đó sẽ có được người đẹp trong tay! "Buổi lễ" mà gã nói với Đường Anh Bạch vào hôm nay là cái bẫy mà gã sớm đã lên kế hoạch từ lâu, gã biết Lưu Mại Tuyết ở bên ngoài, càng biết chắc chắn y sẽ xông vào giải cứu bạn của mình. Tất cả mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của gã.
Hai người bọn họ đang hôn nhau đắm đuối, đầu lưỡi cả hai quấn quýt không rời, không ngừng vuốt ve đối phương.
"Cơ bắp cứng cáp thật, cặc cũng cứng nữa." Lưu Mại Tuyết với suy nghĩ rối loạn, tay phải theo bản năng nắm lấy cặc bự của Vương Chiến, tuốt sục lên xuống.
"Nhóc dâm, muốn được anh đụ rồi đúng chứ. Hửm?" Vương Chiến cố ý gồng cơ ngực bản thân, đường cong bắp thịt hiện lên thấy rõ.
"Địt tôi, địt tôi..." Lưu Mại Tuyết với ý thức không tỉnh táo chỉ biết bật thốt hai từ này.
Vương Chiến chợt gầm tiếng, hai tay thoáng chốc xé toạc áo quần Lưu Mại Tuyết, trong chớp mắt, thân hình trắng nõn tựa tuyết của y loã lồ trước mặt Vương Chiến.
"Đù vãi, sao mông cưng lại rỉ nước?!" Vương Chiến chỉ từng thấy âm đạo con gái rỉ nước, nhưng đó giờ chưa từng thấy mông con trai rỉ nước, trước bữa này gã cũng đã lên mạng điều tra thử, gã nhớ lúc hai thằng đàn ông làm tình phải cần đến dầu bôi trơn cơ đấy! Thằng nhóc này sao tự mang theo dầu bôi trơn thế? Chẳng lẽ đây cũng là tài năng trời sinh?
Cơn ham muốn trong gã bùng nổ mạnh mẽ, dương vật rỉ nước nhờn, nóng lòng muốn được đút vào lỗ sau của Lưu Mại Tuyết.
"Ahhhhhhh!!!" Cơn đau xé toạc từ lỗ nhỏ truyền đến, Lưu Mại Tuyết cất tiếng kêu đau. Có điều, lần đầu của y đã chịu được dương vật to tướng đến thế, hơn nữa còn một phát lút cán, thực ra đã giỏi lắm rồi.
Vương Chiến cũng nào ngờ thuận lợi đến vậy, gã cảm nhận được chỗ đó của Lưu Mại Tuyết hẳn là lần đầu bị chơi, nhưng sao có thể vừa bót khít vừa suôn sẻ như này?
"Vãi, cưng đúng là một tên thiếu chịch mà, trời sinh là để quyến rũ đàn ông đúng chứ!" Vương Chiến vừa mắng vừa vỗ bôm bốp vào mông Lưu Mại Tuyết.
Lưu Mại Tuyết đau chưa đến nửa phút, rất nhanh đã bị cảm giác lấp đầy và thỏa mãn chinh phục, quả nhiên, y là vưu vật trời sinh dâm đãng.
Vương Chiến thấy phần mày Lưu Mại Tuyết giãn ra, cơn đau đớn trong mắt đã biến mất, liền bắt đầu chầm chậm nhấp nhả. Vương Chiến tuy chỉ muốn giải tỏa, nhưng trong lòng vẫn có cảm giác thương yêu khó hiểu với Lưu Mại Tuyết, gã không muốn thấy dáng vẻ đau khổ của y.
"Ah, ah, ah..." Lưu Mại Tuyết dần dà cất tiếng rên rỉ theo nhịp hông của Vương Chiến, trông bộ dạng rất thoải mái.
"Anh của cưng có đỉnh không, hửm?
"Đỉnh, ahhhh, rất đỉnh ưa ahhh..."
"Thích cặc anh không?"
"Thích, anh ơi chịch chết em đi!"
"Vãi chưởng, mẹ nó, giã chết cưng, đâm chết cưng." Vương Chiến bắt đầu đẩy nhanh tốc độ cắm rút, cơ bụng gồ phồng lên, không ngừng ra sức, eo chó đực mê người đã khiến không biết bao nhiêu thiếu nữ phải khuất phục dưới sự tấn công mạnh mẽ của gã.
Chàng thiếu niên 15 tuổi này, dậy thì thực sự vượt trội khó tưởng, người không hay còn tưởng gã là một học sinh cấp 3 17-18 tuổi cơ đấy.
Lưu Mại Tuyết bị hơi thở to lớn mạnh mẽ của Vương Chiến đánh bại hoàn toàn, y ngẩng đầu nhìn mặt Vương Chiến qua khe ngực gã, nhìn gương mặt cương nghị đẹp trai đang sướng phê khó tả của chàng ta, cơ ngực gã cũng vì đổ mồ hôi mà lấp lánh ánh nước.
Vương Chiến thấy cặc mình đang bị động nhỏ của Lưu Mại Tuyết mút nút, có một lực hút khẽ khàng truyền tới từ bên trong, hơn nữa có xu thế ngày càng mạnh mẽ hơn. Lỗ thịt của y như có sức mạnh kì lạ, đang trêu đùa cậu em cứng tựa sắt thép của bản thân.
Đây là lần đầu tiên Lưu Mại Tuyết với cơ thể Cực Âm bị chơi lỗ sau, thể chất của y đã định y là một thứ vũ khí câu hồn đoạt phách đàn ông, trong tương lai, sẽ ngày càng có nhiều đàn ông bị lỗ sau thần kỳ của y chinh phục.
Trong phòng thay đồ, một khung cảnh dâm loạn, một chàng trai với bắp thịt săn chắc đang đụ một thiếu niên thấp hơn mình một cái đầu, và những người ở xung quanh bọn họ cũng đã tuột quần xuống tuốt sục hàng họ bản thân về phía hai con người kia, nhưng không ai dám mơ màng đụng đến thiếu niên đó cả, người này là vật thuộc riêng của đại ca. Còn thiếu niên bị trói gô ở ngay cửa thì đang nhìn bạn thân mình bị đụ với con hàng giương cao, mồm bị bịt lại, chỉ có thể cất mấy tiếng ưa ưa ưa.
"Vãi, sao lại phê dữ vậy, cưng mẹ nó biết mút ghê."
"Chịch em... Chịch em..." Lưu Mại Tuyết ậm ờ hai chữ này không ngơi.
Vương Chiến không thể không thả chậm nhịp nhấp lại, định giảm bớt ham muốn muốn bắn của mình. Nhưng rốt cuộc vẫn phí công, cặc bự còn chưa bớt được miếng khoái cảm này sau khi chậm nhịp lại, thì gã đã cảm nhận được lỗ sau của Lưu Mại Tuyết đang bao bọc, xoắn bóp lấy cặc gã, sướng quá, phê quá đi thôi!
Cảm nhận được tốc độ đã chậm lại, Lưu Mại Tuyết cuối cùng cũng thốt ra từ mới: "Đừng dừng... Chịch em, đừng dừng..."
Nhìn bộ dạng say đắm trong tình dục của thiếu niên quyến rũ trước mặt, Vương Chiến cuối cùng cũng không nhịn nổi.
"Chết tiệt, mình sắp ra rồi!!!" Vương Chiến dứt khoát không thả chậm tốc độ nữa, thẳng tay nhấp nhả với tốc độ nhanh nhất, cơ bắp cả người gã căng phồng, bắp thịt ở phần eo ra sức, đóng cọc lia lịa cực nhanh tựa mô tơ.
"Ah... Ahhhh... Ahhhh..." Lưu Mại Tuyết rên rỉ nỉ non theo nhịp hông gã, âm lượng ngày càng lớn dần.
Đã sắp lên đỉnh, Vương Chiến kìm lòng không đặng mà cúi đầu hôn Lưu Mại Tuyết. Theo sau đó, cơ thể gã run bần bật như bị giật điện, cơn sướng làm da đầu gã tê dại, tinh dịch tuôn trào như lũ, điên cuồng lao vào trong người Lưu Mại Tuyết. Y dược chàng trai cơ bắp trước mặt ôm chặt, thấy mình đã sắp thở không ra hơi, nhưng cơn sung sướng khi được trai cơ bắp ôm chầm khiến y không muốn đẩy gã ra.
Vương Chiến thề, gã đã địt biết bao nhiêu đứa con gái, nhưng đây là lần đầu tiên gã cảm nhận được cơn sướng rơn này. Cơ thể gã đã dừng việc tấn công lại, nhưng dương vật lại vẫn bị lỗ sau Lưu Mại Tuyết mút nút, nuốt nhả. Tất cả những điều này đều xảy ra ở bên trong người Lưu Mại Tuyết, người ngoài không thấy được, chỉ cảm giác sao Vương Chiến lại ôm Lưu Mại Tuyết lâu đến thế, trên thực tế Vương Chiến lên đỉnh tận hơn một phút đồng hồ.
Cả hai không ai phát hiện, tinh dịch Vương Chiến bị cơ thể Lưu Mại Tuyết hấp thu, y chỉ thấy bản thân đột nhiên có vài phần sức, đây là biểu hiện của việc trực tiếp hấp thu tinh dịch chuyển hóa thành sức sống và chân khí cho bản thân, là năng lực đặc thù của cơ thể Cực Âm.
Các thành viên đội bóng rổ xung quanh cũng nhao nhao dồn dập xuất tinh, chỉ trong nháy mắt, trong phòng thay đồ ngập tràn mùi đàn ông.
Lưu Mại Tuyết nhìn tinh dịch tung bay trên không trung, bèn nhịn không được mà muốn vươn tay ra bắt lấy để uống, đây là bản năng từ nhỏ đến lớn của y khi thấy tinh dịch.
"Bốp" Vương Chiến vả một cú vào cánh tay đang vung vẩy giữa không trung của Lưu Mại Tuyết. Gã nghiêng người về trước, nhìn chằm chằm Lưu Mại Tuyết với ánh mắt hung dữ: "Nhóc đĩ, còn muốn ăn tinh dịch kẻ khác? Còn chưa ăn no nữa hả!" Vòng eo cường tráng khỏe mạnh khẽ nhấp phát, hung hăng nện cặc vào lỗ sau của Lưu Mại Tuyết.
"Anh ơi... Em muốn..." Lưu Mại Tuyết nói lọng cọng.
"Vãi, hôm nay thằng này không chịch cưng phải xin tha thằng này không mang họ Vương nữa." Vốn Vương Chiến muốn chịch phát xong chuyện nhưng lại bị Lưu Mại Tuyết khiêu khích đánh mất lý trí. Gã lật người Lưu Mại Tuyết lại, xâm nhập vào động thịt y từ đằng sau, khởi động một vòng chịch xoạc mới.
Sau tất cả, kéo dài mãi đến tận tối mịt, Vương Chiến đã đổi đủ tư thế, bắn những sáu lần mới dừng. Tinh dịch đậm đặc được gã xuất ra đều được cơ thể Lưu Mại Tuyết hấp thu sạch sẽ, biến đâu chẳng thấy. Có vài người sau khi ra 2-3 lần, còn dừng lại tuốt cặc cho Đường Anh Bạch, và cậu ta cũng đã ra mấy lần liền trong sự nhục nhã.
Cuối cùng Lưu Mại Tuyết ngất đi vì mất sức, lúc này Vương Chiến mới rút cặc ra. Gã liếc Đường Anh Bạch cái, rồi bật cười lạnh lùng, phất tay kêu những người khác cùng đi tắm rửa, vứt bỏ hai thiếu niên không còn sức lực trong phòng thay đồ.

Nhận xét
Đăng nhận xét