[ĐM-Tu Tiên] Ghi Chép Chuyện Âm Dương Tu Chân - Chương 7: Phần thưởng

Bình luận viên: "Chúc mừng Ma Vương Cá Mập Trắng giành được chiến thắng, ngoại trừ phần thưởng 3 vạn tệ ra, hãy chúc mừng anh ta còn được nhận một phần quà đặc biệt của ngày hôm nay. Đó chính là..."

10 cô nàng da trắng dáng đẹp bước lên võ đài từ khắp mọi nơi, mỗi người mỗi vẻ khiến mọi người nhìn hoa hết cả mắt.

Bình luận viên: "Ngài có thể làm tình cùng với 10 người đẹp này, hoặc chọn một bạn fan nhiệt tình trong số các khán giả bên dưới cũng được. Có điều chúng tôi vẫn đề nghị ngài chọn 10 người đẹp này hơn, nói chứ toàn bộ đều được chúng tôi tuyển lựa kỹ lưỡng, một lần làm tình cùng với 10 người đẹp lồng lộn, đó quả là một điều tuyệt vời ở cõi trần gian này luôn đấy!"

Lý Tuấn Dụ nhướng mày, cười đáp: "Còn có chuyện tốt lành nhường này." Hắn bước đến trước mặt 10 cô gái, đánh giá cẩn thận.

Dưới sàn, có vài tiếng la thét vọng lên: "Ma Vương Cá Mập Trắng, chọn em nè! Chịch nát em! Chơi chết em đi!" Có người thậm chí chạy đến cạnh võ đài, muốn được Lý Tuấn Dụ nhìn thấy ở khoảng cách gần. Tình hình thoáng cái trở nên rối loạn.

Lưu Mại Tuyết nhìn anh chàng đeo mặt nạ sải những bước tự tin nhàn nhã ở trên sàn đấu kia, lòng chợt nảy sự chờ mong khó hiểu, mong được chọn, nhưng cảm giác nhục nhã lại không cho phép y làm tình ở nơi công cộng như này.

Lý Tuấn Dụ đi một vòng, về lại cạnh trọng tài, cầm micro lên và chất giọng tràn đầy từ tính vang khắp sàn đấu: "Hay vậy đi, nãy ai bắt được quần của tôi thì người đó nhận được cơ hội này."

Ánh mắt mọi người gần như cùng lúc chĩa về phía Lưu Mại Tuyết, y nhìn những ánh nhìn xung quanh, lúng túng đỏ lựng mặt.

Lý Tuấn Dụ bước đến trước mặt y, vươn tay ra mời y. Lưu Mại Tuyết ngẩn người, y nhìn lòng bàn tay xù xì dày rộng, nhìn thân hình đâu đâu cũng là vết máu và mồ hôi kèm theo đó là tinh dịch trước mắt, thế mà lại thấy hơi ngất ngây. Y kìm lòng không đậu mà nắm lấy tay Lý Tuấn Dụ, rồi được kéo lên võ đài.

Đèn pha rọi lên thân thể cả hai, trọng tài và 10 cô gái lui khỏi đây. Giờ trên đài chỉ còn sót lại hai người bọn họ, một thiếu niên mơ màng đang ôm quần áo, và một thanh niên khắp mình là cơ bắp.

Lý Tuấn Dụ kề đến bên tai y, thầm thì lời phóng đãng: "Cục cưng, vừa rồi anh đây oai phong không, muốn được anh đây chơi lồn không."

Gương mặt Lưu Mại Tuyết đỏ hơn trước, "Ừm... Cũng, cũng oai đó."

"Tôi muốn địt cậu." Lời Lý Tuấn Dụ thốt ra vừa thẳng thắn vừa đơn giản, nhưng lại gây chấn động trong lòng Lưu Mại Tuyết vô cùng.

"Nhưng, nhưng mà ở đây nhiều người quá. Tôi không muốn cởi." Lưu Mại Tuyết cũng chẳng phải kẻ thích phô dâm như Lý Tuấn Dụ, anh ta càng được khoe càng thấy phấn khích nhưng Lưu Mại Tuyết vẫn còn giữ cảm giác xấu hổ về mặt tình dục.

"Vậy phải làm sao đây, thằng nhóc của anh đang thèm khát cưng lắm." Lý Tuấn Dụ nhẹ nhàng ôm lấy Lưu Mại Tuyết, cạ dương vật to dài thẳng tắp vào bụng dưới Lưu Mại Tuyết.

Lưu Mại Tuyết nhìn dương vật khủng bố đó, cũng rơi vào mê đắm trong chốc lát. Y quỳ một chân, cầm cặc bự của Lý Tuấn Dụ, khẽ há mồm ngoạm chặt cậu nhỏ cương cứng.

"Ah, sướng quá..." Lý Tuấn Dụ rất phối hợp mà rên thành tiếng, hai tay đè sau ót Lưu Mại Tuyết, nhẹ nhàng dẫn dắt Lưu Mại Tuyết bú cu mình.

Tay còn lại của Lưu Mại Tuyết thì vuốt ve cơ ngực và cơ bụng bị thương của Lý Tuấn Dụ, lặng lẽ thi triển thuật chữa trị, ánh xanh lục nhạt màu quanh quẩn đang khôi phục lại vết thương ngoài da và làm tan máu bầm dưới da. Do tu vi của y không đủ nên chỉ có thể khôi phục được vết thương ngoài da, vết thương liên quan đến xương cốt thì cần thuật chữa trị cao cấp hơn —— thuật phục hồi hoặc thuật siêu phục hồi.

Dù rằng thực lực của Lưu Mại Tuyết có hạn nhưng thuật chữa trị của y vẫn mang lại cảm giác dễ chịu cho Lý Tuấn Dụ, cơn đau nhói giảm đi hơn nửa, vết thương rỉ máu cũng dần khép lại.

Lưu Mại Tuyết nuốt nhả cặc bự của Lý Tuấn Dụ, chịu đựng mùi hôi tanh từ vết máu và tinh dịch mới xuất vừa nãy. Hồi đầu y bú không sâu lắm, nhưng về sau theo việc quen dần, tốc độ nuốt nhả đã tăng nhanh rất nhiều, đầu lưỡi linh hoạt trêu ghẹo đầu cặc và rãnh quy đầu của Lý Tuấn Dụ, khiến hắn phải nhắm mắt vì sướng, hông không kìm được mà hoạt động.

"A Tuyết à, cậu biết bú thật đó. Ah, phê quá."

Khi nghe thấy hai chữ "A Tuyết" vang lên, y chợt cau mày lại, cách gọi này làm y nhớ đến Đường Anh Bạch. Y cắn nhẹ vào cậu nhỏ Lý Tuấn Dụ cái, ngẩng đầu bảo: "Đừng gọi tôi là A Tuyết, tôi không thích." Thằng em nhà mình bị cắn không ngờ lại khiến Lý Tuấn Dụ sướng rơn, cả người hắn run rẩy, qua một lúc mới đáp lại: "Vậy tôi gọi bằng một từ thôi, Tuyết?"

"Ừm."

"Cậu có thể cắn cu tôi lần nữa được không. Hồi nãy thấy đã phết."

Lưu Mại Tuyết cúi đầu bú hàng Lý Tuấn Dụ tiếp, lần này y nhẹ nhàng cắn lấy dương vật hắn bằng răng, day đầu cặc cương cứng ứ máu của hắn.

"Vãi, đã quá đi, Tuyết, nhanh hơn nữa, tôi chuẩn bị ra rồi."

Lưu Mại Tuyết nghe thế bèn dốc sức nhấp nhả, thậm chí còn bắt đầu deepthroat. Có điều dù cho y cố gắng hơn nữa, cũng chỉ có nuốt được nửa con cặc này, nửa còn lại phải dùng tay để tuốt.

Khán giả ở hiện trường cũng đang ngắm nhìn hai con người dưới ánh đèn pha này, live sex chấn động của cả hai thậm chí khiến vài tên không nhịn được mà bắt đầu vuốt ve cậu em mình, vài cô gái cũng dần dà với tay xuống trêu đùa âm vật mình. Âm thanh rên rỉ hổn hển lên lên xuống xuống, ánh mắt mọi người tham lam nhìn chàng trai cường tráng trên võ đài, bọn họ đang tưởng tượng bản thân là đối tượng được Ma Vương Cá Mập Trắng địt.

Cuối cùng, Lý Tuấn Dụ cũng rống một tiếng, "Địt, sướng quá đi, ông đây ra liền đây, hứng cho trọn!!!"

Hắn thình lình ưỡn hông, dương vật đâm sâu vào trong cổ họng Lưu Mại Tuyết, từng dòng tinh dịch đặc sệt mà bổ dưỡng tuôn trào khỏi lỗ tiểu, Lưu Mại Tuyết căn bản nuốt không kịp, có vài dòng tinh tràn hẳn ra khỏi mũi, y ho sù sụ nhả cặc Lý Tuấn Dụ ra. Dương vật đương lúc lên đỉnh của hắn loã lồ ra ngoài, cặc hắn chỉa thẳng về trước xuất ra từng dòng tinh một, vài dòng đáp lên bụng ngực bản thân, một số thì đáp lên mặt Lưu Mại Tuyết. Tinh dịch của hắn như thể nắng hạn gặp mưa rào, rơi lộp bộp vào mớ bắp thịt tựa đỉnh núi tràn trề sức mạnh, tiếng gầm rống của hắn vang dội khắp nơi thông qua micro, mọi người đều bị sốc trước màn xuất tinh đậm vẻ nam tính này. Nhìn khắp nam nữ xung quanh, ai nấy cũng dồn dập lên đỉnh cùng với hắn.

Ngựa giống trời sinh bậc này, khiến Trâu Điên Chết Chóc vừa thua dưới tay hắn cũng không thể không thán phục, gã ta cũng kìm không đặng mà làm tình một trận ngay dưới sàn đấu.

Lý Tuấn Dụ bắn xong liền ôm lấy người trước mặt, nhẹ nhàng liếm láp tinh dịch trên mặt y, sau đó hôn y cái chốc với vẻ thâm tình, "Miệng này giỏi đấy, hì hì."

Xung quanh vang dội tiếng vỗ tay và hoan hô, Lý Tuấn Dụ kéo tay Lưu Mại Tuyết nhảy xuống võ đài, rời khỏi tầm mắt mọi người. Nhân viên công tác sau khi dọn dẹp đơn giản một phen, sức chú ý của khán giả cũng dần được tốp dũng sĩ mới thu hút.

"Đi nào, chúng ta đi tắm rửa." Lý Tuấn Dụ muốn dẫn Lưu Mại Tuyết đi tắm.

"Không cần đâu, để tôi giúp anh." Hai tay Lưu Mại Tuyết khẽ vung lên, chân khí băng giá hóa thành nước sạch lướt tới, mang những vết bẩn chất lỏng trên người Lý Tuấn Dụ đi hết, cũng mang tinh dịch trên người mình đi luôn.

"Vãi mèo, chân khí hệ băng của cậu tiện thế cơ à? Có phải ngày nào cậu cũng không cần tắm rửa, làm sạch cơ thể bằng chân khí."

Lưu Mại Tuyết trợn mắt, gõ một cú vào ngực Lý Tuấn Dụ, "Anh mới ngày nào cũng không tắm!"

"Sshhh!" Chỗ bị gãy xương bị đập phải khiến Lý Tuấn Dụ phải hít ngược một hơi, đổ ngay mồ hôi hột.

"Anh sao thế?" Lưu Mại Tuyết căng thẳng hỏi.

"Không gì, chỉ là hồi nãy gãy một cái xương sườn."

"Vậy mà bảo không gì!"

Lưu Mại Tuyết vội vã đưa anh ta đến bệnh viện, Lý Tuấn Dụ hào phóng mua hẳn một lần chữa trị bằng thuật hồi phục, nối xương đã gãy lại. Lưu Mại Tuyết vẫn chưa yên tâm, kêu bác sĩ kê vài linh dược trị thương bổ máu, trời tối mịt mới rời khỏi.

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)