[ĐM-Tu Tiên] Ghi Chép Chuyện Âm Dương Tu Chân - Chương 8: Hôn lễ
Ngày hôm sau, Lý Tuấn Dụ và Lưu Mại Tuyết đã lấy được bộ vest đặt may riêng, vì lộ trình hôm nay khá là xa nên cả hai phải ngồi cao tốc đến thủ phủ của tỉnh này, tiếp đó còn phải ngự kiếm bay thêm một quãng đường mới đến được biệt thự nhà họ Lý nằm ở vùng ngoại ô.
【Trên cao tốc】
Lưu Mại Tuyết đang ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ, các nhà cao tầng và nhà dân thấp bé nối nhau san sát vụt qua như đèn kéo quân, từ nhỏ cho đến lớn y chưa từng bước ra khỏi khu vực nửa dặm quanh Liệt Dương môn, lần đầu vào nội thành học cấp 3 là lúc y xa nhà nhất, lần này cũng là lần đầu ngồi cao tốc đến thành phố khác, mọi thứ với y mà nói đều là những việc mới mẻ.
Lý Tuấn Dụ nghiêng đầu nhìn dáng vẻ dễ thương đang ngắm nhìn những thứ mới mẻ của Lưu Mại Tuyết, kìm không đặng mà vuốt ve đầu y. Lưu Mại Tuyết đã ngầm chấp nhận động tác thân mật này của Lý Tuấn Dụ, không từ chối hắn.
"Tuấn Dụ, sao anh dẫn tôi tham gia lễ cưới vậy?" Lưu Mại Tuyết hỏi.
Lý Tuấn Dụ cười bảo: "Để cậu làm đẹp mặt mũi tôi chứ sao, cậu xinh vậy mà."
"Này, có thể trả lời đàng hoàng không vậy hả." Lưu Mại Tuyết vả cái bốp vào cánh tay săn chắc của hắn.
"Được thôi, thực ra là đến đó tôi chẳng phải biết kiếm ai chơi cùng, cho nên muốn tìm người bạn đi cùng, tốt xấu gì cũng có người nói chuyện."
"À? Nghe sao cũng thấy anh bị ép tham dự?"
"Thì đúng là bị ép mà, aiz, áp lực gia tộc." Lưu Mại Tuyết khó mà nghe thấy Lý Tuấn Dụ suốt ngày hi hi ha ha không đàng hoàng thở dài.
"Anh có thể kể tôi nghe chuyện nhà anh không?" Lưu Mại Tuyết yên lặng, như cậu bạn nhỏ chuẩn bị nghe chuyện cổ tích, ánh mắt nhìn Lý Tuấn Dụ trong như pha lê.
Lý Tuấn Dụ khẽ nhìn Lưu Mại Tuyết, trầm ngâm trong một lúc, biểu cảm dần nghiêm túc mà cất giọng chậm rãi kể.
"Cậu biết tướng quân Lý Thượng Vân không?"
"Ừm từng nghe qua."
"Đó là ông nội tôi."
"Gì?" Lưu Mại Tuyết hết hồn mở to hai mắt. Ông nội của bạn học mình là tướng quân nước Hoa Hạ?
"Ông nội tôi có ba người con trai hai cô con gái, ba tôi là đứa con thứ ba của ông nội, còn tôi á hả, là đứa con riêng của ba cùng một người phụ nữ nào đó không biết ngoài kia." Lý Tuấn Dụ cười gượng, "Theo lời ba tôi kể thì, lúc nhỏ tôi đã bị mẹ mình vứt ở trước cửa nhà họ Lý, nhưng ba tôi chỉ mới liếc nhìn thôi đã biết tôi là con trai ông ta, thế là ông ta ôm tôi về nuôi dưỡng. Tôi thấy ông ấy đối xử với tôi cũng rất là tốt, nhưng do ông ấy bận rộn quá đỗi nên về cơ bản chẳng thấy bóng dáng đâu, quản gia trong nhà đã chăm tôi lớn."
"Chẳng qua cậu cũng hiểu mà, cái gọi là gia tộc lớn đều có những truyền thống cứng nhắc, ví dụ như là một đứa con riêng như tôi không thể công bố ra bên ngoài, bọn họ trước giờ cũng chẳng thừa nhận sự tồn tại của tôi. Cộng thêm việc tôi trời sinh kinh mạch tắc nghẽn, không thể tu nội công, tu vi yếu kém thấy rõ, mà gia tộc lớn thì toàn có thực lực mới được tôn trọng, cho nên tôi từ nhỏ đã phải chịu rất nhiều, ừm, chịu rất nhiều oan ức đi."
"Sau này vào khoảng năm 4 tuổi, ba tôi tìm được một công pháp ngoại công từ trong từ đường gia tộc, đó là công pháp ngoại công duy nhất được tổ tiên truyền lại, và tôi đã luyện bộ công pháp đó. Tiếp đó ông ấy đưa tôi vào quân đội, có thể nói hơn nửa thời gian lúc thơ ấu của tôi đều trải qua trong quân đội. Tôi trưởng thành cũng coi như là nhanh đấy, lúc 16 tuổi đã đạt đến cảnh giới Kim Đan chỉ bằng ngoại công, trong đám người tu luyện ngoại công tôi hơi bị mạnh, nhưng so với những anh chị em khác thì có phần chậm, trong gia tộc tôi, 15 tuổi Kim Đan, 18 tuổi Nguyên Anh là chuyện thường thấy."
"Do tôi lúc 15 tuổi chưa đạt tới Kim Đan nên ông nội đã đuổi tôi ra khỏi nhà, ba tôi ông ấy bèn mua cho tôi căn hộ gần thành phố, rồi đăng ký cho tôi vào học ở trường THPT Số Một, tiếp đó thì tôi chai mặt ở đó suốt ba năm liền. Lần này nếu chẳng phải ba tôi ông ấy cực lực muốn tôi về tham dự hôn lễ, tôi cũng không muốn trở về." Lý Tuấn Dụ bình tĩnh dứt lời.
Lưu Mại Tuyết nghe xong, trầm ngâm một lúc lâu, cố gắng đổi chủ đề: "Tôi lần đầu tiên đi dự tiệc luôn đấy, có phải có rất nhiều người rất vui vẻ không."
"Hẳn là không. Anh tôi kết hôn tổ chức tới hai lần lận, một lần là người nhà với nhau, lần sau thì công bố mời bạn bè các thứ, bọn họ sẽ không để tôi lộ mặt trực tiếp trước công chúng đâu, lần này chỉ toàn người nhà với nhau mà thôi."
"Được thôi. Có điều vậy cũng hay, toàn bậc quyền cao chức trọng trong quân đội, cảm giác kích thích phết."
"Cũng không chỉ bên quân đội thôi đâu, gia đình chúng tôi còn nhúng tay vào các ngành nghề khác nữa, nhiều lắm."
"Trâu bò..."
Trò chuyện mãi, cả hai đã đến trạm cần xuống. Hai người tiếp tục cưỡi kiếm bay một quãng đường nữa, kiếm của Lý Tuấn Dụ là một thanh trọng kiếm, tên là Phá Phong, nhưng rất ít khi thấy hắn dùng, nắm đấm của hắn mới là vũ khí mạnh nhất, bản thân thanh trọng kiếm này chỉ là phương tiện di chuyển mà thôi.
Chưa được lúc, cả hai đã đến biệt thự nhà họ Lý.
Cả hai xuống kiếm, hai vệ sĩ canh trước cửa chào Lý Tuấn Dụ theo kiểu quân nhân, đồng thời cản Lưu Mại Tuyết lại.
"Xin xuất trình chứng minh thân phận."
"Cậu ta là bạn học của tôi, Tuyết, đưa họ xem thẻ học sinh của cậu đi."
Lưu Mại Tuyết đưa thẻ học sinh ra, sau khi ghi chép thông tin lại một cách cẩn thận, thanh kiếm Xuy Tuyết cũng được giữ lại ở trạm gác, sau đó mới được phép bước vào trong.
"Nghiêm khắc thật, sao giống một chiến lũy ghê." Vẻ phấn khích của Lưu Mại Tuyết đã biến mất, bắt đầu hơi lo lắng.
"Hầy, chiến lũy gì cơ chứ, rõ là một trại giam." Lý Tuấn Dụ nở nụ cười lạnh lùng.
Lúc hai người bước vào sân vườn nhà họ Lý thì đã là giờ chiều, nhưng nghi thức như đón dâu, quậy động phòng cùng với dâng rượu cho cha mẹ vào ban sáng đã làm xong hết, bây giờ là thời gian trà chiều của mọi người, tối đến thì sẽ tổ chức tiệc cả gia đình.
Lý Tuấn Dụ không vào thẳng sảnh chính tham dự trà chiều mà dẫn Lưu Mại Tuyết đi dạo khắp sân vườn, đưa y đi gặp một quản gia tóc đã bạc trắng. Thời gian nhoáng cái đã đến tối, tiệc tối sắp sửa bắt đầu.
Đây là một bữa tiệc ngoài trời, địa điểm ở ngay khoảnh đất trống giữa sân nhà họ Lý, đèn đuốc sáng trưng chiếu rọi cả một khoảng không gian. Ở phía trước khoảnh đất trống ấy đã có một sân khấu được dựng lên, màn hình trên sân khấu đang chiếu những tấm ảnh và thước phim của cô dâu chú rể, khung cảnh trông rất đầm ấm vui vẻ.
Mấy chục con người, có già có trẻ, đi tới đi lui, trò chuyện, cụng ly trên khoảnh đất trống.
Lưu Mại Tuyết ngạc nhiên phát hiện, đây vậy mà là bữa tiệc kiểu Tây, không phải ngồi ăn bữa cơm trên bàn tròn kiểu Trung.
Lý Tuấn Dụ dẫn Lưu Mại Tuyết xuyên qua dòng người, y đưa mắt nhìn xung quanh, những người trẻ tuổi ở đây ai cũng đẹp trai xinh gái, nhan sắc tương đối khá cao, "Gen nhà họ Lý được phết, toàn mấy anh đẹp trai cao gầy thôi!" Lưu Mại Tuyết kinh ngạc tán thưởng.
Mục tiêu của Lý Tuấn Dụ là một người đàn ông trung niên có vóc dáng cao lớn tựa hắn, thoạt trông anh tuấn vô cùng, tướng tá tuy không khoa trương hệt Lý Tuấn Dụ nhưng cũng khá nổi bật. Người này tên Lý Kiên, cha của Lý Tuấn Dụ, cấp bậc thượng tá.
"Ba, con đến rồi." Lý Tuấn Dụ cất tiếng.
"Tuấn Dụ hả, lâu lắm rồi chưa gặp con, thằng quỷ này giỏi đấy, tu vi lại cao hơn không ít." Lý Kiên thân thiết bảo, nụ cười ông dành cho Lý Tuấn Dụ rất hòa nhã tử tế.
"Úi, không phải là Tuấn Dụ đây sao, mấy năm không gặp, sao vẫn còn là Kim Đan thế." Người phụ nữ ngồi cạnh Lý Kiên tuy mặc bộ Hoa phục nhưng lời thốt ra lại cay nghiệt khó tả, người này là vợ của Lý Kiên, Chu Lộ.
"Chào dì." Lý Tuấn Dụ nhàn nhã đáp lại.
Lý Kiên chau mày trừng mắt với Chu Lộ, bà ta bèn bĩu môi không nói tiếp nữa. Có điều lỗi cũng do Lý Kiên ngoại tình trước, nên Chu Lộ bà không thích đứa con riêng này cũng là chuyện dễ hiểu.
"Tuấn Dụ à, đây là người bạn mà con nói muốn dẫn về sao. Trông thật khôi ngô." Lý Kiên bảo.
Lưu Mại Tuyết vội vã bước lên trước, y không dám lề mề trước mặt thượng tá, "Con chào chú chào dì ạ, con tên Lưu Mại Tuyết, Mại trong Hào Mại (khí phách hào hùng), Tuyết trong tuyết rơi. Con là bạn cùng bàn với Tuấn Dụ, rất vui khi được gặp chú với dì ạ." Chào hỏi lịch sự gọn gàng đâu ra đó, tất cả đều nhờ đã soạn lời sẵn từ lúc còn ngồi trên tàu cao tốc.
Chu Lộ gật đầu: "Thằng bé này thật lễ phép. Chỉ là tu vi hơi kém."
"Đã hai lần nhắc tới tu vi, xem ra bọn họ thật sự rất xem trọng thực lực." Lưu Mại Tuyết thầm lẩm bẩm.
Lý Kiên lên tiếng: "Tuấn Dụ à, con dẫn Mại Tuyết đi vòng vòng đi, đi chào hỏi anh con với cô dâu nữa." Ông cầm hai ly champagne ở trên bàn lên rồi đưa cho hai chàng thanh niên.
"Cảm ơn chú ạ." Lưu Mại Tuyết lịch sự đáp.
Lý Tuấn Dụ dắt Lưu Mại Tuyết đến chỗ cô dâu chú rể, cả hai người đang bị vây trong lớp lớp toàn là người, cả đống ly rượu được đưa đến chỗ họ. Cuối cùng cũng đã đến lượt hai người Lý Tuấn Dụ. Lý Tuấn Dụ miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, bảo: "Chúc mừng anh nhé, anh hai, chị dâu, tân hôn vui vẻ."
Anh hai của hắn - Lý Tuấn Long - đã có phần đỏ lựng mặt, vui vẻ cụng ly với Lý Tuấn Dụ, "Tiểu Dụ á hả, đúng là lâu lắm rồi chưa gặp chú, dạo này chú ở bên kia sống sao rồi."
"Cũng ổn, sống qua ngày, nào như anh hai sắp học thạc sĩ."
Đầu óc Lý Tuấn Long thông minh, thi đậu vào đại học tốt nhất thủ đô, năm nay còn được tuyển thẳng học thạc, về sau dù cho hướng tới lĩnh vực nào cũng tiền đồ vô lượng. Trên cao tốc, Lý Tuấn Dụ đã nói cho Lưu Mại Tuyết hay, Lý Tuấn Long được xem như vài người có quan hệ tạm ổn với hắn ở trong nhà, đầu óc người anh hai này nhanh nhẹn, dù học hành hay tu luyện cũng suôn sẻ vô cùng, căn bản không để tâm đến Lý Tuấn Dụ nên chẳng cần bắt nạt hắn làm gì.
"Đây là người bạn mà chú bảo?" Lý Tuấn Long đưa mắt sang Lưu Mại Tuyết.
"Chào anh, chào chị dâu ạ, em tên Lưu Mại Tuyết, Mại trong Hào Mại, Tuyết trong tuyết rơi. Em là bạn cùng bàn với Tuấn Dụ. Chúc hai anh chị tân hôn vui vẻ."
"Hahhahaha cậu bạn nhỏ này dễ thương thật."
"Bạn, bạn nhỏ? Anh mới là bạn nhỏ đấy!" Lưu Mại Tuyết thầm trợn mắt, có điều vẫn giữ nụ cười ở bên ngoài. Chẳng qua Lý Tuấn Long cũng đẹp trai à nha, anh ta đeo một chiếc kính gọng đen, nhưng chẳng có chút bộ dạng yếu đuối của mọt sách, hai mắt sáng ngời linh hoạt, lúc giơ tay nhấc chân đều mang vẻ nhã nhặn có phong độ, dáng người cũng không gầy yếu, có thể tưởng tượng ra được sau lớp vest trắng kia là một thân hình săn chắc.
Đúng lúc này, có một cụ già đứng trên sân khấu được dựng lên tạm thời, cụ chẳng cần micro nhưng giọng đằng hắng lại như vang lên từ trong lòng mỗi một người ở đây: "Khụ khụ, ta muốn nói đôi điều."
Lưu Mại Tuyết nghiêm nghị, thực lực cỡ nào mới có thể truyền giọng vào trong lòng tất cả mọi người được chứ? Y kinh hãi nhìn về phía cụ ông trên sân khấu, đó hẳn là tướng quân Lý Thượng Vân của nước Hoa Hạ lúc bấy giờ! Thực lực gần bậc Phi Thăng, chiến lực đỉnh cao của nhân loại!
"Hôm nay, là lễ kết hôn của đứa cháu Lý Tuấn Long của kẻ hèn này, mọi người có thể đến dự, ta rất là vui. Đầu tiên ông chúc hai đứa tân hôn vui vẻ, răng long đầu bạc." Giọng của cụ thong dong nhưng mạnh mẽ, không hề nghe ra được chút già nua nào.
"Hôm nay người nhà ta đến rất đông đủ, ta rất vui khi mọi người có thể dành thời gian, đến..."
"Đùng!!!"
Đột nhiên, bốn tòa nhà xung quanh quảng trường nhỏ này chợt thình lình nổ tung, bê tông cốt thép, mảnh thủy tinh, và đủ thứ khác theo cơn bùng nổ đó mà thoáng chốc khuếch tán ra ngoài. Lưu Mại Tuyết còn chưa kịp phản ứng thì đã được Lý Tuấn Dụ ôm chặt, gắng sức che chắn làn sóng nổ tung ấy bằng thân hình cường tráng của mình, ly rượu của cả hai rớt vỡ dưới đất.
Nhưng làn sóng nổ tung đó căn bản không đánh trúng mọi người, chỉ thấy cụ ông trên sân khấu khẽ bấu hai ngón tay lại, thời gian như thể dừng lại, sóng xung kích liền hóa thành hư vô.
Cụ bình tĩnh thốt: "Phòng bị, địch tập kích."

Nhận xét
Đăng nhận xét