[ĐM-Học Đường] Nhật Ký Chủ Nô Của Tống Vũ - Chương 2: Nhìn trộm

Tống Vũ ngày càng khẳng định suy nghĩ trong lòng mình, có thể Nại Nại thích cảm giác đó, là một kẻ thích bị ngược đãi tinh thần. Cộng thêm tính cách kiêu ngạo chảnh chó của Cao Tuấn Hổ, hai người này đúng thực là trời sinh một cặp. Nhưng trong ánh mắt của Cao Tuấn Hổ, hình như gã ta không thích kiểu nam sinh đáng yêu còn mùi sữa như Nại Nại, ngược lại... Có đôi lúc ánh mắt gã lại nhìn mình chằm chằm.

Tống Vũ thầm nhủ, chẳng lẽ mình bị Cao Tuấn Hổ nhìn trúng? Mặt khác vì mỗi ngày đều cùng Từ Viễn Dương đi ăn, dạo khuôn viên trường. Mối quan hệ của cả hai cũng ngày càng thân thiết hơn, y biết được Từ Viễn Dương đến từ đâu, trước học trường chi, thích ăn thứ gì. Y càng nhìn Từ Viễn Dương càng thấy hắn giống gay. Đừng nói mình rơi vô ổ gay á nha. Tiếc là, lần nào đi cùng Từ Viễn Dương ra ngoài đều có cả nam lẫn nữ đến xin wechat của hắn, chuyện này có thể làm đám nữ sinh kia thất vọng khóc thét mất.

Kỳ huấn luyện quân sự ngày hôm nay đã sắp xếp một đội hình làm hội diễn văn nghệ, những đội hình khác thì ngồi xem. Đội hình khoa Máy tính bị chọn trúng kêu mãi không thôi, những đội hình khác thì quây quanh thao trường ngồi trên mặt đất với vẻ mừng rỡ. Nắng vỡ đầu, dù cho mỗi người đều đội một chiếc mũ cũng không tránh được ánh mặt trời gay gắt. Xem được một lúc, Tống Vũ thấy lưng sau của mình đã bị mồ hôi làm cho ướt đẫm.

Đúng lúc này y không muốn ở lại tiếp nữa, xoắn xuýt hồi lâu, lớn tiếng thét báo cáo muốn đi nhà vệ sinh. Giáo quan liếc mắt nhìn y, thốt câu đi đi. Tống Vũ lao nhanh về tòa KTX. Vừa rời khỏi thao trường, Tống Vũ liền thấy mát mẻ vô cùng. Y cũng quên lấy theo bình nước, quyết định về phòng uống hớp nước nằm nghỉ một chút rồi nhanh chóng về lại đây.

Giờ phút này tân sinh viên đang huấn luyện quân sự, các đàn anh đàn chị thì đều đang lên lớp nên tòa KTX yên ắng không chịu được. Y lê thân thể mệt lử leo lên lầu 5, chầm chậm đi tới căn phòng nằm ở tận cùng hành lang, để rồi lại chợt nghe thấy một loạt âm thanh kỳ lạ.

Đó là tiếng của nam sinh đang kêu, nói kêu cũng không chính xác, giống như đang rên rỉ hơn... Tống Vũ thấy giọng người này quen thuộc lạ thường, bèn đẩy nhanh bước chân. Phát hiện âm thanh đó được vọng ra từ phòng chính mình, khỏi phải hỏi, đó chính là giọng của Nại Nại. Ngoài ra lẫn trong tiếng kêu rên của cậu ta, còn có tiếng mắng chửi từ tính khác thường của Cao Tuấn Hổ.

"Đĩ dâm, mấy ngày rồi papa không chơi cưng, có phải nhớ papa rồi không?"

Tống Vũ giật nẩy mình, rón ra rón rén đi đến trước cửa phòng. Cánh cửa chưa được đóng chặt, y nhẹ nhàng nhoài người đưa mắt đến khe hở, chỉ mới nhìn thôi mà y đã sốc đến độ phục sát đất.

Chỉ thấy toàn thân Nại Nại loã lồ đang quỳ dưới đất, cổ đeo vòng dành cho chó, mái tóc xoăn màu vàng rối bù không chịu được, trên cặp mông quả đào trắng nõn có in dấu tay năm ngón đỏ chót, đang ôm lấy bàn chân size 45 của Cao Tuấn Hổ bỏ vào miệng ngậm. Còn Cao Tuấn Hổ thì cởi áo, loã lồ thân hình cơ bắp cường tráng, chỉ mặc một chiếc quần ngắn ngồi ở trên ghế, một chân duỗi đến trước miệng Nại Nại, chân còn lại thì mang giày bóng rổ giẫm vào đũng quần cậu ta.

Nại Nại đang bận liếm chân nên không nói lời nào. Chân mày Cao Tuấn Hổ chau lại, giây tiếp theo liền có một bạt tay vả vào gương mặt đáng yêu của Nại Nại. Cậu ta kêu đau một tiếng, hốc mắt lập tức đỏ, cuống quýt thốt: "Xin lỗi papa."

Cao Tuấn Hổ hung hăng túm mái tóc xoăn của Nại Nại lên, ép cậu ta phải hé mồm ngửa đầu. Cao Tuấn Hổ lên tiếng: "Tao mẹ nó đang hỏi mày đó, lần sau mà còn dám không trả lời nữa, cẩn thận tao tuồn hết chuyện ra ngoài. Nghe chưa hả, đĩ nứng lồn?" Dứt lời, phun một bãi nước bọt vào mồm Nại Nại, cậu ta tức thì nuốt xuống: "Cảm ơn papa."

"Thích không? Đĩ." Cao Tuấn Hổ hài lòng hỏi.

"Thích." Chất giọng non nớt của Nại Nại vang lên.

"Cút xuống dưới, liếm giày cho ông." Cao Tuấn Hổ nói xong, Nại Nại liền cúi người xuống, ôm chiếc giày bóng rổ của Cao Tuấn Hổ lên liếm láp. Gã thấy thế liền giẫm bàn chân dính đầy nước bọt của Nại Nại lên đầu cậu ta, ra sức đè xuống dưới. Nại Nại vừa vùng vẫy kêu rên vừa ra sức liếm láp hơn.

Tống Vũ ở bên ngoài xem mà thảng thốt, kích thích còn hơn cả phim con heo mình thường xem. Y không ngờ Nại Nại thế mà là như này, còn Cao Tuấn Hổ vậy mà dám chơi đến thế với cậu ta thật. Cả hai cả cửa cũng không thèm khóa, xem ra không phải mới lần đầu. Trừ bỏ việc Nại Nại ăn nước bọt ra khiến Tống Vũ thấy muốn trào ngược dạ dày, những thứ khác, thậm chí là tiếng mắng chửi tục tĩu đầy bá đạo của Cao Tuấn Hổ làm Tống Vũ nghe thôi cũng dậy phản ứng.

Có lẽ từ sâu tít trong nội tâm, cậu cũng chó cái dâm tiện hệt Nại Nại?

"Chó hèn, giày của papa ngon không? Cả đời làm bàn chải đánh giày cho papa có được không?" Cao Tuấn Hổ nâng chiếc giày vương đầy nước bọt lên, chống ở dưới cằm rồi nâng đầu cậu ta lên.

"Dạ ngon, papa." Quanh miệng Nại Nại toàn là nước bọt khi liếm giày, vừa thở dốc vừa đáp.

"Cầm chắc, không nhúc nhích." Cao Tuấn Hổ thốt, lấy điện thoại ở chiếc bàn bên cạnh mở camera lên, chĩa ống kính vào gương mặt Nại Nại và chiếc giày của mình, chụp liền một tấm. Cả quá trình Nại Nại rất phối hợp.

"Ngoan thật đó, đĩ nứng, đúng là chó ngoan của papa mà." Cao Tuấn Hổ buông điện thoại xuống với vẻ hài lòng: "Thưởng cho cưng, cởi."

Nghe được lời này thấy rõ Nại Nại kích động vô cùng, dốc sức lột chiếc giày bóng rổ của Cao Tuấn Hổ xuống, chiếc vớ trắng size 45 của Cao Tuấn Hổ nháy mắt cứ thế sừng sững trước gương mặt nhỏ nhắn của Nại Nại. Cậu ta hít ngửi đắm đuối mùi chân bốc lên, há miệng lè lưỡi thở như chó.

"Thích không?" Cao Tuấn Hổ cười xấu xa, xoay xoay chân mình ở trước mặt Nại Nại.

"Thích!!! Papa!" Nại Nại khó che giấu được cảm xúc kích động.

"Lắc mông chó xem nào." Cao Tuấn Hổ lên tiếng.

"Gâu!" Nại Nại ra sức uốn éo cặp mông, giống y như một con chó đĩ lông vàng. 

"Đờ mờ!" Theo tiếng chửi tục của Cao Tuấn Hổ, bàn chân mang theo mùi đàn ông giẫm lên mặt Nại Nại, cậu ta hít lấy hít để còn cất lên âm thanh rên rỉ thỏa mãn.

Cao Tuấn Hổ giây sau đó lập tức tóm lấy tóc Nại Nại, cậu ta há mồm kêu lên vì đau, Cao Tuấn Hổ thấy thế tức khắc nhét vớ trắng đẫm mùi vào mồm cậu. Khuôn miệng của Nại Nại đáng thương chẳng mấy lớn, chỉ có thể ngậm được thêm vài ngón chân của Cao Tuấn Hổ. Nhưng gã không thích, vừa túm tóc Nại Nại kéo sang một bên, vừa ra sức nhét chân vào mồm cậu ta. Phần da đầu Nại Nại nhói lên vì đau, mồm lại còn bị nhét đầy, chỉ có thể cất mấy tiếng kêu la đau khổ.

Thằng nhỏ trong quần Tống Vũ đã cương cứng hết chịu được, y căng thẳng nhìn ngó trái phải, hình như giờ này tầng này không có ai. Y cho tay vào đũng quần thăm dò, sờ được cậu nhỏ của mình, bắt đầu tuốt sục lên xuống, phối hợp với bộ phim 21+ phiên bản hiện thực đang diễn kia, Tống Vũ chỉ thấy mình sắp sướng vì chết.

Nại Nại liếm ướt đẫm ngón chân lẫn vớ trắng của Cao Tuấn Hổ, gã ta thẳng tay cởi vớ ra rồi vứt về trước.

"Nhặt về đây." Cao Tuấn Hổ chỉ thốt ba từ.

Nại Nại lập tức bò như chó, đầu cúi xuống ngậm lấy chiếc vớ của gã cho vào miệng rồi bò về lại trước mặt Cao Tuấn Hổ.

Gã ta đứng dậy, Nại Nại liền bò theo gã. Sau cùng cả hai đi đến chỗ ngồi của Tống Vũ.

Y sững sờ.

Chỉ thấy Cao Tuấn Hổ ngồi vào ghế của y, gác chân lên bàn y mà nói: "Đều tại tên mới tới này, bằng không ngày nào cũng được chơi cưng như trước rồi. Mày nói coi, tối nào tao với papa Từ Viễn Dương của mày cũng được chơi với mày như lúc trước, mày thấy có thích không?"

"Dạ thích lắm ạ, papa." Nại Nại thở dốc như chó.

"Nào nào, liếm cho papa ngay chỗ của người mới đến đi nào." Cao Tuấn Hổ thốt.

Nại Nại quỳ xuống, nhoài người lên bàn Tống Vũ mà liếm chân cho Cao Tuấn Hổ, chốc chốc lè lưỡi nhẹ nhàng liếm láp, chốc chốc thì ngậm ngón chân cái của gã mà bú mút. Cao Tuấn Hổ phê đến mức hai mắt nhắm lại.

Thì ra Từ Viễn Dương cũng biết, thậm chí còn từng tham gia. Chuyện này ngược lại khiến Tống Vũ kinh hãi không thôi. Nghĩ đến hình tượng ấm áp bình dị gần gũi thường ngày của hắn, làm sao cũng chẳng mường tượng ra được bộ dạng ngược đãi đầy hung hăng như Cao Tuấn Hổ.

Tống Vũ đứng hồi lâu cũng mỏi, đổi sang tư thế ngồi xổm một lúc thì chân liền tê. Y lại ngó trái ngó phải, xác nhận không có ai cả bèn dứt khoát quỳ thẳng xuống đất, moi hàng họ ra mà một tay ngắt ti, tận hưởng màn làm tình trong phòng.

Liếm được một lúc Cao Tuấn Hổ liền không kìm được mà đứng dậy, có thể thấy đường nét cậu nhỏ của gã đã cương cứng lắm rồi.

Cao Tuấn Hổ đặt một tay lên đầu Nại Nại, tay kia thì đặt lên cổ cậu ta, không ngừng hẩy phần đũng quần vào mặt mà thốt: "Muốn ăn cặc bự của papa không?"

"Muốn! Papa!" Nại Nại lại thể hiện vẻ khát khao của mình.

Cao Tuấn Hổ thẳng tay tuột quần ngắn xuống vứt sang bên, gã với bộ dạng mặc quần lót càng thêm đậm mùi nam tính. Nhất là cục thịt gồ lên ở giữa háng, Tống Vũ nhìn lại cậu em mình mà thấy tự ti không bằng.

"Liếm ướt trước rồi cho cưng ăn."

Nại Nại dốc sức liếm láp quần lót, chưa được lúc phần đầu khấc đã ướt nhẹp để lộ cây hàng thoắt ẩn thoắt hiện. Cao Tuấn Hổ cũng chịu hết nổi mà cởi phăng quần lót, cặc bự lập tức bật nảy đập vào mặt Nại Nại.

Rất dài, nhìn bằng mắt thôi cũng tầm 18cm, hơn nữa còn rất thô, là dương vật to nhất mà Tống Vũ từng thấy. Nó sừng sững cứng cáp ngay trước háng Cao Tuấn Hổ, kết hợp với thân hình vốn cao to mạnh mẽ của gã, đúng thực là cực phẩm trần gian mà.

Nại Nại nhìn mà hai mắt muốn lòi, Cao Tuấn Hổ vung tay kéo mặt cậu ta vào cặp trứng của mình, tay kia thì cầm cặc vỗ bôm bốp vào bên mặt Nại Nại.

Bốp, bốp, bốp.

Âm thanh này không ngờ lại vang dội đến thế.

Ham muốn của Nại Nại được thắp lên, toàn thân uốn éo hệt chó, dường như nếu hôm nay không ăn được cây xúc xích này sẽ khó mà nhắm mắt xuôi tay vậy.

"Há miệng." Cao Tuấn Hổ chơi chán rồi, tay bóp má ép cậu ta phải mở miệng, giây sau cầm cặc bự nhét thẳng vào trong họng Nại Nại, cậu ta liền thốt tiếng rên rỉ thỏa mãn.

Cao Tuấn Hổ ở phương diện này chẳng hề dịu dàng, một tay gã nắm tóc Nại Nại, tay kia thì hung hăng chịch mồm cậu ta. Mỗi một cú nhấp đều vào thẳng nơi sâu tít bên trong cổ họng. Vẻ thỏa mãn từ lúc ban đầu của Nại Nại dần chuyển sang bài xích, chỉ chưa tới vài phút.

"Oẹ!" Cú nhấp cuối cùng của Cao Tuấn Hổ đã đâm sầm đến tận tít họng Nại Nại, cậu ta nôn khan đầy khó chịu mà nhả hàng ra, muốn quay đầu ho sù sụ.

Nhưng dù Cao Tuấn Hổ đã thấy nhưng ánh mắt lại không chút dịu dàng, ngược lại còn hành hạ điên cuồng hơn. Gã nắm tóc cậu ta lên, khiến Nại Nại vì đau mà quay đầu lại. Giây sau liền có một cú tát như trời giáng ập xuống.

Nại Nại cất tiếng kêu thảm thiết, thừa lúc cậu ta đang muốn ho mà Cao Tuấn Hổ lập tức nhét buồi mình vào miệng cậu ta. Luồng hơi va chạm với vật thể khiến cổ họng Nại Nại bùng nổ, nước mắt nước mũi và nước bọt đều rỉ nhiễu ra hết. Nhưng Cao Tuấn Hổ không để tâm, như thể chỉ đang tăng thêm độ bôi trơn mà thôi.

Nước bọt của Nại Nại chảy một đường xuống sàn, nước mắt chiếm hết hốc mắt, cổ họng thì cất tiếng ức ức xin tha, còn phải chào đón từng cú đâm sầm ngày càng mạnh dần của Cao Tuấn Hổ.

"Địt, địt, đĩ nứng lồn." Cao Tuấn Hổ thở dốc hồng hộc, giã bôm bốp vào miệng Nại Nại.

Tuy cậu ta hiện giờ rất khó chịu rất đáng thương nhưng Tống Vũ ở ngoài cửa lại thấy bản thân đã chịu hết nổi. Đây chính là hình ảnh mà mình thích nhất, mỗi lần xem phim xem đến khúc này, cậu em của y đều phải phất cờ đầu hàng. Hình ảnh Cao Tuấn Hổ giày dặn kinh nghiệm hành hạ Nại Nại, một gã trai cơ bắp và một bé bot dễ thương xinh xắn, sự trái ngược này khiến Tống Vũ sắp cận kề lên đỉnh.

Có thể nhìn ra được Cao Tuấn Hổ lúc này đã không còn xem Nại Nại là bạn học, hoàn toàn xem cậu ta là một công cụ giải tỏa, không quan tâm Nại Nại van xin cỡ nào, tay đập sàn ra sao, hay chân vùng vẫy như nào, cả quá trình Cao Tuấn Hổ luôn nắm lấy tóc Nại Nại, không cho cậu ta một cơ hội giãy thoát. Có lúc thì bắt Nại Nại phải nhấp nhả, lúc thì giữ chặt Nại Nại để hông mình được giã. Đầu của cậu ta nằm ở mép bàn Tống Vũ, mỗi một lần Cao Tuấn Hổ đẩy hông đều sẽ khiến Nại Nại phải chịu đau một lần.

Cắm rút được một lúc Cao Tuấn Hổ liền thấy hết thú vị, rút nguyên con cặc ra khỏi mồm Nại Nại. Cậu ta như được giải cứu mà phun ra một bãi nước bọt xuống sàn, hít lấy hít để không khí. Cao Tuấn Hổ nhìn chân mình dính phải nước bọt của Nại Nại mà chau mày với vẻ chán ghét: "Địt mẹ mày chó đĩ, nước miếng mày làm bẩn chân ông rồi, liếm sạch ngay."

Nại Nại nghe thế liền vội vã cúi người xuống ôm chân Cao Tuấn Hổ lên liếm.

Chân gã dài, vừa để Nại Nại liếm chân vừa ngồi dưới đất tuốt sục hàng bự của mình, quét một ít nước bọt có sẵn mà lần mò đến lỗ sau của Nại Nại.

Nại Nại vừa liếm chân vừa cảm nhận sự sung sướng từ lỗ nhỏ, phê đến độ họng rên ư ử. Cao Tuấn Hổ bật cười, giây sau đó liền đút một ngón tay vào trong. Nại Nại kêu lên đau đớn, Cao Tuấn Hổ thấy thế nhét chân vào mồm cậu ta, Nại Nại không la được nữa, chỉ có thể khổ sở vùng vẫy.

Cao Tuấn Hổ liên tục nhấp nhả ngón tay trong lỗ thịt Nại Nại, cậu ta cũng dần dà thích ứng được.

"Ở yên nào." Cao Tuấn Hổ đứng dậy, đá một phát vào mông Nại Nại.

Cậu ta chỉ có thể nghe theo, Cao Tuấn Hổ bước đến giường của Từ Viễn Dương, tìm thấy một đôi tất đã hơi ngả vàng, rồi nhét thẳng vào mồm Nại Nại.

"Ngậm chặt, cảm nhận mùi vị của papa Từ Viễn Dương đi."

Kế đó đi đến sau lưng Nại Nại, đỡ buồi ngắm chuẩn lỗ nhỏ của Nại Nại, đâm sầm thẳng tiến vào bên trong.

Một ngón tay nới lỏng được cỡ nào, sao so được với con hàng khủng của gã. Nại Nại chỉ thấy sân sau nhà mình như bị xé nát, trong mồm thì đang nhét vớ của người khác, liều mình cắn chặt để bản thân không phát ra âm thanh nào, cổ họng cất nên vài tiếng hức hức thảm thiết.

Cao Tuấn Hổ không để tâm đến phản ứng của Nại Nại, chỉ mỗi một giã thôi cũng đủ đi vào sâu bên trong lỗ nhỏ Nại Nại, họng cậu vang tiếng kêu thê thảm không ngớt.

"Ưm... Ưm! Hức... Hức... Hức... Hức...!"

"Sướng không hả chó hèn?" Ham muốn của Cao Tuấn Hổ đương dâng trào, vừa giã Nại Nại bôm bốp vừa đánh mông cậu.

"Sướng ưa... Ưaaa..." Miệng bị nhét vớ nên nói năng không rõ.

"Vãi khiếp! Ah! Chó đĩ! Phê quá!" Cao Tuấn Hổ vừa cất lời tục tĩu vừa đẩy nhanh nhịp nhấp nhả. Vì dương vật toàn là nước bọt của Nại Nại nên chưa được lúc, lỗ sau của cậu ta liền nước văng tứ tung, tiếng đập bôm bốp vang khắp phòng liên miên không dứt.

Tống Vũ ở ngoài, cảm giác bản thân cũng sắp cận kề muốn bắn, ngay lúc y định thừa dịp xả tinh thì đột nhiên cầu thang có tiếng người đang chạy. Nhưng cảm giác kích thích này lại là chất xúc tác tốt nhất khi Tống Vũ đang cận kề ranh giới, y chỉ mới vội vàng kéo quần lên cạ trúng thôi đã bắn tinh ra rả ướt đẫm quần lót.

Nhưng Tống Vũ không còn quan tâm nhiều đến thế nữa, muốn đứng dậy ngay. Có điều do quỳ quá lâu nên vừa đứng dậy là chân liền tê, đứng không vững nên ngã xuống đất. Y theo bản năng mà vịn lấy thứ gì đó, để rồi nhận ra... Thứ gần y nhất là cửa.

Cửa bị đẩy mở cái rầm, Cao Tuấn Hổ và Nại Nại ở bên trong giật nẩy mình, tức thì dừng lại mọi hành động mà cuống quýt quay đầu lại nhìn.

Tống Vũ gấp rút co chân lên chạy, không còn quan tâm chân tê hay không. Y không muốn người khác biết mình đang như vậy, dù cho có là bạn cùng phòng cũng không được.

Cao Tuấn Hổ nhanh chóng rút hàng, chạy ra tới cửa, thân ở bên trong, đầu thì lén lút nhìn ra ngoài hành lang. Chỉ thấy một góc áo nhanh chóng biến mất ở đầu cầu thang.

Chỉ một cái nhìn đó, Cao Tuấn Hổ liền biết người đó là ai. Gã nở nụ cười xấu xa mừng rỡ, nhìn nước nhờn rỉ ra từ lỗ tiểu của Tống Vũ ở dưới đất, thầm nghĩ với vẻ sâu xa: Xem ra bản thân lại có thêm một chú chó có thể chơi đùa cùng rồi.

Chương sau👉

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)