[ĐM-Học Đường] Nhật Ký Chủ Nô Của Tống Vũ - Chương 3: Vụng trộm

Tống Vũ hoảng hốt chạy xuống dưới lầu, khi nhìn thấy đội hình xếp hàng ngay ngắn giữa thao trường, nhìn sang đồng hồ thì thấy đã hơn nửa tiếng trôi qua. Lúc này đây mà về chắc chắn sẽ bị giáo quan mắng một chập, y sợ lắm.

Quần lót ướt nhẹp, cậu em mềm oặt của Tống Vũ được bao bọc trong mớ tinh đặc sệt, ướt át mà tởm lợm. Cũng may đồ quân sự là rằn ri tối màu nên cũng không thể thấy được từ bên ngoài. Tống Vũ xoay người, đến một siêu thị nhỏ mua một bịch giấy, vào nhà vệ sinh trong tòa giảng dạy, tìm một vách ngăn mà cởi quần ra lau dọn.

Vừa lau vừa nhớ lại dáng vẻ hùng dũng vừa rồi của Cao Tuấn Hổ, thằng nhỏ liền cương cứng một cách xấu hổ. Y nhắm mắt, tưởng tượng mình là Nại Nại, một tay ngắt ti tay kia thì xóc lọ, chưa được lúc đã bắn.

Y bước ra khỏi nhà vệ sinh trong sự thoả mãn, cảm tưởng nửa cái mạng của mình đã bị khoét rỗng. Y tìm được một hành lang không có người, mở điện thoại ra chơi đến lúc buổi huấn luyện ngày hôm nay giải tán.

Tống Vũ không biết có nên về KTX hay không, y thấy căng thẳng vô cùng, sợ Cao Tuấn Hổ biết mình đã thấy hết toàn cảnh, còn rất thích thú nữa chứ. Nhưng cái mà y thích cũng chỉ là biểu hiện của Cao Tuấn Hổ ở phương diện đó, về mặt tình cảm, y vẫn thích Từ Viễn Dương hơn.

Mang theo tâm trạng hết sức xoắn xuýt vùng vẫy, Tống Vũ về lại KTX, đẩy cửa vào thì chợt thấy Từ Viễn Dương mặc chiếc áo tay ngắn rằn ri, đội mũ quân sự đang nghiêng mặt nhìn mình. Mày mắt tựa bầu trời, quai hàm sắc lẹm, không biết là thanh xuân trong mơ của bao nhiêu thiếu nữ.

"Cậu về rồi à." Từ Viễn Dương nhìn y, cười bảo.

"Ừm, cậu về sớm ghê." Tống Vũ vờ nhẹ nhõm nhưng thực ra trong lòng lại căng thẳng mà nhìn trước ngó sau, để rồi phát hiện chỉ có mình Từ Viễn Dương trong phòng.

"Tôi chạy nhanh, không muốn chen với bọn nó." Từ Viễn Dương nói đoạn rồi gỡ mũ xuống, quăng đại lên giường: "Sao một đôi vớ của tôi không thấy nữa rồi, tôi còn bảo về giặt nó nữa cơ."

Hẳn là đôi mà Nại Nại đã ngậm, Tống Vũ tức thì căng thẳng. Y chỉ có thể vấp váp bảo: "Không... Không biết nữa."

"Kì lạ." Từ Viễn Dương đi đi lại lại, sau cùng phát hiện nó ở ngoài ban công: "Tìm thấy rồi."

"Ở đâu?" Tống Vũ hỏi.

"Đây nè." Từ Viễn Dương chỉ vào đôi vớ trắng Nike còn đang nhỏ nước ở giá phơi đồ ngoài ban công: "Chắc Nại Nại đã giặt giúp tôi rồi."

"Nói chứ, hai người họ đi đâu rồi?" Tống Vũ nhìn mặt đất.

"Không biết, hai người đó thường rất ít khi ở KTX." Từ Viễn Dương đáp đại, ngồi về lại chỗ mình mà mở máy tính chuẩn bị chơi game.

"Cậu có cảm thấy..." Tống Vũ hạ quyết tâm, cẩn thận cất giọng hỏi với vẻ thăm dò: "Quan hệ của hai người đó hơi kỳ lạ không?"

"Đồng tính thôi ấy mà." Từ Viễn Dương gỡ tai nghe, đáp một câu chẳng mấy quan tâm.

"Hả?" Tống Vũ vờ như rất ngạc nhiên.

"Sao hả? Cậu ghét gay?" Từ Viễn Dương đưa mắt nhìn y.

"Không ghét, thực ra tôi cũng vậy nên mới ngạc nhiên đến thế." Tống Vũ cười đáp.

"Ừm, tôi cũng thế." Từ Viễn Dương nghiêng mặt, cười hỏi: "Cậu nằm trên hay dưới?"

"Dưới." Tống Vũ bảo: "Còn cậu thì sao?"

"Trên." Từ Viễn Dương nói: "Cậu giống bot lắm."

"Được tính là khen tôi không?" Tống Vũ hỏi.

"Đương nhiên." Từ Viễn Dương nói: "Cậu rất đúng chuẩn, đáng yêu vừa phải. Không như Nại Nại, cậu ta mà mặc váy là y như rằng hệt con gái, bản thân cậu ta cũng giống một cô gái nhỏ. Đó không phải gu tôi."

"Cho nên tôi khá là thích cậu đấy." Từ Viễn Dương nhìn máy tính không dời mắt.

"Thật không đó?" Tống Vũ ngạc nhiên.

"Lần đầu gặp cậu là tôi đã để ý rồi, không thì cậu nghĩ sao tôi lại chủ động đi cùng cậu, trước giờ ở trường tôi luôn rất lạnh lùng đó."

"Nhìn ra được." Tống Vũ mỉm cười, đúng vậy, lần nào ra ngoài cùng Từ Viễn Dương, hắn luôn được xin wechat nhưng hắn chỉ add người đẹp mắt, thậm chí nhan sắc chỉ có chút khuyết điểm cũng sẽ từ chối. Là một kẻ mê cái đẹp thời kỳ cuối.

Tống Vũ nghĩ ngợi, không nói thêm gì nữa. Kế đến đứng dậy vào nhà tắm, chuẩn bị tắm rửa một phen, thay chiếc quần lót nhớp nháp này đi.

Tối có tiết tự học nhưng chỉ riêng sinh viên thể dục là không cần tới, cho nên Từ Viễn Dương có thể ở KTX chơi game vui vẻ, còn Tống Vũ thì phải áo quần ngay ngắn, xách cặp đi tới tòa giảng dạy.

"Cậu mặc đồ của mình đẹp mắt thật." Trước khi đi, Từ Viễn Dương đã nói thế với y.

"Đẹp trai thật thì mặc gì cũng đẹp cả, ví dụ như cậu." Tống Vũ đùa lại một câu rồi đi. Dọc đường đi ngẫm nghĩ hồi lâu, mình đẹp trai đến thế luôn à? Được một kẻ đường đường là hotboy trường khen suốt cả buổi chiều. Có điều khi biết Từ Viễn Dương cũng có ý với mình làm Tống Vũ vui vẻ kha khá, cảm xúc cũng nhẹ nhõm đi nhiều, tạm thời quên mất chuyện xảy ra vào buổi chiều.

Tiết tự học tối đã điểm 9 giờ rồi, ngoài kia trời đã tối mịt. Tống Vũ nhìn thấy trước cửa lớp đang tụ tập một nhóm người, vài cô gái nháo nhào nghị luận. Y thấy tò mò bèn xách cặp bước sang đó, suýt nữa đã sợ hãi quay ngoắt người đi.

Cao Tuấn Hổ đang ôm cánh tay, đứng ở trước cửa lớp với chiếc áo jacket thẳng khóm.

Mặt đẹp buồi bự thân hình chuẩn, có cô gái nào khi thấy mà không chảy máu mũi, vài người can đảm dứt khoát không đi nữa, đứng ở cạnh gã mà mắt muốn rời khỏi hốc mắt.

Tống Vũ theo bản năng muốn lui về sau, nhưng Cao Tuấn Hổ đã nhìn thấy y, từ từ rặn ra một nụ cười, đúng là rặn ra thật: "Tống Vũ, đi ăn chung với nhau đi."

"Hi, anh Tuấn." Tống Vũ chỉ có thể cắn răng bước về trước: "Sao cậu lại đến đây thế?"

"Đều là anh em chung phòng, đừng xa lạ thế chứ, hôm nay anh cậu muốn ăn bữa cơm riêng với cậu." Cao Tuấn Hổ cười, bước tới vỗ lưng Tống Vũ, suýt nữa đã khiến Tống Vũ phải quay lưng đi.

Cao Tuấn Hổ trước giờ chưa từng đến đón mình tan lớp, Tống Vũ trông gã đã biết khi đến đã có sự chuẩn bị, dường như đã biết mình trông thấy hết toàn bộ màn trình diễn 21+ kia. May là khi tắm xong y đã thay bộ quần áo mới: "Anh Tuấn à tôi có việc, đi không được, hay là cậu đi đi."

"Sao hả, không nể mặt anh mày?" Cao Tuấn Hổ thoáng chốc sầm mặt xuống.

Tống Vũ hốt hoảng, vội vã: "Đâu đâu đâu có, tôi..."

"Tống Vũ à! Tôi ở đây!" Đúng lúc này, một giọng nam thanh thúy vang lên.

Tống Vũ ngưng mắt nhìn, như trông thấy ân nhân cứu mạng mà thốt: "Từ Viễn Dương!"

Từ Viễn Dương mặc đồ bóng chày bước đến, như một anh trai hàng xóm ngập tràn hơi thở thanh xuân, nở nụ cười chân phương: "Cao Tuấn Hổ, tôi hẹn Tống Vũ ăn cơm trước rồi, cậu không được phỗng tay trên đâu đó."

"Hả?" Cao Tuấn Hổ quay đầu nhìn Tống Vũ đang run cầm cập: "Có chuyện này?"

Não y nhanh chóng xoay chuyển, gật đầu như gà mổ: "Phải phải phải, anh Tuấn à, tôi đã có hẹn với anh Viễn Dương trước rồi."

"Ồ." Cao Tuấn Hổ thoáng hất hàm: "Thế cùng nhau."

"Thế thì không tiện lắm." Từ Viễn đúng lúc này bước về trước, giành lấy Tống Vũ từ trong lòng Cao Tuấn Hổ, cánh tay ôm ghì lấy y: "Hai chúng tôi muốn nói chút chuyện riêng, tốt nhất cậu không nên nghe."

Trông bộ dạng này, Từ Viễn Dương hoàn toàn chẳng sợ Cao Tuấn Hổ. Gã im lặng một lúc, sau đó xoay người rời đi: "Biết rồi."

Nhìn bóng lưng gã cường tráng kia rời đi, Tống Vũ sợ đến độ nuốt ngụm nước bọt, lo lắng thốt: "Làm vậy, không hay lắm thì phải? Cùng một phòng với nhau..."

"Cậu thích nó?" Sắc mặt Từ Viễn Dương chìm đi.

"Không, không có." Từ Viễn Dương cuống quýt đáp.

"Thế cậu đừng sợ nó, có tôi ở đây, không để nó ức hiếp cậu đâu." Từ Viễn Dương nói đoạn, ôm vai Tống Vũ xuống cầu thang.

"Tôi không..." Giọng của Tống Vũ vang lên rất thấp.

Cả hai cùng đến căn tin dùng bữa, rồi đến thao trường ngồi một lúc thì đã sắp 11 giờ, thao trường cũng không còn ai nữa.

Hai người ngồi trên thảm cỏ, trò chuyện với nhau câu được câu chăng.

"Nói chuyện với cậu thích thật." Từ Viễn Dương ngẩng đầu nhìn trời sao, ngôi sao phản chiếu vào con ngươi hắn. Tống Vũ trong lúc nhất thời không biết là bầu trời rọi vào mắt hắn, hay mắt hắn chiếu sáng khắp bầu trời kia.

"Tôi cũng thế." Tống Vũ nhìn say mê, góc nghiêng của Từ Viễn Dương thực sự đẹp quá sức.

"Cậu thích tôi không?" Từ Viễn Dương xoay đầu, nhìn vào mắt của Tống Vũ.

"Kiểu thích nào?" Tống Vũ ngây người.

"Còn có thể kiểu thích nào nữa?" Từ Viễn Dương không ngờ y sẽ hỏi ngược: "Chẳng lẽ cậu thực sự thích kiểu như Cao Tuấn Hổ, cũng phải, ai mà chẳng thích người nam tính chứ."

Nghe đến nam tính, hình ảnh thấy được vào buổi chiều lần nữa hiện về trong đầu Tống Vũ. Y vội vã lắc đầu: "Không không không, tôi thích kiểu như cậu cơ."

Từ Viễn Dương vẫn nhìn y, không thốt lời nào. Tống Vũ ngượng nghịu, nhất thời không biết nên làm như nào, răng cắn chặt vì căng thẳng.

Tống Vũ đang thấy xấu hổ thì Từ Viễn Dương đột nhiên ôm lấy cổ y, kéo về trước. Tống Vũ cho rằng hắn muốn đánh mình, hốt hoảng vội nhắm mắt lại. Giây sau đó có một nụ hôn mềm mại ngọt ngào hạ xuống cánh môi của y.

Từ Viễn Dương hôn mình!

Tống Vũ sợ chết khiếp cứng đờ người, nhưng mùi hương quanh người Từ Viễn Dương thật dễ ngửi, có mùi của biển cả, môi cũng ngọt ngào nữa. Tống Vũ nhắm mắt, chậm rãi thả lỏng cơ thể, bắt đầu tận hưởng.

Y cũng ôm lấy cổ Từ Viễn Dương, bắt đầu đáp trả lại đầy nhiệt tình.

Hôn được một lúc, Tống Vũ thấy hơi thở mình đã nặng nề hơn. Cả hai bèn dừng lại, tách nhau ra, thấy Từ Viễn Dương cũng thở dốc liên hồi, mặt mày hưởng thụ.

Khi cánh môi cả hai rời nhau còn kéo theo một sợi tơ óng ánh, tỏa sáng lấp lánh trong đêm đen.

"Làm bạn trai của tôi nhé." Từ Viễn Dương trịnh trọng thốt.

"Tôi..." Tống Vũ bắt đầu xoắn xuýt, y chưa từng quen bạn trai qua cách như này, nhưng hiện tại thực sự thiên thời địa lợi nhân hòa quá đỗi. Ham muốn của y cũng tăng cao, máu nóng xộc lên đầu: "Tôi đồng ý."

Từ Viễn Dương thình lình ghé mặt lại gần, chuẩn bị hôn tiếp. Chút lý trí còn lại của Tống Vũ đã chiến thắng ham muốn: "Tụi mình đừng hôn ở đây nữa... Đổi chỗ đi..."

Ánh mắt sâu hút của Từ Viễn Dương hiện ý cười: "Kêu chồng."

"Chồng." Tống Vũ xấu hổ kêu tiếng.

Từ Viễn Dương đứng dậy, vỗ đất cát trên người xuống rồi đưa tay ra kéo Tống Vũ dậy, giúp y vỗ rơi đất cát sau mông.

"Cong đấy." Từ Viễn Dương nhấm nháp cảm xúc vừa rồi.

"Biến đi." Tống Vũ trợn mắt.

Ù ù cạc cạc có người bạn trai, Tống Vũ thậm chí chẳng hiểu đã xảy ra chuyện gì. Hai người đổi địa điểm sang khoảnh đất trống ở khúc cây cối rậm rạp bao quanh, nơi đây rất yên tĩnh... Cũng rất tối đen.

Tống Vũ nương ánh trăng mà khó khăn nhận rõ xung quanh, dưới đất toàn là lá rụng, đang định nói chuyện với Từ Viễn Dương. Hắn xoay người lại, một tay kéo cổ áo Tống Vũ, hôn thẳng.

Nụ hôn này rất thô bạo, tiến quân thần tốc càn quấy khắp khoang miệng Tống Vũ. Y thấy gắng gượng hết nổi, liên tục lui về sau. Từ Viễn Dương sao có thể để y chạy, hai tay ôm chặt y giữ y lại. Tống Vũ không giãy thoát được, tay đặt trên lồng ngực Từ Viễn Dương, họng liên tục cất tiếng thở gấp gáp.

Từ Viễn Dương dừng hôn lại, kéo tay Tống Vũ ngồi xuống một cái đài, vỗ vào chân ra hiệu Tống Vũ ngồi lên đùi mình.

Tống Vũ dang chân, ngồi đối diện với Từ Viễn Dương, tay ôm lấy cổ hắn. Từ Viễn Dương vừa ôm eo y, vừa hôn hít không ngừng nghỉ.

Không thể không nói, kỹ thuật hôn của Từ Viễn Dương thực sự rất tuyệt, chốc thì bá đạo chốc thì dịu dàng. Chỉ hôn thôi cũng khiến Tống Vũ quên mình, ham muốn bay thẳng tít trời cao.

Đột nhiên, một tay của Từ Viễn Dương luồn vào trong áo Tống Vũ, cơ thể y bị kích thích mà run bắn người. Giây sau đó, song song với nụ hôn, tay của hắn còn ngắt đầu ti Tống Vũ, chơi đùa liên tục.

"Ưm... Ưm... Ưm!"

Đầu ti của Tống Vũ rất nhạy cảm, thoáng chốc liền thấy toàn thân mềm nhũn. Y tựa vào Từ Viễn Dương rên rỉ bên tai hắn, mặc tay kia của hắn cũng luồn vào trong, cùng lúc chơi đùa hai đầu ti của mình.

"Thích không?" Từ Viễn Dương hỏi với giọng mê người.

"Thích!" Tống Vũ thấy mình thực sự sắp chịu hết nổi, bèn chủ động sấn đến miệng Từ Viễn Dương, tay thì sờ soạng đũng quần hắn.

Không ngừng tuốt sục cách một lớp quần. Tống Vũ chỉ thấy kích thước này hẳn không bé, Từ Viễn Dương thoáng híp mắt lại, thở dốc nặng nề vì sướng.

Hai người cứ thế tìm kiếm niềm vui của nhau ở một vùng trời tối đen.

"Ai ở đó!"

Đúng lúc này, thình lình có ánh đèn pin rọi xuống rừng cây bên cạnh, bác bảo vệ đã bắt đầu ca tuần tra cuối cùng trong đêm.

Hai người hốt hoảng vội vàng dừng việc lại, nháo nhào đứng dậy, canh lúc ánh đèn pin chưa rọi đến mặt mình liền người trước người sau chạy vụt đi mất.

Chờ khi về đến được dưới tòa KTX, hai người quay lại nhìn nhau, xung quanh không có ai, ánh mắt va vào nhau mà cùng bật cười ha hả điên cuồng.

"Hahhaha! Hù chết người rồi đờ mờ."

"Cũng may, cũng may không bị phát hiện. Đờ mờ."

"Đi nào đi nào, lên lầu thôi."

Cả hai bước lên lầu với dáng vẻ như thường, mở cửa phòng ra thì thấy Cao Tuấn Hổ đang chơi game, Nại Nại thì ngồi một mình trên giường nghe nhạc.

"Về muộn vậy à? Đi đâu thế?" Cao Tuấn Hổ nhìn cả hai, ngước mắt hỏi.

"Nói chuyện cả buổi ở thao trường, quên mất thời gian." Từ Viễn Dương lúc này bèn đáp.

"Hừ." Cao Tuấn Hổ thở hắt một tiếng, quay đầu chơi game tiếp.

Từ Viễn Dương không quan tâm, nói với Tống Vũ: "Tôi đi tắm rửa trước."

"Ừm." Tống Vũ đáp tiếng, ngồi xuống ghế của mình mà móc điện thoại ra chơi.

Từ Viễn Dương vào trong được mười phút, Cao Tuấn Hổ cũng đã chơi xong con game của mình. Gã quay đầu nhìn Tống Vũ, y cũng cảm giác được có người đang nhìn mình chòng chọc nên cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt cả hai va vào nhau.

Cao Tuấn Hổ cười tiếng, xoay đầu nói với Nại Nại: "Đi lấy đồ thay đi giặt của ông đây vào mau."

Nại Nại nghe lời rời giường, khập khiễng ra ngoài ban công thu đồ.

Cao Tuấn Hổ đứng dậy, gã với chiều cao 1m9 đứng trước mặt Tống Vũ, chắn mất hết ánh sáng. Khi Tống Vũ đang tò mò gã muốn làm gì, Cao Tuấn Hổ bèn vung tay lên cởi áo ra, cơ ngực no đầy, cơ bụng ngập tràn sức mạnh, một xác thịt hoàn hảo lập tức hiển hiện trước mặt Tống Vũ.

Lửa dục vừa dập tắt của Tống Vũ nháy mắt bị thắp cháy, y muốn quay đầu đi nhưng cổ như thể không còn là của mình nữa, căn bản không thể dời mắt.

Cao Tuấn nở nụ cười hư hỏng đắc ý, nhìn Tống Vũ chòng chọc, vừa đưa tay liên tục xoa nắn đũng quần mình.

Tống Vũ ngây người, y nghĩ sao cũng chẳng ngờ Cao Tuấn Hổ lại cởi mở đến thế. Mình với gã chẳng thân thiết gì, gã cũng có thể làm như thế.

Đúng lúc này, Nại Nại mang đồ vào, bao gồm cả chiếc quần lót đã được giặt sạch sẽ. Cao Tuấn Hổ tức thì tuột quần xuống, để lộ buồi bự đã bán cương của mình, rũ mình ở bên dưới.

Tống Vũ tuy đã từng thấy nhưng khi ở khoảng cách gần đến thế này, vẫn khiến y phải nuốt ngụm nước bọt.

Cao Tuấn Hổ thu trọn hết thảy vào mắt, gã lục tục thay bộ đồ mới vào, khi thay xong liền ngồi về lại chỗ của mình nhìn máy tính. Suốt quá trình không nói tiếng nào với Tống Vũ, nhưng hồn phách của y đã bay lên đến tận trời xanh.

Giây tiếp theo, cửa nhà tắm mở ra, Từ Viễn Dương bước ra từ nhà tắm bốc hơi nóng hổi, tóc ướt nhẹp, để trần thân trên, đẹp trai không thứ gì chịu nổi.

Tống Vũ nhắm mắt, y thấy nếu mình có chết ở trong KTX này, thế thì chắc chắn là do suy kiệt tinh lực quá độ.

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)