[ĐM-Học Đường] Nhật Ký Chủ Nô Của Tống Vũ - Chương 4: KTX

Đã 12 giờ đêm, KTX vừa yên tĩnh mà lại tối mịt, những người bạn cùng phòng khác đã ngủ say, riêng mình Tống Vũ vẫn chưa thể vào giấc.

Hiện giờ trong đầu y không thể xua tan được vẻ bá đạo vô cùng khi hành hạ người khác của Cao Tuấn Hổ và nụ hôn dịu dàng chu đáo của Từ Viễn Dương. Dịu dàng và bá đạo đều rất được, cớ sao phải chọn một trong hai. Thằng em nhà Tống Vũ cương cứng không thể tưởng, lúc nào cũng xuất hiện nhắc nhở sự tồn tại của mình. Y vừa nhắm mắt tưởng tượng, vừa cho tay vào quần tuốt sục, làm giảm ham muốn của bản thân.

Cũng ngay lúc này, mặt đột nhiên bị ai đó vỗ cái, Tống Vũ giật mình rút phắt tay về.

Vừa ngẩng đầu, điện thoại liền lóe sáng, thì ra Từ Viễn Dương còn chưa ngủ hẳn, đang nhoài người nhìn mình.

"Sao còn chưa ngủ nữa, vợ à?" Từ Viễn Dương đè thấp giọng, cười hì hì hỏi.

Hôm nay Tống Vũ đã cương tổng cộng ba lần, lần nào cũng bị người ta hù mà cắt ngang bất ngờ. Y có cảm giác nếu thêm nhiều lần như vậy nữa, mình sẽ yếu sinh lý mất.

"Ngủ không được." Tống Vũ cười gượng, không nói thật lòng.

"Anh ngủ chung với em nha." Từ Viễn Dương lên tiếng.

"Ah? Không tốt lắm thì phải? Những người khác còn ở đây mà." Tống Vũ đáp.

"Không sao, bọn họ đã ngủ cả rồi." Từ Viễn Dương dứt lời, liền rón rén bò dậy, khẽ băng qua hàng lan can nằm giữa hai chiếc giường.

Tống Vũ ngồi dậy, sau khi đỡ Từ Viễn Dương chầm chậm nằm xuống thì liền nằm vào lòng của hắn.

"Vợ ơi, anh nhớ em quá à." Từ Viễn Dương vùi đầu vào tóc Tống Vũ, ôm ghì lấy y. Khắp mặt y lúc này cảm nhận được toàn là hơi thở của Từ Viễn Dương. Làm tới làm lui, cả hai dần dà có phản ứng.

Cậu nhỏ của Tống Vũ dường như đã phát hiện được đối thủ, cái thứ mà còn to hơn mình thô hơn mình đang nhìn chằm chằm lấy y, y cũng không chịu thua mà hẩy hông về trước.

Từ Viễn Dương trông thấy được động tác đó của Tống Vũ, lập tức trở mình đè thẳng lên người Tống Vũ, tách chân y ra mà hung hăng cạ cậu em của mình với thằng nhỏ nhà vợ.

Thằng em bên nhà vợ chịu thua rồi, Tống Vũ cất tiếng kêu đau, giây sau đó Từ Viễn Dương liền cúi người xuống hôn. Nụ hôn này bá đạo không tưởng, vì đang đè Tống Vũ nên dương vật vừa hay chống ngay giữa háng y. Tay hắn nhanh chóng mà liên tục trêu đùa đầu ti Tống Vũ, tay kia thì nhéo cậu em nhà vợ cái, làm Tống Vũ sướng đến độ kêu rên không dứt.

Từ Viễn Dương buông tha miệng Tống Vũ, nghiêng đầu y sang một bên mà mút lấy làn da nõn nà ở sau tai, vừa mút vừa liếm vừa cắn. Tống Vũ nào từng chịu qua kích thích như thế, toàn thân đều đang vùng vẫy, nhưng toàn thân Từ Viễn Dương lại đang đè lên người mình. Dương vật hắn sống chết đè chặt ở cửa nhỏ của Tống Vũ, tay đưa lên bịt mồm y, không để y kêu rên nữa.

Tống Vũ không thể giãy dụa, cổ họng chỉ có thể cất vài tiếng ưm ah ưm ah vì sướng.

Từ Viễn Dương tiến thẳng một đường xuống dưới, vén áo lên đến tận lồng ngực trắng nõn của Tống Vũ, mồm liếm thẳng đến đầu ti. Tống Vũ sướng không thể tả, mặc Từ Viễn Dương ôm chặt lấy mình, hết mút lại liếm.

"Ahhh... Ahhh... Ahhhh" Tống Vũ ra sức kìm nén bản thân không được rên nữa, nhưng kích thích này thực sự phê pha khó nhịn.

Liếm được một lúc, Từ Viễn Dương dường như đã thấm mệt, buông tha Tống Vũ, ngã khuỵu xuống cạnh y. Tống Vũ nhìn trần nhà, thở gấp liên tục.

Thực sự quá sướng rồi đi, sao kĩ năng bú liếm của Từ Viễn Dương lại tốt đến thế cơ chứ?

Qua thêm một lúc, Tống Vũ chợt hôn cái chốc vào má Từ Viễn Dương, rồi chui vào trong chăn mà nhích dần xuống dưới. Khi đến được lồng ngực của Từ Viễn Dương, bèn học theo hắn mà hết mút lại liếm đầu ti Từ Viễn Dương.

Cả người hắn run bắn, bàn tay bóp vai mình đã bắt đầu ra sức hơn, xem ra là sướng thật.

Tống Vũ đang tự tin liếm láp thì bỗng dưng đầu y bị đụng một cái. Y đương nghi hoặc, chỉ thấy Từ Viễn Dương đè đầu cậu xuống bằng tay, hông nhấp về trước, cậu em của hắn cứ thế được dâng đến thẳng mặt y.

Dương vật của Tống Vũ và Từ Viễn Dương chỉ cách nhau một lớp quần lót mỏng, y hít sâu một hơi mùi hương sữa tắm mát mẻ tỏa ra từ quần lót. Y không thể nhịn được nữa, thoáng cái đã cởi quần lót của Từ Viễn Dương xuống, tóm lấy cậu em của hắn mà há miệng ngậm lấy.

Dương vật của Từ Viễn Dương hẳn dài tầm cỡ của Cao Tuấn Hổ, chẳng qua là không thô bằng nhưng lại rất cong, cũng không có mùi khó ngửi. Tống Vũ bú vui vẻ vô cùng, Từ Viễn Dương thì vừa chầm chậm đưa đẩy, vừa cắn răng kìm lấy cơ họng của mình.

Tống Vũ chốc thì liếm trứng hắn, chốc thì ngậm lấy đầu khấc mà mút nút thật sâu, chốc nữa ra sức cho vào họng. Y đã cảm nhận được lỗ tiểu của Từ Viễn Dương đang rỉ nước liên tục, nhưng Tống Vũ đã nuốt hết toàn bộ.

Sau khi Tống Vũ bú cho hắn một lúc, Từ Viễn Dương bèn kéo y dậy, cởi sạch đồ y một cách thô lỗ, kế đó cởi cả đồ mình, nói nhỏ bên tai y: "Chơi kiểu 69 đi."

"Chơi như nào?" Tống Vũ hỏi 

"Nghe anh." Từ Viễn Dương nằm ngửa trên giường, ra hiệu Tống Vũ đưa mông về phía mình, cả hai đều rất khẽ khàng không dám phát ra tiếng động. Tống Vũ chậm rãi đến được vị trí đúng, trước mặt y là dương vật đang ngổng cao đầu của Từ Viễn Dương. Vì nó cong vểnh nên đầu khấc vừa hay đối diện với y, như thể đang tuyên chiến.

Chấp nhận thử thách.

Tống Vũ há miệng cho hết nguyên con cặc của Từ Viễn Dương vào mồm, liên tục bú mút ngốn ừng ực. Từ Viễn Dương thì vừa tuốt cho Tống Vũ, cũng không ngừng đẩy hông đưa cặc về trước.

Tống Vũ đang vừa bú mút con cặc cong vểnh lên trên của Từ Viễn Dương một cách vui vẻ, vừa tận hưởng việc Từ Viễn Dương sục cho mình. Trong lúc đó, cơn ấm nóng xuất hiện thình lình nơi lỗ nhỏ đã cuốn phăng tất cả.

Trải nghiệm trước giờ chưa từng lan khắp toàn thân Tống Vũ, y thấy chân mình đã tê nhừ. Từ Viễn Dương một tay sục cặc y, tay kia banh cặp mông quả đào của y ra, liếm láp lỗ thịt một cách thỏa thích.

"Ahhh... Ahhh... Ahhh!" Tống Vũ há miệng, hơi thở phập phồng.

Từ Viễn Dương thấy thế, hông liền nhấp thẳng về trước, buồi cong vừa hay đâm phập vào khuôn miệng đang mở của Tống Vũ.

Âm thanh phát ra tức thì biến thành tiếng hức hức nghẹn ngào. Thực sự sướng quá rồi, đến độ chịu không nổi.

Hai người hình như đang so găng, không ai muốn chịu thua cả. Cả hai cùng lúc đẩy nhanh tốc độ của miệng, muốn thử xem ai là người chịu không nổi trước. Lưỡi của Từ Viễn Dương khuấy trộn đảo điên trong vách ruột của Tống Vũ, liên tục thăm dò vào sâu bên trong. Tống Vũ đang ngậm cặc hắn, cũng liên tục bú mút nuốt ực, thậm chí còn không ngừng thử thách giới hạn của cổ họng bản thân.

Bất thình lình, Tống Vũ cảm nhận được có vật cứng được nhét vào trong lỗ nhỏ, y vội vã ngồi dậy nhưng vừa rời khỏi buồi của Từ Viễn Dương liền bị hắn kẹp chặt đầu lại bằng đùi, sống chết giữ lại.

Từ Viễn Dương đút một ngón tay vào, bới móc tới lui động mật của Tống Vũ, được một lúc bèn rút tay ra. Đưa lên miệng mút một chốc rồi lại thừa lúc Tống Vũ không để ý mà đút vào lại.

Tống Vũ đáng thương không cam tâm, cắn phập lấy đầu khấc của Từ Viễn Dương. Hắn đau đớn không thôi, nơi chân mày hiện vẻ hung ác, hắn đút thẳng nguyên ngón giữa vào động thịt của Tống Vũ, thoáng sau liền sờ thấy tuyến tiền liệt của Tống Vũ.

Tống Vũ ah một tiếng lớn, thả cậu nhỏ của Từ Viễn Dương ra, vội vã nhìn sang bên cạnh. Cũng may không đánh thức ai dậy, y vội vã đưa tay sờ ra sau thì đụng phải cổ tay muốn cản y lại của Từ Viễn Dương.

Nhưng sức của sinh viên nghệ thuật sao đọ được sinh viên thể dục chứ, mặc Tống Vũ bóp cổ tay Từ Viễn Dương như nào thì hắn cũng vẫn hết lần này đến lần khác với ngón tay vào sâu mà trêu đùa tuyến tiền liệt của Tống Vũ.

Tống Vũ nhăn nhó mặt mày, cắn chặt môi để mình không thốt nên tiếng. Cơ thể uốn éo không ngừng nghỉ, nhưng dù cho mông y vặn vẹo đến đâu, ngón tay của Từ Viễn Dương trước sau vẫn luôn cắm trong lỗ thịt của y.

Tống Vũ thực sự không còn sức để giãy dụa nữa, buông tha mà nằm rạp xuống giường, mông vểnh lên cao thật cao. Từ Viễn Dương hài lòng mà rút ngón tay ra, rồi lại phun nước bọt vào, dùng tay đẩy vào trong. Kế đó ngồi dậy ma sát đầu khấc cong của mình với bề mặt lỗ nhỏ.

Tống Vũ sướng phê đến độ không còn chút sức, cổ họng chỉ biết kêu rên vài tiếng.

"Muốn không?" Từ Viễn Dương ghé sát đến bên tai Tống Vũ hỏi.

"Muốn!" Lỗ thịt của y đã thích nghi được với ngón tay, giờ thì bỗng dưng lại trống nên có hơi không mấy thoải mái.

Từ Viễn Dương bật cười đầy hư hỏng, đỡ cây hàng của mình chầm chậm cho vào lỗ nhỏ của Tống Vũ từng chút một.

Tống Vũ trước đó đã từng có bồ nên không còn là trai tơ, nghĩ lại thì hình như cũng đã lâu lắm rồi.

Miệng của Tống Vũ há ngày càng lớn, cậu nhỏ cũng cương cứng hơn một cách tệ hại. Khi Từ Viễn Dương cho vào được một nửa thì ngừng, cho Tống Vũ thời gian thích nghi, tay khác thì tuốt cặc cho y, sờ đầu ti để y được thả lỏng.

Chờ thêm một lúc, Từ Viễn Dương tiếp tục đẩy cặc vào, liên tục giã vào trong để rồi thình lình nhấp trúng một thứ gì đó tròn tròn, đầu khấc là người đầu tiên tìm thấy. Thân thể Tống Vũ cứng đờ thấy rõ. Từ Viễn Dương sau khi bỏ qua nơi đó, cơ thể y lập tức thấy khoan khoái.

Khoé môi Từ Viễn Dương nhếch lên đầy xấu xa, hắn bèn rút cặc ra rồi lại cho vào cạ tiếp vào điểm tròn nhỏ đó. Chờ khi thấy cơ thể Tống Vũ giật nẩy thì tiếp tục đẩy cặc về trước. Đưa đưa đẩy đẩy tuần hoàn liên tục, dù gì ý định cũng là chọc vào điểm tròn nhỏ đó.

Tốc độ ngày càng nhanh, Tống Vũ vùi mặt vào trong chăn, hai tay bấu chặt ra giường, miệng cũng nghiến giữ tấm chăn, nước bọt nhiễu ướt một mảng giường.

"Ưm! Ưm! Ưm!" Họng của Tống Vũ đã cất nên âm thanh như thế.

Từ Viễn Dương thì không ngừng nhấp nhả hông, tận hưởng một cuộc làm tình hoàn hảo.

Tống Vũ cũng ngày càng thấy sướng hơn, một cảm giác tựa dòng điện sẽ xuất hiện khi mỗi lần cặc cong của Từ Viễn Dương đâm sầm đến tuyến tiền liệt của y.

Xưa kia từng nghe bảo cặc cong làm người ta lên đỉnh rất dễ, không ngờ là sự thật. Tống Vũ với bạn trai trước của mình nguyên buổi cũng chỉ nhấp trúng được vài lần, nhưng với Từ Viễn Dương thì khác, lần nào cũng có thể nhấp trúng.

"Vợ ơi, anh sắp ra rồi." Từ Viễn Dương giã địt một hồi, nằm nhoài bên tai Tống Vũ bảo.

"Em biết rồi, anh bắn ra ngoài..." Tống Vũ còn chưa nói dứt câu, cậu nhỏ của Từ Viễn Dương đã đâm lút cán. Phụt phụt phụt, cảm giác tựa như đang nổ súng đùng đoàng trong người y vậy.

"Ah!" Từ Viễn Dương rên một tiếng.

Ngay trong khoảnh khắc này, Tống Vũ cũng bắn, văng tung tóe trên giường mình.

Từ Viễn Dương thở từng hơi nặng nhọc, toàn thân mất sức rút cậu nhỏ mềm oặt ra. Ngồi khuỵu ở một bên, Tống Vũ cũng muốn ngồi nhưng lỗ nhỏ đau quá, y xoay người lại và được Từ Viễn Dương ôm lấy, chậm rãi nằm xuống.

"Ngủ đi." Từ Viễn Dương đã nhắm mắt.

"Nhưng mà..." Tống Vũ muốn nói tới tinh dịch vương trên giường nhưng tiếng ngáy khe khẽ của Từ Viễn Dương đã vọng đến bên tai. Y cũng cảm giác ngày càng buồn ngủ, mí mắt nặng nề dần, sau cùng cũng không chống đỡ nổi mà chìm sâu vào giấc ngủ.

Chỉ là vào sáng ngày hôm sau khi thức giấc, y không biết rằng có một nguy cơ còn lớn hơn đang chờ đợi y...

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)