[ĐM-Học Đường] Nhật Ký Chủ Nô Của Tống Vũ - Chương 5: Uy hiếp

Ngày hôm sau khi ánh nắng gay gắt chiếu vào mắt, Tống Vũ liền mở bừng hai mắt thì thấy ngoài kia trời đã sáng rực. Y chậm rãi ngồi dậy nhưng lại thấy cơ thể nặng nề tựa rót chì. Thân dưới rất đau, Tống Vũ nhớ lại cảnh vào tối hôm qua, nhanh chóng đi tìm Từ Viễn Dương khắp nơi. Nhưng không chỉ là Từ Viễn Dương, cả phòng cũng không một bóng người.

Y vội vã cầm lấy điện thoại thì thấy đã 9 giờ sáng, buổi huấn luyện quân sự đã bắt đầu được hơn một tiếng rồi. Tại sao không một ai kêu y dậy? Tống Vũ muốn rời giường nhưng cơn đau ở thân dưới thực sự khiến y không còn đủ sức. Hơn nữa y ngạc nhiên phát hiện, mình nằm ngửa trên giường với toàn thân không một mảnh vải, ra giường giữa hai chân cũng ướt đẫm. Số tinh mà đêm qua Từ Viễn Dương xả vào đang rỉ ra từng chút một khỏi lỗ thịt.

Y hốt hoảng ngồi dậy, thế há chẳng phải sáng nay bạn cùng phòng không những không gọi y dậy, trái lại còn xem sạch sẽ toàn thân mình? Nếu ghé mắt đến gần, phải chăng còn thấy được lỗ sau ướt át của mình đang nhả tinh dịch đàn ông?

Tống Vũ sắp điên rồi, y không còn tâm trí đâu để đi tập quân sự, bèn xin nghỉ phép qua wechat giáo viên, một mình mở trừng mắt nằm trên giường suy tư. Nhưng chỉ một lúc sau thì y đã nghĩ thông suốt, căn phòng này không có ai là thẳng, huống chi mình cũng từng tận mắt nhìn Cao Tuấn Hổ và Nại Nại chơi một chập ở KTX. Chẳng qua giờ đổi vai trò mà thôi, mình trở thành người bị nhìn trộm. Với lại Từ Viễn Dương trước đó cũng từng chơi chung với Nại Nại và Cao Tuấn Hổ, mọi người hẳn có suy nghĩ rất thoáng về vấn đề này.

Nghĩ đến đây tâm trạng y liền tốt hơn hẳn, sau khi lướt điện thoại một lúc bèn nằm nghỉ. Đến trưa thì thân dưới đã không còn đau nhức, chỉ thấy toàn thân được thả lỏng. Vừa lúc sắp đến giờ cơm, bụng y liền kêu rồn rột. Sau khi mặc quần áo xong xuôi liền chạy bắn tới nhà ăn trước khi tiếng chuông giải tán buổi quân sự vang lên. Y không muốn đụng mặt những người ở KTX vào lúc này.

Ăn xong một bữa đơn giản, y bèn lòng vòng ở ngoài nhà ăn thêm một lúc. Y không biết mình là đàn ông, cớ sao lại cà rề kề cà như con gái. Người hồi trước nhìn trộm người khác là y, y sợ, giờ người bị nhìn lén là mình, y cũng sợ.

Cao Tuấn Hổ và Nại Nại đều biết trước đó mình đã nhìn trộm họ, cũng chẳng nói gì nhiều. Không biết tại sao bản thân lại có bộ dạng như này.

Tống Vũ đang nghĩ đến Cao Tuấn Hổ thì đột nhiên có tin nhắn xuất hiện ngay trên màn hình điện thoại.

Cao Tuấn Hổ: Chờ tôi ở cầu thang tầng 5 phía Đông của tòa giảng dạy.

Tống Vũ đang nghi hoặc phải chăng gã nhắn nhầm người, thì thấy một giây sau bỗng có một video được gửi kèm. Tống Vũ vừa mở ra xem thì chỉ thấy máu nóng xộc lên đầu, hai mắt tối sầm.

Thì ra đêm qua Cao Tuấn Hổ vốn không ngủ, khi Từ Viễn Dương cưỡi lên người Tống Vũ thì gã ta vẫn luôn lén lút quay chụp lại. Điện thoại gã có chức năng quay đêm, hình ảnh tuy tối nhưng lại thấy rõ nét cơ thể người.

Tống Vũ giận dữ: Cậu mẹ nó dựa vào đâu làm thế hả!

Cao Tuấn Hổ không nhắn lại dòng chữ nào, chỉ gửi thêm một video.

Video này được quay vào sáng nay, Cao Tuấn Hổ quay lại bộ dạng khi ngủ của Tống Vũ. Toàn thân y loã lồ, không một mảnh vải, ra giường dưới mông thì ướt nhẹp, gương mặt trong sáng kết hợp với cơ thể như thế này. Cao Tuấn Hổ thậm chí còn cho ngón tay vào quấy mài lỗ nhỏ ướt át của Tống Vũ. Y thì rên ư ử khe khẽ.

Video đến đây đã kết thúc, qua một lúc sau, Cao Tuấn Hổ bèn gửi thêm một tin nhắn: 10 phút sau không đến, hậu quả tự gánh.

Cơn giận dữ tức tối của ban đầu trong Tống Vũ, dần biến thành nỗi sợ hãi khôn cùng. Y biết hai video kia mà được ghép lại với nhau, nhất định có thể nhìn ra được là cùng một người. Nếu y chọc giận Cao Tuấn Hổ, gã sẽ phát tán video ra ngoài. Thế thì y thực sự không thể ở lại ngôi trường này nữa.

Bản thân cực khổ suốt ba năm mới có thể thi đậu đại học, ba mẹ cũng không dễ dàng gì. Chỉ vì một lần sai lầm của mình mà phải trả một cái giá lớn đến thế. Chẳng qua Cao Tuấn Hổ cũng là bạn cùng phòng của mình, chắc hẳn sẽ không làm khó mình quá đâu.

Y đương nghĩ ngợi những điều trên, thì đã đi đến dưới tòa giảng dạy. Y lên tầng 5, đi một vòng cũng chẳng thấy bóng dáng Cao Tuấn Hổ đâu. Y bèn gọi điện thoại.

"Cậu đang ở đâu?" Tống Vũ hỏi.

"Tôi đang hút thuốc trong nhà vệ sinh." Chất giọng tràn đầy từ tính của Cao Tuấn Hổ vang lên, kế đó liền cúp máy.

Tống Vũ vào nhà vệ sinh, ai ngờ lại cũng không một bóng người. Y bèn gửi tin nhắn lần nữa cho Cao Tuấn Hổ.

Đang lúc gõ chữ thì đột nhiên cánh cửa ở vách ngăn cuối cùng bật mở, một cánh tay kéo Tống Vũ vào trong.

Tống Vũ ngưng mắt nhìn, Cao Tuấn Hổ của lúc này thân cao hàng bự, tỏa ra khí thế áp bách vô cùng tận trong không gian chật hẹp này, không nhìn ra được khuôn mặt đẹp trai kia đang có tâm trạng gì. Khiến một người đang cuộn trào cơn sóng dữ như Tống Vũ thoáng chốc liền xẹp lép.

Cao Tuấn Hổ trở tay khóa cửa lại, bước từng bước về phía Tống Vũ. Gã tiến một bước Tống Vũ lui một bước, cho đến khi không còn đường để lùi liền ngồi phịch xuống nắp bồn cầu.

"Cậu định làm gì?" Tống Vũ ngẩng đầu, trợn mắt nhìn Cao Tuấn Hổ, đánh vỡ không khí im lặng.

"Không gì cả." Cao Tuấn Hổ ngồi xổm, ánh mắt hai người thoáng chốc ngang bằng nhau. "Thực ra tôi cũng thích cậu phết đấy, lần đầu cậu đến là đã thích rồi. Cậu đáng yêu tính cách thì như trai thẳng, cả tôi lẫn Từ Viễn Dương đều nhìn trúng cậu."

"Không phải cậu đã có Nại Nại rồi sao?" Tống Vũ hỏi.

"Cậu ta chỉ là chó cái dùng để giải tỏa, ai mà thèm thích?" Cao Tuấn Hổ vừa thốt lời tục tĩu, vừa sờ đùi Tống Vũ. Hết sờ soạng rồi lại nhào bóp, khiến cơ thể y ngày càng tê tái dần, hơi thở cũng rối loạn hơn.

"Ưm... Nhưng mà... Tôi đã hẹn hò với Từ Viễn Dương rồi." Tống Vũ gắng gượng khoái cảm đang lên, Cao Tuấn Hổ đã luồn tay vào quần lót và áo y rồi. Chất giọng ngập tràn ham muốn vang lên: "Không sao, cậu để tôi chơi một lần là được, tôi sẽ xóa video ngay."

"Ở đây ư?" Tống Vũ níu lại chút lý trí.

"Đừng nói cậu muốn tôi chơi cậu ở khách sạn nha." Cao Tuấn Hổ đứng dậy, xoa đầu Tống Vũ: "Ở đây người đến người đi, tôi có thể kiểm soát được bản thân. Chơi ở khách sạn, tôi sợ chơi chết cậu."

Tống Vũ nghe câu cuối cùng ấy mà lửa dục cháy phừng, sự nam tính của Cao Tuấn Hổ thực sự quá mức đáng sợ, chỉ nói thôi cũng đủ chinh phục mình rồi. Y đã bị ham muốn làm cho mụ mị đầu óc, miệng hơi hé mà cắn phập lấy dương vật của Cao Tuấn Hổ qua một lớp quần lót.

Lúc này đang là giờ nghỉ trưa, đừng nói là nhà vệ sinh, cả tòa giảng dạy cũng chưa chắc có nổi một bóng người. Hơn nữa hoàn cảnh của khu mới xây dựng này rất tốt, vách ngăn của nhà vệ sinh đều hệt một chiếc hộp kín kẽ, hơn nữa không hề có mùi thối nào.

Cao Tuấn Hổ dứt khoát tuột quần xuống, cậu nhỏ nhà gã liền bật nảy ra ngoài, đập cái bốp vào mặt Tống Vũ. Đây là lần đầu tiên Tống Vũ nhìn thấy hàng họ của gã ở khoảng cách gần như này, thực sự rất khác so với Từ Viễn Dương. Của anh chồng mình vừa dài vừa cong, còn gã thì không những thô mà còn to, thực sự y hệt pín lừa vậy.

Tống Vũ hé miệng ngậm vào, thực sự rất lớn, thoáng cái đã nhét đầy vòm miệng y, hơn nữa còn chưa cho vào hết. Tống Vũ cuối cùng cũng biết cớ sao người khác lại thích làm M rồi. Khi bạn được một kẻ mạnh hành hạ, bạn vì kẻ đó mà phục vụ, bạn sẽ có một cảm giác an toàn được bảo vệ, và sự thỏa mãn ở sâu tít trong nội tâm.

Tống Vũ bị dương vật lấp đầy mồm của hiện tại cuối cùng đã trải nghiệm được cảm giác của Nại Nại. Cao Tuấn Hổ ngang tàng, thô lỗ nhấp cặc vào cuống họng Tống Vũ khiến y thấy sướng khôn cùng. Tuy rằng có mấy phát thực sự rất khó chịu, nhưng phần lớn vẫn rất sướng phê.

"Đờ mờ! Đờ mờ! Mày mẹ nó bú phê quá, địt!" Thực ra Cao Tuấn Hổ vẫn còn giữ sức, nếu gã giã mồm Tống Vũ như Nại Nại khi đó, phỏng chừng giờ y đã sớm xụi lơ chầu trời rồi.

Cao Tuấn Hổ với ham muốn đang dâng cao, thoáng chốc luồn tay vào mái tóc y, chân nâng lên giẫm vào cậu nhỏ của Tống Vũ. Y nhất thời thấy da đầu lẫn hàng họ đều kêu gào đau đớn.

"Ah!" Tống Vũ nhả mạnh cặc gã, gương mặt hiện vẻ đau khổ.

Cao Tuấn Hổ đã quá quen với biểu cảm này của M, bèn mạnh mẽ nghiêng mặt Tống Vũ sang mà muốn đút hàng vào lại. Suy cho cùng đây cũng là lần đầu Tống Vũ làm M, cõi lòng liền dâng trào cơn nóng giận, sống chết không chịu xoay mặt sang. Cao Tuấn Hổ lập tức thấy phiền, vung tay cho Tống Vũ hẳn một bạt tay xây xẩm mặt mày.

"Cậu làm gì vậy hả!" Sau khi hoàn hồn, Tống Vũ liền đẩy Cao Tuấn Hổ ra, lửa giận dâng trào khiến y không thèm để tâm những điều khác.

Cao Tuấn Hổ nhìn bộ dạng tức điên, hai mắt long lên sòng sọc của Tống Vũ mà cậu nhỏ đã cứng ngắc chợt cương lớn thêm vài phần. Có điều gã bỗng im lặng, Tống Vũ nhìn gã không cho được câu trả lời nào, liền gục đầu xuống từng chút một.

"Xin lỗi." Cao Tuấn vẫn tiếp tục ngồi xổm, tay xoa phần mặt bị tát đỏ bừng của Tống Vũ.

Y không lên tiếng, kết hợp với biểu cảm trong sáng đáng yêu của y, khỏi nói cũng biết hấp dẫn cỡ nào.

"Xin lỗi, tôi chơi hơi quá tay." Cao Tuấn Hổ nuốt ngụm nước bọt: "Vừa rồi, tôi xem cậu thành Nại Nại."

Được lòng bàn tay dày rộng của một người đàn ông như Cao Tuấn Hổ vỗ về sườn mặt bị chính gã tát đau, pín lừa thô to của gã thì đang gục mình ngay đũng quần, đầu khấc rỉ nhiễu từng chút một nước bọt mà mình vừa ngậm lấy. Cơn tức tối ban đầu của Tống Vũ đã bị cảm xúc khác thường che lấp. Là nhục nhã, đau đớn cũng như khoái cảm.

"Thực ra, là tôi sai." Tống Vũ nhìn thẳng vào mắt Cao Tuấn Hổ: "Thực ra vào cái hôm tôi nhìn thấy cậu hành hạ Nại Nại, nói thật thì tôi cũng muốn được cậu làm thế. Nhưng mà, lần đầu tiên của tôi cơ đấy, xưa giờ tôi chưa từng thử qua. Cho nên cậu có thể nhẹ nhàng chút không, để tôi chậm rãi thích nghi, cậu dần dần, khai thác tôi."

Dần dần khai thác tôi, khi Cao Tuấn Hổ nghe thấy những con chữ đó, dương vật càng thêm lên nòng cứng cáp: "Cậu thực sự muốn làm chó của tôi?"

"Ừm." Tống Vũ thốt.

Cao Tuấn Hổ đứng dậy, pín lừa suýt nữa đã vả vào mặt Tống Vũ. Y đang muốn bú tiếp thì Cao Tuấn Hổ thoáng cái đã cởi sạch sành sanh, loã lồ thân hình cường tráng của mình.

"Đứng dậy, cởi quần." Cao Tuấn Hổ lên tiếng.

Tống Vũ nghe theo, sau khi y đứng dậy thì Cao Tuấn Hổ tức thì ngồi xuống nắp bồn cầu, ra hiệu Tống Vũ hãy ngồi lên đùi gã.

Tống Vũ vừa ngồi xuống, liền cảm nhận được tiếp xúc thân mật với da thịt Cao Tuấn Hổ, hơn nữa pín lừa kia lúc này đang nằm giữa rãnh mông của y. Cao Tuấn Hổ ôm lấy Tống Vũ vào lòng bằng một tay, tay kia thì móc điện thoại và tai nghe ra đặt vào tay Tống Vũ.

"Mở kho video, xem cái nào cũng được." Cao Tuấn Hổ nói đoạn bèn đeo tai nghe cho Tống Vũ.

Tống Vũ tò mò bấm vào, nhìn thấy trang chủ mà hai mắt sáng rỡ. Một loạt clip Cao Tuấn Hổ hành hạ chịch người xuất hiện, clip nào clip nấy đều không dưới 20 phút.

Cao Tuấn Hổ lúc này mở rộng hai chân, ép Tống Vũ đang ngồi trên đùi gã cũng phải mở rộng theo, khiến Tống Vũ hoàn toàn nằm gọn trong lòng mình, hai tay thì di chuyển sờ mó, trêu đùa khắp người Tống Vũ.

Tống Vũ bị chọc cho khó nhịn, bấm vào clip có mặt Nại Nại.

Chỉ thấy Nại Nại đeo bịt mắt, quỳ trên tấm thảm trải sàn ở khách sạn, uốn éo cặp mông. Cao Tuấn Hổ trong video vừa mắng đĩ này đĩ nọ, vừa giẫm lên mặt Nại Nại bằng phần chân mang giày, tiếng kêu rên đáng yêu mềm nhũn của Nại Nại vang lên. Sau khi được liếm giày một lúc, Cao Tuấn Hổ bèn cởi phăng nó lẫn vớ ra, để lộ bàn chân size lớn tỏa khí nóng của mình. Nại Nại tức khắc nhào về trước, ôm lấy chân Cao Tuấn Hổ mà ra sức bú mút liếm láp. Âm thanh được liếm phê của Cao Tuấn Hổ vọng ra từ clip.

Đúng lúc này, Cao Tuấn Hổ đang ngồi trên nắp bồn cầu với nụ cười xấu xa, ôm Tống Vũ đang xem clip của mình mà đột nhiên sực nhớ: "À phải rồi."

Kế đó từ trong đống quần áo bên cạnh mà lấy ra một chiếc bình màu nâu, mở rồi đưa cho Tống Vũ.

"Đây là cái gì?"

"Rush."

Tống Vũ xưa giờ chưa từng hít rush, y hít một hơi thật nông thứ mùi gay mũi kia, kế đó xem clip tiếp. Cao Tuấn Hổ không nói thêm gì mà tiếp tục ôm lấy y.

Nhưng Tống Vũ phát hiện hơi thở của mình ngày càng nặng dần, đầu cũng choáng váng hơn trước, trông cả thế giới trước mặt tựa như hư ảo. Mọi xúc cảm y nhận được đều trở nên nhạy cảm khôn cùng. Y tựa đầu vào bờ vai săn chắc của Cao Tuấn Hổ, tay gã dù cho thế vẫn không ngừng, hung hăng xoa nắn đầu ti của y, tay kia thì đẩy nhanh tốc độ tuốt hàng Tống Vũ.

Tống Vũ nhìn Cao Tuấn Hổ trong clip đang hung hăng chịch giã Nại Nại trên thảm, tiếng kêu thảm xen lẫn khoái cảm của Nại Nại vọng thẳng vào tai Tống Vũ, còn y lúc này thì đang ngồi trên đùi Cao Tuấn Hổ. Y cũng không thể chịu đựng nổi nữa, dương vật cứng ngắc sớm đã sắp không kiên trì nổi dưới thế công của Cao Tuấn Hổ.

"Ahhhhh... Ahhh... Ahhhh!!!" Tống Vũ đã bắn, cùng xả tinh chung theo tiếng mắng chửi thô tục của Cao Tuấn Hổ và tiếng kêu thảm thiết của Nại Nại. Chẳng qua là một kẻ bắn vào cửa nhà vệ sinh, người khác thì bắn vào lồn của Nại Nại.

"Ahhh." Tống Vũ mất sức ngả vào người Cao Tuấn Hổ, thở dốc từng cơn.

"Thấy sướng?" Cao Tuấn Hổ lúc này cũng ngừng tay lại, nở nụ cười xen lẫn trêu chọc: "Muốn làm chó của tôi thì phải bị tôi chơi như thế, có chịu không?"

"Chịu! Chịu chứ!" Tống Vũ nhắm mắt, vội bảo.

"Đĩ dâm." Cao Tuấn Hổ bóp mạnh dương vật của Tống Vũ, y liền kêu lớn một tiếng, Cao Tuấn Hổ thốt "gọi papa."

"Papa! Papa!" Tống Vũ lên tiếng.

Cao Tuấn Hổ bảo Tống Vũ đứng dậy, kế đó y liền ngồi xổm trước người Cao Tuấn Hổ, nhìn cậu nhỏ hùng tráng của gã đang dựng thẳng sừng sững mà nuốt ngụm nước bọt.

"Quỳ xuống, đĩ dâm." Cao Tuấn Hổ hạ mệnh lệnh đầu tiên với bản mặt vô cảm, kế đó đưa chân cởi chiếc giày thể thao lẫn vớ của mình ra. Bàn chân size 45 của một sinh viên thể thao được đưa đến bên mồm Tống Vũ: "Liếm thật kỹ cho ông!"

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)