[ĐM-Học Đường] Nhật Ký Chủ Nô Của Tống Vũ - Chương 6: Nhà vệ sinh
Không phải người trong giới chữ cái lúc nào cũng sẽ rất khó hiểu, chân thối đến thế cớ sao lại có người thích? Thậm chí đi ngửi và liếm nó. Tống Vũ xưa kia cũng từng có suy nghĩ như thế, nhưng hôm nay vào lần đầu tiên khi mà y lè lưỡi ra liếm lòng bàn chân Cao Tuấn Hổ, miệng ngậm ngón chân của gã mà mút nút, y liền được khai thông đầu óc. Thì ra liếm chân, với M mà nói thực sự phê vô cùng tận.
Y ôm chặt chân của Cao Tuấn Hổ, đầu lưỡi liếm từng tấc một bàn chân của người thanh niên này, thứ mùi hương sau vận động được Tống Vũ hít vào xoang mũi từng chút một. Y lúc này đây là một con chó, một con chó hèn hạ hứng tình đang hầu hạ chủ nhân của mình.
Cao Tuấn Hổ híp mắt, nhìn gương mặt có thể hớp hồn bao thiếu nữ không ngờ đang quỳ dưới đất ôm chân mình liếm với bản mặt tận hưởng. Gã từng lên giường với rất nhiều đàn ông, nhiều đến độ chính gã cũng không tài nào nhớ rõ. Nhưng hình ảnh lúc này đây vẫn đủ khiến người ta máu nóng trào dâng.
"Thích không? Lồn ngứa rồi?" Cao Tuấn Hổ cất tiếng mắng, kế đó tát nhẹ vào sườn mặt Tống Vũ.
"Thích! Thích papa!" Tống Vũ rên ư ử, bản tính nô lệ trong người dần được giải phóng. Cao Tuấn Hổ hài lòng nhìn, mở chai rush bên cạnh ra rồi đưa đến dưới mũi Tống Vũ.
Cao Tuấn Hổ thả chân xuống, Tống Vũ cũng ngừng lại mà hít mạnh một hơi, quỳ ở đó dần dần để một cảm giác khác lạ xâm chiếm lấy mình.
Chỉ thấy hơi thở của y ngày càng nặng nhọc, biểu cảm dần mê man, đưa tay lên cầm lấy chân Cao Tuấn Hổ như lên cơn điên. Gã đã có dự liệu từ sớm, nhấc chân lên giẫm vào tay y. Bàn tay đang luồn vào tóc thì kéo mạnh lên, ép y phải ngẩng đầu.
Tống Vũ lúc này đã bị khí rush xộc thẳng lên đầu, ham muốn dâng trào mà lè lưỡi ra, van nài y như một con chó: "Liếm chân liếm chân, muốn liếm chân!"
Cao Tuấn Hổ hỏi với vẻ hài lòng: "Liếm chân ai?"
"Của papa!"
"Ai muốn liếm?"
"Đĩ dâm!"
Một bạt tay của Cao Tuấn Hổ vung đến mặt chó đê hèn của Tống Vũ: "Nói liền mạch!"
"Đĩ dâm muốn liếm chân papa!" Tống Vũ nức nở.
"Muốn à, đến đây." Cao Tuấn Hổ thả lỏng bàn chân đang giẫm tay Tống Vũ, nắm tóc y rồi thoáng chốc nhét hết toàn bộ ngón chân vào mồm chó của Tống Vũ, còn muốn nhét vào sâu hơn.
Tống Vũ vùng vẫy trong thỏa mãn, cổ họng cất nên toàn những âm tiết rên rỉ. Cao Tuấn Hổ cảm nhận được vòm miệng ấm áp của Tống Vũ đang bao bọc lấy bàn chân mình, đầu lưỡi mềm mại ấy đang chọc ngoáy lòng bàn chân mình từng chút một.
Gã rút chân ra, nước bọt kéo thành một sợi chỉ, đặt chân lên nắp bồn cầu. Tống Vũ quỳ mọp dưới đất, bắt đầu liếm mút ngón chân gã.
Cao Tuấn Hổ cũng hít một hơi rush, nhắm mắt cảm nhận khoái cảm. Bất thình lình, dương vật bị Tống Vũ bắt được, y vừa liếm chân vừa tuốt sục cậu nhỏ gã.
"Mày muốn chết!" Cao Tuấn Hổ đang phê thuốc, sao chịu nổi kích thích này. Gã đứng phắt dậy, chân giẫm lên tay Tống Vũ, túm tóc y mà đâm sầm nguyên con cặc mình vào mồm Tống Vũ.
Miệng y thoáng chốc bị nhét đầy, cuống họng cất tiếng ức nghẹn.
Cao Tuấn Hổ nhấp mấy cái bèn rút ra, vung tay lên tặng liền một bạt tai: "Địt mẹ mày! Răng cứa trúng ông rồi!"
"Ah!
Sau đó chẳng chờ Tống Vũ lên tiếng, chợt ra sức bóp miệng y mà cắm tiếp cặc vào.
"Ưm... Ưm!" Mồm y lần nữa được lấp đầy.
Gã ôm đầu Tống Vũ, cắm hàng vào họng y. Vừa nhấp vừa tát, túm tóc. Hoàn toàn xem miệng của Tống Vũ thành cốc thủ dâm, một công cụ để giải tỏa.
Tống Vũ hồi đầu còn có thể chịu đựng, sau này miệng dần dà thấy tê, không thể chịu nổi nữa nên muốn vùng vẫy.
Nhưng Cao Tuấn Hổ giữ chặt đầu và giẫm tay Tống Vũ để y không thể dùng sức. Tống Vũ vừa giãy dụa vừa cất tiếng van nài từ trong cuống họng:
"Ưa! Papa! Papa ngừng lại! Ah! Chịu hết nổi rồi! Ưaaaa!"
Cao Tuấn Hổ thở dốc nặng nề, không hề quan tâm, đang chịch giã vui vô cùng thì đột nhiên ngoài kia có tiếng bước chân vọng đến.
Cao Tuấn Hổ ngừng lại, rút buồi khỏi mồm Tống Vũ. Tống Vũ đáng thương thì nước bọt nhiễu khắp người, nước mắt cũng chảy, tóc thì đã bị Cao Tuấn Hổ túm cho rối bời, thở gấp từng hơi một cách thảm hại.
Vài nam sinh bước vào, nghe tiếng thì hẳn đang cởi quần chuẩn bị đi tiểu, còn vừa tiểu vừa tám chuyện. Có một người trong số đó thì bước vào vách ngăn.
Cao Tuấn Hổ nhìn Tống Vũ đang ngước ánh mắt mê man đầy vẻ đáng thương nhìn mình. Gã không kìm được nữa, tức thì túm tóc Tống Vũ lại mà chuẩn bị nhét cặc vào tiếp.
Nhưng theo động tác mạnh mẽ của Cao Tuấn Hổ, chắc chắn y sẽ phát ra tiếng, thế chẳng phải sẽ bị phát hiện rồi sao nhưng y lại không chống lại nổi gã. Thế là mặc Cao Tuấn Hổ túm tóc đau cỡ nào, đầu khấc của gã mài tới mài lui bên miệng Tống Vũ thì y cũng không hé miệng.
Sắc mặt Cao Tuấn Hổ tối sầm, nhấn nút xả nước, chân thì đạp thẳng lên dương vật của Tống Vũ. Cây hàng vừa xuất tinh là lúc nhạy cảm nhất, Tống Vũ trực tiếp buông mồm kêu thành tiếng.
Ngay lúc tiếng "ah" của y vừa vang lên, Cao Tuấn Hổ tức khắc dọng cặc vào mồm y. Tiếng xả nước đã che lấp tiếng kêu vừa rồi của Tống Vũ, những người ngoài kia không phát hiện được điều gì.
"Ưa! Ưaaaa!" Cổ họng Tống Vũ không thể cất nên được âm thanh nào ra hồn, Cao Tuấn Hổ cũng không đưa đẩy cứ thế đặt cậu em mình trong mồm Tống Vũ, để y ngậm nó. Kế đó từng chút một đẩy vào trong.
Tống Vũ cảm nhận được dương vật gã đang chen vào trong cổ họng từng tấc một, y ngày càng thấy khó chịu. Mông ra sức uốn éo, tay liên tục đập vào người Cao Tuấn Hổ, liên tục cất tiếng van xin và sợ hãi không sao kể xiết.
Đây chính là hiệu quả mà Cao Tuấn Hổ muốn, gã nhấn nút xả nước tiếp, sau đó đè đầu Tống Vũ vào vách tường, khiến cậu nhỏ của gã được tiến sâu thêm trong cuống họng y.
Họng của Tống Vũ nôn khan nhưng không ói ra được, thế là lại phải nuốt xuống, thế là chỉ trong một thoáng chốc, dương vật của Cao Tuấn Hổ tựa nước sông Trường Giang cuộn trào, mạnh mẽ đập vào bờ. Một lượng tinh dịch vừa nhiều mà lại đặc sệt bùng nổ trong họng Tống Vũ, kèm theo đó là mùi tanh nồng. Tống Vũ chưa kịp nghĩ ngợi gì đã nuốt thẳng cái ực, kế đó đợt tinh thứ hai và thứ ba. Tống Vũ liều mình giãy dụa, Cao Tuấn Hổ thở dốc hồng hộc, cưỡng ép cắm tiếp vào trong.
Về sau số tinh ngày càng nhiều, tinh dịch theo động tác rút cặc của Cao Tuấn Hổ mà chảy khỏi mép miệng Tống Vũ, tựa như thác nước vậy. Cao Tuấn Hổ cuối cùng cũng rút cặc ra, tuốt sục vài phát rồi lại bắn thêm ba bốn dòng tinh vào mặt Tống Vũ, nhất thời, mặt y như được đắp một lớp mặt nạ tinh dịch.
Tinh đặc lẫn mùi tanh nồng khiến mỗi lần Tống Vũ hít thở đều thấy buồn nôn không tưởng, y vội vã đẩy Cao Tuấn Hổ ra, cả người nằm nhoài trên nắp bồn cầu mà nôn mửa kịch liệt. Cao Tuấn Hổ liếc mắt lạnh lùng, xé chút giấy vệ sinh ở cạnh mà lau nước bọt lẫn tinh dịch vương trên cặc mình, rồi vứt tờ giấy đó lên đầu Tống Vũ, mặc lại đồ đàng hoàng rồi đẩy cửa ra ngoài.
Tống Vũ nghe tiếng cửa mở, vội vàng trở tay khóa trái cửa. Y chỉ thấy buồn nôn, tựa vào ván cửa hít sâu từng hơi một. Ngoài kia lại có thêm người đến vệ sinh, Tống Vũ không dám ra vì mặt dính đầy tinh dịch, chỉ biết trốn trong góc xó, thầm thề sau này không chơi như thế nữa.
Sau khi chờ được không gian ngoài kia đã tĩnh lặng, tinh dịch trên mặt y cũng đã khô. Y cố nhấc đôi chân đã mỏi nhừ, bước đến bồn rửa tay mà xốc nước lạnh rửa mặt, tựa như làm thế có thể rửa sạch hết thảy mọi thứ.
Một tuần sau đó Tống Vũ chưa từng rớ tới cậu em mình, sau khi y về lại KTX, Cao Tuấn Hổ liền vờ như chẳng thân quen với y như trước, ngày thường ở chung cũng không còn dáng vẻ như xưa kia. Từ Viễn Dương cũng chẳng phát hiện ra vấn đề gì, chỉ là mỗi lần hắn muốn tò te tí với Tống Vũ đều bị y thoái thác từ chối.
Tống Vũ ngỡ kiếp này mình sẽ không còn đụng đến sex nữa, nhưng hiện thực luôn phũ phàng. Vào tuần lễ thứ hai, khi Tống Vũ ngồi ở trong nhà vệ sinh nhớ lại con cặc bự của Cao Tuấn Hổ, y mới tỏ tường rằng đời này của mình hẳn mang số làm nô lệ hèn hạ. Sau khi sục cho bắn xong liền tự tát bản thân một cái, y chán ghét chính mình nhưng cũng thưởng thức bản tính đó.
Vào thứ sáu tuần này, sau khi kết thúc tiết tối. Nại Nại đi ăn cùng bạn, Từ Viễn Dương cũng có cuộc tụ tập với bạn bè chung CLB. Chỉ còn hai người Tống Vũ và Cao Tuấn Hổ ở lại KTX.
Một mình Tống Vũ ngồi ở bàn chơi máy tính, Cao Tuấn Hổ thì nằm lướt điện thoại. Cả hai không ai nói chuyện với ai.
Hồi lâu sau, Cao Tuấn Hổ đánh vỡ im lặng. Gã bước xuống giường, đến cạnh Tống Vũ: "Còn giận?"
Đúng vậy, suốt hai tuần nay Tống Vũ vẫn luôn tránh né Cao Tuấn Hổ, thái độ trông rất lạnh lùng.
Tống Vũ không lên tiếng, Cao Tuấn Hổ thì hít một hơi thật sâu: "Đừng giận nữa, lần sau tôi sẽ nhẹ nhàng hơn."
"Không cần." Tống Vũ không thèm liếc mắt nhìn gã: "Tôi không thích kiểu chơi xong liền bỏ mặc bạn tình, cậu quăng tôi một mình làm gì cơ chứ? Cậu biết sau cùng tôi về bằng cách nào không?"
Cao Tuấn Hổ lên tiếng: "Hầy, cậu đáng yêu quá, tôi không nhịn được..."
"Khỏi rồi, dù gì sau này tôi cũng làm lại chuyện đó với cậu nữa." Tống Vũ đáp.
"Đừng mà, cậu thấy làm chuyện đó với tôi không sướng à?"
Tống Vũ ngẫm một lúc, hơi giãy dụa bảo: "Sướng thì sướng, nhưng mà..."
"Thế thì không cần nói không làm nữa." Cao Tuấn Hổ ôm ghì lấy vai Tống Vũ: "Tôi địt mẹ nhớ cậu lắm rồi."
"Không được!" Tống Vũ vùng vẫy đứng dậy: "Gần đây tôi không muốn chơi nữa!"
"Ồ?" Cao Tuấn Hổ ôm Tống Vũ lên chân mình: "Cậu thấy chuyện này đến lượt cậu nói không?"
Tống Vũ thoáng cái ngồi lên người Cao Tuấn Hổ, cậu nhỏ to bự cách một lớp quần chống trước cặp mông của Tống Vũ. Y vùng vẫy: "Tôi không muốn, không muốn đâu."
Cao Tuấn Hổ bóp cặc Tống Vũ, nói với giọng trêu đùa: "Miệng thì bảo không, nhưng thân thể lại thành thực đấy, cặc cương vậy mà còn không cho papa chơi?"
Tống Vũ rên thành tiếng, kèm vẻ nức nở: "Thả tôi ra, thả tôi ra!"
Cao Tuấn Hổ đè y xuống đất, một tay ấn đầu Tống Vũ, tay kia thì luồn vào quần tuốt cậu em y. Tống Vũ kêu ngày càng ra sức hơn: "Xin cậu đó, tôi xin cậu đó, tôi không muốn! Cứu tôi với!"
"Đó không phải chuyện cậu có thể quản được! Đĩ nứng, nay không ai ở đây, tôi có chịch cậu thì cũng không ai hay biết!" Cao Tuấn Hổ mắng.
Cũng ngay lúc này, điện thoại đặt ở trên bàn của Tống Vũ vang lên. Tống Vũ muốn bắt máy nhưng Cao Tuấn Hổ nào buông tha y được, thẳng thừng cưỡi lên người Tống Vũ mà cho một bạt tai.
Tống Vũ khóc nức nở, Cao Tuấn Hổ thì luồn tay vào trong áo ngắt ti y, tay còn lại thì bóp cổ.
Đột nhiên, cửa bật mở. Cao Tuấn Hổ hoảng hốt rụt tay về, Tống Vũ cũng ngừng lại. Cả hai quay đầu về phía cửa. Chỉ thấy Nại Nại đang trố mắt nhìn một màn Cao Tuấn Hổ đang cưỡng ép Tống Vũ.
Cao Tuấn Hổ thấy là Nại Nại liền buông lời tục: "Cút ra ngoài!"
Nại Nại sợ hãi vội vã chuẩn bị đóng cửa chạy đi, có điều vừa mới xoay người thì Cao Tuấn Hổ lại kêu Nại Nại dừng lại: "Chờ chút!"
Cao Tuấn Hổ nhìn điện thoại đang kêu và Tống Vũ đang không ngừng chống cự ở dưới đất mà trong lòng thấy khó chịu vô cùng. Gã đứng dậy, đá nhẹ vào mông y một cái rồi bước vào nhà vệ sinh, nói với Nại Nại rằng: "Theo tôi vào đây."
Nại Nại nghe theo đi vào, cả hai khóa cửa lại. Tống Vũ sợ hãi bò dậy, điện thoại còn đang reo, y vội vàng bắt máy.
"Alo? Tống Vũ phải không?" Một cuộc gọi xa lạ cùng một giọng nói cũng lạ nốt.
"Đúng vậy, bạn là?" Tống Vũ hắng giọng, cố hết sức giữ vẻ bình thường.
"Tôi là bạn của anh Viễn Dương, ảnh uống nhiều quá nên cậu có thể ra đón anh ấy không. Chúng tôi chuẩn bị về rồi." Cậu nam sinh đó bảo.
"Từ Viễn Dương?" Tống Vũ giật mình: "Cậu để anh ấy nghe máy."
"Được, cậu chờ chút. Ảnh lại nôn nữa rồi." Đầu kia dứt lời, một lúc sau chất giọng say rượu của Từ Viễn Dương vang lên: "Vũ Vũ à, là anh nè, em ra đón anh được không. Anh khó chịu quá."
"Được được, mọi người đang ở đâu?" Tống Vũ vội vã hỏi. Đúng lúc này, trong nhà tắm vọng ra tiếng rên rỉ và kêu thảm của Nại Nại, Tống Vũ cuống cuồng chạy ra ngoài ban công.
"Anh gửi định vị cho em, ở ngay cổng trường thôi." Từ Viễn Dương im lặng một chốc, bèn hỏi: "Vũ Vũ à, em đang làm gì thế?"
"Không có gì!" Tống Vũ vội bịt ống nghe lại, đáp: "Giờ em đến liền đây!"
"Ừm." Dứt lời, bên kia liền cúp máy.
Tống Vũ thu dọn một ít, trong phòng tắm liền vang vọng tiếng nước phành phạch và tiếng rên thảm của Nại Nại. Tống Vũ nhắm mắt, sửa sang lại cậu nhỏ cứng ngắc trong quần, đẩy cửa bước ra ngoài.

Nhận xét
Đăng nhận xét