[ĐM-Học Đường] Nhật Ký Chủ Nô Của Tống Vũ - Chương 7: Phát hiện
Chờ khi đến được phòng VIP trong khách sạn ở cổng trường mà Từ Viễn Dương đang ở, vừa đẩy cửa vào liền thấy cả một đống nam sinh đang giơ cao ly rượu, ồn ào không sao tả được. Không một gương mặt nào gợi lên sự quen biết trong Tống Vũ, y đứng ngây người trước cửa, đúng lúc này có một nam sinh vẫy tay với Tống Vũ, ra hiệu y hãy sang đó.
"Từ Viễn Dương đâu rồi?" Tống Vũ sau khi ngồi xuống cạnh nam sinh đó liền hỏi.
"Anh Viễn Dương uống say bí tỉ, một người trong chúng tôi đã thuê một phòng cho ảnh rồi. Ở ngay trên tầng đấy, cậu lên gặp anh ấy đi." Cậu nam sinh đó thốt.
"Anh ấy vẫn ổn chứ?" Tống Vũ lo lắng hỏi.
"Toàn đàn ông đàn ang cả có thể xảy ra chuyện gì cơ chứ, cậu lo lắng thì cứ lên xem thử đi." Một cậu nam sinh ở đối diện cười bảo.
Tống Vũ không quan tâm người nọ, nói với cậu trai bên cạnh: "Tôi biết rồi, cảm ơn."
Trước khi đi còn quay lại nói một câu: "Mọi người cũng ít uống lại đi."
Sau khi đến được số phòng mà cậu nam sinh kia bảo, Tống Vũ gõ cửa với vẻ thấp thỏm. Hồi lâu sau, cửa bật mở, thế nhưng sau cánh cửa lại là một chàng trai lạ mặt.
Tống Vũ ngây người, cậu nam sinh này hỏi với vẻ dò xét: "Chào, Tống Vũ đúng không?"
"Đúng vậy, Từ Viễn Dương có ở trong đó không?" Tống Vũ gật đầu, lịch sự hỏi.
"Cậu cuối cùng cũng đến rồi, hôm nay con người này uống nhiều lắm luôn, nôn mấy chập liền, giờ thì say quá ngủ luôn rồi." Chàng trai này liền mời Tống Vũ vào trong.
"Hôm nay sao mọi người lại uống nhiều dữ vậy?" Tống Vũ nhìn tư thế nằm ngửa tay chân dang rộng ngủ hết sức ngon của Từ Viễn Dương mà không khỏi quay đầu lại hỏi.
"Hôm nay sinh nhật một người bạn, vừa hay thành viên CLB lại đông nên uống hơi quá chén." Cậu ta đáp: "Đúng lúc cậu đã đến, mấy người kia đang hối tôi xuống kia kìa. Tôi đi trước đây, cậu chăm sóc Từ Viễn Dương nha."
"Ừm được." Tống Vũ tiễn cậu ta ra ngoài: "Vất vả cho cậu rồi."
Sau khi người kia đi, Tống Vũ liền ngây người một chốc, nhìn căn phòng khách sạn yên tĩnh, bạn trai mình thì nằm trên chiếc giường bên cạnh. Y bước đến cạnh giường, nằm nhoài bên Từ Viễn Dương, tức thì có mùi rượu nồng nàn đập thẳng vào mũi. Tống Vũ cúi mình đến cổ hắn hôn một cái, rồi đứng dậy vào nhà vệ sinh.
Hứng một thau nước ấm, sau khi làm ướt rồi vắt khô khăn xong thì đến bên giường lật Từ Viễn Dương lại.
Chậm rãi cởi bỏ quần áo của hắn, đến đây Tống Vũ không khỏi cảm thán, người đẹp ngay cả khi ngủ cũng thật nịnh mắt. Bản thân Từ Viễn Dương có vẻ ngoài tuấn mỹ, mày mắt cao thẳng, khi ngủ say tựa một bức tranh. Hắn với cơ thể trần truồng nằm ở trên giường, bàn tay với khớp xương rõ nét đặt lên phần cơ bụng màu lúa mạch, đôi chân vừa dài vừa thẳng đặt để tùy ý trên tấm chăn. Tống Vũ cầm khăn ấm lau mình cho hắn, vừa lau vừa sờ soạng.
Không biết có phải là vì đã lâu rồi không hoạt động giường chiếu, hay do ánh đèn mờ tối trong phòng mang lại cảm giác an toàn. Tống Vũ cuối cùng không còn thấy sợ chuyện tình dục như trước nữa. Y nhìn ngắm từng tấc da thịt Từ Viễn Dương, dùng lòng bàn tay ma sát từng chút một, mỗi một cú chạm đều mang lại sự tận hưởng vô tận.
Y liếc nhìn Từ Viễn Dương thì thấy đối phương vẫn chìm trong mộng mị. Tống Vũ liền lớn gan, y cúi người xuống hôn lấy phần đùi chắc nịch của Từ Viễn Dương, liếm nhẹ bằng chóp lưỡi mềm mại. Mùi cơ thể và mùi thơm mát của quần áo hắn khiến Tống Vũ say mê, y cởi bỏ quần áo của mình, môi trượt một đường xuống dưới, liếm láp bắp đùi, đầu gối, gót chân, cuối cùng thì đến nơi này.
Chân của Từ Viễn Dương đẹp hệt như bàn tay hắn vậy, khớp xương rõ nét, vừa dài vừa trắng. Chắc hẳn do hắn cao nên bàn chân trông cũng rất to, thoạt nhìn rất vui tai vui mắt. Tống Vũ ghé lại gần ngửi một hơi, điều bất ngờ là chỉ ngửi được một mùi nhàn nhạt.
Y sực nghĩ bản thân còn chưa từng liếm chân của Từ Viễn Dương.
Tống Vũ đã quá mức ngây ngất, giây sau chóp lưỡi chạm khẽ vào đầu ngón chân, cảm giác ấm áp giữa da thịt nhanh chóng bùng nổ. Y thoáng chốc liền ngậm lấy ngón chân của Từ Viễn Dương, ra sức bú mút. Tiếng nước bọt vang vọng, mười ngón chân đều được liếm đi liếm lại, y vừa liếm hết một lượt liền cất tiếng rên rỉ đầy thỏa mãn.
Y vừa liếm, tay thì sờ soạng lung tung. Ngay lúc y đang tận hưởng niềm vui khó có này, bỗng dưng sờ phải một vật cứng ngắc. Y thoáng cái ngừng mọi động tác lại, toát mồ hôi hột.
Trong bóng tối, một giọng nam vang lên đầy u ám: "Sao không liếm tiếp nữa đi, đĩ dâm?"
"Ah!" Tống Vũ hốt hoảng tức thì ngồi dậy, nhưng Từ Viễn Dương không cho y cơ hội đấy, trở mình đè y xuống.
"Sao anh còn chưa ngủ!" Tống Vũ liên tục vẫy vùng.
"Chút rượu đó làm anh say được? Không diễn kịch thì sao anh được nhìn thấy em? Anh còn bảo mẹ nó em sao gần đây lại không cho anh đụng vào cơ chứ, thì ra là đã đi làm chó cho thằng nào rồi? Liếm điêu luyện đến thế cơ mà, em mợ nó đúng đĩ mà! Vợ à!" Từ Viễn Dương ra sức bóp cổ Tống Vũ, tay kia thì cởi đồ y.
"Chồng! Ưa! Em không có!" Tống Vũ bị bóp thở không ra hơi mà lớn tiếng vùng vẫy, quần lót đã bị Từ Viễn Dương xé rách, đôi chân trắng nõn và cặp mông vểnh bị Từ Viễn Dương đè xuống đầy thô lỗ.
"Vợ yêu ơi, nói chồng nghe thằng mà em thích là ai được không? Tên đó đẹp trai không? Cặc bự không? Chân thối không? Có thể khiến em quên mất luôn cả anh!" Từ Viễn Dương cho mặt Tống Vũ một bạt tai.
"Ah!"
Từ Viễn Dương không muốn nghe y kêu thành tiếng, liền nhét ngón tay vào mồm y. Tống Vũ chỉ có thể cất nên vài tiếng ức ức, hắn thì vừa dùng ngón tay quấy vòm miệng y, vừa thốt: "Chồng em trước đó cũng là S, địt không biết bao nhiêu con chó trong trường này, nam nữ đều có hết. Anh ngàn lần chẳng ngờ vợ của anh cũng là một con chó, đã vậy còn là chó của thằng khác! Em là người của anh, chẳng lẽ không nên gọi anh một tiếng papa sao?"
"Ưa chồng, chồng ơi." Tống Vũ giãy dụa.
Từ Viễn Dương hơi híp mắt, tay bóp mặt Tống Vũ, nhìn vào mắt y mà nói: "Nói anh nghe, là ai."
Tống Vũ sợ hãi không dám lên tiếng, Từ Viễn Dương giơ tay chuẩn bị cho Tống Vũ một bạt tai. Tống Vũ nghiêng đầu sợ hãi: "Cao... Cao Tuấn Hổ."
Dứt lời, tay của Từ Viễn Dương cũng ngừng, Tống Vũ kinh hồn bạt vía mà nhìn sắc mặt của Từ Viễn Dương. Hắn cười khẩy vài tiếng, ngước mắt nhìn Tống Vũ. Giây tiếp theo, đôi môi hắn liền đáp xuống mặt Tống Vũ.
Đây là một nụ hôn mạnh mẽ theo kiểu tấn công, đầu lưỡi của Từ Viễn Dương liên tục khuấy trộn trong vòm miệng Tống Vũ. Một tay vung lên bóp chặt cổ y, Tống Vũ cảm tưởng mình sắp chết tới nơi. Tay y bóp chặt lấy cổ tay của Từ Viễn Dương, chân đạp lung tung không ngớt.
Từ Viễn Dương hôn một lúc, tay nắm tóc Tống Vũ giật lên ra sức ném y lên giường. Tiếng hét thảm của Tống Vũ còn chưa kịp cất nên thì y lại bị hôn. Đang hôn giữa chừng thì chợt ngừng lại cho y một bạt tai, đường chỉ nước bọt óng ánh thoáng chốc đứt gãy. Từ Viễn Dương lần nữa đè chặt tay Tống Vũ ở trên giường, hung hăng mút lấy cổ Tống Vũ.
Tống Vũ sướng phê kêu rên vùng vẫy liên tục: "Ah! Chồng ơi! Em sai rồi! Xin lỗi! Xin lỗi chồng!"
Sau khi Từ Viễn Dương nút một tiếng thật kêu bèn dừng lại, thả y ra rồi đưa tay lên chạm vào dấu hôn đỏ chót ở cổ Tống Vũ. Y đau đến mức rỉ nước mắt, Từ Viễn Dương thấy thế liền túm chặt tóc y: "Thích liếm, ông đây hôm nay cho cưng liếm đủ."
Nói xong liền đứng dậy, Tống Vũ chưa kịp phản ứng thì giây sau đó, chân của Từ Viễn Dương liền giẫm lên mặt Tống Vũ, khiến Tống Vũ thở không ra hơi, ôm lấy chân hắn mà kêu nức nở.
Từ Viễn Dương đứng trên giường, chà xát mặt Tống Vũ bằng chân, để lộ ánh mắt bá đạo: "Sướng không hả con đĩ? Sớm biết cưng thích thế, nói sớm với anh hơn đi, còn làm khó cưng phải đi tìm thằng khác. Cưng có hèn mọn quá không hả?"
"Đĩ hèn, hôm nay liếm sạch chân của ba cưng, cưng mà liếm không sạch thử xem." Dứt lời liền nhét ngón chân vào khuôn miệng ướt át mềm mại của Tống Vũ. Y nào dám không làm theo, vội vàng ra sức liếm láp cho hắn như lúc liếm cho Cao Tuấn Hổ vậy. Từ Viễn Dương phê pha mà híp cả mắt.
"Vợ đĩ, liếm sướng đến vậy à." Từ Viễn Dương rút chân về, bước tới đỉnh đầu Tống Vũ mà quỳ xuống, đỡ cậu em đã cương cứng đến sắp bùng nổ mà nhét thẳng vào vòm miệng Tống Vũ.
Vì cậu nhỏ nhà hắn rất cong nên góc độ này khiến đầu khấc hắn thoáng cái nhấp tới cuống họng y. Tống Vũ giơ chân lên đầy khó chịu, cả người đều đang phản kháng.
Từ Viễn Dương không rút ra mà còn đâm vào sâu hơn. Cả người hắn nghiêng về trước, đè lấy thân mình Tống Vũ, tay tách hai chân y ra. Nơi riêng tư của Tống Vũ cứ thế loã lồ trong tầm mắt.
Dương vật cương cứng của Tống Vũ rỉ nước liên tục, lỗ nhỏ mịn màng cũng vì tư thế này nở rộ, hiện ra màu sắc mê người.
Từ Viễn Dương đè Tống Vũ đáng thương bằng tư thế 69, nhét cặc vào cổ họng Tống Vũ, nghe âm thanh nức nở van xin của y mà Từ Viễn Dương thấy sướng rơn khó tả. Hắn chơi đùa với cậu nhỏ và lỗ thịt của Tống Vũ, sau khi chơi chán rồi thì đánh lưỡi quanh khu vực động thịt y.
Tống Vũ mút cặc bự của Từ Viễn Dương, đột nhiên nơi lỗ nhỏ xộc lên một cảm giác khác lạ. Cơ thể nhạy cảm của y run bắn, nhưng cũng lại bị Từ Viễn Dương giữ chặt lại. Hắn đè lấy cặp mông của Tống Vũ mà ra sức banh ra, để lộ cảnh sắc bên trong, kế đó kề sát môi mình vào. Đầu lưỡi trộn nước bọt càn quấy bên trong lỗ nhỏ của Tống Vũ từng chút một.
Tống Vũ sướng phê khó nhịn, tay nắm chặt ra giường. Cả người run rẩy không thể kiểm soát, y chẳng ngờ kỹ năng dùng lưỡi của Từ Viễn Dương lại điêu luyện đến thế. Đương lúc nghĩ ngợi thì dương vật Từ Viễn Dương đột nhiên dần đẩy nhanh nhịp nhấp giã, hắn vừa liếm lồn cho chàng vợ dâm đãng, vừa ra sức nắc họng y. Tống Vũ muốn đẩy háng hắn ra nhưng làm mãi cũng không đọ nổi sức của hắn.
Từ Viễn Dương chốc thì liếm láp ở bên ngoài, chốc thì đâm phập vào bằng lưỡi tựa dương vật, chốc nữa thì mút nút thành những tiếng rồn rột. Hắn thực sự thích mê lỗ thịt của Tống Vũ, hắn vừa liếm vừa vỗ mông y bôm bốp. Hai đồi núi trắng nõn ấy đã in hằn kha khá dấu đỏ.
Hắn nằm sang bên cạnh, kéo theo cả hai người cùng trở mình. Từ Viễn Dương nằm bên dưới, Tống Vũ nằm bên trên. Từ Viễn Dương siết chặt cặp mông của Tống Vũ, đầu vùi vào trong mà liếm láp điên cuồng. Tống Vũ nhả cậu nhỏ của Từ Viễn Dương ra, nước bọt nhiễu xuống giường, y cuối cùng đã có thể thốt nên lời: "Ahhh... Chồng ơi! Chồng ơi em sướng quá ~ sướng chết em rồi chồng ơi!"
Từ Viễn Dương chẳng muốn nghe y rên, túm tóc Tống Vũ đè xuống, họng y tức thì lại ngậm lấy cậu nhỏ của Từ Viễn Dương.
Liếm được một lúc, lỗ nhỏ của Tống Vũ đã được nới lỏng hoàn toàn. Hắn dần dà cắm một ngón tay vào, cơ thể Tống Vũ liền run bắn lên, lỗ thịt cũng co bóp kịch liệt, kẹp chặt ngón tay vào được non nửa của Từ Viễn Dương.
"Ah!" Tống Vũ ngồi dậy, đưa tay nắm lấy ngón tay đã đút vào trong của Từ Viễn Dương. Hắn thấy thế liền mạnh mẽ đâm thẳng vào trong, toàn thân Tống Vũ run lẩy bẩy vì đau, cơ thể lảo đảo.
Tống Vũ nằm rạp như một con chó, thở dốc hồng hộc. Từ Viễn Dương bò dậy, rút phăng ngón tay ra. Ngước mắt nhìn lỗ thịt của Tống Vũ đã bắt đầu rỉ nước, khép khép mở mở. Hắn ghé lại gần mà liếm mút, cả người Tống Vũ liền thấy thoải mái.
Giây sau hắn bò dậy, ngắm chuẩn cặc mình với động thịt của Tống Vũ, bắt đầu chà xát. Tống Vũ cảm nhận được điều không phải, hắn đang định đứng dậy nhưng Từ Viễn Dương lại không cho y cơ hội đấy, tức thì vịn eo y mà thẳng thừng đâm cặc vào.
"Ah!!!" Tống Vũ thét lớn đầy đau đớn, toàn thân vùng vẫy. Nhưng Từ Viễn Dương vẫn giữ chặt người y, một cánh tay khoác chặt lấy cổ Tống Vũ. Hắn chậm rãi đẩy cặc vào, Tống Vũ thì túm ra giường với đôi mày nhíu chặt.
Sau khi dương vật thọc đến nơi sâu nhất, Từ Viễn Dương không nhúc nhích nữa. Tống Vũ thở gấp từng hơi nặng nhọc, toàn thân đang run bần bật. Từ Viễn Dương đè chặt người Tống Vũ, cưỡi trên thân y mà bắt đầu nhịp nhấp nhả liên tục. Tống Vũ cất tiếng kêu rên: "Ah! Ah! Ah! Ah! Ah! Ah!"
Hông của hắn đưa đẩy không ngừng, nắc từng phát một vào mông Tống Vũ. Y từ lúc bắt đầu đã thấy đau, dần dà chậm rãi có cơn sướng leo thang xuất hiện. Từ Viễn Dương nhấp ngày càng nhanh, y cũng thấy phê không tưởng được.
"Ưmmm... Ahhhh... Sướng quá đi chồng ơi."
"Địt mẹ mày thứ đĩ dâm!" Bất thình lình, Từ Viễn Dương hung hăng đè đầu Tống Vũ xuống giường. Dương vật đâm lút cán, bắn hết toàn bộ vào lỗ lồn của Tống Vũ.
Tống Vũ ngây người, mình chỉ mới bắt đầu có cảm giác thôi mà, sao anh ấy nhanh vậy đã ra rồi. Từ Viễn Dương sau khi xuất tinh bèn rút cặc ra, ngã xuống giường mà thở dốc liên tục.
"Ra rồi?" Tống Vũ quay đầu hỏi.
"Ừm." Từ Viễn Dương nhắm mắt, xoay người đi.
Chắc là do uống rượu nhỉ. Tống Vũ đứng dậy, bước vào nhà vệ sinh mà rửa ráy đơn giản cơ thể mình. Khi sờ phải lỗ nhỏ ướt át mở rộng mà thấy trống trải vô cùng, y bèn đút ngón tay vào, thoáng cái liền kêu rên ư ử đầy thỏa mãn.
Y không muốn nhanh vậy đã kết thúc, y còn chưa thấy đã nữa, cặc còn cương đây nè. Ai ngờ chờ khi y đẩy cửa ra, phát hiện Từ Viễn Dương đã nằm trên giường ngáy vang trời.
Thật mất hứng mà, đồ bỏ đi. Tống Vũ thầm mắng, đột nhiên có một suy nghĩ xuất hiện từ sâu trong tâm khảm. Y lấy điện thoại ra, bấm vào avatar wechat của Cao Tuấn Hổ.
Tống Vũ: Ngủ chưa.
Hai giây sau, Cao Tuấn Hổ liền đáp: Chưa, sao thế.
Tống Vũ: Papa, con đang ở ngoài, nhớ rồi.
Cao Tuấn Hổ: Ồ? Không phải cậu không cho tôi đụng vào à?
Tống Vũ: Không có.
Cao Tuấn Hổ: Khỏi rồi, mới địt Nại Nại xong.
Tống Vũ đã ngờ trước gã sẽ nói thế bèn đưa ống kính tới tấm gương, chụp một pose khoe rõ lỗ nhỏ ngon ngọt hồng hào rỉ nước của mình rồi gửi cho gã.
Giây tiếp theo liền nhận được tin nhắn của Cao Tuấn Hổ: Số phòng.
Tống Vũ: Được, đợi chút.
Tống Vũ rón rén lấy đồ của mình ở trên giường, dọn dẹp xong xuôi các thứ bèn quay đầu liếc nhìn Từ Viễn Dương đang ngủ say, mở cửa rời đi mà đầu không thèm ngoảnh lại.
Vì thời tiết khoảng thời gian này nóng bức nên y chỉ mặc áo ba lỗ và quần ngắn, y chạy xuống dưới lầu thuê một căn phòng mới với lễ tân, kế đó gửi số phòng đi.
Cao Tuấn Hổ: Cậu nghĩ cho kỹ, nếu cậu mà chơi với tôi ở khách sạn. Dù cậu có muốn hay không, cũng không còn đến lượt cậu quyết định đâu.
Tống Vũ rep lại ngay: Thế cậu cứ chơi chết tôi đi.

Nhận xét
Đăng nhận xét