[ĐM-Học Đường] Nhật Ký Chủ Nô Của Tống Vũ - Chương 8: Cách vách

Tống Vũ cầm thẻ phòng lên lầu, để rồi ngỡ ngàng nhận ra phòng mình vừa đặt không ngờ lại nằm ngay cạnh phòng của Từ Viễn Dương, xúc cảm kích thích dâng trào khiến cậu nhỏ nằm gục giữa háng chộn rộn cương cứng. Y dựa theo yêu cầu của Cao Tuấn Hổ, cất thẻ ở dưới tấm thảm trước cửa phòng, kế đó cởi sạch mà quỳ ở dưới đất, chờ đợi chủ nhân đến.

Qua một lúc lâu sau, ngoài kia có tiếng bước chân vọng đến, có người đang lật giở tấm thảm trải sàn. Giây tiếp theo, tiếng cửa mở tích tích vang lên.

Cao Tuấn Hổ với quần ngắn áo ba lỗ, chân xỏ đôi giày bóng rổ màu xanh bạc hà bước vào.

"Con đĩ này cũng nghe lời phết đấy." Cao Tuấn Hổ xoa đầu y với vẻ hài lòng, chắc hẳn đây là hành động ấm áp nhất mà gã từng làm với Tống Vũ.

Vừa thấy thân hình cường tráng của Cao Tuấn Hổ, dương vật mềm oặt của Tống Vũ tức thì ngổng đầu. Y há mồm, cất tiếng papa.

"Để papa xem lồn cưng nào. Sao lại thế, bị ai địt rồi?" Cao Tuấn Hổ bước ra sau lưng Tống Vũ, ngồi xổm xuống thì trông thấy lỗ nhỏ hé thành một cái hang đang co rụt nhả mớ tinh đặc sệt ra ngoài từng chút một. Cao Tuấn Hổ vuốt ve động thịt ướt át nhiều nước của y với vẻ say mê.

"Bị... Ah!!!" Cao Tuấn Hổ đột nhiên đút hai ngón tay vào, chân của Tống Vũ thoáng chốc run rẩy vì được thỏa mãn.

"Nói papa nghe, là ai?" Cao Tuấn Hổ mỉm nụ cười xấu xa, đẩy nhanh tốc độ ngón tay. Tống Vũ trước đó đã bị chịch, thứ mà y đang mong chờ chính là đây, quỳ mọp dưới đất bị Cao Tuấn Hổ chơi đùa sân sau nhà mình.

"Bị... Ah! Ah~ bị Từ Viễn Dương ~"

"Ồ?" Cao Tuấn Hổ ngừng tay, gã túm tóc Tống Vũ kéo lên mà hỏi: "Tên đó không phải chồng cưng à? Chồng không thỏa mãn nên mới tìm đến papa sao?"

Da đầu bị Cao Tuấn Hổ kéo giựt nhói đau không ngừng, nhưng Tống Vũ vẫn nhịn vì y thích như thế. Y đáp: "Chồng... Uống say... Ra nhanh lắm... Chưa thấy đã."

"Hahhaha!" Cao Tuấn Hổ cất tiếng cười càn rỡ, gã thả tóc y ra: "Mẹ nó đúng thứ phế thải! Thằng đàn ông của cưng mẹ nó là đồ bỏ đi, sau cùng vẫn phải tìm đến ông đây!"

"Papa, nhỏ tiếng chút, chồng con đang ngủ ở cách vách."

"Ồ? Ở bên nào?" Cao Tuấn Hổ ngừng tay lại.

"Bên này." Tống Vũ đưa tay chỉ.

Sắc mặt Cao Tuấn Hổ hiện nét xấu xa, giây sau đó gã liền đè đầu Tống Vũ vào tường, vỗ mạnh cái bốp vào mông y.

Âm thanh vang dội cực kì, thấy được người này đã dùng sức như nào.

Giọt nước mắt của Tống Vũ liền rơi xuống, y cắn chặt răng không để bản thân kêu thành tiếng.

"Dựa vào cái gì mà bảo ông nhỏ tiếng! Lá gan của cưng lớn phết! Thằng đó là đồ bỏ đi, cưng thì là thứ hèn hạ, đúng là trời sinh một cặp mà!" Dứt lời, Cao Tuấn Hổ liền đưa tay đến cậu nhỏ của Tống Vũ, bóp chặt lấy cặp trứng của y mà ra sức nhào nắn.

"Ah! Ưm! Ưa! Ưa!" Tống Vũ ngã lăn ra đất tránh né với vẻ đau đớn, kẹp chặt lấy cánh tay Cao Tuấn Hổ bằng đùi, tay thì nắm chặt cổ tay gã, họng cất tiếng nghẹn ngào: "Xin lỗi papa, xin lỗi."

Tống Vũ nằm dưới đất, cậu nhỏ của Cao Tuấn Hổ thì đã lên nòng cứng ngắc. Gã chống đầu khấc của mình ngay lỗ nhỏ của Tống Vũ qua một lớp vải, chà xát tới lui khiến họng y cất tiếng kêu rên liên tục.

Gã bây giờ muốn được tuột phăng quần, nhấp thẳng hàng họ vào lỗ lồn trước mặt và giã y phải chóng mặt biết bao nhiêu. Thế nhưng, lý trí nói với gã rằng, nếu chỉ chịch thôi thì quá mức lãnh phí một M cực phẩm như Tống Vũ đây.

Gã buông tha cặp trứng của Tống Vũ, ngay sau đó liền thọc ba ngón tay vào lỗ thịt y, Tống Vũ thét lớn kêu đau. Tay kia của gã thì tuột quần xuống, dương vật thô to tức thì bật nảy ra ngoài. Gã nắm tóc Tống Vũ, đè đầu y ụp mặt vào buồi thịt.

Cả mặt Tống Vũ dán sát vào hàng họ của Cao Tuấn Hổ, từng đợt hít thở đều tràn ngập mùi khai ngấy lan tỏa khắp đũng quần người đàn ông này. Y thích mê đến độ quên đi thân dưới của mình đang bị ngón tay của người này nhấp nhả chơi đùa.

"Thích không? Đĩ nứng lồn." Cao Tuấn Hổ đắc ý hỏi.

"Thích, papa!" Tống Vũ hít từng hớp lớn, liếm láp cặp trứng của Cao Tuấn Hổ.

"So với chồng cưng thì, cưng thích ai hơn?" Cao Tuấn Hổ hỏi.

"Thích papa hơn!" Tống Vũ hoáng chần chừ, Từ Viễn Dương cũng được tính là papa của mình nên cứ thế mà thốt.

"Đờ mờ, há miệng!" Tống Vũ lập tức làm theo, Cao Tuấn Hổ đỡ cặc nhét thẳng vào trong, nhấp đến tận cuống họng. Nước mắt Tống Vũ chợt rơi vì bị kích thích nhưng y vẫn gắng nhịn, bú mút liên tục khiến mồm siết chặt lấy cậu em của Cao Tuấn Hổ, nuốt nhả từng chút một.

Cao Tuấn Hổ ngừng tay lại trong cơn sướng phê, nhắm mắt tận hưởng miệng nhỏ của Tống Vũ hầu hạ. Không thể không nói kỹ năng bú cặc của Tống Vũ đã tiến bộ thấy rõ. Nếu có thể deepthroat là đọ được một trận với Nại Nại rồi.

Gã túm tóc Tống Vũ, nhấp từng phát một vào sâu tít bên trong, tựa như đang sử dụng một cái cốc thủ dâm vậy. Gã đứng dậy, Tống Vũ quỳ dưới đất bú mút trong sự đê mê.

Đúng lúc này, Cao Tuấn Hổ rút cặc khỏi họng y, nước bọt kéo thành sợi nhiễu xuống thảm.

"Sang đây." Cao Tuấn Hổ lui về sau vài bước, vừa hay bên cạnh có một mặt gương to của tủ quần áo. Tống Vũ đang định đứng dậy thì Cao Tuấn Hổ liền mắng: "Địt mẹ mày, bò sang đây! Phải như một con chó!"

Tống Vũ hốt hoảng vội cúi người xuống, bò sang kia. Cao Tuấn Hổ thấy thế liền cởi giày rồi đá sang một bên, mùi hương đầy nam tính vương trên vớ trắng tức thì bùng nổ. Tống Vũ nằm rạp dưới sàn ôm chân gã mà hít mạnh một hơi.

"Đúng rồi đấy! Đĩ dâm! Hít thật sâu vào, đây chính là mùi đàn ông, cưng sinh ra là để hầu hạ đàn ông mà, có đúng không!"

"Vâng! Thưa papa!" Tống Vũ hít mùi chân của gã với vẻ quên mình.

Cao Tuấn Hổ cúi xuống cởi vớ ra, nhét vào mồm chó của Tống Vũ, kế đó xoay người bước đến cạnh giường mà nằm xuống.

Tống Vũ quỳ ở trước cửa với con ngươi ngập nước, mồm ngậm vớ của Cao Tuấn Hổ. Papa chưa lên tiếng nên y cũng chẳng dám làm bừa. Khi nghe thấy Cao Tuấn Hổ bảo sang đây, y mới bò lại đó một cách run lẩy bẩy.

Y đã đến được mép giường và khi một chân chuẩn bị trèo lên thì lồng ngực trực tiếp bị Cao Tuấn Hổ đá một cú, cả người liền ngã rầm xuống đất.

"Ai cho phép thứ chó hèn hạ như mày được lên giường? Cút xuống dưới hầu hạ!"

Cũng may mặt sàn được lót một lớp thảm trải sàn dày cộm, nhưng vẫn khiến Tống Vũ hoảng hốt chưa kịp hoàn hồn. Cõi lòng y thấy uất ức cực kì nhưng cũng dâng trào một niềm khoái cảm phức tạp. Y vội bò dậy, lần nữa quỳ ở dưới đất. Khi nghe thấy Cao Tuấn Hổ bảo liếm, Tống Vũ liền nhả vớ ra mà ôm chân gã lên mà liếm mút.

"Đúng, là thế đó, thứ đĩ đực." Cao Tuấn Hổ cầm điện thoại, vừa ghi hình vừa nhúc nhích ngón chân trêu chọc đầu lưỡi của Tống Vũ, chốc chốc còn vả mặt y bằng chân.

Chơi như thế được một lúc, Cao Tuấn Hổ chợt vung chân đá vào mặt Tống Vũ một cái, rồi đứng dậy mà bước đến cạnh Tống Vũ, đè đầu y xuống dưới đất.

Cao Tuấn Hổ giữ chặt phần tóc sau gáy Tống Vũ, còn không ngừng ra sức. Mặt y thì đã dán sát mặt sàn, liên tục kêu papa trong cơn đau đớn. Cao Tuấn Hổ cởi phăng quần áo, quỳ ở sau lưng Tống Vũ mà tuốt sục cặc bự, và cứ thế đâm phập vào lỗ nhỏ của y mà chẳng hề bôi trơn gì.

Thời gian đã trôi qua lâu thế, lỗ nhỏ cũng đã co rút thấy rõ, đồng thời khu vực ngoài kia đã khô ráo. Sự xâm nhập thô bạo mà chẳng bôi trơn của Cao Tuấn Hổ nháy mắt khiến hồn phách của Tống Vũ muốn bay biến vì đau. Y thét thảm, vùng vẫy muốn trốn nhưng vừa bò dậy thì thình lình bị Cao Tuấn Hổ ôm lấy cánh tay. Mất đi sự chống đỡ từ cánh tay, mặt Tống Vũ tức khắc đập xuống sàn nhưng thân hình cường tráng của gã vẫn đè chặt trên người y, dương vật đằng sau vẫn đang không ngừng va chạm với lỗ nhỏ. Tống Vũ không giãy dụa nổi, liền thét lớn trong cơn đau thấu tận tim gan.

"Đau hả? Đĩ dâm?" Cao Tuấn Hổ đè ở trên người, cắn lấy tai y mà hỏi.

"Đau! Papa!" Tống Vũ sắp khóc tới nơi.

"Không sao đâu, cưng đĩ thêm chút, lát chịch ra nước là hết đau thôi." Cao Tuấn Hổ cất lời trêu chọc với vẻ thích thú.

"Papa! Papa! Con không muốn chơi nữa! Đau quá! Papa!"

"Xin tôi đi." Cao Tuấn Hổ đáp.

"Xin papa đó!!! Papa!" Tống Vũ ở bên dưới đang có cảm xúc cực kì kích động.

Cặp mông nhấp nhả của Cao Tuấn Hổ ngừng lại, rút cặc ra chỉ chừa lại một phần đầu khấc ở bên trong, Tống Vũ cảm tưởng bản thân cuối cùng có thể hít thở. Ngay lúc định đứng dậy, đột nhiên Cao Tuấn Hổ tức khắc đâm phập lút nguyên cán cây hàng vào bên trong y.

"Ahhhhhhhh!" Tống Vũ thoáng chốc không chịu nổi nữa, bật khóc vì đau đớn, vừa khóc vừa nghe thấy Cao Tuấn Hổ mắng: "Thứ chó hèn hạ như mày, muốn chơi là mẹ nó gọi ông đây đến, giờ thì bảo hết muốn chơi, ai bảo hãy chơi chết ai hả? Hôm nay cưng không muốn chơi cũng phải chơi, xem ông đây hôm nay có chịch chết cưng không!"

Tống Vũ nằm ở dưới vừa khóc lóc vừa van nài xin tha, nhưng Cao Tuấn Hổ nhất quyết không ngừng, trái lại nhấp ngày càng nhanh và mạnh hơn, âm thanh va chạm bôm bốp cũng lớn hơn trước.

Cứ thế giã nắc được một lúc, Cao Tuấn Hổ chợt ngừng lại mà rút cậu em mình ra, Tống Vũ đã khóc đến độ thở không ra hơi. Lỗ nhỏ phía sau đỏ bừng, y nằm rạp dưới đất, Cao Tuấn Hổ ngồi xổm xuống.

"Cậu không sao chứ." Cao Tuấn Hổ đột nhiên dịu dàng hẳn, khiến Tống Vũ phải sững sờ. Y ngừng khóc rồi nhìn Cao Tuấn Hổ.

"Tôi không muốn chơi nữa..." Tống Vũ cất giọng xen lẫn nghẹn ngào.

"Được được được, không chơi nữa. Lại đây, ôm cái nào." Cao Tuấn Hổ dịu dàng đỡ Tống Vũ đứng dậy, ôm ghì lấy y. Chân y đã mỏi nhừ nhưng vẫn gắng gượng ngã vào lòng Cao Tuấn Hổ, thở dốc hồng hộc không ngớt.

Ngay lúc Tống Vũ định nói gì đó, Cao Tuấn Hổ bỗng dưng luồn tay đến mông y, toàn thân lập tức bị gã ta nhấc bổng. Khi trông thấy ánh mắt lóe hung hăng của Cao Tuấn Hổ, Tống Vũ mới biết mình đã dính bẫy.

Đương lúc nghĩ ngợi, thân dưới liền có cơn đau nhói truyền đến, Cao Tuấn Hổ lần nữa đút cặc vào.

"Ahhhhh! Cậu lừa tôi!"

"Nói nhảm, không làm thế thì thứ đĩ thõa cưng sao chịu đổi tư thế khác chứ." Cao Tuấn Hổ gập chân Tống Vũ lại mà ôm lấy, cậu nhỏ vừa hay giã từng phát vào lỗ thịt y. Với gã mà nói thì, cân nặng của Tống Vũ nhẹ đến độ không đáng nhắc tới. Cho nên hiện giờ gã ôm Tống Vũ chịch mà cứ như đang dùng cốc thủ dâm vậy.

Gã ôm Tống Vũ đến trước mặt gương soi cực lớn kia, nhìn bản thân đang nắc Tống Vũ mà thình lình ham muốn chinh phục bùng nổ. Tống Vũ vì giữ thăng bằng, chỉ có thể ôm chặt bả vai săn chắc của Cao Tuấn Hổ, chịu đựng cơn đau đớn do cây hàng bên dưới mang lại.

"Nào, cưng tự nhìn bộ dạng đĩ thõa khi bị chịch của mình đi." Cao Tuấn Hổ ôm Tống Vũ xoay người lại, đè y vào bức tường sau lưng. Tống Vũ thì vừa hay nhìn thấy hai chân bản thân trong gương được mở rộng, ôm chầm lấy Cao Tuấn Hổ, vừa lộ nét khổ sở khi bị giã, ở bên kia bức tường thì là Từ Viễn Dương đang ngủ say.

Tống Vũ giờ phút này đau đớn muốn chết, y chỉ có thể cầu xin Cao Tuấn Hổ hãy xuất tinh nhanh nhanh, kiếp này bản thân không còn muốn chơi SM nữa. Nhưng Cao Tuấn Hổ hệt động cơ vĩnh cửu, rõ ràng vừa mới chịch với Nại Nại, nhưng suốt hồi lâu vẫn chưa thấy bắn.

Ahhhhhhhh!!!

Chương sau👉

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)