[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 65

"Sắp... Sắp ra rồi!!!" Vương Chinh Vũ rên tiếng phóng đãng, bụng dần căng thít, vòi tinh chuẩn bị xả lũ.

Thấy thế, Tả Lâm vội vã nhấc chân lên, chỉ thấy cây hàng bị giẫm đạp biến dạng, rách da chảy máu đó run lẩy bẩy thật đáng thương, dịch nhờn trong suốt kéo theo tơ nhiễu xuống đất. Nhưng dù cho là thế, Vương Chinh Vũ vẫn không bỏ cuộc mà nhấp hông liên tục, giã nện với không khí, trong đầu chỉ còn ý nghĩ muốn xuất tinh.

Đúng lúc này, một bạt tay hung hăng vả đến. Vương Chinh Vũ bụm mặt đỏ rát, mơ màng nhìn Tả Lâm.

"Địt mẹ mày, cho mày bắn chưa hả?!" Tả Lâm cất giọng hung dữ, kế đến thưởng liền mấy bạt tay. "Cậu chủ chưa cho mà chó lại định bắn, muốn chết hả?"

"Xin lỗi... Cậu chủ..." Vương Chinh Vũ hậm hực nhưng cơ thể lại mất kiểm soát mà ngả người ra trước, sau đó dập đầu với cậu ta.

"Mẹ nó!" Tả Lâm còn chưa hết giận, thẳng chân đạp vào đầu Vương Chinh Vũ.

Mặt hắn tức khắc bị nghiền ép dưới sàn, đời này hắn chưa từng bị đối xử nhục nhã đến thế nhưng giờ phút này hắn lại chẳng nổi giận. Dưới sự kiểm soát tuyệt đối của dâm văn, đã hoàn toàn vứt bỏ tôn nghiêm, "Chó hèn sai rồi... Xin cậu chủ tha lỗi..."

"Địt!" Tả Lâm ngoác mồm mắng. Nếu Vương Chinh Vũ phất cờ trước, nhiệm vụ này sẽ thất bại, dâm văn gì đó cũng sẽ mất tác dụng. Khó khăn lắm mới kiếm được một con chó dâm xinh đẹp thế, sao có thể dễ dàng kết thúc được.

Chỉ thấy Tả Lâm giơ chân lên, xem đầu hắn như trái banh mà đá cái. Hại Vương Chinh Vũ chếnh choáng suýt nữa ngã rạp dưới sàn.

"Mẹ mày quỳ đàng hoàng lại cho tao!!!" Tả Lâm ra lệnh, cơ thể Vương Chinh Vũ như bị trúng tà mà quỳ nghiêm trước mặt cậu ta.

Tả Lâm đưa chân phải đến trước mặt Vương Chinh Vũ, hắn liền bê lấy chiếc giày thể thao của cậu ta, mờ mịt nhìn cậu, "Cậu chủ..."

"Nhìn tao làm gì, liếm giày tao mau!" Tả Lâm ra lệnh.

Vương Chinh Vũ nhìn trên mặt chiếc giày thể thao size lớn ấy gần như toàn là vệt nước tiểu ố vàng và cặn bẩn, lòng thầm nghĩ sao mình có thể liếm nó được. Nhưng khi Vương Chinh Vũ nhìn rồi lại nhìn, nước bọt chợt không kìm được mà rỉ khỏi mép, tim đập cũng ngày càng nhanh hơn.

Hắn không kiểm soát được bản thân đang ngày càng phấn khích, giây sau đó hắn liền bê giày đến trước mặt, lè lưỡi liếm láp mặt giày bẩn đó. Nước tiểu đắng nghét và vị hăng của đất bùn tràn ngập khoang miệng, nhưng Vương Chinh Vũ lại chẳng thấy ghê tởm mà lại còn càng liếm càng hăng say.

"Địt mẹ đúng dâm!" Tả Lâm mắng bảo, khóe miệng nhếch lên đầy đắc ý, "Liếm đủ rồi thì cởi giày cho ông đây nào."

Vương Chinh Vũ nghe lời làm theo, cởi chiếc giày thể thao của cậu ta ra, đập vào mặt là một bàn chân mang vớ trắng đẫm mùi mồ hôi. Chiếc vớ trắng hơi vàng bốc mùi thối nồng nặc hormone giống đực, nháy mắt khiến Vương Chinh Vũ tỉnh táo hẳn.

"Liếm tiếp." Tả Lâm ra lệnh, "Mát xa lòng bàn chân ông đây bằng lưỡi của mày."

"Cảm ơn cậu chủ..." Vương Chinh Vũ kề sát mặt vào bàn chân cậu ta, mũi tham lam hít mùi thối quyến rũ ấy. Vớ vì mồ hôi mà có phần ươn ướt, và gang bàn chân trên tay là nơi bốc mùi nhất vì nó đã ma sát với sợi vải trong khoảng thời gian dài. Khi lưỡi đáp lên ấy mang lại xúc cảm rất kỳ diệu, mỗi lần mút nút đều hút ra không ít chất lỏng.

Sau tất cả Vương Chinh Vũ thậm chí đắm mình vào việc liếm mút chiếc vớ ướt đẫm đó, thấp hèn uống thứ chất lỏng hôi hám ấy vào mồm.

"Dùng răng cởi vớ ra." Tả Lâm đột ngột lên tiếng, "Không được dùng tay."

"Vâng, thưa cậu chủ..." Vương Chinh Vũ phấn khích nuốt ngụm nước bọt, dùng răng lôi kéo vớ trắng Tả Lâm một cách vụng về.

Với một M không có kinh nghiệm mà nói thì chuyện này không phải việc dễ dàng, Vương Chinh Vũ cũng phải nhếch nhác lắm mới cởi vớ ra được.

Trước mặt hắn là một bàn chân to cỡ 46, ngày thường luôn giẫm trên sân bóng rổ, giờ thì lại vương vãi mồ hôi và nước bọt óng ánh. Còn Vương Chinh Vũ lúc này thì chảy dãi như một con chó, hết đỏ mắt chờ mong bàn chân ấy rồi lại nhìn sang Tả Lâm.

"Liếm đi." Tả Lâm thốt giọng lạnh lùng.

Vương Chinh Vũ lập tức ngậm mũi chân cậu ta vào mồm, vui vẻ liếm láp lòng bàn chân.

Xúc cảm kì diệu tuyệt vời mềm mại trơn trượt từ bàn chân truyền đến làm Tả Lâm cũng thấy dễ chịu khôn xiết, "Giỏi đấy... Chó hèn thật biết liếm, mỗi một ngón chân đều phải liếm vài lần."

"Dạ vâng cậu chủ." Vương Chinh Vũ cung kính bê chân trần Tả Lâm lên rồi nhét ngón chân cậu ta vào mồm, lần lượt mút nút từng ngón một, chóp lưỡi còn hứng chí chọc ghẹo kẽ ngón chân hôi bẩn của cậu ta.

"Ah ha..." Tả Lâm thở dài những cơn thỏa thích, dựa lưng vào tường và chợt đổi sang chân khác, "Chân này cũng giống hệt thế, liếm thật kỹ cho ông đây!"

Cứ thế, Vương Chinh Vũ liếm chân cậu ta rất lâu, sau tất cả khắp đôi bàn chân ấy toàn là nước bọt của hắn. Tả Lâm đã mệt, lúc đứng lại đàng hoàng thì Vương Chinh Vũ vẫn còn giương mắt nhìn không nỡ hai chân chính mình.

"Còn muốn liếm?" Tả Lâm cau mày hỏi.

"Chó hèn muốn liếm." Vương Chinh Vũ ngước đôi mắt đáng thương nhìn Tả Lâm, nhưng lại càng thêm kích thích sở thích ngược đãi của gã.

Tả Lâm bóp cằm hắn, lòng chợt nảy ra một sáng kiến. Chỉ thấy đồng tử gã hiện màu tím nhạt, giữa ngón tay thình lình có một châm bạc nhỏ mảnh xuất hiện. "Đứng thẳng, hai tay đưa ra sau đầu, không có mệnh lệnh không được nhúc nhích."

Vương Chinh Vũ tức khắc làm theo, sau đó giương mắt khó hiểu nhìn gã.

Tả Lâm bước lên trước, cầm kim bạc lại gần đầu ti hắn. Vương Chinh Vũ lúc này mới nhận ra không đúng, hoảng hốt la toáng lên, "Không được!!!... Cái này tôi làm không được..."

"Hỏi ý kiến mày à?" Tả Lâm tức giận, đột nhiên màu tím nhạt trong con ngươi hóa sắc đậm, ngay sau đó màu sắc dâm văn ở bụng dưới Vương Chinh Vũ cũng trở nên đậm nét hơn.

Hô hấp của Vương Chinh Vũ nhất thời gấp gáp hẳn, dương vật phóng đãng vươn thẳng lên cao, trong đầu toàn là mấy thứ dâm đãng.

Mình là chó đĩ, mình muốn được cậu chủ hành hạ, mình muốn vú bị hành hạ, mình muốn cậu chủ xỏ xuyên ti mình...

Vương Chinh Vũ đứng yên tại chỗ như bị ma nhập, cúi đầu trơ mắt nhìn kim bạc kề vào lớp da, biến dạng, đâm rách, đi sâu vào... Cuối cùng là đâm thủng, xuất hiện ở bên khác.

Cơn đau hệt kim châm muối xát, xộc thẳng lên não khiến hắn run cầm cập cắn chặt răng, nhưng phần nhiều vẫn là cơn sướng cùng sự kích thích sau đó, cậu nhỏ bên dưới thậm chí còn ọc dịch nhờn điên cuồng, đang kéo tơ thành sợi nhiễu xuống đất.

Tả Lâm cười đắc ý, tiếp tục xỏ xuyên vú Vương Chinh Vũ. Gã liên tục móc kim từ trong kho đạo cụ ra, sau đó đâm từng cây một vào đầu vú hắn. Sau cùng, đầu vú hai bên trái phải đã bị đâm những 8 kim.

"Hưa ahhh..." Giọng Vương Chinh Vũ run rẩy, ánh mắt mơ màng nhìn cậu chủ mình.

"Người mới như mày chắc không biết, chỉ cần kỹ năng hay đạo cụ có gắn thêm tag 'xuất kho' thì vừa dùng được trong game vừa dùng được ngoài đời." Tả Lâm giải thích, ngón tay trêu đùa kim bạc trên vú hắn. Đầu vú hồng hào sưng vù vì bị đâm đầy kim như hai đóa hoa tươi lộng lẫy, xinh đẹp động lòng người.

"Được rồi, đã xong vú giờ tiếp theo nên làm gì đây?" Tả Lâm nở nụ cười ác độc, nói với Vương Chinh Vũ, "Chút nữa xỏ khuyên cho đầu cặc có chịu không?"

"Đừng..." Vương Chinh Vũ sợ hãi khóc lóc, nhưng cậu nhỏ bên dưới lại phấn khích mà run rẩy.

"Đừng có vậy, túi trứng cũng nên có, một quả chừng 100 kim là đủ. Mày nghĩ vậy có ổn không hả, chó đĩ?!" Tả Lâm nghiêm túc nói với hắn.

"Hức hức... Đừng làm thế... Xin cậu đó cậu chủ..." Vương Chinh Vũ cất giọng van nài cầu xin nhưng hắn biết rõ, mình vốn không có quyền phản kháng, chỉ có thể nghe theo sự sắp xếp của cậu chủ.

"Hahhaha, chọc mày thôi!" Tả Lâm bật cười ha hả nhìn Vương Chinh Vũ, "Tao muốn chơi sao cho mày hỏng luôn, mai sau chỉ có thể lên đỉnh ở trước mặt tao mà thôi."

Khóe mắt Tả Lâm liếc nhìn cặc hắn, lúc này mới để ý thứ này đã cương cứng lâu đến thế.

"Mẹ nó!!!" Tả Lâm chớp mắt giận dữ, ra lệnh, "Quỳ xuống, banh đùi ra."

Vương Chinh Vũ làm theo, giây sau cậu nhỏ liền bị chà đạp.

Lúc này lòng bàn chân Tả Lâm trực tiếp giẫm lên cặc hắn nhưng mỗi một phát dậm tựa như muốn nghiền nát nó vậy, chẳng hề có chút lưu tình nào.

"Ahhh!..." Vương Chinh Vũ kêu rên, đang tận hưởng khoái cảm khi bị giẫm cặc, "Đã quá... Chó hèn sướng quá..."

"Mẹ nó đúng ồn!" Tả Lâm bất mãn, thẳng tay nhặt hai chiếc vớ của mình lên rồi vò thành một cục nhét vào miệng Vương Chinh Vũ, "Để rảnh hai tay làm gì, tự chơi vú mình đi!"

"Ưa hức..." Vương Chinh Vũ không thể nói chuyện, đáng thương rên rỉ bị Tả Lâm giẫm tiếp. Hai tay hắn luồn đến trước ngực, không ngừng gảy đầu vú cắm đầy kim, thấy bản thân là chó đĩ hèn hạ nhất, phóng đãng nhất thế giới lúc này.

Tả Lâm càng giẫm càng hăng, Vương Chinh Vũ kêu rên không ngừng nghỉ, hô hấp càng thêm vội vã. Có điều Tả Lâm cũng được xem là S có kinh nghiệm, trước lúc Vương Chinh Vũ muốn bắn đã dừng chân lại.

Vương Chinh Vũ ngậm vớ, mặt đỏ bừng thở dốc. Đúng lúc này, Tả Lâm đột nhiên cong eo, chẳng hề nể nang mà tát hắn một bạt tay, "Địt mẹ đúng thứ chó hèn hạ."

"Ưa hức..." Hai mắt Vương Chinh Vũ mơ màng nhìn Tả Lâm, sau đó hai tay đưa ra sau đầu, phô bày cơ thể mình.

Tả Lâm nhìn bộ dạng này của hắn cảm thấy thú vị vô cùng, sau đó dựa vào tường và ra lệnh tiếp, "Giờ mày hai tay chống đất, quỳ như chó xem nào."

Thế là Vương Chinh Vũ quỳ dưới đất, hai tay chống xuống đất.

Tả Lâm đá một cú vào cặp mông đang vểnh lên của hắn, ra lệnh, "Giơ chân phải lên, rồi đái đi nào."

Vương Chinh Vũ lắc đầu, không hiểu.

"Chưa từng thấy chó đái? Nhấc chân lên, tiểu vào góc tường đằng kia." Tả Lâm dạy dỗ.

Vương Chinh Vũ nuốt mồ hôi rỉ ra từ vớ trắng trong sự lo lắng, cố gắng giơ chân phải lên. Hắn nín hơi muốn tiểu nhưng tư thế này dường như không dễ tiểu cho lắm. Huống chi giờ hắn còn đang cương, dương vật đong đưa giữa hông, đê hèn chết đi được.

Sau một lúc lâu thì nước tiểu vàng nhạt cũng đã chảy khỏi lỗ tiểu, Vương Chinh Vũ nhịn thở gồng sức bắn ra một cột nước mạnh mẽ vô cùng, đáp thẳng vào góc tường.

Nước tiểu va vào mặt tường và mặt sàn, văng tứ tung khiến mặt hắn toàn là nước tiểu nhưng cảm giác sảng khoái được bài tiết vẫn làm Vương Chinh Vũ thấy khoan khoái.

"Thật hèn mọn, được đấy chứ." Tả Lâm đắc ý bảo rồi kêu hắn ngồi quỳ xuống. Gã móc vớ trắng nhớp nháp khỏi họng Vương Chinh Vũ, sau đó cởi thắt lưng quần mình.

Vương Chinh Vũ cuối cùng cũng được thấy cậu em to tướng có nước da nâu của Tả Lâm, phấn khích tới mức nuốt nước bọt.

"Lần này đến lượt tao xả rồi." Tả Lâm cười gian, đứng trước mặt Vương Chinh Vũ. Lúc này hắn mới nhận ra tiếp sau đây mình sẽ được đối đãi như nào.

Nước tiểu tuôn trào khỏi lỗ tiểu, rồi tưới táp cả phần đầu Vương Chinh Vũ. Hắn chỉ thấy tóc và cơ thể được từng dòng nước ấm áp róc rách tưới tiêu và thấy khoan khoái dễ chịu khó tả.

"Há mồm đón rồi uống, không được để rơi một giọt." Tả Lâm ra lệnh tiếp.

Vương Chinh Vũ đành phải há to mồm, mặc Tả Lâm tiểu vào họng mình, trở thành chậu thịt thấp kém của đối phương.

Đúng lúc này, Ngụy Dịch Sâm đang tìm kiếm bằng la bàn cuối cùng đã bước vào nhà tắm. Anh vừa nghi ngờ vừa tò mò mà bước tiếp vào trong, sau cùng thì ngừng trước một gian nằm sâu trong góc.

Bên trong có tiếng rên rỉ và âm thanh kỳ lạ vọng ra, Ngụy Dịch Sâm chau mày, quả quyết vén tấm mành nhà tắm lên.

Chỉ thấy Vương Chinh Vũ cả người trần truồng quỳ trước một người đàn ông xa lạ, toàn thân nhếch nhác nhưng lại phóng đãng mà tham lam uống nước tiểu đối phương.

Sắc mặt Ngụy Dịch Sâm tức khắc tối sầm, rống to, "Hai người đang làm cái gì vậy?!"

[Thông Tin Có Thể Công Khai] Xuất Kho

Là một kỹ năng cao cấp, có thể thêm tag cho đạo cụ và kỹ năng người chơi. Kỹ năng và đạo cụ nào được gắn tag "xuất kho" thì có thể lấy ra và dùng trong thế giới hiện thực nhưng với tiền đề là khi đang chấp hành nhiệm vụ. Tùy tiện dùng kỹ năng hoặc đạo cụ liên quan đến Trò Chơi Của Thần trong cuộc sống thường ngày là điều không được cho phép.

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)