[ĐM-Vô hạn lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - Episode 1: Trò chơi bổ sung người mới
CHƯƠNG 1
"Ah... Shh... Đệt!!!..."
Vương Chinh Vũ nằm trên giường với gương mặt đau khổ, hai chân hắn lúc này đang gác lên vai của một người đàn ông khác, lỗ sau bản thân đang bị con cặc cương cứng của đối phương thử đâm vào.
"Anh thả lỏng tí đi..." Phương Tiểu Phi đỏ bừng mặt vì chịu đựng, căng phồng khó chịu, cậu nhỏ đâm thọc nửa ngày trời mãi không vào được. "Anh yêu à, sao lỗ anh lại chặt đến thế chứ?"
"Tất nhiên! Ông đây sống đến giờ chưa từng làm bot!" Vương Chinh Vũ sụp đổ gào rống. "Đau chết mất!... Anh không làm nữa!!!..."
"Giờ anh đã biết em làm bot vất vả cỡ nào rồi đúng không?" Phương Tiểu Phi nở nụ cười trông rất vô hại, nhắm chuẩn lỗ nhỏ hắn rồi đâm đầu cặc vào.
"Vãi vãi chưởng!!!..." Vương Chinh Vũ hít ngược từng hơi, hắn đau tới mức hai tay sống chết giữ chặt ra giường.
Nếu chẳng phải Phương Tiểu Phi sắp về quê công tác, có thể mất một khoảng thời gian rất dài không gặp mặt thì hắn cũng chẳng đồng ý cho em ấy đụ mình đâu.
"Ahhhh, đau quá rồi!!!... Khốn kiếp..." Vương Chinh Vũ than khóc trong đau đớn tiếp.
"Nãy rõ đã nới lỏng rồi mà?..." Phương Tiểu Phi trề môi mất kiên nhẫn, trực tiếp thụi nguyên cây ê hề dầu bôi trơn vào. Chẳng đợi Vương Chinh Vũ ngoác mồm la oai oái, cậu đã cúi người xuống cùng hắn hôn môi.
"Ưa ưm!!!..." Vương Chinh Vũ bị bịt mồm mở trừng hai mắt, không tài nào kêu rên được. Đầu lưỡi của đối phương luồn vào trong khoang miệng của hắn, Vương Chinh Vũ dần dà bị hôn tới mức đầu óc rối ren, ngay cả lỗ sau hình như cũng thả lỏng đôi chút.
Phương Tiểu Phi vừa hôn vừa nhấp nhả vòng hông, mỗi một phát giã nện đều chịch tới điểm nhạy cảm của hắn. Cơn đau biến mất rất nhanh, thứ cuối cùng còn sót lại là khoái cảm và cơn ngứa ngáy vô tận.
"Là ở đây ư?" Phương Tiểu Phi kề đến bên tai đỏ ửng của hắn mà nhẹ giọng hỏi, cậu em giữa háng thì giã bôm bốp vào mục tiêu đã định.
"Ah ha... Đúng..." Vương Chinh Vũ toàn thân tê dại vì bị đụ, yếu ớt bảo. "Vợ ơi... Anh thấy sướng quá..."
"Kêu chồng." Phương Tiểu Phi nở nụ cười xấu xa.
"Chồng ơi..." Ánh mắt Vương Chinh Vũ dần mất tiêu cự.
"Hì hì, vậy sau này em làm top có được không?" Phương Tiểu Phi chớp mắt hỏi.
"Vậy thì không được, đã nói rõ chỉ được lần này thôi..." Mặt Vương Chinh Vũ ửng đỏ nhìn cậu.
"Nói chứ, sao em... Hình như địt rất có nghề thì phải..."
Phương Tiểu Phi sững người thấy rõ, nụ cười chợt cứng đờ. "Đâu có, anh biết mà, đây cũng là lần đầu em làm top."
Đúng vậy, cậu ta với Vương Chinh Vũ quen biết nhau hồi học đại học, bọn họ đều là mối tình đầu của nhau, yêu đương tới giờ cũng đã được 5-6 năm.
Trong mối quan hệ của cả hai, Vương Chinh Vũ trước giờ luôn làm top còn Phương Tiểu Phi thì bot quanh năm. Hôm nay sở dĩ Vương Chinh Vũ làm bot, cũng chỉ muốn thỏa mãn nguyện vọng của người vợ sắp xa cách mà thôi.
"Ngày mai em, thực sự phải về Tân Thành làm việc sao?" Vương Chinh Vũ nhìn chàng vợ đang địt mình với ánh mắt thâm tình, "Em nỡ rời xa thành phố anh với em từng sống chung với nhau?... Nỡ rời xa những khoảnh khắc kỉ niệm của đôi ta ở nơi đây sao?..."
"Em đương nhiên không nỡ rồi." Phương Tiểu Phi gắng sức nhấp nhả vào lỗ nhỏ của hắn, biểu cảm hiện vẻ tẻ ngắt. "Nhưng anh cũng biết mà, em có ở đây tiếp đi chăng cũng chẳng có tiền đồ gì, còn không bằng..."
"Anh hiểu rồi." Vương Chinh Vũ lấy tay bịt miệng cậu lại. "Em đã nói rất nhiều lần."
"Anh có hận em không?" Phương Tiểu Phi đột nhiên hỏi, "Để lại anh một mình ở La Thành."
"Đó đều là vì cuộc sống sau này của hai ta." Vương Chinh Vũ vươn tay vuốt ve khuôn mặt cậu, chẳng nhận ra bất cứ mối nguy nào. "Em đến đó nhớ phải làm việc chăm chỉ, chờ anh xử lý việc ở đây xong xuôi sẽ đến Tân Thành tìm em, có được không?"
"Ừm..." Phương Tiểu Phi mỉm cười gượng gạo. "Đừng nói mấy chuyện này nữa! Bé cưng mau di chuyển đi nào, chúng ta tiếp tục cuộc vui thôi!" Vương Chinh Vũ buông bỏ vùng vẫy, như thể đang xem cái chết nhẹ như không.
"Em còn lâu mới là bé cưng, em là top men!" Phương Tiểu Phi nở nụ cười xấu xa, "em thấy anh đúng thiếu chịch! Có muốn chơi chút kích thích không nào, top men thích nhún của em?"
"Đệt, vợ ơi em nói làm anh nứng quá!" Chỉ thấy Phương Tiểu Phi lấy cà vạt mà Vương Chinh Vũ lúc đi làm thường xài ở bên gối lại, sau đó buộc ở trên đầu hắn, bịt kín hai mắt.
Vương Chinh Vũ bị cướp đoạt thị giác lập tức tim nhảy vọt đến tận họng, giây sau đó bị đối phương đè lên người. Hai tay hắn cũng bị giữ ở hai bên cơ thể không thể động đậy, chỉ biết ngoan ngoãn chịu đụ.
"Ưm ha... Địt vãi... Sướng quá..." Vương Chinh Vũ tận hưởng những cái gặm cắn và nhịp đưa đẩy giữa háng của Phương Tiểu Phi, tựa như đã quên mất thân phận top của mình, cất tiếng rên rỉ phóng đãng.
Cả hai hòa vào nhau trong cơn kích thích, khoái cảm của tình dục làm người ta đắm mình, sung sướng phê pha đến mức dần mất đi ý thức. Lúc này Vương Chinh Vũ đột nhiên có cảm giác trống rỗng khó tả, lỗ nhỏ vốn đang được dương vật lấp đầy chợt như biến mất, ngay cả cái người đang đè trên người mình cũng biến đâu chẳng thấy.
"Tiểu Phi, sao vậy?... Sao em rút ra vậy..."
Vương Chinh Vũ thấy Phương Tiểu Phi không đáp lúc này mới gỡ cà vạt trước mắt xuống. Vừa mở mắt ra thì thấy không gian trước mặt thế mà sáng lóa tới độ chói mắt.
Chờ lúc hắn hoàn toàn nhìn rõ hình ảnh trước mắt, cả người lập tức đờ ra. Đây căn bản chả phải nhà của bọn họ, cũng không phải chỗ nào khác gì, mà là một không gian trắng tinh hơn cả trắng tinh.
Nói đúng hơn thì, là một không gian khép kín rộng lớn trắng thuần, và Vương Chinh Vũ thì đang ở trong đó.
"Chuyện này là sao..." Vương Chinh Vũ hoảng loạn đứng dậy, nhìn quanh quất khắp nơi mà chẳng thấy bóng dáng Phương Tiểu Phi đâu, "Tiểu Phi! Nghe thấy tiếng anh nói không?..."
Không ai đáp lại.
"Chắc không phải mình bị đụ phê quá, sướng quá nên ngủ mất luôn đâu ha?" Vương Chinh Vũ cúi đầu nhìn cơ thể trần truồng của mình, chắc mẩm, "Nơi này chắc hẳn là trong mơ của mình... Đúng, đang nằm mơ!"
Làm tình mãi cũng có thể ngủ quên mất mà, Vương Chinh Vũ giờ đây thấy bội phục bản thân từ tận đáy lòng.
Vương Chinh Vũ đi men theo biên giới của không gian này rồi thử gõ lên mặt tường. Mặt tường rất cứng, cũng chẳng có khe hở. Trông không tài nào đập vỡ được.
Chờ lúc hắn quay đầu lại thì, trung tâm của không gian chợt có một bàn điều khiển đang chậm rãi nâng lên từ dưới đất.
Vương Chinh Vũ tò mò vô cùng với thứ xuất hiện trong giấc mơ này, vội vàng bước lên trước xem thử.
Chỉ thấy trên màn hình hiển thị vài dòng chữ.
"Chào mừng đã đến 【Trò Chơi Của Thần】, cậu đã được chỉ định làm người chơi đầu của vòng mới."
"Trò chơi áp dụng quản lý bằng điểm tích lũy, điểm tích lũy về 0 sẽ chết."
"Xin hỏi có muốn bắt đầu nhiệm vụ tân thủ?"
Dưới hàng chữ đó còn có hai nút bấm "đồng ý" và "từ chối".
Điểm tích lũy? Chết? Nhiệm vụ tân thủ?
Thú vị à nha! Tuy Vương Chinh Vũ bình thường rất ít khi xem tiểu thuyết nhưng đây chẳng phải cách hành văn quen thuộc của tiểu thuyết mạng sao? Trường phái xuyên không vô hạn rác rưởi gì gì đó, không ngờ mình lại mơ mấy thứ này.
Vương Chinh Vũ đang cười hềnh hệch thì đột nhiên để ý thấy dưới phần giao diện còn có một dòng chữ nhỏ màu đỏ.
"Xin chú ý: Nếu chọn 【từ chối】, người chơi lập tức sẽ bị xóa bỏ."
Xóa bỏ? Giết? Muốn giết mình?
Vương Chinh Vũ cau mày, trong lòng dần hơi nghi hoặc và chán ghét trò chơi này rồi.
Hóa ra là một cơn ác mộng?!
Rõ ràng nãy còn đang làm tình với người yêu, ai ngờ tự dưng ngủ quên còn mơ phải ác mộng. Nghĩ tới đây, Vương Chinh Vũ thấy khó chịu kiểu gì.
Đúng lúc này, trên màn hình bắt đầu xuất hiện đồng hồ đếm ngược 1 phút, dòng chữ nhỏ bên cạnh báo với hắn rằng, thời gian vừa về 0 sẽ coi như từ chối, cũng có nghĩa là chấp nhận bị xóa bỏ.
Vương Chinh Vũ gãi đầu suy tư, nhưng chẳng hề thắc mắc gì, hắn chỉ có đúng sự lựa chọn là đồng ý.
Tuy đây chỉ là một giấc mơ hoang đường nhưng chẳng ai ngốc đến mức chọn "từ chối" để tự sát. Cho nên Vương Chinh Vũ quyết đoán nhấn nút "đồng ý".
Trên màn hình lập tức hiện dòng chữ "Chào mừng đã đến Trò Chơi Của Thần, trò chơi đang được tải xuống", quả là rất ra ngô ra khoai.
Nói chứ, Trò Chơi Của Thần rốt cuộc có nghĩa là sao?
Còn chẳng đợi Vương Chinh Vũ hiểu rõ, xung quanh đột nhiên chớp tắt ánh đèn đỏ, cùng lúc đó còn kèm theo từng hồi tiếng cảnh báo chói tai.
Trần nhà của không gian này đang rỉ máu nhiễu tí tách, vách tường bốn phía cũng thình lình đổ sập, vô số cánh tay dính đầy máu tươi từ giữa duỗi ra, điên cuồng vung tay loạn xạ về phía Vương Chinh Vũ.
"Vãi chưởng, đủ kích thích đó..."
Ngay lúc Vương Chinh Vũ đang diss khung cảnh thảm thiết này thì mặt đất chợt thay hình đổi dạng.
Dưới chân hắn hóa thành một vũng lầy màu đen, còn chưa hết, đột nhiên mấy bàn tay máu gớm tởm trồi ra bắt lấy tay chân hắn muốn kéo hắn xuống dưới.
Vương Chinh Vũ lòng dậy cơn hoảng sợ, vừa cảm thán sự chân thật của giấc mơ vừa chán ghét mà vùng vẫy tứ chi. Ngay cả khi đến lúc này, hắn vẫn ngây thơ cho rằng đây là một phần trong giấc mơ.
Mãi đến tận khi hắn hoàn toàn bị vũng lầy đen đúa này nhấn chìm, mới nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, mới trải nghiệm được cái gì gọi là kinh dị thật sự.
Hắn bị nhấn chìm, ngạt thở, không tài nào hô hấp được... Đau đớn, tuyệt vọng, cuối cùng mất đi ý thức, chìm vào hôn mê...
...
Không lâu sau đó hắn chợt tỉnh dậy nhưng lại chẳng phải trong ngôi nhà kia của mình, mà là xuất hiện ở một con hẻm nhỏ bẩn thỉu trong một con đường nào đó trong thành phố này.
Vương Chinh Vũ nằm trong đống rác của con hẻm, nghĩ lại mà sợ với cảm giác ngạt thở và nỗi đau đớn khi không tài nào thở được vừa rồi.
Và hắn lúc này thì cũng chẳng phải trần truồng, mà là mặc một bộ đồ mà hắn thường sẽ mặc.
"Đúng là kì lạ khó hiểu..."
Vương Chinh Vũ tát cho mình một bạt tay thật kêu, sau đó nhìn lòng bàn tay hơi đỏ mà chìm vào suy ngẫm...
Đau thật, đây hình như không phải giấc mơ... Rất chân thực, đây là hiện thực!
Hắn giơ tay gãi đầu với vẻ bực tức, lúc này mới nhận ra ánh xanh lam đang tỏa sáng trên cổ tay mình.
Trên cổ tay xuất hiện một màn hình màu xanh lam. Dòng chữ hiện ra trên đó càng làm hắn nổi da gà da vịt.
"Nhiệm vụ: trong vòng 1 tiếng, tìm người mình thích hoặc có hảo cảm để hoàn thành một lần làm tình."
"Xin chú ý: Trước mắt điểm tích lũy của người chơi là 0, đã khởi động chương trình bảo vệ người mới."
"Nhiệm vụ này có thể nhận được 50 điểm tích lũy, xin chúc các người chơi may mắn."
...
【Tin tức có thể công khai】G-Game-Trò Chơi Của Thần nghĩa như tên, đây là trò chơi mà các người chơi được chọn lựa bởi "Thần" sẽ cùng tham dự với nhau.
Quy tắc tổng thể của trò chơi rất đơn giản, đó là trò chơi được áp dụng theo chế độ điểm tích lũy theo lượt, điểm tích lũy về 0 thì người chơi sẽ chết.
Đây không phải trò đùa, cũng chẳng ai sẵn lòng đùa với bạn.
Người chơi cần thông qua sự cố gắng của bản thân, gắng sức thắng được điểm tích lũy trong trò chơi bằng mọi khả năng. Thông tin trong trò chơi luôn thay đổi, xin hãy thật cẩn thận đừng để việc sắp thành lại hỏng.
Không ai biết bản thân tại sao lại bị chọn phải, cũng chẳng ai hay Thần rốt cuộc là gì...

Nhận xét
Đăng nhận xét